Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 734 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 91

❊ ❊ ❊

Đâu đó ngoài khơi nước Ý

Cú chọc ngoáy đó của Dorian rõ là đã làm Kate đau khổ, hắn biết thế. Hắn quá rõ cô. Quá mong manh, quá dễ thao túng, hắn có thể quay cô như dế.

Mắt cô nhắm nghiền, nhưng hắn biết cô ta đang nghĩ về hắn.

Hắn ngả đầu tựa vào đệm ghế, chiếc trực thăng mờ dần, cảm tưởng như hắn đang rơi trong một cái giếng. Hắn không ngăn được những dòng ký ức.

Hắn đứng trong căn phòng có bảy cánh cửa, tay cầm khẩu súng trường.

Một cánh cửa mở ra, một người mặc bộ đồ phòng hộ chạy ra trên tay bế một người khác. Dorian bắn vào cơ thể quặt quẹo mà người đang chạy ôm trong tay. Cú nổ xé toạc con tàu thành nhiều mảnh và quăng họ ngược lại gần những cánh cửa.

Tên còn sống quằn quại, chật vật giữ lấy cái xác kia. Dorian tiến đến gần và giương súng. Người kia cũng đứng dậy. Dorian nổ súng bắn vào điểm chết ở giữa bộ đồ nhưng mục tiêu của hắn đã đi qua một cánh cửa khác mất rồi. Tên ấy đã trốn thoát.

Dorian định đuổi theo. Hắn chạy lại chỗ bảng điều khiển và hí hoáy các ngón tay. Không. Kẻ thù của hắn đang ở một phần của con tàu ở Gibraltar và không có lối thoát. Đáng đời – tự đào nấm mồ vĩnh hằng chôn mình dưới biển sâu.

Dorian tiếm quyền điều khiển, lập trình một cổng liên kết đưa hắn đến tàu không gian sâu của các nhà khoa học. Hắn đã có được liệu pháp gene cần thiết để hoàn thành việc biến đổi. Khi có được con tàu, hắn sẽ báo thù cho nhân dân của hắn.

Bảng điều khiển đơ cứng. Dorian nhìn nó chăm chăm. Các nhà khoa học đã khóa con tàu. Thông minh lắm. Chúng khá thông minh nhưng hắn thông minh hơn.

Hắn bước ra khỏi căn phòng có những cánh cửa, vào hành lang. Dorian biết hành lang này. Hắn từng thấy trước đây rồi. Một cánh cửa xì mở.

Một căn phòng y hệt. Ba bộ đồ bảo hộ treo ở đó và ba cái cặp trên băng ghế nhỏ.

Hắn mặc một bộ vào và lấy đi hai cái cặp.

Hắn hiên ngang ra khỏi phòng, đến một phòng thí nghiệm. Hắn lập trình mấy cái cặp, sau đó nhặt một xi lanh bạc chứa liệu pháp cuối cùng.

Hắn ra khỏi con tàu.

Ở ngoài là một pháo đài băng như hắn từng thấy trước đây.

Hắn đặt mấy chiếc cặp xuống và gõ gõ lên cánh tay, lên bảng điều khiển được tích hợp trong bộ đồ. Dần dần, chiếc cặp biến đổi. Chúng dường như chảy vào nhau, và rồi chất lỏng màu trắng bạc vốn là một hợp kim cuộn xoáy trên mặt đất, từ từ dâng cao lên, lắc lư qua lại, giống như con rắn hổ mang chui lên từ trong giỏ. Hai cánh tay tách ra từ cột bạc, rồi đập vào nhau. Những chiếc tua bện vào nhau đến khi cánh cửa phát sáng được hoàn thiện. Theo bản năng, Dorian biết nó là gì: một lỗ sâu đục. Một cánh cổng dẫn chính xác đến điểm hắn cần đến.

Dorian bước qua.

Hắn đứng trên một đỉnh núi. Không, hơn cả một ngọn núi. Một ngọn núi lửa. Những đợt sóng dung nham sùng sục bên trong. Một thiên đường nhiệt đới trải rộng trên những hòn đảo bao quanh nó.

Hắn lấy cái xi lanh ra rồi bỏ nó vào dòng nham thạch.

Đó là gì?

Tâm trí hắn dường như trả lời. Một kế hoạch dự phòng. Nếu ta thất bại – nếu ta kẹt lại trên tàu của lũ nhà khoa học – sự biến đổi gene vẫn được diễn ra. Sẽ chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi núi lửa phun trào, bắn liệu pháp lên không trung và rồi giăng mưa xuống khắp thế giới.

Hắn đặt chiếc cặp còn lại xuống và nó tạo ra một cánh cổng khác. Hắn bước qua.

Hắn ta hiện ra trên đài chỉ huy trong con tàu của các nhà khoa học. Con tàu tất nhiên đã bị chôn vùi, nhưng hắn có thể nhanh chóng khắc phục.

Hắn truy cập vào hệ thống điều khiển, lần lượt bật các hệ thống của con tàu. Chợt hắn quay đầu.

Lẽ nào...

Không khí... đang dần cạn kiệt. Hắn có thể cảm nhận được.

Dorian biết rằng tình thế rất nguy hiểm – tên nhà khoa học có thể đang cố bẫy hắn hoặc giết hắn, nhưng hắn ta không có lựa chọn nào khác ngoài chấp nhận rủi ro. Chờ đợi cũng không được gì cả. Hắn cố gắng tập trung vào cơn khủng hoảng hiện tại.

Hắn có bao nhiêu thời gian?

Hắn vội vã băng qua đài chỉ huy, óc lướt những lựa chọn hắn có.

Tàu con thoi. Không. Hắn không tới đó được. Con tàu cách mặt nước ít nhất hai trăm mét hoặc hơn. Vậy giao thức là gì?

Liệu họ có bất kỳ công nghệ làm cổng kết nối nào trên tàu không? Họ có được phép mang cổng không? Ngay cả có, hắn cũng sẽ không bao giờ tìm thấy.

Bộ đồ bảo hộ EVA. Đúng, một bộ đồ bảo hộ sẽ có oxy.

Hắn có thể cảm thấy không khí ngày càng loãng hơn. Hắn dừng lại và áp tay vào tường, kích hoạt bản đồ tàu. Bộ đồ EVA. Nó ở đâu? Gần phòng ngăn không khí.

Hơi thở của hắn trở nên khó nhọc.

Hắn gắng nuốt nhưng nuốt không xuống. Hắn ta xem bản đồ. Hắn cần một lựa chọn khác. Phòng Y Tế. Nó gần đây.

Hắn loạng choạng bước dọc hành lang. Cánh cửa tách ra, hắn ngã ập vào trong.

Một dãy ống thủy tinh hiện ra trước hắn.

Hắn lê người.

Vừa vặn làm sao, hắn nghĩ. Chìm trong sự vĩnh cửu sâu dưới mặt đất. Đó là số phận của ta. Ta không thể thoát khỏi nó. Ta sẽ không bao giờ giáp mặt với cái chết, không bao giờ hoàn thành số phận của mình. Quân đội của ta sẽ không bao giờ trỗi dậy, và ta sẽ không bao giờ được yên nghỉ.

Các ống mở ra.

Hắn bò vào trong.

* * *

Dorian trở về với thực tại trên chiếc trực thăng. Gió táp vào mặt hắn và tiếng cánh quạt trực thăng gầm điếc cả tai hắn. Lần đầu tiên, mọi thứ thật sáng tỏ. Mọi mảnh ghép đều khớp nhau; hiện rõ lên một bức tranh toàn cảnh.

Cổng kết nối ở Đức. Nó dẫn đến con tàu, đến Ares. Tuyệt vời.

Kate. Cô ta có ký ức của ả nhà khoa học Atlantis. Cô ta có thể mở khóa con tàu và giải phóng Ares. Cùng nhau, Ares và Dorian có thể hoàn thành công cuộc của họ trên Trái Đất và vận chuyển quân đội của họ đến mặt trận cuối cùng. Chiến thắng là chuyện sớm muộn.

Dorian nhìn Kate. Cô ta ngồi đối diện hắn, nhắm nghiền mắt.

Giọng Ares vang trong đầu hắn, Cô ả là chìa khóa dẫn đến mọi điều. Nhưng ngươi phải đợi. Sớm thôi, cô ả sẽ nắm được một thông tin – một đoạn mã. Đoạn mã ấy là chìa khóa giải phóng ta. Ngươi phải bắt cô ả sau khi ả có được mật mã và đưa ả về cho ta.

Dorian ngạc nhiên trước thiên tư của Ares. Việc nhận biết và đánh giá được đầy đủ kế hoạch của vị người Atlantis kia đã tác động mạnh đến hắn. Hắn cảm thấy khiếp đảm. Dorian cuối cùng cũng tìm được ai đó xứng tầm với mình. Không, còn vượt trên cả hắn. Ares là một cái gì đó hơn thế. Giờ Dorian biết rõ điều đó: Ares đã thiết kế toàn bộ quá trình mà một phần là cho Dorian, vì sự phát triển của chính Dorian. Lời đánh đố Nam Cực, thử thách tìm Kate. Cứ như thể Ares đang cố vấn cho Dorian. Mà thậm chí còn hơn thế. Không chỉ cố vấn, một phần của Ares tồn tại bên trong Dorian, ký ức của hắn và xa hơn là những ham muốn của hắn, những giấc mơ chưa thực hiện được của hắn.

Một người cha. Đó là cách gọi thích hợp nhất. Ares là một người cha đối với hắn.

Và cả hai sẽ sớm được trùng phùng.

Dorian cố gắng hình dung ra cuộc hội ngộ ấy, hắn sẽ nói gì, Ares sẽ nói gì. Và Ares có còn điều gì để dạy hắn? Dorian sẽ biết thêm được gì về bản thân mình? Giờ hắn đã biết. Ấy chính là ham muốn thực sự của hắn, được chung cuộc sáng tỏ bí ẩn lớn nhất đời mình: làm thế nào mà hắn trở thành con người hiện tại.

Ares và những câu trả lời đợi hắn bên kia cánh cổng. Họ sẽ đạt được nó sớm thôi.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.