Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 644 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 93

❊ ❊ ❊

Ngoại ô Ceuta

David đã đẩy máy bay lên tốc độ tối đa. Không có nguy cơ cạn nhiên liệu.

Trên cao nhìn xuống, Ceuta xuất hiện. David kích hoạt radio và bắt đầu liên lạc với kiểm soát không lưu. Những khẩu súng điện từ có thể dễ dàng bắn tung chiếc máy bay khỏi bầu trời, và anh không thực sự chắc chắn phản hồi mình nhận được là gì. Anh không có lựa chọn khác.

Lập tức có phản hồi. “Anh được phép hạ cánh, anh Vale.”

Việc hạ cánh của David xóc đến tận óc, nhưng chẳng làm cho hành khách của anh mảy may. Họ đã đáp xuống mặt đất và còn sống. Kate cũng vậy, theo như những gì David biết. Từng bước một thôi.

Khi David, Janus và Milo rời khỏi máy bay, David phát hiện một đoàn xe tiến đến sân bay. Anh vô thức siết chặt khẩu súng trường trong tay.

Đoàn xe dừng lại và cánh cửa chiếc Humvee dẫn đầu mở ra. Thủ lĩnh người Berber, người đã đặt tên cho anh vài ngày trước đó và giúp anh chiếm căn cứ, bước ra chào đón anh với nụ cười trên môi.

“Tôi đã nghĩ có lẽ tôi sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa.”

“Tôi cũng nghĩ vậy.”

Cô trở nên nghiêm túc. “Anh quay lại đây để khôi phục quyền chỉ huy của mình à.”

“Không. Chỉ đi ngang thôi. Tôi cần một chiếc xe jeep.”

* * *

Mười lăm phút sau, David thấy mình đang lái bạt mạng về phía những ngọn đồi nơi anh xuất hiện vài ngày trước, lúc anh rời tàu Atlantis trong một bộ đồng phục Immari.

“Tôi không biết cái cổng nằm ở đâu,” David nói với Janus ở phía sau.

“Tôi sẽ chỉ anh,” Janus đáp.

Họ lái xe trên con đường dường như bất tận với David. Đường càng lúc càng dốc và địa hình đá càng hiểm trở. Mỗi giây trôi qua, anh tưởng như cơ hội giải cứu Kate vuột dần.

Cuối cùng, Janus vỗ vai anh. “Dừng lại.”

David đỗ lại bên một vách đá dựng đứng. Trước khi xe dừng hẳn, Janus đã nhảy ra khỏi xe và quả quyết tiến về phía trước. David và Milo phải ráng để bắt kịp.

“Kế hoạch là gì vậy Janus?” David kêu với về trước. Janus đã từ chối chia sẻ bất cứ chi tiết nào về kế hoạch của anh ta trên chuyến bay, khiến anh lo lắng.

“Chúng ta sẽ nói đến nó sau,” Janus đáp. Rồi anh ta rẽ ngang, và khi David đến chỗ rẽ, nhà khoa học đã biến mất. David nhìn quanh, tìm kiếm. Vách đá của ngọn núi bên trái anh trông giống như chỗ anh từng hiện ra, nhưng David không chắc nữa.

“Này!” David kêu lên. Anh tiến đến chỗ vách đá và sờ nó. Cứng ngắc. Anh đi đi lại lại. Milo chỉ đứng đó như đang xếp hàng chờ đợi.

“Janus!” David hét lên. Janus đã phản bội chúng ta. Đây là kế hoạch của anh ta ngay từ đầu...

Janus hiện ra ngay chỗ vách đá cứng, và trong khi anh ta làm vậy, hình chiếu của vách đá sau lưng anh tan biến. “Tôi phải vô hiệu trường lực. Theo tôi.”

“Ơ, lẽ ra anh nên...” David lắc đầu và theo gót Janus – người đang dẫn họ vào con đường hầm mà khối vuông đã đục – con đường David từng men theo. Và họ vào đúng cái thang máy David từng đi.

Lúc David ở đây, mọi cánh cửa đều khóa chặt. Giờ thì chúng đều mở khi ba người đến.

Janus rẽ trái, dẫn họ vào một căn phòng có bốn cái cửa.

“Giờ thì sao?” David hỏi.

“Giờ chúng ta đợi. Nếu tôi tính đúng. Kate sẽ biết phải làm gì. Cô ấy sẽ không chỉ mở cái ống của Ares, cô ấy sẽ mở cả con tàu. Đó là lệnh mở dành cho chúng ta. Nó cho ta một khoảng hở rất ngắn để làm điều mình cần làm.”

Janus nói đến phần còn lại của kế hoạch và David chỉ biết gật đầu. Anh đang trong thế bất đắc kỳ sở. Anh không có lựa chọn nào ngoài việc tin Janus.

David quay sang Milo và đưa ra khẩu súng lục để anh giữ.

Milo thấy điều đó, lùi nhẹ về sau.

“Milo, nếu ai đó ngoài chúng tôi bước qua cánh cửa đó thì anh phải bắn họ.”

“Tôi không thể, anh David.”

“Anh buộc phải làm thế.”

“Tôi biết tôi phải làm vậy để sống sót. Nhưng đó không phải là tôi. Tôi không thể cướp thêm một sinh mạng nào nữa. Trong hành trình của tôi đến cái hòm ở Malta, tôi học được nhiều điều. Và điều quan trọng nhất tôi học được là phải là chính mình. Rất tiếc phải làm anh thất vọng, anh David, nhưng tôi không thể nói dối anh, tôi sẽ không giả vờ làm điều gì đó không phải mình.”

David gật đầu. “Hãy tin tôi, tôi không thất vọng, Milo ạ. Và tôi hy vọng cuộc đời sẽ không bao giờ cho ta thời gian hay lý do để thay đổi.” Trong một khoảnh khắc, anh nghĩ về bản thân, những ngày còn đi học, trước khi tòa nhà đó chôn vùi anh và khiến anh bắt đầu hành trình báo thù.

Janus tiến lại bức tường. Một bảng điều khiển hiện ra ngay đấy. Anh ta lấy ra một khối vuông vàng khác và bắt đầu thao tác các ngón tay vào vầng sáng vàng quanh nó.

Anh ta quay lại đưa cho Milo khối vuông. “Cái này giống với cái tôi dùng trong hầm mộ ở Malta. Nó sẽ không giết được ai, nhưng sẽ vô hiệu hóa bất cứ ai ở gần – kể cả anh đó Milo. Nó rõ ràng là không có tác dụng với người Atlantis. Nhưng có thể nó sẽ giúp anh có thêm chút thời gian, để đợi đồng minh đến.”

“Có thêm vũ khí công nghệ cao nào không?” David hỏi.

“Không có. Cứ làm theo kế hoạch và đi theo khối vuông của tôi.” Janus nhích lại gần cổng kết nối và giơ khối vuông lên, chuẩn bị thả nó ra.

“Tôi muốn thuốc chữa cho bệnh dịch trước khi chúng ta bước qua.”

“Anh không hiểu lời tôi nói sao ngài Vale, cuộc thảo luận đó kết thúc lâu rồi. Anh và Kate mang trong mình nguyên mẫu của gene Atlantis. Cả hai người sẽ sống sót thôi.”

“Tôi không chấp nhận.”

“Không ai cần anh chấp nhận cả.”

* * *

Dorian mang Kate đến dừng trước một bộ cửa đôi. Hắn chỉnh bảng điều khiển và hai cái cửa tách ra. Bảy cái ống chễm chệ trong phòng. Trong cái ở giữa có Ares. Hắn đưa mắt dõi theo họ, lạnh ngắt, trừng trừng. Dorian nhìn ông ta hồi lâu. “Giải phóng ông ta đi,” hắn nói mà không quay lại nhìn Kate.

Cô giơ hai tay bị trói lên và cựa quậy các ngón tay. “Thả tôi ra trước.”

Dorian quay ngoắt lại. “Cô tự xoay xở được với nó mà.”

“Tôi không thể.” Cô động vào bảng điều khiển. “Không thể nào điều khiển hệ thống với hai tay bị trói chặt như này. Cởi trói cho tôi đi, tôi sẽ thả ông ta ra.” Cô dừng một chút. “Bộ có vấn đề hả? Bộ sợ hai anh không khống chế được tôi sao? Hay tận ba người các anh cũng không thể?”

Dorian nhìn Shaw gật đầu, hắn lấy con dao găm ra cắt gút trói cho cô.

Kate tiến đến bảng điều khiển. Cô cảm nhận được ánh mắt dõi theo của Ares.

Hành động kế tiếp của cô sẽ quyết định số mệnh của cô và nhiều người khác.

Mọi ký ức giờ thật rõ ràng, và những ký ức sống động nhất là về con người, hơn là nơi chốn. Về Janus. Họ đã cùng nghiên cứu hàng ngàn thế giới qua hàng ngàn năm. Anh ấy vẫn là chính mình. Nhưng đâu đó dọc hành trình, cô đã thay đổi. Cô trở nên trắc ẩn, biết suy nghĩ và có động lực hơn. Nên cô khao khát được ở cùng ai đó giống mình: ai đó có cả trí tuệ và niềm đam mê. Ai đó như David.

Dù vậy, có một điều trên tất cả mọi điều về Janus khắc ghi vào tâm khảm cô: anh ấy là người thông minh nhất cô từng biết. Cô đang đặt niềm tin vào điều đó. Lệnh mở mà cô sắp triển khai không được để lại sai sót nào.

Cô điều khiển đám mây ánh xanh hiện lên từ bảng điều khiển.

Xung quanh cô, các bóng đèn chớp tắt, các bảng điều khiển khác nhấp nháy hoạt động lại.

Nắp cái ống trượt mở và Ares bước ra.

“Làm tốt lắm, Dorian.”

* * *

“Ngay bây giờ, David.”

Cánh cổng kết nối mở ra và Janus lập tức băng qua, David theo sát anh.

Janus ném khối lập phương vào hành lang và nó lập tức lượn đi, một vệt sáng vàng đánh dấu đường đi của nó. Khối vuông sẽ tìm thấy Kate và David sẽ dẫn cô quay lại cái cổng. Janus đã hứa với David là sẽ lo phần con tàu. Anh ta không thể để nó rơi vào tay Dorian hay Ares.

David đuổi theo khối vuông. Từ một hành lang liền kề, anh nghe rõ tiếng giày của Janus nện trên sàn.

* * *

Ngay khi Ares bước ra khỏi cái ống, Kate lập tức lao về phía Dorian. Sự tấn công của cô làm hắn giật mình. Cú đầu tiên trúng ngay hàm hắn, xô hắn vào tường rồi ngã xuống đất. Cô ngã lên trên hắn và thấy tay Shaw bóp chặt kéo cô lại. Nhưng cô đã thành công trong đánh lạc hướng chúng. Cô kéo đủ thời gian chưa? Câu trả lời cho cô đến dưới dạng một ánh sáng vàng chói mắt lóa cả căn phòng.

* * *

David thúc chân chạy nhanh hơn, băng qua hành lang. Phía trước, khối vuông sáng ánh vàng bay vào một căn phòng rồi lóe lên. David nghe tiếng hét và lập tức xông đến.

* * *

Shaw hét lên đau đớn, ngã xuống sàn bên cạnh Kate và Dorian và bắt đầu lăn lộn quằn quại.

Kate đã đứng lên được phía bên ngoài cửa nhưng bị tay ai tóm chặt. Cô cố thoát khỏi nhưng những cánh tay mạnh mẽ đó kéo cô lại.

Là David.

“Đi nào,” anh vừa nói vừa chạy nước rút về phía hành lang.

* * *

Tai Dorian rung lên, mắt nổ đóm. Ai đó kéo giật hắn dậy. Bảng điều khiển bên bức tường đối diện nổ tung. Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Hắn nghe con tàu rúng động.

Ares tát rồi ghì mặt hắn. “Tập trung nào Dorian. Janus đã kích hoạt chế độ tự hủy. Chúng ta phải đi ngay.” Hắn ta kéo Dorian dậy, ra khỏi căn phòng. Dorian liếc xuống thấy Shaw nằm đó, lăn lộn trong đau đớn. Hắn níu chặt khung cửa. “Adam.”

Ares kéo hắn đi và bộ cửa đôi đóng lại. “Ta phải bỏ lại anh ta thôi. Đừng ngu ngốc thế, Dorian”. Rồi hắn ta lôi Dorian vào hành lang.

Một cú nổ khác quật họ xuống đất.

Dorian giãy lên và quay ngược lại căn phòng chỗ Shaw vẫn còn nằm kêu la.

Ares ghì chặt vai Dorian ấn vào tường. “Tôi sẽ không bỏ anh lại. Nhưng nếu anh không bỏ lại anh ta, anh sẽ giết cả hai ta và tất cả mọi người dưới đó. Chọn đi Dorian.”

Dorian lắc đầu. Em trai của hắn, gia đình duy nhất của hắn... Hắn không thể làm vậy được.

Tay Ares lại lắc mạnh vai hắn đập vào tường. “Chọn đi.”

Dorian thấy mình quay lưng lại với Shaw, với người duy nhất trên đời hắn thực sự quan tâm. Rồi hắn và Ares bắt đầu chạy. Một cú nổ nữa. Họ không thoát được mất.

* * *

Janus nhập những chuỗi lệnh cuối cùng vào con tàu và lùi lại, đứng nhìn màn hình chiếu cảnh từng khu trên con tàu nổ tung và rã ra. Con tàu khổng lồ sẽ sớm trở thành một con tàu đắm cháy rụi.

Nhưng cô ấy sẽ an toàn.

Đó là điều quan trọng – là lý do duy nhất anh đến đây hay bất cứ đâu trong hàng ngàn thế giới.

* * *

Một cơn chấn động khác lan khắp con tàu. Cái chết sẽ sớm đến với anh. Anh cuối cùng cũng làm được – hy sinh cuộc đời mình để cứu cô ấy. Điều mà anh đã cố làm mỗi ngày trong suốt mười ba ngàn năm dưới căn hầm nơi đáy vịnh Gibraltar. Giờ nó trở nên thật dễ dàng, thật đơn giản. Janus biết tại sao lại thế: anh sẽ không bao giờ phải thức dậy, không bao giờ sống lại, sẽ không phải tỉnh dậy để nhớ lại cái chết của mình, không bao giờ phải đối diện với nỗi thống khổ triền miên mà những người trong tàu hồi sinh của Ares phải chịu đựng. Anh sẽ chết với tâm niệm rằng anh đã cứu sống người duy nhất anh quan tâm trên đời này. Trong giây phút ấy, anh ngộ ra câu chuyện của cha Kate. Sự hy sinh của ông ở Gibraltar. Và Martin. Có thể phân loài 8472 đã tiến xa hơn những gì anh tính toán. Nhưng cũng chẳng còn ý nghĩa nữa. Một cú nổ khác truyền sự rúng động qua đài chỉ huy, Janus giữ mình trụ vững.

Mình còn bao nhiêu thời gian nhỉ?

Có lẽ có chút thời gian để chữa lỗi lầm cuối cùng. Anh kích hoạt mạng lưới liên lạc không gian sâu của con tàu, hắng giọng và đứng thẳng hết mức.

“Tôi là tiến sĩ Arthur Janus. Tôi là một nhà khoa học và một công dân của nền văn minh đã sụp đổ từ lâu...”

* * *

Bộ cửa đôi mở vào một căn phòng có ba cánh cổng liên kết. Ares điều khiển đám mây ánh sáng trên bảng điều khiển. Dorian cảm thấy tê liệt. Ares kéo hắn qua cái cổng ngay lúc một cú nổ làm vỡ tung bức tường.

Dorian ngã vào căn phòng hắn từng thấy, cái chứa bảy cánh cửa. Ares thì khom người, thở hổn hển, tay chống đầu gối.

Khi Ares lấy lại hơi, hắn đứng dậy. “Giờ anh thấy rồi đấy Dorian, bọn họ làm anh yếu đuối, mủi lòng, kìm chân anh. Họ cản trở anh làm điều phải làm để sống sót.” Đoạn, hắn bước ra khỏi phòng.

Một cách vô thức, Dorian đi theo hắn, cảm thấy như đang nhìn vào chính mình từ bên ngoài. Không cảm giác. Không phản ứng.

Ares dừng lại ngay chỗ mở vào một căn phòng khổng lồ chứa vô vàn những hàng ống.

“Giờ khi anh đã sẵn sàng, Dorian. Chúng ta sẽ cứu họ. Những người này giờ là người của anh.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.