Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 699 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 36

❊ ❊ ❊

Căn cứ chiến dịch Immari tại Ceuta

Phía Bắc Maroc

Tên thiếu tá dẫn David ra khỏi tòa nhà xà lim giam giữ rồi băng qua một khoảng sân rộng toàn chuồng gia súc. David nghe có tiếng sột soạt bên trong. Chúng giữ gia súc ở đây sao? Những tiếng động anh không nghe ra nổi chìm vào màn đêm.

Tên thiếu tá có vẻ nhận ra sự quan tâm của David. Gã liếc mắt về phía mấy cái chuồng. “Đám mọi rợ đang chờ người chèo thuyền.”

David tự hỏi gã có ý gì. Trong thần thoại Hy Lạp, “người chèo thuyền” mang linh hồn của những kẻ mới chết băng sông Styx và Acheron để đến địa ngục. Anh quyết định bỏ qua chuyện này. Anh còn nhiều bí ẩn cấp bách hơn cần khám phá.

Họ lặng im bước nốt quãng đường còn lại tới một tòa nhà to lớn ở giữa nội thành.

David nhanh chóng quan sát văn phòng của tên thiếu tá. Anh không muốn tỏ ra quá quan tâm, nhưng có vài thứ khiến anh phải chú ý. Văn phòng này quá rộng. Đây rõ ràng là văn phòng của chỉ huy căn cứ. Và nó có rất ít đồ. Các bức tường đã lột sơn đến tận lớp vữa trắng và hầu như chẳng có gì khác: một lá cờ Immari màu đen trong góc, một cái bàn gỗ đơn giản với chiếc ghế xoay kim loại phía sau và hai ghế gấp đối diện bàn.

Tên thiếu tá ngồi phịch xuống sau chiếc bàn, rút ra một gói thuốc lá từ ngăn tủ trên cùng rồi nhanh nhẹn lấy diêm châm một điếu. Gã cầm diêm nhìn lên David. “Hút không?”

“Tôi bỏ thuốc từ sau đợt bùng phát rồi. Tôi nhận ra trong vài tuần tới sẽ chẳng còn điếu thuốc nào nữa.” Tên thiếu tá vẩy que diêm để dập lửa rồi ném nó vào gạt tàn. “May là tôi không thông minh đến vậy.”

David không ngồi xuống trước bàn. Anh muốn giữ khoảng cách với gã. Anh tiến lại cửa sổ nhìn trân trân ra ngoài, nghĩ ngợi, hy vọng tên thiếu tá sẽ lỡ miệng tiết lộ điều gì đó và cho David một cơ hội.

Tên thiếu tá thổi một làn khói ra giữa họ và cẩn trọng nói, như thể đang đong đếm từng từ trước khi lên tiếng. “Tôi là Alexander Rukin. Trung tá...”

Gã này khá đấy, David nghĩ. Vào thẳng vấn đề. Không mào đầu. Mình đang phải đối phó với loại gì đây? Căn phòng. Một thiếu tá – chỉ huy một căn cứ lớn đến thế này? Không thể nào. Nhưng David có cảm giác không có sĩ quan nào cấp cao hơn ở đây. “Tôi nghe nói chỉ huy căn cứ sẽ được thông báo về sự hiện diện của tôi, nếu chúng ta có liên lạc.”

“Chắc ngài ấy đã được thông báo rồi.” Rukin rít thêm một hơi thuốc. David cảm thấy có gì đó thay đổi. Gã ta đang thay đổi cách tiếp cận à?

“Ngài ấy đang ở phía Nam Tây Ban Nha để chỉ huy cuộc xâm lược. Ngài ấy điều động gần như tất cả mọi người. Ở đây đang thiếu người trầm trọng. Chỉ huy trực trạm của chúng tôi, đại tá Garrott, đã đi đời hai ngày trước. Tên khốn đần độn đó đang đi tuần tra, ghé vào mọi tháp canh, bắt tay như vừa được bổ nhiệm làm thị trưởng địa ngục, thì bị một tay bắn tỉa Berber bắn trúng một phát. Chúng tôi cho là tên xạ thủ đang ở trên đồi, đó là lý do chúng tôi tăng thêm lính tuần tra. Cả mấy vụ nổ súng qua lại ở vòng ngoài nữa. Giờ tôi cần biết lý do anh ở đây.”

Đúng vậy, Rukin đang cung cấp cho David những chi tiết vô dụng, hy vọng anh sẽ trao đổi thông tin, kể câu chuyện của anh, phạm sai lầm. “Tôi ở đây vì một nhiệm vụ.”

“Nhiệm vụ gì…”

“Nhiệm vụ tuyệt mật,” David đáp, quay sang nhìn thẳng mặt Rukin. Mình còn bao nhiêu thời gian? Chắc là một tiếng trước khi gã ta phát hiện mình là kẻ giả mạo? Tốt nhất là nên câu thêm thời gian. “Báo cáo lên trên đi. Nếu anh có giấy phép tiếp cận tin mật, họ sẽ nói cho anh biết.”

“Anh biết là tôi không thể mà.”

“Sao lại không?”

“Vụ nổ.” Rukin săm soi nét mặt David. “Anh không biết à?”

“Rõ là không.”

“Ai đó đã cho nổ một thiết bị hạ hạt nhân ở trụ sở Immari tại Đức. Bây giờ không ai được báo cáo gì lên cả, đặc biệt là với lý do xác minh các chiến dịch mật.”

David không tài nào giấu được vẻ ngạc nhiên. Nhưng đó là cơ hội mà anh cần. “Tôi... đang được điều chuyển công tác, mà không có thông tin liên lạc.”

“Từ đâu?”

Giờ mới là lúc thử thách đây. “Recife,” David đáp.

Rukin rướn lên trước. “Làm gì có đơn vị Tháp Đồng Hồ nào ở Recife...”

“Lúc cuộc thanh lọc phân tích viên bắt đầu, chúng tôi chỉ vừa mới đi vào hoạt động. Sau đó, dịch bệnh bùng phát. Tôi chật vật lắm mới thoát ra được. Kể từ đó đến nay, tôi phải thực hiện một nhiệm vụ bí mật.”

“Thú vị đấy. Đó thực sự là một câu chuyện thú vị, trung tá. Đây mới là thực tế này: nếu anh không nói cho tôi biết anh là ai và tại sao anh lại ở đây vào đúng lúc này, tôi sẽ phải tạm giam anh cho đến khi tôi có thể xác nhận danh tính của anh. Tôi sẽ bị phạt nếu không làm thế.”

David nhìn gã chằm chằm. “Anh nói đúng. Chỉ là vì... tính bí mật của chiến dịch. Thói quen cũ ấy mà. Có lẽ tôi đã làm đặc vụ Tháp Đồng Hồ quá lâu rồi.” Rồi David kể câu chuyện anh đã nghĩ mãi từ lúc bước qua cánh cổng thứ nhất. “Tôi ở đây để giúp bảo vệ căn cứ này. Anh cũng biết Ceuta quan trọng thế nào tới sự nghiệp của chúng ta rồi đấy. Tên tôi là Alex Wells. Nếu trụ sở đã bị phá hủy, chắc chắn phải có ai đó trong ban điều hành chiến dịch đặc biệt có thể xác nhận cho tôi.”

Rukin ghi chú lên một tập giấy. “Tôi sẽ phải giữ anh trong doanh trại và cắt cử lính giám sát cho đến lúc đó. Anh hiểu mà, trung tá.”

“Tôi hiểu,” David nói. Mình câu được chút thời gian rồi. Chừng đó có đủ để thoát khỏi đây không? Một mục tiêu choán lấy tâm trí David: tìm Kate. Anh cần thông tin để làm được chuyện đó. “Tôi có một... yêu cầu. Như đã nói, tôi đang được điều chuyển công tác. Tôi muốn nghe các thông tin cập nhật mà anh có. Tất nhiên là những thông tin không tuyệt mật.”

Rukin ngồi ngả ra chiếc ghế kim loại, giờ mới có vẻ thư giãn. “Nghe đồn Dorian Sloane đã trở lại. Anh ta vốn dĩ đã bị bắt ở ngoài công trình Nam Cực đó. Nhưng họ nói anh ta có mang theo một cái cặp. Mấy thằng điên phụ trách đã đem cái cặp về trụ sở, để rồi nó thổi tung cả tòa nhà. Thuyết tiến hóa đang được thực hiện đó.”

“Chuyện gì đã xảy ra với Sloane?”

“Đó là phần kỳ lạ nhất. Nghe kể là trong lúc thẩm vấn, anh ta đã giết một lính canh và xé toạc cổ họng Chủ tịch Sanders. Sau đó, nghe kỹ này, họ giết anh ta – hai phát súng vào đầu, cự ly gần. Một giờ sau, anh ta bước ra khỏi công trình đó. Một cơ thể hoàn toàn mới – giữ nguyên vẹn tất cả ký ức. Trên người không một vết xước.”

“Không thể nào...”

“Còn nhiều chuyện nữa cơ. Immari cứ vẽ ra câu chuyện thần bí về anh ta. Giờ binh lính tôn thờ anh ta lắm. Tận thế, đấng cứu sinh, sự kiện về trời... ở ngay Ceuta này và tất cả những nơi có cắm cờ Immari. Ghê tởm.”

“Anh không tin?”

“Tôi tin cả thế giới đang xoay mòng mòng xuống cống và Immari International là cục phân duy nhất còn nổi được lềnh bềnh.”

“Vậy… hãy hy vọng nó sẽ tiếp tục nổi. Thiếu tá, tôi hơi mệt sau chuyến đi vừa rồi.”

“Được.”

Rukin gọi hai tên lính vào, dặn chúng hộ tống David ra doanh trại và sắp xếp lính canh cả ngày lẫn đêm.

* * *

Alexander Rukin dụi mẩu thuốc và trân trân nhìn những con chữ trên trang giấy.

Cửa mở, đại úy Kamau, phó chỉ huy của gã, bước vào. Tay phó chỉ huy cao lớn gốc Phi nói chậm rãi bằng giọng trầm. “Sếp tin câu chuyện của hắn sao?”

“Đương nhiên. Chuyện nghe thật như thỏ Phục Sinh ấy.” Rukin châm một điếu nữa rồi nhìn vào bao thuốc. Còn ba điếu. “Hắn là ai?”

“Không biết. Nhưng hắn là ai đó. Một kẻ chuyên nghiệp. Có thể là một người trong hàng ngũ của ta, cũng có thể là ở phe bọn chúng.”

“Sếp có muốn tôi báo cáo lên trên không?”

“Có.” Rukin đưa anh ta một mẩu giấy. “Và canh gác hắn cẩn mật vào. Đảm bảo hắn không thấy được gì ngoài những thứ Liên minh có thể thấy từ trên không.”

“Vâng, thưa sếp.” Kamau quan sát tờ giấy. “Trung tá Alex Wells?”

Rukin gật đầu. “Tôi không chắc đó có phải là tên giả hay không, nhưng nó giống một cách kỳ lạ với Arthur Wellesley.”

“Wellesley?”

“Công tước Wellington. Đánh bại Napoleon trong trận Waterloo. Không có gì đâu.”

“Nếu hắn là kẻ giả mạo, sao ta không bắt hắn luôn? Tra khảo hắn?”

“Cậu là một người lính giỏi, Kamau, nhưng cậu làm tình báo kém quá. Chúng ta cần biết mình đang phải đối phó với cái gì ở đây. Hắn có thể dẫn ta tới một con cá lớn hơn hay để lộ ra một chiến dịch lớn hơn đang được thực hiện. Đôi lúc cậu phải dùng con cá nhỏ để làm mồi.”

Gã thiếu tá dụi thuốc. Gã rất giỏi chờ đợi. “Mang một cô gái tới cho hắn. Để xem hắn có nói nhiều hơn không.” Gã lại nhìn bao thuốc. “Với cả lấy cho tôi thêm chút thuốc lá nữa.”

“Kho quân nhu hết hàng từ hôm qua rồi, thưa sếp.” Kamau dừng lại. “Nhưng tôi nghe nói trung úy Shaw có thắng được một ít trong ván bài tối qua.”

“Vậy sao? Tiếc là nó sẽ bị lấy mất. Có vài người mãi chỉ là những kẻ thua cuộc cay đắng thôi.”

“Tôi sẽ lo liệu, thưa sếp.”

* * *

David dụi mắt. Anh chắc chắn hai điều: thiếu tá Rukin không tin câu chuyện của anh và anh không thể nổ súng mở đường ra khỏi đây. David quyết định nghỉ ngơi rồi sẽ cố hạ mấy tên lính gác ở cửa. Sau đó, anh cũng không chắc nữa.

Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng cắt ngang cuộc đấu tranh nội tâm của anh.

David đứng dậy. “Mời vào.”

Một người phụ nữ mảnh dẻ, tóc đen suôn mềm và da nâu sáng, bước vào rồi nhanh nhẹn đóng cửa lại sau lưng. “Khá khen cho thiếu tá Rukin,” cô ta nói nhẹ, mắt không nhìn anh.

Cô gái này thật sự rất đẹp. Quan sát thế giới càng nhiều, David càng ghét nó.

“Cô đi đi.”

“Làm ơn...”

“Đi đi,” David khăng khăng.

“Làm ơn. Tôi sẽ gặp rắc rối nếu anh đuổi tôi đi đấy.”

Trong tâm thức, David thấy cô ta trèo lên người anh sau khi anh ngủ rồi lướt một lưỡi dao ngang cổ họng anh. Anh chắc chắn Rukin sẽ ra lệnh như vậy. Anh không thể mạo hiểm được. “Còn tôi có thể gặp rắc rối nếu cô ở lại. Đi đi. Tôi không nói lần nữa đâu.”

Cô ta bỏ ra ngoài, không nói một lời.

Một tiếng gõ của nữa, lần này gấp gáp hơn. “Tôi đã bảo là không.”

Cửa mở hé ra một người đàn ông gốc Phi cao lớn. Anh ta gật đầu với hai tên lính gác rồi bước vào, đóng cửa một cách mạnh mẽ.

Một cụm từ duy nhất chạy ngang tâm trí David. Trò chơi kết thúc. “Kamau,” anh thầm thì.

“Chào David.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.