Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 788 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 24

❊ ❊ ❊

Quận Phố Cổ

Marbella, Tây Ban Nha

Kate ghét đường hầm. Tường đá ẩm ướt và dường như rỉ ra thứ bùn đen cứ dây vào người cô ở mỗi ngã rẽ, mà các ngã rẽ cũng nhiều tới không đếm nổi nữa. Ban nãy, cô đã thì thầm hỏi Martin liệu ông có biết mình đang đi đâu không, nhưng ông đã ngay lập tức bảo cô im lặng nên cô cho như vậy nghĩa là không. Nhưng họ còn đi được đâu chứ? Martin dẫn đường với cây đèn LED tỏa sáng rực đường hầm, vừa đủ để giúp họ không đâm đầu vào một bức tường đá cáu bẩn.

Phía trước, đường hầm chật hẹp mở ra một giao điểm hình tròn rẽ ra ba nhánh. Martin dừng chân và giơ cây đèn lên mặt. “Con đói không?”

Kate gật đầu. Martin thả ba lô xuống, lục tìm thanh protein và chai nước.

Kate nhai thanh protein, uống nước, rồi khi miệng đã nuốt hết, cô thấp giọng nói, “Ba không biết ba đang đi đâu, đúng không?”

“Không hẳn. Thật ra, ba không chắc các đường hầm này có dẫn ra đâu không.”

Kate hiếu kỳ nhìn ông.

Martin đặt cây đèn xuống đất giữa hai người và nhấp nước. “Giống phần lớn các thành phố cổ ở Địa Trung Hải, con người đã chiến đấu giành Marbella suốt hàng ngàn năm. Người Hy Lạp, người Phoenicia, người Carthago, người La Mã, người Hồi giáo. Kể mãi chẳng hết. Marbella đã bị cướp phá cả trăm lần. Ba biết các ngôi nhà cổ của thương nhân sẽ có hầm tẩu thoát. Đám nhà giàu dùng các đường hầm để tránh những chuyện tồi tệ xảy ra khi thành phố bị cướp bóc. Vài đường hầm chỉ đơn thuần là chỗ trú ẩn. Vài cái khác có thể dẫn ra khỏi thành phố, nhưng ba không dám chắc. Tuyệt nhất là nếu chúng nối liền với hệ thống cống thải mới của thành phố. Nhưng ba nghĩ chúng ta sẽ an toàn ở dưới này. Trong lúc này.”

“Bọn Immari không lục soát đường hầm à?”

“Chắc là không. Chúng sẽ càn quét từng nhà, nhưng chỉ qua loa thôi. Chúng hầu như chỉ tìm đám gây rối hay bất kỳ ai chúng chưa bắt ở đợt càn quét quy mô rộng. Ba nghĩ cùng lắm thì ta cũng chỉ phải đối mặt với chuột rắn dưới này thôi.”

Kate co rúm người trước ý nghĩ một con rắn chẳng biết từ đâu bò ngang lối cô trong bóng tối. Ý nghĩ phải ngủ dưới này, với rắn và chuột... Cô giơ tay ra van xin. “Ba không cần huych toẹt ra hết đâu.”

“Ồ, phải rồi. Xin lỗi con.” Ông với lấy ba lô. “Ăn nữa không?”

“Thôi. Cảm ơn ba. Giờ thì sao? Chúng ta chờ bao lâu đây?”

Martin suy tính một lúc. “Dựa vào kích thước của Marbella, ba đoán là hai ngày.”

“Có chuyện gì xảy ra ngoài kia?”

“Chúng sẽ vây bắt mọi người rồi phân loại sơ bộ.”

“Phân loại?”

“Đầu tiên, chúng tách người hấp hối và người thoái hóa trong những người sống sót. Mỗi người sống sót đều phải đối diện với một lựa chọn. Gia nhập Immari hoặc từ chối.”

“Nếu họ từ chối?”

“Chúng sẽ xếp họ vào đám hấp hối và thoái hóa.”

“Chuyện gì sẽ xảy ra...”

“Bọn Immari sẽ sơ tán toàn bộ dân số. Chúng sẽ chở những kẻ gia nhập và số còn lại trên một tàu dịch trở về một trong các căn cứ hoạt động của chúng. Chỉ những kẻ gia nhập mới được cập bến.” Ông lấy cây đèn giơ lên để nhìn được mặt Kate. “Chuyện quan trọng đây, Kate. Nếu chúng ta bị bắt và con phải lựa chọn, con buộc phải gia nhập. Hứa với ba là con sẽ gia nhập đi.”

Kate gật đầu.

“Nói cho có vậy thôi. Bây giờ sinh tồn mới là điều quan trọng.”

“Ba cũng sẽ gia nhập chứ?”

Martin đặt cây đèn xuống đất, bóng tối một lần nữa chiếm lấy khoảng không giữa họ. “Với ba thì khác, Kate ạ. Chúng sẽ biết ba là ai. Nếu bị bắt, chúng ta phải tách nhau ra.”

“Nhưng ba phải gia nhập.”

“Chuyện đó không còn là vấn đề với ba nữa.” Martin khục khặc ho, nghe như một người đã hút thuốc suốt cả đời. Kate tự hỏi không biết họ đang hít thở thể loại phân tử gì dưới hầm. Ông lắc đầu. “Ba từng gia nhập một lần rồi. Đó là sai lầm lớn nhất đời ba. Với ba thì khác.”

“Nói cho có vậy thôi,” Kate gắt với ông.

“Đúng thế thật,” Martin lầm bầm. “Khó giải thích lắm.”

“Ba cứ thử xem.” Kate nhấp một ngụm nước nữa. “Chúng ta còn thời gian mà.”

Martin lại ho.

“Ba cần chút không khí,” Kate nói.

“Không phải không khí đâu.” Martin với vào trong ba lô và lấy ra một cái hộp nhỏ màu trắng.

Qua ánh sáng lờ mờ, Kate thấy ông cho một viên thuốc trắng vào miệng. Mấy viên thuốc có hình dạng như một bông hoa với ba cánh hoa lớn hình trái tim và một vòng tròn đỏ ở chính giữa. Một đóa phong lan.

Kate sửng sốt, không cất nổi lời. “Ba...”

“Không miễn dịch, đúng thế. Ba không định nói cho con biết. Ba biết con sẽ lo lắng. Nếu chúng ta bị bắt, ba sẽ ở cùng trại với những người hấp hối. Nếu chuyện đó xảy ra, con sẽ phải hoàn thành cuộc nghiên cứu của ba. Đây.” Ông đưa cô thứ gì đó trong ba lô – một cuốn sổ nhỏ.

Kate đặt nó qua một bên, chẳng thèm quan tâm. “Ba còn bao nhiêu thuốc nữa?” cô hỏi.

“Đủ dùng,” Martin nói, giọng ngang phè. “Đừng lo cho ba. Giờ con nghỉ chút đi. Ba sẽ canh chừng trước.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.