Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 644 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 89

❊ ❊ ❊

Khu hầm mộ thánh Phaolô

Rabat, Malta

David bước đến đứng cách Janus chừng một sải tay. Ánh sáng vàng dịu từ khối lập phương hắt lên gương mặt hai người, tạo cảm tưởng như thể cả hai đang ngồi bên đống lửa trại. “Hãy giúp tôi cứu cô ấy,” David nói.

“Không,” Janus trả lời, giọng anh ta giờ đây nghe gãy gọn và khẩn trương. “Anh sẽ giúp tôi cứu cô ấy.”

“Gì cơ...”

“Anh không biết mình đang dính vào chuyện gì đâu, anh Vale. Nó nghiêm trọng hơn...”

“Vậy cho tôi biết đi. Tin tôi đi, tôi đã sẵn sàng nghe câu trả lời.”

“Trước hết, tôi muốn anh cam kết sẽ làm theo lệnh của tôi – rằng anh sẽ làm theo mọi điều tôi nói, khi tôi bảo anh làm.”

David nhìn anh ta chằm chằm.

Janus nói tiếp, “Tôi quan sát thấy trong tình thế hiểm nguy và căng thẳng, anh thường muốn – hay đòi thì đúng hơn – được nắm quyền kiểm soát. Anh có vấn đề với việc nghe lệnh hay mạo hiểm, đặc biệt là khi tính mạng của ai đó đang lâm nguy, cụ thể là tính mạng Kate. Đây là một trở ngại. Nhưng không phải lỗi của anh. Nó có thể là kết quả của những việc anh làm trong quá khứ...”

“Thôi bỏ qua màn phân tích tâm lý này nhé, cảm ơn anh. Nghe này, nếu anh hứa sẽ làm mọi việc có thể để cứu cô ấy thì tôi sẽ làm bất cứ điều gì anh bảo tôi làm.”

“Tin tôi đi, tôi sẽ làm mọi việc trong khả năng của mình. Nhưng tôi sợ cơ hội của chúng ta không cao. Từng giây đều đáng giá, anh Vale. Chúng ta bắt đầu thôi.”

Janus đứng đó, giơ tay ra, rồi khối lập phương phát sáng rơi xuống, chìm vào bức tường đá. Một lớp bụi tỏa ra từ chính giữa chỗ đó.

David đứng im quan sát. Khối lập phương di chuyển sâu vào trong đường hầm, đâm xuyên qua đá như tia laze.

David chạm vào bức tường. Nó trơn láng – y như con đường rỗng bên ngoài công trình ở Gibraltar, cái đường hầm tối mò mà anh từng đi qua. Trong chuyện này mình thực sự vô dụng rồi, anh nghĩ.

“Hóa ra đó là cách anh...”

“Nhờ khối lượng tử bé xíu này mà tôi di chuyển không sợ tắc đường đấy.”

David quay lại nhìn đám mây bụi trôi ra ngoài đường hầm nhẵn nhụi. “Ừ, tạ ơn Chúa vì… những khối lượng tử...”

Trên mặt đất, Milo khẽ cựa quậy. David bước đến quỳ xuống bên cạnh cậu. “Cậu ấy sẽ ổn chứ?”

“Ừ.”

David xoay Milo lại. “Cậu thấy thế nào?”

Milo từ từ mở mắt. “Bẹp gí.” Cậu khục khặc ho, rồi được David giúp ngồi dậy.

“Cứ bình tĩnh, chúng ta sẽ rời khỏi đây.”

“Chúng ta?” Janus hỏi.

“Phải. Chúng ta sẽ không bỏ cậu ấy lại đây.” David khựng lại và lắc đầu. Cấp bậc chỉ huy mới này sẽ phải mất chút thời gian để làm quen. “Đúng hơn là tôi trịnh trọng mong anh xem xét việc đưa cậu ấy theo chúng ta. Cậu ấy là một thành viên của Immaru. Cậu ấy đã tìm thấy Hòm Thánh trước chúng ta. Các hiểu biết của cậu ấy có thể hữu ích, cậu ấy có thể giúp chúng ta.”

Janus tiến đến gần và nhìn cậu thanh niên, vẻ dò xét. “Thật phi thường. Sau ngần ấy năm trời. Các cậu còn lại bao nhiêu người?”

Milo nhìn lên. “Còn mỗi tôi.”

“Thật đáng tiếc,” Janus nói. “Được, hãy đi cùng chúng tôi, cậu...”

“Milo.”

“Rất vinh hạnh, cậu Milo. Tên tôi là Arthur Janus.”

Milo gắng cúi đầu đáp lễ hết sức có thể trong tư thế ngồi.

Ở cửa lăng mộ, khối lập phương đang khoét sâu vào một đường hầm mới trong khu hầm mộ đá. Thứ ánh sáng vàng tỏa ra từ khối lập phương mờ dần khi nó di chuyển xa hơn. David tự hỏi phải mất bao lâu khối lập phương mới chạm đến mặt đất và quan trọng hơn là liệu anh có kịp thời đến cứu Kate không.

* * *

Kate ngừng giằng co với Shaw và đám lính bên cạnh khi chiếc trực thăng cất cánh. Giờ cô còn đi được đâu cơ chứ. Cô bị kẹt ở đây cho đến khi chúng hạ cánh. Sau đó thì sao? Liệu cô có vùng chạy được không?

Chúng trói chặt cô vào ghế, lại còn gút tay cô lại.

Cô nhìn Dorian ngồi phía đối diện. Hắn giương ra cái kiểu nửa cười nửa nhếch mép thường trực của mình. Điệu bộ đó như muốn nói rằng: Tôi biết vài điều mà cô không biết đấy. Những điều tồi tệ sắp ập xuống đầu cô và khi nó đến, tôi sẽ cười đến toét cả miệng.

Cô những muốn đánh hắn. Shaw ngồi bên cạnh Dorian. Gã bình thản đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ trực thăng, như một đứa trẻ thích thú vì lần đầu được ngồi máy bay. “Anh đã giết Martin.”

“Cô giết mới đúng” gã lầm bầm.

“Anh đã bẻ gãy cổ ông ấy...”

“Ông ta đã hấp hối từ lúc Phong Lan mất công dụng rồi. Chính cô đã kéo dài nỗi đau đớn của ông ta, Kate ạ.”

Đó không phải sự thật. “Tại sao, Adam?”

Đến giờ gã mới rời mắt khỏi cửa sổ. “Tôi biết nếu khỏi bệnh, ông ta sẽ nhận ra và vạch trần tôi. Tôi cứ nghĩ ông ta vẫn sẽ chết mà không cần tới sự giúp đỡ của tôi, nhưng liệu pháp của Chang đã làm ông ta đỡ hơn. Khi cô rời đi... theo David, đó là cơ hội đầu tiên tôi có được. Tôi đã làm điều mình phải làm – hoàn thành nhiệm vụ. Không có tư thù gì ở đây cả.”

Dorian nghiêng người về phía trước. “Đừng có nghe nó, Kate. Hai ta thừa biết chuyện này rặt tư thù. Đến giờ đã được, bao nhiêu, bảy mươi nghìn năm chăng?” Hắn mỉm cười. “Đó là một yếu điểm lớn của cô, đúng không? Con người. Cô không bao giờ đọc vị được ai cả. Cô vô cùng thông minh nhưng lại chẳng bao giờ thấy được rằng mình sắp bị phản bội. Tôi lại khoái điểm đó ở cô. Thật buồn cười.”

Kate nhắm nghiền mắt và quyết tâm không phản ứng lại. Cô cảm nhận được nỗi phẫn nộ đang trỗi dậy bên trong mình. Sao hắn lúc nào cũng nhìn thấu được cô vậy? Hắn thao túng cô quá dễ dàng. Con quỷ ấy dường như biết tất cả những điều có thể làm cô sôi máu. Hắn nhẩn nha chọc ngoáy vào đó, nhe răng cười, biết rõ cô sẽ phản ứng như thế nào.

Kate cố tập trung, bỏ ngoài tai lời hắn nói. Trong bóng tối, một giọng nói vang lên, “Hắn đã phản bội chúng ta.”

Kate mở mắt ra. Cô đang ở trong một căn phòng thép đặt bốn cái ống dựng đứng. Một người Neanderthal đứng bất động trong đó. Cô đang ở Gibraltar, trong căn phòng cha cô phát hiện vào năm 1918. Đây là ký ức cuối cùng, đoạn ký ức mà lúc trước cô chưa chạm đến được. Gặp Dorian, nghe những lời hắn nói, đã gọi nó lên.

“Cô có nghe tôi nói không?” giọng nói ấy lại cất lên.

Một đoạn video phát lên trong mũ phòng hộ của Kate. Đầu của một người đang đội chiếc mũ giống cô: Janus. Anh ta là thành viên còn lại của đội nghiên cứu Atlantis, cộng sự của cô.

“Cô có...”

“Tôi nghe thấy anh rồi,” Kate nói. Cô đang dựa vào chiếc bàn giữa phòng. Rồi cô quay lại nhìn Janus. Cô phải cho anh ta biết.

“Tôi...” cô lắp bắp. “Đúng, Ares đã phản bội chúng ta...”

Một cú nổ khác khiến con tàu rung chuyển.

“… Nhưng tôi lại giúp hắn.” Bên trong mũ bảo hộ của cô, hình ảnh Janus trên đoạn video đã biến mất, chỉ còn hình ảnh phản chiếu của cô trên kính của chiếc mũ. Rõ ràng anh ấy không muốn cô thấy phản ứng của mình. “Hắn ta bảo rằng hắn muốn giúp. Để giữ an toàn cho họ, cho tất cả chúng ta” cô nhanh nhẹn nói thêm.

“Hắn lợi dụng cô... và cả nghiên cứu của chúng ta. Hắn hẳn đã có liệu pháp gene mà hắn cần để xây nên cả đội quân của mình.”

Kate thấy Janus tiến đến bảng điều khiển. Anh ấy thao tác rất nhanh.

“Anh đang làm gì vậy?” Kate hỏi.

“Ares sẽ cố chiếm tàu chỉ huy. Hắn ta cần luân chuyển cả đội quân của mình. Tôi phải khóa nó lại.”

Kate gật đầu. Trên màn hình bảo hộ, từng đoạn lệnh lướt qua trước mắt Kate. Từng dòng mang đến càng nhiều ký ức, càng khiến cô sáng tỏ hơn. Con tàu nơi họ đang đứng chỉ là một tàu đổ bộ nhỏ. Họ đến đây trên một con tàu nghiên cứu lớn hơn, có khả năng đi đến những không gian sâu thẳm. Giao thức của họ luôn là tối thiểu hóa dấu vết và khả năng bị nhìn thấy. Họ không cần đến tàu khi họ đang tiến hành thí nghiệm trên bề mặt hành tinh, họ không muốn bị nhìn thấy. Họ đã giấu con tàu ở phía bên kia mặt trăng duy nhất của hành tinh này, chôn sâu nó. Những cánh cổng trên tàu đổ bộ cho phép việc tiếp cận con tàu ấy tức thì khi cần, nhưng các lệnh của Janus hiện đang khóa con tàu lại – và mọi điều khiển từ xa từ Gibraltar hay Nam Cực đều bị chặn đứng. Họ không thể trở về con tàu và Ares cũng vậy, ít nhất là không phải qua cổng kết nối.

Janus tiếp tục thao túng mọi kiểm soát trên tàu. “Tôi cũng sẽ đặt vài cái bẫy nữa, phòng trường hợp Ares tiếp cận được con tàu bằng cách nào đó.”

Kate nhìn vào từng lệnh lướt qua. Lại một cú nổ nữa rung lắc con tàu, lần này còn mạnh hơn lần trước.

Janus dừng lại. “Con tàu đang vỡ ra. Nó sắp bị xé toạc.”

Kate đứng đó, không biết nên làm gì.

“Ares đã phát tán liệu pháp đó chưa? Anh ta biến đổi nó chưa?”

Kate cố nghĩ. “Tôi không biết nữa. Tôi không nghĩ thế.”

Janus cuống lên với cái bảng điều khiển. Lóe lên trong mắt Kate là một loạt những chuỗi ADN. Máy tính đang chạy các mô phỏng.

“Anh đang làm gì thế?” cô hỏi.

“Con tàu sắp bị phá hủy. Những người nguyên thủy sẽ tìm thấy nó. Tôi đang điều chỉnh các thiết bị giãn nở thời gian quanh khu vực này để tỏa ra thứ bức xạ nghịch đảo tất cả các liệu pháp của chúng ta. Chúng sẽ trở lại là chúng lúc chưa được chúng ta tìm ra, trước cả liệu pháp đầu tiên.”

Chính nó – Quả Chuông chính là nỗ lực của Janus nhằm đảo ngược những can thiệp về gene của người Atlantis. Trừ phi, trong ký ức này, 13 nghìn năm trước, Janus đã nhìn sai bộ gene khi lập trình Quả Chuông. Những người nguyên thủy, cách mà anh ấy gọi họ, sẽ không tìm thấy con tàu mãi cho đến năm 1918, khi mà cha của Kate đào được nó dưới đáy vịnh Gibraltar. Janus đang không tính đến sự sai khác về thời gian, sự trì hoãn trong việc tìm kiếm Quả Chuông, và những thay đổi về gene có thể xảy ra. Và Kate biết rằng sẽ có hai sự đổi thay rất lớn – các delta trong niên ký của Martin và 2 trận bùng phát dịch vào thế kỷ thứ sáu và thứ bảy. Đúng rồi, những cái đó chính là sự can thiệp của Ares, thông qua việc phát tán liệu pháp mà cô đã giúp hắn tạo ra. Sao nó lại xảy ra muộn như vậy? Sao hắn phải đợi đến 12 nghìn năm. Hắn đã đi đâu chứ? Và Janus đã đi đâu? Anh ấy sống sờ sờ trong quá khứ này và cũng đã ở đó vào tương lai.

* * *

Con tàu lại rúng động, quật Kate vào tường. Đầu cô va đập trong chiếc mũ bảo hộ và cô ngã sõng soài. Cô không thể nhìn thấy gì. Cô nghe tiếng bước chân. Giọng Janus vọng trong mũ cô nhưng cô không thể thốt ra từ nào. Cô thấy anh nâng cô lên và mang cô đi.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.