Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 644 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 86

❊ ❊ ❊

Khu hầm mộ thánh Phaolô

Rabat, Malta

Kate nhìn chằm chằm cửa vào đường hầm, cố xem ai đang đến. Bóng người kia bước ra, hai tay giơ lên. Kamau.

Anh ta đứng ở cửa hầm, dùng hai cánh tay che ánh sáng như thể nó đang nhấn chìm mình.

“Cậu ổn chứ?” David hỏi.

“Tôi... không nhìn được.”

David chạy tới giúp Kamau ra khỏi hầm, tới một cái ghế tại chiếc bàn dài nơi Kate đang ngồi. Cô thấy anh ta có vẻ mất phương hướng, người lả đi.

“Có chuyện gì vậy?” David hỏi.

“Janus. Hắn làm lóa mắt tôi bằng một loại vũ khí ánh sáng. Nó khiến tôi không cử động được một lúc.”

David nhìn Kate. “Có thể hắn đã sửa các dữ liệu ban nãy.”

Kate mở miệng định nói nhưng rồi dừng lại khi chiếc điện thoại vệ tinh bắt đầu rung trên bàn. Cô chộp lấy nó và vội trả lời.

Một kết quả – không – Tôi nghĩ anh phải làm thôi – Tôi đồng ý, Paul – Gọi lại cho tôi khi nào tìm ra nhé.

Cô cúp máy. Liệu pháp kia là cơ may duy nhất của họ. Nhưng…

“Họ đã tìm được một liệu pháp,” cô nói. “Họ đang tiến hành thử nghiệm nó. Họ không còn lựa chọn nào khác.” Cô nhìn sang David. “Chúng ta cần nói chuyện với Janus.”

David bước tới gần Kamau. “Thị lực của cậu tệ đến mức nào?”

“Đỡ hơn rồi. Vẫn còn mờ.”

Anh ta đang cố tỏ ra can đảm trước mặt sĩ quan chỉ huy của mình, Kate nghĩ.

David đưa cho anh ta một khẩu súng trường tấn công trên bàn. “Tôi muốn cậu bắn bất cứ thứ gì bước ra từ đường hầm đó.”

Anh quay sang Kate. “Chang chết rồi, anh cá luôn. Dưới đó chỉ còn Shaw và Janus. Chúng ta biết Janus đang đi đến đâu. Anh sẽ đưa anh ta trở lại.” Anh nói với Kamau, “Khi nào đến cửa hầm, tôi sẽ la ‘Achilles đây’ trước khi bước ra.”

Kamau gật đầu.

Rồi David rời đi, tiến vào đường hầm tối tăm.

Kate bước tới bàn và cầm khẩu súng lục lên. Cô lướt ngón tay qua những chữ được khắc bên cạnh súng. SIG SAUER.

“Cô có biết dùng không đấy?” Giọng nói trầm trầm của Kamau vang vọng trong không trung.

“Tôi học nhanh lắm.”

* * *

Adam Shaw đặt một gói thuốc nổ nữa vào một hốc đá trong đường hầm. Đi đâu tiếp đây? Đáng ra gã nên ghi nhớ đường trở về sảnh bảo tàng; các đường hầm này đi mãi không hết. Từ đâu đó đằng xa, gã nghe thấy tiếng bước chân. Gã tắt đèn lồng đi.

Gã lùi sâu vào một lăng mộ nằm ngay bên ngoài đường hầm. Chuôi dao bằng nhựa cọ vào ngón tay hắn, gây ra một tiếng động khe khẽ trong lúc hắn tuốt nó ra khỏi vỏ.

Bóng người đang tiến đến kia cũng cầm một chiếc đèn lồng. Ánh sáng ngày một rõ hơn sau mỗi giây trôi qua.

Shaw khom người chờ đợi. Lăng mộ này nhỏ và hẹp, tầm một mét tám nhân ba mét, là một trong nhiều lăng mộ phụ được khoét thêm bên ngoài đường hầm chính.

Gã cố nhầm số bước chân trong đầu, biết rằng mình sẽ chỉ có một giây ngắn ngủi để canh thời gian nhào ra hạ con mồi.

Gần hơn.

Gần hơn.

Bóng người kia dần rõ nét. Janus.

Shaw để anh ta đi qua. Gã thở hắt ra. Nhưng có thêm tiếng bước chân chạy theo Janus. Kamau chăng?

Lúc nãy hai người đi cùng nhau.

Shaw cứng người lại.

David.

Đuổi theo Janus.

Rồi anh biến mất. Shaw lấy làm mừng vì điều đó. Sâu trong tâm trí, gã thoáng thừa nhận Vale có thể hạ gục gã nếu đánh tay đôi, kể cả khi Adam có yếu tố bất ngờ. Gã đã đọc hồ sơ của David, báo cáo nhân sự Tháp Đồng Hồ của anh, trước khi gã bắt đầu làm nhiệm vụ này. Gã đã luôn tìm cách giết anh kể từ giây phút gã vừa thấy anh, khi David trồi lên trên mặt nước ở Địa Trung Hải và đẩy gã đâm sầm vào một mảnh vỡ của tàu dịch – khiến Shaw ấn tượng, theo nghĩa đen, về việc kỹ năng cận chiến của anh tốt đến mức nào.

Nhưng giờ Adam không phải lo lắng về David – anh đang tiến sâu hơn vào hầm, xa khỏi Kate, người David trân quý nhất, để ngỏ cơ hội bắt Kate cho Shaw hoàn thành nhiệm vụ của mình và trả thù David.

Adam bước ra khỏi lăng mộ và rẽ trái, đi theo đường David đã để dấu lại, dẫn tới Kate.

* * *

Janus chạy nhanh hết mức có thể. Trước mặt, ánh đèn lồng dìu dịu tỏa sáng căn phòng đá.

Nó sẽ bị canh giữ – nếu lịch sử chuẩn bị lặp lại.

Janus lấy khối lượng tử ra khỏi túi và đi chậm lại. Giờ anh ta có thể thấy Hòm Thánh đang nằm ở cuối lăng mộ. Tuyệt. Nó vẫn hệt như xưa.

Hai lính canh quay ra từ sau bức tường đá, chặn anh ta lại.

Janus kích hoạt khối lập phương, khiến cả khu chìm trong ánh sáng chói lòa. Anh ta điều chỉnh cho nó lên mức cao hơn.

Hai người lính canh gục xuống, rồi anh ta nghe thấy tiếng nhiều cơ thể nữa đập mạnh xuống nền đá trong phòng.

Anh ta bước qua ngưỡng cửa và quan sát cảnh tượng ở đây. Sáu lính gốc Âu trang bị đầy đủ vũ khí và một người nữa – một thanh niên châu Á mặc áo choàng lễ phục.

Janus bước tới Hòm Thánh và ngó xuống.

Ông ta đây rồi. Người đầu tiên. Họ đã giữ ông ta. Kể câu chuyện của ông ta. Suốt bao nhiêu năm vừa qua. Họ đúng là một giống loài đáng nể. Họ đã vượt quá mọi mong đợi của anh ta. Nhưng nó vẫn không thay đổi những việc cần phải làm. Anh ta tự nhủ rằng mình không còn lựa chọn nào khác.

Anh ta cầm xương đùi của alpha, nhấc lên, rồi quăng mạnh nó vào thành rương đá.

Một con chip nhỏ bằng kim loại rơi ra, rồi biến mất dưới màn mưa bụi xám phủ đầy bên trên.

Janus cúi xuống quét bụi đi, tìm con chip.

Anh ta đã mất hàng tháng trời để tìm nó. Đây là chiếc cuối cùng. Hồi nó biến mất...

Anh ta giơ nó lên ánh sáng, nhìn thứ công nghệ mà mình cùng cộng sự đã gắn vào gần bảy mươi ngàn năm trước. Thiết bị cấy phóng xạ nhỏ xíu này đã cho phép họ tạo ra các thay đổi trong hệ gene con người suốt hàng chục ngàn năm qua. Mỗi lần họ thiết lập một chế độ phóng xạ mới, nó lại biến đổi hệ gene con người trong phạm vi ảnh hưởng của thiết bị, điều chỉnh tiến trình phát triển của nhân loại. Thiết bị này giờ đã cũ, nguồn năng lượng gần cạn kiệt, phạm vi ảnh hưởng đã giảm đáng kể. Janus cứ thắc mắc không biết liệu mình có tìm được nó không. Nhưng đối diện tình hình dịch bệnh hiện tại, nó đã hoạt động theo đúng kế hoạch, khởi chạy chương trình khẩn cấp, kích hoạt gene Atlantis, cứu sống những người tụ tập gần nó. Kể cũng đáng tiếc khi nhiều người đã phải chết để Janus có thể tìm ra nó. Nhưng không có thiết bị này, sẽ không có gì cản lối cuộc biến đổi gene cuối cùng mà anh ta đã giải phóng.

Đúng lúc đó, nỗi tò mò lan khắp tâm trí Janus. Anh ta kích hoạt module ký ức của thiết bị và theo dõi hệ thống ghi nhận thông tin từ xa lướt qua. Máy thu của thiết bị bắt đầu bằng cảnh một bộ lạc mà họ đã biến đổi. Họ mang chiếc rương ra khỏi vùng nhiệt đới, lên núi, qua sa mạc, lên một con tàu. Họ đã dong buồm tới đây, Malta, nơi họ ở lại sinh sống, hy vọng hòn đảo biệt lập này có thể bảo vệ họ cho đến khi Janus và cộng sự trở lại. Nhưng hai người chưa bao giờ trở lại và hòn đảo hóa ra chỉ tạm thời bảo vệ họ trong một thời gian.

Các thổ dân đã đến đảo và mang theo một thứ mà bộ lạc biệt lập kia suýt nữa đã quên mất: bạo lực. Hội Immaru khuất phục trước những kẻ xâm chiếm, hệt như dân tộc của Janus khi đối diện với một giống loài tàn bạo khác. Lịch sử đã lặp lại. Phải chăng anh ta đã dẫn họ đi sai hướng? Trong một thế giới quá văn minh để có thể đánh chém lẫn nhau, những thổ dân cuối cùng trở thành vua.

Các thổ dân thừa kế Malta bắt đầu khám phá những ngôi đền cự thạch mà Immaru để lại. Sâu trong một ngôi đền, nơi che giấu chiếc rương và thi thể của alpha, một nhóm người đã bị biến đổi do phóng xạ của thiết bị. Đầu tiên, nó xảy ra với người Phoenicia, sau đó tới người Hy Lạp, những kẻ đã hất cẳng họ ra khỏi Malta. Quân xâm lược Hy Lạp đem các lợi thế gene về quê nhà, nơi các biến đổi trong hoạt động não phát triển suốt nhiều thế kỷ.

Môi trường ở Hy Lạp giúp tu dưỡng tâm trí theo những cách chưa từng xảy ra trước đó. Vài cá nhân được khai sáng có khả năng tiếp cận một thứ: ký ức chung nằm sâu trong tiềm thức. Ký ức chung này xuất hiện dưới dạng một truyền thuyết – một câu chuyện về thành phố tân tiến tên là Atlantis bị chìm dưới bờ biển Gibraltar. Giờ Janus đã thấy rõ: thiết bị này đã thêm vào ký ức chung đó, hy vọng một xã hội văn minh sẽ tìm được con tàu để tới giải cứu Janus và cộng sự. Theo cách nào đó, thiết bị này và truyền thuyết Atlantis mà nó truyền tải cũng đã cứu sống anh ta. Người Hy Lạp là những người đầu tiên biết đến câu chuyện Atlantis, ghi chép lại và lan truyền ra khắp nơi, nhưng câu chuyện về Atlantis rồi sẽ chìm sâu trong tâm trí toàn bộ loài người trong nhiều thế kỷ sau đó.

Janus quan sát người Hy Lạp gặp phải số phận hệt như người Phoenicia trước đó. Người Hy Lạp đã phát triển thậm chí còn văn minh hơn và trong quá trình đó, họ không còn khả năng đẩy lùi một đội quân cực lớn mãi tít bên ngoài tường thành của họ – người La Mã.

Trong những năm sau khi người La Mã đánh chiếm Hy Lạp và đến Malta, đế quốc của họ phát triển mạnh mẽ, kéo theo đó là cả nền văn minh. Người La Mã xây đường, thiết lập luật pháp và tạo ra một loại lịch vẫn còn được sử dụng đến tận bây giờ. Loài người khi đó đang đạt đỉnh. Cuộc bành trướng của thành Rome dường như không bao giờ kết thúc, nhưng mỗi lần nó mở rộng lãnh thổ, các biên giới của nó lại trở nên khó phòng thủ hơn. Đến một lúc, Rome suy tàn và rơi vào tay các bộ lạc thổ dân dễ dàng xông qua những biên giới được bảo vệ lỏng lẻo, sau đó dọn tới định cư và cuối cùng bao vây các thành phố lớn.

Khi Rome sụp đổ, khói lửa bốc lên từ một siêu núi lửa gần xích đạo, ngày nay thuộc Indonesia. Đám tro xuất hiện sau đó mang theo đại dịch lớn nhất lịch sử, thứ sau này được biết đến với cái tên Dịch hạch Justinian, bên cạnh đó là một đợt sóng các biến đổi di truyền mới. Giao thương bắt đầu chững lại, kéo theo đó là dòng người đổ tới Malta. Phóng xạ của thiết bị không thể tác động lên đủ số người sống sót để xoay chuyển được tình hình. Thế giới thoái lùi về một kiểu tồn tại ban sơ hơn, chờ đợi hy vọng và sự giải cứu.

Bóng tối kéo đến. Suốt gần một ngàn năm, không có bất kỳ một nền văn minh lớn nào. Malta và toàn thể nhân loại xung quanh nó đều chới với tìm phương hướng. Trước hoàn cảnh này, một núi lửa khác phun trào, Cái chết đen giáng xuống Trái Đất.

Người tị nạn cập cảng Malta và thiết bị kia lại giải phóng một luồng phóng xạ cùng những biến đổi gene mới. Những người sống sót từ Malta dong buồm về nhà, ngăn chặn cuộc biến đổi nhân loại cuối cùng của Ares và tiến vào thời kỳ Phục Hưng.

Sau đó, thiết bị kia đã nằm im không hoạt động – cho đến khi Dịch bệnh Atlantis nổ ra. Sự thất bại của Phong Lan trên phạm vi toàn cầu cuối cùng đã tái kích hoạt nó, để lộ vị trí và cho phép Janus tìm được nó.

Janus giờ đã hiểu ra tất cả: toàn bộ tiến trình lịch sử sau sự sụp đổ của Atlantis. Thiết bị nhỏ xíu bên trong chiếc rương này và những người mà nó bảo vệ đã tiến hành một cuộc chiến chống lại thời kỳ tăm tối, các biến đổi di truyền được Ares thả vào đám tro rơi xuống đất, hai dịch bệnh diễn ra vào thế kỷ thứ sáu và mười bốn và cuối cùng là Dịch bệnh Atlantis.

Suốt thiên niên kỷ vừa qua, loài người đã cố gắng sống sót. Họ đã đấu tranh. Tính kiên cường của loài 8472 quả là đáng kinh ngạc. Giờ thì lịch sử của họ sẽ kết thúc. Nhưng họ sẽ được an toàn. Anh ta chắc chắn điều đó.

Anh ta ném con chip vào trong rương rồi nghiền nát nó. Sau lưng, anh ta nghe thấy tiếng bước chân đột ngột dừng lại. Janus quay lại thì thấy David đang đứng ở cửa lăng mộ, cầm một trong những vũ khí nguyên thủy bắn ra các vật thể cứng cáp và mạnh mẽ.

Janus với tay lấy khối lượng tử.

“Đừng, Janus. Tôi thề tôi sẽ bắn anh đấy.”

“Nào, anh Vale. Đó không phải là cách đối xử với người vừa cứu mạng anh đâu.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.