Từ Tây Tạng đến Tel Aviv
Milo cởi chiếc túi nặng ra rồi bước tới rìa đá. Cao nguyên xanh rờn ở vùng phía Tây Tây Tạng vẫn còn nguyên, trải dài tới tận chân trời, nơi một rặng núi khác sừng sững trước ánh hoàng hôn. Quang cảnh trầm mặc, đẹp như tranh khiến cậu nhớ tới tu viện. Tâm trí cậu lập tức tua lại những khoảnh khắc cuối cùng của cậu ở nơi đó, mái ấm duy nhất cậu từng biết. Cậu đã đứng trên đỉnh một rìa đá khác, dõi mắt xuống, nhìn các tòa nhà gỗ cháy rụi và sụp xuống núi, chỉ để lại mặt đá cháy đen.
Milo đẩy cảnh tượng đó ra khỏi đầu. Cậu không muốn nghĩ về nó. Lời Qian vang vọng trong tai cậu: “Một tâm trí đắm chìm trong quá khứ sẽ xây nên một ngục tù giam giữ nó mãi mãi. Hãy kiểm soát tâm trí mình, nếu không nó sẽ kiểm soát con, rồi con sẽ không bao giờ vượt qua được những bức tường mà nó xây nên.”
Milo rũ sạch tâm trí và quay lại với cái túi. Cậu sẽ dựng trại ở đây, đến khi trời vừa tảng sáng, cậu sẽ rời đi, giống như bao ngày vừa qua. Cậu lấy lều ra, rồi đến mấy cái bẫy thú và tấm bản đồ mà cậu nghiên cứu hằng đêm. Cậu nghĩ mình đang ở đâu đó gần vùng Kashmir thuộc miền Bắc Ấn Độ hoặc Pakistan, hay có thể là một chốn ở phía Đông Afghanistan, nhưng sự thật là cậu không biết mình đang ở đâu, cũng chưa thấy một mống người nào, không một ai có thể cho cậu chút manh mối. Qian đã nói đúng: “Con sẽ đi trên một con đường dài và đơn độc. Nhưng con sẽ có mọi thứ mình cần.”
Với mỗi câu hỏi của Milo, Qian liền đáp lại. Thức ăn? “Dã thú trong rừng sẽ là bạn đồng hành duy nhất của con và chúng sẽ cứu sống con.” Milo tiến vào rừng như bao ngày vừa qua và bắt đầu đặt bẫy. Trên đường, cậu ăn quả hạch và dâu rừng. Cậu thường ăn vừa đủ để giữ sức cho đến bữa sáng thịt thú giàu protein ngày hôm sau.
Đặt bẫy xong, cậu dựng lều và trải thảm ra. Cậu ngồi xuống tập trung thở, tìm kiếm sự thanh tịnh trong tâm hồn. Dần dần, tâm cậu tĩnh lại, các ký ức và vướng bận trong đầu đều trôi đi mất. Cậu lờ mờ nhận ra mặt trời lặn xuống sau rặng núi phía xa, kéo tấm màn đen xuống cả vùng núi.
Đằng xa, cậu nghe một trong những cái bẫy đánh tách một tiếng. Mai cậu sẽ có đồ ăn sáng, chắc chắn là vậy.
Milo vào lều, tìm hai vật cuối cùng Qian giao cho cậu, hiện đang nằm trong một góc. Cả hai đều là sách. Cuốn đầu tiên có tên Thánh ca cho những kẻ hấp hối, nhưng Milo ngạc nhiên thấy bên trong không có bài hát nào, chỉ viết ba mẩu chuyện tối giản.
Câu chuyện đầu tiên kể về một người cha hy sinh bản thân để cứu con gái. Chuyện thứ hai là về một người đàn ông cùng một người phụ nữ vượt vùng đồng hoang mênh mông để tìm kho báu mà tổ tiên đã để lại cho mình, cũng là hy vọng duy nhất giúp họ cứu chữa dân tộc đang giãy chết của mình. Chuyện cuối cùng viết về một anh chàng bình thường chém chết tên khổng lồ và trở thành hoàng đế, nhưng rồi từ bỏ quyền lực và trao lại nó cho thần dân của mình.
Qian từng chỉ vào cuốn sách và nói, “Cuốn sách này sẽ dẫn lối tới tương lai của chúng ta.”
Milo lưỡng lự. “Sao tương lai mà lại viết sẵn ra như thế được?”
“Nó được ghi vào huyết mạch chúng ta, Milo. Chiến tranh lúc nào cũng như nhau, chỉ có tên gọi và địa điểm là thay đổi thôi. Trên Trái Đất này có nhiều ác quỷ. Chúng sống trong tâm hồn và trí óc ta. Đây là lịch sử đánh trận của ta, một biên niên sử những cuộc chiến trong quá khứ sẽ lặp lại sau này. Quá khứ và bản chất có thể tiên đoán tương lai của chúng ta. Con đọc đi. Học kỹ vào.”
“Có phải làm bài kiểm tra không ạ?”
“Nghiêm túc đi, Milo. Cuộc đời chính là bài kiểm tra mà ta phải làm mỗi ngày. Con phải tập trung. Con phải có mặt khi họ cần con.”
“Ai cơ?”
“Con sẽ sớm gặp họ. Họ sẽ tới đây và cần con giúp, hiện tại và cả trong tương lai. Con phải sẵn sàng.”
Milo ngẫm nghĩ một lúc. Chẳng hiểu sao chuyện này khiến cậu hào hứng. Cậu cảm thấy mình đã có một mục đích. “Con phải làm gì?”
“Một con rồng lớn đang đuổi theo họ. Họ sẽ không nghỉ chân được lâu. Con rồng sẽ tìm họ và phun lửa xuống chúng ta. Con phải dựng một cỗ xe đưa họ bay lên trời. Họ phải sống sót.”
“Gượm đã, có một con rồng sao? Nó sẽ tới đây sao?” Qian lắc đầu. “Milo, đó là ẩn dụ thôi. Ta không biết thứ gì sẽ tới, nhưng chúng ta phải sẵn sàng. Và con phải chuẩn bị cho chuyến đi sau đó.”
Milo đã dành mấy tuần tiếp theo để chế tạo khinh khí cầu – cỗ xe đưa những người này chạy trốn khỏi con rồng. Cậu cứ tưởng đây chỉ là một chiêu đánh lạc hướng – một chuyện Qian bịa ra để cậu khỏi làm phiền các nhà sư lớn tuổi. Nhưng rồi họ tới – bác sĩ Kate và David – đúng như Qian đã nói. Tình trạng của David thì hệt như khi cậu gặp anh: đứng trước cửa tử. Nhưng bác sĩ Kate đã chữa trị cho anh.
Một lời tiên đoán khác của Qian cũng đã thành sự thật. Con rồng đã tới, bay lượn trên trời và phả lửa, nhưng bác sĩ Kate và David đã suýt soát thoát được. Milo lại lên đỉnh núi, nhìn lên cỗ xe cậu đã chế tạo. Nó treo dưới một quả khí cầu khổng lồ, lẫn giữa nhiều quả khác bay về phía chân trời, rời xa tu viện cháy rực dưới chân cậu. Họ đã biết – các nhà sư lớn tuổi ấy. Họ chỉ nhận duy nhất một nhà sư trẻ. Milo. Họ đã không trốn chạy khỏi định mệnh của mình. “Nó được định sẵn,” Qian từng nói. Nhưng ai đã định đoạt việc đó?
Milo mở cuốn sách thứ hai, Lịch sử những bộ tộc đầu tiên của nhân loại. Cuốn này thậm chí còn khó hiểu hơn. Nó được viết bằng một ngôn ngữ cổ mà Qian từng bắt cậu học. Milo từng rất hứng khởi khi được học tiếng Anh, nhưng thứ tiếng này thì khác – khó hơn nhiều. Còn nội dung trong sách... nó có nghĩa gì?
“Chỉ khi con biết câu trả lời, chuyến hành trình của con mới bắt đầu,” Qian nói.
“Nếu thầy biết câu trả lời thì sao không nói cho con luôn?” Milo mỉm cười hỏi.
“Chúng ta có thể tiết kiệm thời gian, rồi con sẽ lên khinh khí cầu và tới đó sớm...”
“Milo!” Qian dựa người vào bàn. “Chặng đường chính là đích đến. Tự mình tìm câu trả lời và thấu hiểu nó là một phần trong cuộc hành trình của con. Không có đường tắt đâu.”
“Ồ. Phải.”
Đến khi Milo đến được Tel Aviv hoang tàn, cậu nghĩ mình đã hiểu được hai cuốn sách. Và cậu đã đổi thay, vì những gì cậu đã chứng kiến, cũng như những việc cậu phải làm để sống sót.
Cậu tìm thấy một tàu đánh cá có thể nhận cậu vào làm. “Nhóc muốn gì?”
“Đi nhờ,” Milo trả lời.
“Đến đâu?”
“Phía Tây.”
“Có gì trao đổi không?”
“Tôi sẵn lòng làm việc cật lực. Và... có thể kể câu chuyện hay ho nhất ông từng được nghe.”
Người ngư dân ngờ vực nhìn cậu. “Được rồi, lên tàu đi.”