Bầu trời bỗng xanh ngắt và sang rực một cách dị thường.
Văn Bình vựa vào lan can mẫu hạm nhìn ra khơi mênh mông. Chàng có cảm tưởng đang trèo lên đỉnh núi cao ngất, tâm thần lâng lâng. Lòng chàng se lại khi thấy Nguyệt Hằng bất động trên giường, sửa soạn chịu giải phẫu. Song chàng chỉ buồn thoáng qua, vì cho tai họa này là định mạng, định mạng trớ trêu và tàn nhẫn của nghề điệp báo đầy nguy hiểm.
Đứng bên, Triệu Dung nhìn đồng hồ tay:
- Như Luyến sắp về đến nơi rồi.
Văn Bình vươn vai, như muốn thu hết dưỡng khí mằn mặn của biển cả bao la vào lồng ngực vạm vỡ. Ở chân trời phía đông chói lòa ánh nắng, một chấm sáng vừa hiện ra. Chấm sáng lớn dần, lớn dần mãi, và sau cùng biến thành một chiếc phi cơ vận tải đen sì.
Chàng bảo bạn:
- Phi cơ Convair R4 Y-2[38] phải không anh?
Triệu Dung gật đầu:
- Anh nhớ dai thật. Đúng là Convair. Tôi tưởng lâu ngày sống trên mặt đất, anh không còn nhớ tên máy bay nữa. Hồi chúng mình vượt eo biển từ Luân đôn sang Pháp, phi cơ cũng thuộc loại Convair. Gớm, thằng cha phi công lái thật cừ khôi. Nếu không hôm ấy, chúng mình đã rớt xuống Đại-Tây-Dương, làm mồi ngon cho cá. Từ bấy đến nay, tôi thù loại Convair, không bao giờ chịu leo lên nữa.
Văn Bình nhíu lông mày:
- Ừ nhỉ, sau chuyến chết hụt ấy, chúng mình đã giao ước với nhau là không bao giờ chịu leo lên phi cơ Convair vì sợ sui. Tại sao anh không dặn Như Luyến?
- Dặn gì?
- Dặn nàng đổi phi cơ khác.
- Trời ơi! Chuyện hụt chết trên biển xẩy ra hơn 10 năm rồi. Và lại, khi ấy gián điệp quốc xã lên gài bom nổ chậm trong phòng phi hành nên gây ra tai nạn, chứ phi cơ Convair có tội gì đâu. Hẳn anh đã biết nó là loại vận tải an toàn, phương chi kỹ nghệ chế tạo phi cơ đã tiến triển vượt bực từ ngày chúng mình gặp nạn trong Thế-chiến đến nay.
Văn Bình không trả lời. Nếu tranh luận với Triệu Dung, chàng phải kiên nhẫn, vì Triệu Dung là người có biệt tài thao thao bất tuyệt hàng giờ, có khi hàng ngày. Thời hoạt động bên nhau trong tình báo OSS, nhiều khi rỗi rãi, hai người kiếm chuyện bàn cãi, và bao giờ Triệu Dung cũng thắng, phần vì kiến thức căn bản rộng rãi, phần khác vì có đức tính kiên nhẫn mà Văn Bình không bì kịp.
Huống hồ lúc này tâm thần Văn Bình lại nát như tương. Không hiểu sao trời càng đẹp bao nhiêu, chàng lại linh tính nhiều chuyện bất thường byấ nhiêu.
Trước mắt chàng, chấm đen đã hiện thành con chim sặt hùng hổ, động cơ nổ ròn, đang lượn vòng trên pháo đài ZZ.
Giữa phòng kiểm soát của mẫu hạm và phi công chiếc Convair, cuộc đàm thoại thường lệ đã diễn ra.
- A lô, ZZ gọi Sơn ca. A lô, ZZ gọi Sơn ca... Roger... Độ cao 7, dêrô, dêrô... Gió đông, một, năm gút hết.
- A lô; Sơn ca gọi ZZ, Roger... độ cao 7, dêrô, dêrô, hết.
Văn Bình quay lại:
- Nầy anh, Như Luyến đến đây từ bao giờ?
Triệu Dung nhìn bạn, dáng điệu sửng sốt:
- Tôi đã nói một lần rồi. Hôm nay, anh làm sao ấy. Nàng hoạt động với các nhà bác học của mẫu hạm vừa đúng 15 ngày, nghĩa là 2 tuần lễ…
Giọng Văn Bình tuôn ra đều đều như người mơ ngủ:
- Lạ thật, nàng đến đây làm gì?
Triệu Dung sửng sốt hơn nữa:
- Điều nầy, tôi cũng đã giải thích hồi nãy. Nàng đến đây để hoàn bị chiếc tiềm thủy đỉnh bỏ túi để anh sử dụng.
- À, à! Thế mà tôi quên bẵng. Tại sao ông Hoàng nói với tôi là trên pháo đài ZZ còn thí nghiệm nhiều võ khí bí mật khác nữa?
- Kể ra thì nhiều. Nhưng riêng chúng ta chỉ quan tâm đến hai loại mà thôi. Thứ nhất là tàu ngầm tí hon. Thứ hai là một loại phi cơ lên thẳng đặc biệt.
Văn Bình lẩm bẩm một mình:
- Phi cơ lên thẳng đặc biệt…
Bỗng chàng choàng người tỉnh mộng. Phi công Convair đang lái con chim sắt thẳng tới vẹt vàng trên sân tàu, chuẩn bị đáp xuống.
- Alô, Sơn ca gọi ZZ... Gió hậu, yêu cầu trả lời.
- Roger.
- Tiếng Roger vừa rời kh ỏi máy vi âm của phòng kiểm soát, phi công trên không phận chưa nghe kịp, hoặc chỉ mới nghe mà chưa có phản ứng thì toàn thể hàng không mẫu hạm, toàn thể khu biển, toàn thể ngưởi và vật đều khựng lên trong giây phút.
- Ầm, ầm...
- Ầm, ầm…
Một tiếng nổ kinh thiên động địa nổi lên. Văn Bình cảm thấy như nhĩ tay bị xé nát, tứ chi run lẩy bẩy. Chàng đứng chôn chân trên boong tàu bằng thépMột vùng sáng đỏ ói vụt lên trời, rồi tỏa rộng. Những mảnh sắt vụng bay lả tả. Văn Bình vội nằm rạp xuống. Suýt nữa, chàng bị trúng vào vai. Triệu Dung cũng phải thi thố nghệ thuật tránh né nhu đạo mới thoát chết trong đường tơ, kẽ tócVì trong tiếng nổ, chiếc vận tải cơ Convair bị vỡ tan tành, đồ đạt, kim khí trên phi cơ tung tóe như sao sa..
Văn Bình thét lên:
- Như Luyến!
Rồi chàng phi thân lại nơi máy bay gặp nạn. Chàng không ngờ rằng Triệu Dung đã rình sẵn từ khi tiếng nổ kinh hồn phát ra. Hơn ai hết, là người bạn nối khố, nhiều năm tháng sống chung trong nguy hiểm nghề nghiệp, Triệu Dung đã biết tính bạn.
Đôi khi tình yêu làm Văn Bình mù quáng. Cách đây không lâu, chàng suýt băng qua cầu Hiền Lương, đọ súng với công an và trùm gián điệp địch trong một cuộc trao đổi con tin dưới sự giám sát của Ủy Hội Quốc Tế. Nếu chàng thực hành được ý nguyện lần ấy, hậu quả sẽ vô cùng tai hại. Cũng may, đi cùng với chàng có chàng sếu vườn Lê Diệp. Lê Diệp đã dùng tài mọn quật ngã Văn Bình, trong khi người đẹp Mai-Hoa gục chết rên cầu, nửa mình phía bắc, nửa minh lết về miền nam đẽ hò hẹn với điệp viên đẹp trai Z.28.
Triệu Dung không thể để cho Văn Bình hốt hoảng, chạy lại đống lửa thép dữ dằn có thể phát nổ lần nữa vì ét-xăng và súng đạn. Vì một lý do khác nữa lý do bảo vệ an ninh, chàng có bổn phận ngăn chặn Văn Bình lại.
Bởi vậy, Văn Bình vừa chạy được hai bước thì Triệu Dung đã phóng chân ra, ngăn bạn. Nếu là kẻ khác tấn công thì dù miếng đòn xuất kỳ bất ý đến đâu, Văn Bình cũng có thể tránh khỏi và quật lại bằng atémi vũ bãoSong người tấn công lại là Triệu Dung, một võ sĩ phi thường, khét tiếng trong sở Mật vụ và trong nhiều tháng chỉ huy phân sở Mật vụ của ông Hoàng tại Hà-nội, vì thần thuật nhu đạo.
Miếng đòn vèo ra như chớp nhoáng, Văn Bình không nhìn thấy. Và chàng ngã sóng soài trên đất. Triệu Dung tiến lên một bộ nữa, vung tay bồi một atémi nhẹ nhàng vào đỉnh đầu bạn. Mục đích của chàng là muốn bạn ngất đi trong vòng 10 phút.
Và Văn Bình Z.28 đã mê man trong lúc phi cơ bốc cháy rần rần, giữa cảnh tượng vô cùng hỗn loạn trên hàng không mẫu hạm.