Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 697 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 4

❊ ❊ ❊

3,2 km dưới căn cứ chiến dịch Lăng Kính của Immari

Nam Cực

David Vale không thể ngưng nhìn xác của mình. Nó nằm ở hành lang, trong vũng máu của chính anh, mắt vẫn mở, nhìn chằm chằm lên trần nhà phía trên. Một cái xác khác nằm vắt qua anh – chính là kẻ đã giết anh, Dorian Sloane. Xác Sloane là một mớ hỗn độn bầy nhầy; những viên đạn cuối cùng của David đã trúng Sloane ở cự ly gần. Thi thoảng, một mẩu của trận tàn sát lại bong khỏi trần, như một chiếc piñata[∗] đang từ từ rã ra.

David đưa mắt ra khỏi cảnh tượng đó. Cái ống thủy tinh đang giữ anh rộng chưa đầy một mét, đám sương trắng dày trôi qua ống khiến nó có cảm giác còn nhỏ hơn. Anh liếc dọc xuống căn phòng khổng lồ, nhìn cả dãy ống chất chồng từ sàn đến trần, cao đến nỗi anh không thấy được nơi nó kết thúc. Lớp sương trong mấy cái ống kia dày hơn, che lấp những người nằm trong. Người duy nhất anh có thể thấy đang đứng trong ống đối diện anh. Sloane. Khác với David, hắn không hề nhìn xung quanh. Sloane chỉ chăm chăm nhìn thẳng vào David, mắt ngập tràn căm thù, cử động duy nhất là thỉnh thoảng căng cơ hàm.

David thoáng nhìn vào đôi mắt trợn trừng của kẻ đã giết anh, rồi tiếp tục săm soi cái ống của anh lần thứ một trăm. Bài huấn luyện CIA của anh không có bất cứ thứ gì như thế này: cách thoát khỏi ống ngủ đông trong một công trình hai triệu năm tuổi nằm dưới bề mặt Nam Cực 3,2 kilomét. Có lớp dạy cách thoát khỏi mấy cái ống trong những công trình một triệu năm tuổi, nhưng hôm đó anh lại cúp học. David mỉm cười trước màn pha trò chán ngắt của mình. Dù có là gì, anh cũng chưa mất trí nhớ – hay khiếu hài hước. Khi ý nghĩ đó dần phai biến, nhớ đến cái nhìn trừng trừng không dứt của Sloane, David đánh rơi nụ cười, hy vọng màn sương đã che giấu nó khỏi mắt kẻ thù.

David cảm thấy một cặp mắt khác đang nhìn mình. Anh nhìn lên nhìn xuống căn phòng. Trống trơn, nhưng David chắc chắn có người đã ở đó. Anh cố ngả về phía trước, rướn người nhìn sâu hơn vào hành lang với mấy xác chết. Không gì. Khi anh lướt nhìn quanh, có gì đó đánh động anh – Sloane. Hắn không nhìn David. David dõi theo ánh mắt Sloane vào căn phòng rộng. Một người đàn ông đang đứng giữa hai cái ống của họ. Chí ít ông ta cũng trông giống người. Ông ta đến từ bên ngoài hay bên trong công trình này? Ông ta có phải là người Atlantis? Dù là gì, ông ta cũng cao lớn, dễ phải hơn mét tám, mặc bộ vest đen phẳng lì trông như quân phục. Da ông ta trắng, gần như trong suốt, và ông ta đã cạo râu sạch sẽ. Ông ta chỉ có một mớ tóc dày màu trắng trên đỉnh đầu, trông có vẻ hơi quá khổ với thân hình của mình.

Người đàn ông đứng đó một lúc, nhìn từ David sang Sloane rồi ngược lại, như thể ông ta là một tay chơi cá cược đang diễu qua các chuồng ngựa, cân đo đong đếm hai con ngựa nòi trước cuộc đua lớn.

Rồi một tiếng động đều đều phá tan sự im lặng và bắt đầu vang khắp căn phòng: tiếng chân trần giậm trên sàn kim loại. Mắt David dõi theo tiếng động. Sloane. Hắn đã thoát ra. Hắn tập tễnh hết sức có thể về phía mấy cái xác – và những khẩu súng cạnh chúng. David nhìn người Atlantis kia ngay khi ống của anh trượt mở. David nhảy ra, khập khiễng trên đôi chân chẳng hề dễ điều khiển của mình và rồi lê bước về phía trước. Sloane đã đi được nửa đường đến chỗ mấy khẩu súng.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.