Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 741 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 90

❊ ❊ ❊

Khu hầm mộ thánh Phaolô

Rabat, Malta

David bật chiếc đèn xách lên và hướng về Janus. “Nói tôi biết đi. Tôi muốn biết chúng ta đang phải đối mặt với điều gì.”

Janus liếc nhìn cái hầm đá tròn mà khối vuông chao liệng kia đang khoét chầm chậm.

“Được thôi. Chúng ta có chút thời gian. Cho anh hỏi câu đầu tiên.”

Mình nên bắt đầu từ đâu? David nghĩ. “Anh đã cứu tôi. Bằng cách nào và tại sao?”

“Bằng cách nào thì hơi vượt quá những kiến thức của anh về khoa học.”

“Vậy thì nói sao cho bộ não người vượn nguyên thủy của tôi dễ hiểu đi, cái mà 70 nghìn năm can thiệp của người Atlantis rõ ràng vẫn chưa hoàn thiện được.”

“Rõ là vậy. Và cái ‘làm thế nào’ lại hơi liên quan đến cái ‘tại sao’. Tôi sẽ bắt đầu từ đó. Tôi cũng cần cho anh một chút cái nhìn về bối cảnh. Tôi từng bảo anh là anh không thực sự thấy tôi ở Nam Cực. Cái anh thấy là thế thân của tôi. Anh có đoán được tại sao không?”

“Anh đã ở Gibraltar.”

“Đúng. Rất tốt, anh Vale. Tiến sĩ Grey của các anh thực sự tìm ra một lượng không nhỏ lịch sử Atlantis trên hành tinh này. Tôi khá sửng sốt khi đọc niên ký của ông ấy. Khá chuẩn xác, mặc cho việc có những lỗ hổng trong kiến thức của ông, những điều ông ấy không thể biết.”

“Như là...”

“Cái ông ấy miêu tả là ‘Sự sụp đổ A$’ – sự sụp đổ của Atlantis, sự phá hủy tàu của chúng tôi ngoài xa bờ vịnh Gibraltar. Đó là một cuộc tấn công. Như anh biết đó, chúng tôi có 2 người. Chúng tôi là những nhà khoa học thám hiểm các thiên hà để nghiên cứu về sự phát triển của con người ở vô số các thế giới loài người.”

“Thật phi thường,” David lẩm nhẩm trong miệng.

“Thế giới này, giống loài của anh, mới là cái phi thường. Giống loài của tôi khá cổ xưa. Từ lâu rồi, chúng tôi hướng đến những thế giới khác, mà cụ thể hơn là bất cứ thế giới nào có loài người. Nó trở thành điều ám ảnh của chúng tôi. Một câu hỏi luôn đau đáu trong hành trình của chúng tôi là: ‘Chúng ta đến từ đâu?’”

“Sự tiến hóa...”

“Chỉ là một quá trình sinh học. Có nhiều điều để nói hơn ở đây, khoa học của các anh sẽ hé lộ một ngày nào đó. Anh thừa biết rằng vũ trụ này nâng đỡ sự tồn tại của sự sống con người. Trên thực tế, vũ trụ được lập trình nghiêm ngặt để làm điều đó. Nếu một trong các biến số khác đi dù chỉ một chút – trọng lực, cường độ điện từ, các chiều của không-thời gian – thì sẽ chẳng có sự sống con người. Chỉ có hai khả năng: một là sự sống con người xuất hiện vì quy luật của vũ trụ đã ngẫu nhiên giúp nó hình thành, không thì chỉ có thể là: vũ trụ được tạo ra để nuôi dưỡng nên sự sống con người.”

David cân nhắc về điều Janus vừa nói.

“Giả định đầu tiên của chúng tôi là nó chỉ là một sự ngẫu nhiên, rằng chúng ta tồn tại vì chúng ta đơn giản là một trong vô hạn các khả năng sinh học thuộc vô hạn các thiên hà tồn tại trong đa vũ trụ này. Giả thuyết của chúng tôi là chúng ta tồn tại bởi theo toán học chúng ta phải tồn tại ở một vũ trụ nào đó, nếu coi như có vô hạn các vũ trụ và chúng ta là những kết quả hữu hạn khả dĩ. Chúng ta tồn tại trong vũ trụ này là vì đó là điều duy nhất trí óc chúng ta nhận thức được.”

“Ờ,” David không biết nói gì khác hơn.

“Sau đó chúng tôi có một khám phá thay đổi mọi điều chúng tôi biết, khiến chúng tôi phải đặt nghi vấn cho những giả định của mình. Chúng tôi khám phá ra một thể lượng tử, một loại vật chất hạ nguyên tử tràn ngập vũ trụ. Đó là khám phá vĩ đại nhất trong quá trình tồn tại của chúng tôi. Chúng tôi đồng thuận rằng thể lượng tử này chỉ đơn giản là một hằng số nữa của vũ trụ, thứ phải tồn tại trong vũ trụ của chúng ta để làm sự sống của con người sinh sôi. Nhưng một nhóm trong chúng tôi bắt đầu đi sâu vào bí ẩn. Qua hàng ngàn năm thực nghiệm, chúng tôi đã học được cách tiếp cận thể lượng tử này, nhưng rồi đi vào ngõ cụt.”

David giơ tay. “Thôi, anh nói đúng rồi đó. Tôi chịu thua. Tôi không biết thể lượng tử là gì hết.”

“Anh có biết về rối lượng tử chưa?”

“Hả, chưa luôn.”

“Chà. Thôi anh cứ hiểu là chúng tôi khám phá ra rằng tất cả loài người được kết nối với nhau qua một thể lượng tử. Vài người trong chúng ta có một kiểu liên kết đặc biệt mạnh đến nỗi có thể giao tiếp từ rất xa.”

David chợt nhớ đến những giấc mơ mà anh đã chia sẻ với Kate.

“Chắc anh thấy khó tin lắm, đúng không ngài Vale?”

“Không. Tôi thật sự tin. Tiếp tục đi.”

“Chúng tôi gọi thể lượng tử có khả năng kết nối toàn thể loài người là Thể Nguyên. Việc nghiên cứu sự tạo hóa nó, sự tạo hóa của chúng ta là công trình vĩ đại của chúng tôi. Chúng tôi gọi nó là Bí Ẩn Gốc. Chúng tôi tin rằng Thể Nguyên có tác động đến cả vũ trụ, vừa là điểm khởi đầu và là đích đến cuối cùng của hiểu biết con người.”

Milo gật đầu. “Anh đang kể chúng tôi nghe giai thoại sáng thế.”

“Đúng,” Janus nói. “Đầu óc các anh đi quá xa, quá nhanh. Các anh khao khát các câu trả lời, về sự tồn tại của các anh. Chúng tôi đưa các anh những đáp án duy nhất trong tay, và đã dùng một cách nói cho các anh dễ hiểu. Rồi còn cho anh mật mã của chúng tôi – một bản thiết kế chi tiết về luân lý – những điều mà chúng tôi đã làm để mang mình đến gần hơn với Thể Nguyên, những việc giúp củng cố liên kết giữa con người với nhau và sự hòa hợp mà Thể Nguyên ban tặng. Chúng tôi nhấn mạnh rằng mỗi sự sống con người là vô cùng quý báu bởi mỗi người đều liên kết với Thể Nguyên và góp phần hé lộ về bí ẩn của nó.” Janus dừng lại. “Dẫu thế, phần nhiều những thông điệp của chúng tôi thất lạc qua các thời kỳ.”

“Vài người vẫn tin,” Milo nói.

“Ừ, hẳn rồi. Trên tất thảy, sứ mệnh của chúng tôi đã thất bại, nhưng nó bắt đầu đầy hứa hẹn. Trong suốt những năm tháng nghiên cứu Thể Nguyên, chúng tôi chưa từng gặp giống loài nào giống các anh. Chúng tôi thăm dò tất cả các thế giới loài người. Là một nhà sử học, anh phải trân trọng điều này, ngài Vale ạ. Trên hành tinh này, một sự kiện địa chất nhỏ 3,5 triệu năm trước đã tạo ra một biến cố địa chất dẫn đến sự hình thành của nhân loại. 3,5 triệu năm trước, sự va chạm của hai mảng kiến tạo đã nâng cao đáy biển của vùng mà ngày nay là phía Tây Caribbean, tạo thành eo đất Panama. Lần đầu tiên, Đại Tây Dương và Thái Bình Dương tách ra, ngăn chặn sự pha trộn quy mô lớn giữa hai vùng biển. Điều này gây nên một phản ứng dây chuyền dẫn đến kỷ băng hà trên hành tinh này, mãi cho đến giờ. Ở Tây Phi, rừng rậm bắt đầu co cụm. Nhiều loài linh trưởng bậc cao sống trên cây trong thời kỳ này. Những năm tiếp theo, thảo nguyên dần thay thế rừng rậm, đẩy chúng từ trên cây xuống sống trên đồng cỏ. Các nguồn thực phẩm thực vật dần biến mất. Nhiều cá thể trong số chúng chết đi, nhưng một nhóm nhỏ đã chọn một con đường khác: thích nghi. Chúng mạo hiểm ra vùng đồng bằng rộng lớn và bắt đầu săn tìm những nguồn thực phẩm mới. Lần đầu tiên, chúng ăn thịt, và nó đã thay đổi bộ não của chúng. Việc đi săn cũng vậy. Những loài linh trưởng này, những kẻ sống sót thời tiền sử, đã phát triển thông minh hơn bất kỳ loài linh trưởng nào trước họ. Cuối cùng họ đã tạo ra các công cụ bằng đá nguyên thủy và đi săn theo bầy. Mô hình của sự gián đoạn khí hậu, cận tiến đến tuyệt chủng trong một môi trường thay đổi nhanh chóng và sau đó là phục hồi, thích nghi này trở thành mô hình đặc trưng lặp đi lặp lại nhiều lần trong khi loài của các anh tiến mình đến trạng thái hiện tại. Chúng tôi đến đây để nghiên cứu các anh khi các anh vẫn còn trong trứng nước, hy vọng một loài có sự tiến hóa nhanh như vậy, nói theo tiến hóa, sẽ hé lộ thêm những điều mới về Bí Ẩn Gốc.”

“Chúng tôi đã tuân theo mọi sự phòng ngừa thông thường. Chúng tôi còn phân bổ một Tàu Tín Hiệu đi theo quỹ đạo của hành tinh này.”

“Tàu Tín Hiệu?”

“Một màng bảo vệ – ngăn cho không ai có thể thấy sự phát triển của các anh và các anh cũng không thể thấy các thế giới con người khác. Cái mà các anh gọi là Nghịch lý Fermi – rằng lẽ ra phải có rất nhiều thế giới loài người nhưng các anh lại chẳng tìm thấy cái nào – thực ra là kết quả của Tàu Tín Hiệu. Nó lọc ánh sáng mà anh có thể thấy, và lọc cả ánh sáng tỏa ra từ thế giới của anh đến bất cứ ai bên ngoài màng bảo vệ. Chúng tôi cũng tuân theo mọi thủ tục. Chúng tôi chôn vùi con tàu của mình...”

“Ở Nam Cực?” David hỏi.

“Không. Đó là một con tàu khác. Tôi sẽ giải thích ngay đây. Chúng tôi thường giấu tàu không gian sâu của mình trong vành đai tiểu hành tinh lân cận hoặc trong trường hợp này là một mặt trăng để tăng cường an ninh, phòng trường hợp tàu thăm dò tìm thấy Tàu Tín Hiệu. Vũ trụ là một nơi nguy hiểm, và chúng tôi không mong sẽ thu hút sự chú ý vào các đối tượng của chúng tôi hay bản thân chúng tôi. Chúng tôi đã triển khai tàu đổ bộ lên bề mặt và ở lại đấy. Sau đó, chúng tôi giữ thói quen cũ, như ở các hành tinh khác: chúng tôi đã thu thập các mẫu, phân tích kết quả có được, ngủ đông và chỉ thức dậy giữa các khoảng thời gian đều đặn để lặp lại quy trình đó. Tuy nhiên, một trăm ngàn năm trước, chúng tôi bị đánh thức sớm bởi một cuộc gọi nguy cấp. Thế giới của chúng tôi đã bị tấn công. Một tin nhắn khác đến ngay sau đó. Thế giới của chúng tôi đã rơi vào tay một kẻ thù có sức mạnh không tưởng. Chúng tôi được chỉ đạo sẽ ở lại trên một thế giới có màng bảo vệ vì sự an toàn của chính mình. Chúng tôi tin rằng kẻ thù ấy sẽ săn lùng bất kỳ người Atlantis còn sót lại nào đến tận cùng của vũ trụ. Chúng tôi sợ rằng tận thế sẽ mở rộng ra tất cả các nhân loại, trên tất cả các thế giới loài người. Sự kiện tiếp theo thì anh biết rồi đấy. Bảy mươi ngàn năm trước, một siêu núi lửa ở Indonesia ngày nay đã phun trào, phụt tro lên bầu trời và gây ra một mùa đông núi lửa đưa loài của anh đến bờ vực tuyệt chủng. Các báo động dân số đánh thức tôi và cộng sự khỏi giấc ngủ đông. Đó là nỗi sợ lớn nhất của chúng tôi. Chúng tôi e rằng mình có thể là người cuối cùng của giống loài: hai nhà khoa học không bao giờ còn được về nhà. Và chúng tôi đang phải đứng nhìn cái được coi là sự tận diệt của những con người cuối cùng mà kẻ thù của chúng tôi chưa tìm thấy. Vì vậy, cộng sự của tôi đã đưa ra một quyết định định mệnh.”

“Là trao cho chúng tôi gene Atlantis.”

“Đúng. Cô ấy đã làm mà tôi không hề biết hay chấp thuận. Cô ấy nói đó là một thí nghiệm mang đến cho các anh thứ gene sinh tồn, để xem các anh sẽ sống sót thế nào. Thí nghiệm đã xong và tôi đành chịu.”

“Khoảng hai mươi ngàn năm sau khi cô ấy phát tán gene Atlantis, một tàu khác từ thế giới của chúng tôi đã đến. Nó hạ cánh ở Nam Cực, và hiện vẫn đang vùi mình dưới băng. Con tàu mang theo những người cuối cùng của loài chúng tôi.”

“Giống như một ngôi mộ.”

“Từa tựa vậy, nhưng còn hơn thế. Đó là một con tàu phục sinh. Trên thế giới của chúng tôi, mỗi người được phép sống một trăm năm. Có vài trường hợp ngoại lệ, chẳng hạn như đối với những nhà thám hiểm không gian sâu như tôi. Chúng tôi đã thành thạo về y học, nhưng tai nạn vẫn có thể xảy ra. Những lúc như vậy, chúng tôi được hồi sinh trong những chiếc tàu này.”

“Bọn họ là như thế?” David hỏi. “Những người Atlantis đã chết.”

“Vâng. Bị thảm sát khi thế giới của chúng tôi bị tấn công. Tất cả trừ một người. Thỉnh thoảng, dân chúng tôi bỏ phiếu để một công dân được lưu trữ. Một người có thành tựu tuyệt vời. Đó là một vinh dự văn hóa. Người được lưu trữ trong tàu đó là tướng Ares. Ông ấy là một di tích quá khứ của chúng tôi, là điều giúp đã qua. Ông đã được cứu như một lời nhắc nhở. Ông là người lính lẫy lừng nhất của chúng tôi. Trong cuộc tấn công, bằng cách nào đó ông ấy đã đưa con tàu ra khỏi thế giới của chúng tôi và mang nó đến đây.”

“Những người khác trong con tàu ở Nam Cực... họ không thể thức dậy sao? Ra khỏi mấy cái ống.”

“Có thể. Tuy nhiên, chúng tôi bây giờ là một loài không bạo lực. Cuộc tấn công vào thế giới của chúng tôi, sự tàn bạo, giết chóc... ống chỉ có thể chữa lành vết thương vật lý. Những người ở Nam Cực có thể thức tỉnh, nhưng vẫn sẽ còn đó những ký ức của tận những giây phút đau đớn cuối cùng mà họ chết. Sẽ thật tàn nhẫn nếu đánh thức họ. Tâm trí của kết cấu hơi khác các anh. Về mặt tâm lý, chấn thương mà họ phải chịu đựng là quá lớn. Họ không thể thoát khỏi những ký ức về những gì đã xảy ra với họ. Họ triền miên trong luyện ngục, không thể chết đi vĩnh viễn cũng không thể sống lại.”

David lẽ ra đã không tin nhưng anh đã trải qua điều đó – cái chết và sự hồi sinh trong ống. Dorian đã bắn chết anh, và anh đã tỉnh dậy trong một cơ thể mới, một bản sao chính xác. “Đó là những gì đã xảy ra với tôi, tôi thức dậy trong ống sau khi bị Dorian giết. Y như những người từ thế giới quê hương anh.”

“Đúng.”

“Làm thế nào vậy? Sự hồi sinh ấy?”

“Khía cạnh của nó khá phức tạp...”

“Nói cho tôi dễ hiểu đi. Tôi muốn biết.” David liếc nhìn khối vuông, vẫn còn nhìn thấy nó. “Mình có thời gian mà.”

“Được thôi. Phần công nghệ di truyền mà các anh gọi là gene Atlantis thực sự có vài chức năng. Trong trường hợp này, chức năng quan trọng nhất là sự tổ chức bức xạ từ cơ thể vào luồng dữ liệu. Mỗi cơ thể con người phát ra bức xạ. Gene Atlantis biến những đồng vị đó thành một bản thiết kế tế bào, một bản tải xuống của cơ thể anh, bao gồm các tế bào trong não của anh, chứa những ký ức của anh, cho đến khi anh chết.”

“Lần thứ hai Dorian giết tôi, tôi thức dậy trong con tàu ở Gibraltar. Tại sao vậy?”

“Đây là nơi mà câu chuyện của chúng ta giao nhau, ngài Vale. Khi con tàu phục sinh đến, bốn mươi ngàn năm trước, chúng tôi đã trao cho con người gene Atlantis. Ares cực kỳ hứng thú. Ông ta nhìn thấy ở con người một cơ hội, một cơ may để xây dựng một đội quân mới, nhằm chiến đấu chống lại kẻ thù của chúng tôi. Ông nhấn mạnh rằng gene Atlantis khiến các anh gặp nguy hiểm, trở thành mục tiêu cho kẻ thù của chúng tôi. Ông ta đã thuyết phục cộng sự của tôi. Cô ấy thông đồng với ông ta sau lưng tôi, sửa đổi phương pháp, tìm cách tăng khả năng sinh tồn của các anh. Tôi quan sát những thay đổi và nghi ngờ. Tôi biết loài của các anh đã tiến hóa rất nhanh, nhưng tất nhiên chúng tôi chưa bao giờ can thiệp vào loài khác theo cách này. Tôi không biết phải trông mong điều gì. Và tôi chưa bao giờ tưởng tượng cô ấy sẽ phản bội tôi. Nhưng tôi biết tại sao cô ấy làm vậy: cảm giác tội lỗi, vì một điều gì đó cô ấy đã làm trên thế giới quê hương chúng tôi, một hành động dẫn đến sự sụp đổ của chúng tôi.”

“Sao cơ...”

“Đó là một câu chuyện cho một thời điểm khác. Tại đây, trên Trái Đất, Ares có thứ ông ta cần: liệu pháp gene cuối cùng để tạo ra đội quân của mình. Ông ta cố gắng tiêu diệt tàu đổ bộ cùng với chúng tôi, đó là những gì đã xảy ra ngoài khơi Gibraltar. Con tàu bị xé thành nhiều mảnh. Chúng tôi cho rằng hành động tiếp theo của ông ấy là tiếm quyền tàu không gian của chúng tôi. Ông ta cần nó để luân chuyển quân đội của mình. Tôi đã khóa nó lại, ngăn không cho bất kỳ ai từ tàu đổ bộ hoặc Nam Cực đến được. Tôi cũng đặt một loạt các báo động và biện pháp đối phó. Nhưng tàu đổ bộ của chúng tôi ngoài khơi Gibraltar đã vỡ ra quá nhanh. Cộng sự của tôi bất tỉnh. Tôi phải bế cô ấy đến nơi duy nhất tôi có thể đến.”

“Nam Cực.”

“Đúng vậy. Và Ares đợi tôi ở đấy. Hắn bắn chết Kate. Và dĩ nhiên, hắn vô hiệu hóa sự hồi sinh của hai chúng tôi. Đó là kế hoạch của hắn. Hắn cũng bắn tôi nữa, vào ngực nhưng tôi ngã vào một cổng kết nối và thấy mình ở một phần khác trên tàu đổ bộ ở Gibraltar.

Tâm trí David như rượt đuổi. Trong căn phòng mà David hồi sinh lần hai có một bộ đồ bảo hộ bị hỏng. “Bộ đồ trên sàn.”

Janus gật đầu. “Nó là của tôi. Khi tôi trốn thoát đến khu vực đó, động thái đầu tiên của tôi là phong tỏa tàu đổ bộ khỏi Nam Cực, để bảo vệ bản thân mình. Sau đó, tôi tìm đến một trong những chiếc ống đã hồi sinh anh. Sau khi được chữa lành, tôi lấy một số đồ dự trữ. Tình thế của tôi mới thảm làm sao. Mảnh vỡ của con tàu nơi tôi đang ở chìm sâu dưới nước và cách xa bờ biển. Nếu tôi cố thoát ra, tôi sẽ chết đuối rất lâu trước khi lên được mặt biển, và không có cách nào để tôi tái tạo một bình dưỡng khí cả. Đồng phục của Immari mà tôi đã nhân bản cho anh còn đơn giản hơn nhiều.”

“Vậy sao anh?”

“Tôi sẽ nói đến đó,” Janus nói, giơ tay. “Tôi đã bị mắc kẹt, một mình. Cộng sự của tôi đã chết, và ngạc nhiên thay, tôi đã nghĩ đến cô ấy trước. Phục sinh là một công nghệ được quy định chặt chẽ. Một chuỗi báo tử, được gửi qua bức xạ từ gene Atlantis, thì không thể giả mạo, vì nó buộc phải thế: hãy tưởng tượng sẽ thế nào nếu thức dậy và thấy anh có một bản sao. Lúc đầu tôi đã cố gắng bức sự hồi sinh của cô ấy, lừa cho hệ thống nghĩ rằng cô ấy đã chết. Chuỗi báo tử thực sự đã được gửi đến con tàu ở Nam Cực và Ares đã xóa nó. Toàn bộ chiến lược của tôi là làm giả cái chết của cô ấy vào máy tính ở khu của tôi và để cô ấy hồi sinh ở phần gần bờ nhất của con tàu sao cho cô ấy có thể trốn thoát và hy vọng sẽ ngăn chặn được Ares. Tôi đã thử mọi thứ có thể và thất bại. Tuy nhiên, mười ba ngàn năm sau, tôi đã thành công. Năm 1918, Patrick Pierce đặt người vợ đang hấp hối của mình vào ống với Kate bên trong bà. Sau đó, máy tính hẳn đã thực hiện chuỗi hồi sinh, nhưng đứa trẻ không trưởng thành như một bào thai hồi sinh bình thường, nó sẽ bị giam cầm bởi cơ thể mẹ. Nhưng một khi đã rời khỏi người mẹ, đứa trẻ, chính là Kate, sẽ bắt đầu lớn lên và đến giờ những ký ức dường như đã trở lại. Những ký ức người cộng sự của tôi đã ngủ yên suốt quãng thời gian đó trong tâm trí Kate. Thật phi thường.”

“Vậy còn Dorian đã có được ký ức của Ares như thế nào?” Janus lắc đầu. “Như tôi đã nói, tôi đã tuyệt vọng. Tôi đã thử mọi cách. Tôi chắc hẳn đã ủy quyền cho mọi sự hồi sinh có thể. Ares có tham gia cuộc thám hiểm của chúng tôi, và chúng tôi có dấu ấn và ký ức bức xạ của ông ấy. Nhưng những ký ức đã chấm dứt hàng ngàn...”

“Dorian cũng chết hai lần ở Nam Cực, nếu các báo cáo là đúng. Ares có thể đã giở trò ở đây.”

“Ừm... rất có thể. Ares có thể đã thêm thắt các ký ức, thậm chí cho Dorian xem lúc hắn được hồi sinh ở đó. Về phần Kate, các ký ức trong các ngóc ngách của tâm trí cô ấy đã tạo một số ảnh hưởng, lèo lái các quyết định của cô ấy như những tín hiệu của tiềm thức.” Anh di gót ra xa David. “Cô ấy đã trở thành một nhà di truyền học, mang ý định nghiên cứu những bất thường trong hệ thống điện não. Theo tiềm thức, cô ấy đã nắm bắt được cách ổn định gene Atlantis và hoàn thành công trình của mình. Một câu chuyện dài nhỉ.” Janus như chìm trong những suy nghĩ của anh, đến một nơi nào khác.

“Rồi... chuyện gì xảy ra với anh?” David hỏi, vì chẳng biết hỏi gì khác.

“Không có gì cả. Suốt mười ba ngàn năm chẳng có điều gì xảy ra với tôi. Tôi nghĩ rằng mọi cố gắng để thoát ra và hồi sinh người cộng sự đã chết của tôi đã thất bại. Lựa chọn cuối cùng của tôi là tự kết liễu ở khu này và lập trình sự hồi sinh cho chính mình ở một khu khác. Nhưng tôi không làm được. Tôi đã chứng kiến cái mà những người ở thế giới quê hương tôi phải trở thành, họ chết những cái chết quá tàn khốc, những người trong ống ở Nam Cực ấy, họ kẹt vĩnh viễn trong luyện ngục triền miên. Nên tôi bước vào ống, ở đó mãi mười ba nghìn năm, chờ đợi, mong mỏi sẽ có gì đó đổi dời.”

David biết ngay đâu là cái làm “vật đổi sao dời” đó. Ở Nam Cực, David đã giữ chân Dorian và người của hắn, giúp cho Kate và cha cô trốn thoát. Cha cô đã kích nổ hai thiết bị hạt nhân ở Gibraltar, làm tan tác các mảnh tàu đổ bộ mà ông đã khai quật. “Đó chính là các vụ nổ hạt nhân.”

“Vâng. Và chúng đẩy tôi đến gần phía bắc châu Phi mà cụ thể là Maroc và Ceuta. Tôi ngay lập tức kích hoạt liên kết của tôi với tàu. Tôi đã thấy những gì đã xảy ra ở Gibraltar, và sau đó tôi kết nối với Nam Cực và xem đoạn phim ở đó. Tôi biết anh đã hy sinh mạng sống của mình để cứu một người đàn ông, một phụ nữ và hai chàng trai. Còn một người, mà lúc đó tôi không biết chính là Dorian, thì ít hào hiệp hơn nhiều. Anh đã quan sát mật mã nhân loại của chúng tôi, luân lý của chúng tôi. Anh trân trọng sinh mệnh con người. Tôi biết Ares, và tôi biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Anh và Dorian là kẻ thù. Hắn sẽ bắt các anh chiến đấu đến chết để chọn ra người chiến thắng. Tôi quyết định tải xuống nguồn dữ liệu của anh. Tôi đã phải để thế thân của mình xuất đầu lộ diện, trong chốc lát, để lấy được dấu ấn bức xạ của anh. Phần còn lại thì anh biết rồi đó. Sau khi chết, anh thức dậy ở một phần của con tàu mà tôi đã bị giam cầm. Tôi đã lập trình việc tự hủy của các ống để đảm bảo anh phải tiến lên và dấn thân.”

“Tại sao? Anh nghĩ tôi có thể làm được gì?”

“Cứu người. Tôi đã thấy được anh là kiểu người nào. Tôi biết anh có thể làm gì. Và anh còn làm được hơn thế nữa: anh giúp tôi tìm ra phương thuốc.”

“Sao mà anh biết trước được.” David nói.

“Không, tôi không biết. Lần đầu tiên trong suốt mười ba ngàn năm, phần của con thuyền tôi đang ở gần đất liền. Tôi có thể thoát được. Nhưng thế giới lúc đó làm tôi khiếp sợ, đặc biệt là quân đội Immari. Tôi, tuy vậy, vẫn là một nhà khoa học và một người thực dụng. Tôi đã không nhận thức được về Continuity tại thời điểm đó. Từ những gì tôi có thể thấy, Immari đang tiến hành các thí nghiệm di truyền tiên tiến nhất. Tôi gia nhập với hy vọng sử dụng kiến thức của họ, để tìm ra cách chữa trị.”

“Phương thuốc của anh là giả đúng không?”

“Nó thật quá đi chứ.”

“Nó làm được gì?” David hỏi bằng được.

Janus liếc nhìn chiếc hộp đá nằm ngay chỗ góc được ánh sáng vàng của khối vuông chiếu rọi. “Nó sửa một lỗi lầm, một điều tôi không ngăn chặn được rất lâu trước đây.”

“Nói tiếng Anh đi.”

Janus phớt lờ giọng ra lệnh của David. Anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào cái hộp. “Alpha chính là mảnh ghép cuối cùng tôi cần, không thể tin là họ giữ gìn được nó sau bao nhiêu niên kỷ.”

“Mảnh ghép cuối cùng của cái gì?”

“Một liệu pháp đảo ngược tất cả mọi phiên bản gene. Tất cả, trừ gene Atlantis. Tất cả con người trên hành tinh này sẽ trở lại là họ lúc chúng tôi mới tìm thấy họ.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.