Trại huấn luyện Camelot của Immari
Cape Town, Nam Phi
Raymond Sanders quan sát gò đất khi những tên lính đầu tiên đi qua. Họ chạy hết tốc lực – gần 35 km/giờ – và đeo theo ba lô nặng hai bảy ký. Mặt trời đã lên quá những rặng núi đằng xa ở Nam Phi, nhưng Sanders không thể rời mắt khỏi đoàn quân đông đảo các siêu chiến binh đang tập luyện dưới kia.
“Thời gian?” Sanders hỏi Kosta, trợ lý của gã, không thèm ngoảnh đầu lại.
“14:23.” Kosta lắc đầu. “Không thể tin nổi.”
Sanders cũng kinh ngạc. Càng bị thúc ép, những tên lính này càng mạnh.
“Nhưng ta có thương vong,” Kosta nói.
“Bao nhiêu?
“Sáu. Nhóm này ban đầu có hai trăm người.”
“Nguyên nhân?
Kosta lật các trang giấy. “Bốn người chết trong cuộc hành quân hôm qua. Chúng ta đang khám nghiệm tử thi. Có khả năng là đau tim hoặc đột quỵ. Hai người nữa chết trong đêm. Cũng đang chờ khám nghiệm tử thi.”
“Ba phần trăm là cái giá quá nhỏ phải trả cho những gì ta thu được. Những nhóm khác thì sao?”
“Có tiến triển nhưng không bằng nhóm 5.”
“Dừng các chế độ huấn luyện còn lại. Nhưng hãy tiếp tục cho kiểm tra,” Sanders nói.
“Cũng những nhóm đó?”
“Không. Bắt đầu mới hoàn toàn. Tôi không muốn những chế độ huấn luyện trước ảnh hưởng đến kết quả. Đội khoa học có giao thức mới à?”
Kosta gật đầu. “Cả đống luôn.”
“Tốt...”
“Nhưng tôi phải nói điều này, thưa sếp. Họ đang chững lại. Giờ ta không thể quay lại làm họ yếu đi được nữa. Họ là con người, không phải mấy con số có thể chỉnh sửa trong bảng tính. Có cảm giác...”
“Họ vẫn đang phát triển. Mạnh hơn, nhanh hơn, thông minh hơn. Mấy bài kiểm tra nhận thức vừa rồi còn chưa phải kết quả tốt nhất.”
“Đúng, nhưng tới một thời điểm nào đó, ta phải xác quyết là họ đã đủ tốt rồi. Ta không thể cứ tiếp tục tiến tới vạch kết thúc. Trì..”
“Nghe như anh định nói ‘trì hoãn’, Kosta. Tôi không nhớ rõ lắm, nhưng tôi tin mình là chỉ huy, còn anh chỉ là người giúp mang giấy tờ thôi.” Gã lắc đầu một cách cường điệu. “Chỉ có một cách để biết. Nếu tôi bảo họ cho anh vào nhóm tiếp theo, rồi chuyện đó xảy ra, thì bùm – chúng ta có câu trả lời.”
Kosta nuốt khan và chỉ ra ngoài cửa sổ, về phía mấy dãy lều và trại kéo dài như vô tận. “Tôi chỉ đang cố giúp thôi... Ý tôi muốn nói là... Ta có gần một triệu binh sĩ. Ta có một chế độ huấn luyện có khả năng khiến họ trở nên mạnh hơn bao giờ hết. Và ta không biết mình còn bao nhiêu thời gian.”
“Ta cũng biết rằng ta chỉ có một cơ hội thôi. Ta sẽ chỉ đưa duy nhất một đội quân vào các hầm mộ. Họ phải thành công, nếu không ta sẽ phải đối mặt với sự vô định sau đó. Tôi không muốn như vậy. Anh có muốn không? Anh có thể tuân lệnh tôi, hoặc anh có thể tham gia cùng họ trong mấy cái lều dưới đó. Giờ báo cáo vị trí của quân ta ở phía Nam Tây Ban Nha đi.”
Kosta cầm một tập tài liệu khác lên. “Ta đã chiếm được các thành phố lớn ở Andalusia – Sevilla, Cádiz, Granada và Córdoba. Ta cũng giành được quyền kiểm soát tất cả các thị trấn ven biển trọng yếu, bao gồm Marbella, Málaga và Almería. Ta đang làm việc với các đài phát thanh, ép họ phát câu chuyện của ta. Đại diện của ta nói họ đang do dự. Nếu họ nghĩ ta có cơ hội, có lẽ họ sẽ bắt đầu ngưng ủng hộ Phong Lan. Ta sẽ biết sớm thôi. Các đội lính đổ bộ của ta đã về lại bờ biển.”
“Có phản ứng gì từ Liên minh Phong Lan không?”
“Chưa có gì. Chắc sẽ không phản kháng gì mấy. Tháp Đồng Hồ nói Liên minh có thể đang giảm tốc độ sản xuất Phong Lan ở Pháp và Bắc Tây Ban Nha. Các quốc gia thành viên đang lo sợ.”
Thật đúng lúc; Sanders cũng không thể vạch ra một kế hoạch tốt hơn.
Cửa mở và một chỉ huy Immari bước vào. “Sếp...”
“Chúng tôi đang làm việc,” Sanders cấm cảu nói.
“Cổng ở Nam Cực mở rồi.”
Sanders không chớp mắt.
“Dorian Sloane đã ra. Ngài ấy mang theo một chiếc cặp. Ngài ấy nói...”
“Anh ta đang ở đâu?” Sanders hỏi thẳng.
“Họ đã đưa ngài ấy lên mặt đất. Ngài ấy đang ở trong phòng họp chính để nghe báo cáo tình hình.”
“Cậu đùa đấy à.”
Tên chỉ huy trông bối rối. “Ngài ấy là thành viên đứng đầu Hội đồng Immari.”
“Tôi muốn cậu nghe tôi thật cẩn thận, cậu chỉ huy. Tôi mới là thành viên đứng đầu Hội đồng Immari. Dorian Sloane đã ở trong công trình đó gần mười một tuần rồi. Ta không biết anh ta đã làm gì dưới đó, nhưng tôi đảm bảo với cậu rằng nó chẳng tốt đẹp gì cho ta đâu. Ta phải giả định rằng chúng đã lập trình lại cho anh ta, tẩy não anh ta và nhả anh ta ra làm nhiệm vụ.”
“Ta nên…”
“Sử dụng đội đặc nhiệm hiện trường của Tháp Đồng Hồ. Bảo họ nói với Sloane là họ cần cho anh ta thấy một thứ. Dẫn anh ta tới một trong các phòng thí nghiệm khoa học. Cho anh ta ngạt hơi. Sau đó đưa anh ta tới một phòng thẩm vấn và trói anh ta chặt vào. Đừng coi thường anh ta. Có Chúa mới biết chúng đã làm gì với anh ta. Nhớ cho lính canh ngoài cửa.” Sanders nghĩ một lát. “Cậu vừa bảo có một chiếc cặp. Nó ở đâu?”
“Sloane đã bỏ nó lại ở cuối đường hầm. Ngài ấy nói nó nguy hiểm lắm. Ta không nên mở nó ra.”
Sanders ngẫm nghĩ. Bản năng đầu tiên của gã bảo rằng cái cặp đó là một quả bom. Có lẽ Sloane cũng thực sự nghĩ như vậy. Nếu họ mang nó lên, nó có thể phá hủy toàn trại hay có khi là điều gì đó tồi tệ hơn. Còn có một giả thuyết khác: Sloane đã bỏ nó dưới đó vì hắn hoặc người Atlantis cần nó. Đội quân Atlantis cần đặt nó ở ngoài để có thể ra khỏi các hầm mộ sao? Nó còn mục đích nào khác ở đó không? Nó có thể làm tan băng và giải phóng con tàu không? Gã cần câu trả lời. Gã không thể cứ để chiếc cặp dưới đó, càng không thể di chuyển nó cho đến khi biết nó là gì.
“Ta có nhân viên khoa học nào ở hiện trường?”
“Tối thiểu. Ta đã sơ tán gần như toàn bộ mọi người khi ta tập hợp lại quân cho cuộc tấn công.”
“Đưa bất cứ người nào ta có xuống đường hầm. Tìm hiểu xem trong chiếc cặp có gì. Nhưng đừng mở nó ra. Cử ai đó không biết gì về khả năng phòng thủ của chúng ta ấy. Gọi trực tiếp cho tôi khi họ biết nó là gì.”
Tên chỉ huy gật đầu và chờ đợi.
“Chỉ thế thôi, chỉ huy.” Khi tên chỉ huy đi khỏi, Sanders quay lại với Kosta. “Hủy các cuộc thử nghiệm. Chuyện này đang diễn ra rồi đây. Ta phải ra trận với đội quân ta đang có thôi. Tôi có cảm giác ta sẽ cần thêm lính. Đẩy nhanh cuộc thanh trừng Andalusia đi. Phương tiện vận chuyển đến đâu rồi?”
“Ta vẫn đang cố gom tàu thủy.”
“Cố hơn nữa đi. Ta cần đưa một triệu lính tới Nam Cực thật sớm.”