Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4478 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Tia Sáng Giết Người - Quyển Thượng - ° ° °

❊ ❊ ❊

Tiếng máy điều hoà khí hậu reo lên một âm thanh buồn ngủ. Trong căn phòng không cửa sổ gần trường bay Tân Sơn Nhất [1] , ông Hoàng đi đi lại lại, nét mặt đăm chiêu.

Tôn trọng sự suy nghĩ của ông tổng giám đốc, Nguyên Hương lẳng lặng đợi lệnh, không nói một lời. Nàng là bí thư của ông Hoàng. Nửa giờ trước, ông Hoàng gọi nàng vào, dặn mang theo bút chì và cuốn sổ tay để ghi tốc ký. Nàng ngồi ngay ngắn trên ghế bành bọc da đỏ đồ sộ - cái ghế Văn Bình thường ngồi - đặt quyển sổ lên đùi, sửa soạn ghi chép, song chờ mãi không thấy ông Hoàng lên tiếng.

Từ mấy tháng nay, tâm tính của ông Hoàng gần như hoàn toàn đổi khác. Bản chất ông vẫn lầm lì như thường lệ, tuy nhiên trong quá khứ thỉnh thoảng ông còn nhoẻn miệng cười và thốt ra một tiếng bông đùa vui vẻ. Giờ đây, miệng ông luôn luôn mím chặt, cặp mắt ưu tư và ngơ ngác sau làn kính trắng dày cộm.

Là lãnh tụ một tổ chức điệp báo quan trọng, được toàn thế giới khâm phục và sợ hãi, ông Hoàng không được quyền sống dưới sự chi phối của tình cảm riêng. Trước mắt nhân viên, ông cố giữ thái độ bình thản, song mỗi khi cửa phòng đóng lại, một mình với đống hồ sơ cao ngất, và dãy diện thoại đủ màu, ông lại bâng khuâng đốt xì-gà, thần trí phiêu lạc đâu đâu. Nhất là những đêm vắng lặng, bên ngoài mưa rơi tầm tã, ông không tài nào chợp mắt.

Cuộc đời của ông tổng giám đốc đã mất một phần sinh thú từ ngày Văn Bình đột nhiên bỏ Sở, sau chuyến công tác buồn thảm tại Hồng Kông. Ba mỹ nhân yêu chàng đều chết một lượt, cái tang ghê gớm ấy đã làm Văn Bình, con người có trái tim và khối óc bằng sắt, biến thành kẻ thất tình, không thuốc nào chữa khỏi. Trong quá khứ, nhiều lần bất mãn, Văn Bình xin từ chức. Song chàng chỉ hăm dọa, rồi đâu hoàn đấy, chàng lại trở về, vui say với công tác hiềm nghèo. Lần nầy, sau một phút điên cuồng đau đớn, chàng điện về Sài gòn xin nghỉ vĩnh viễn, rồi lên máy bay đi biệt tích.

Trên mặt Nguyên Hương, người ta cũng không còn thấy vẻ nhí nhảnh và nũng nịu như xưa. Mặc dầu nàng vẫn xinh đẹp, vẫn khêu gợi như dạo nào Văn Bình còn là con bướm đa tình của Sở Mật vụ, mà bí hiệu Z.28 làm rung động các cơ quan điệp báo trên toàn thế giới!

Tuy nhiên, trong sự xinh đẹp và khêu gợi ấy đã phản phất một vẻ trầm buồn ra riết. Nhân viên trong Sở không lạ gì mối tình thơ mộng giữa nàng và Văn Bình. Nàng đem lòng yêu Văn Bình từ lâu, từ hồi nàng còn là thiếu nữ chưa đến hai mươi, mớ tóc đuôi ngựa mềm mại vắt vẻo trên cái gáy trắng như ngó sen, đôi môi cong cớn đỏ chót luôn luôn hé mở, chờ vị hoàng tử của ái tình cúi xuống hôn lần đầu.

Vì sự cần thiết nghề nghiệp, Nguyên Hương chưa thể thành hôn với Văn Bình. Nhưng nàng không chán nản. Nàng bình tâm chờ đợi. Dầu phải đợi đến già, nàng vẫn đợi. Nàng vẫn đợi, tuy biết chàng nặng số đào hoa, đến đâu cũng đánh rơi một chút tình yêu.

Dầu sao, chàng cũng đi rồi. Chàng đi đâu nàng không biết. Bức điện do đệ tam tham vụ Hoàng Dung của lãnh sự quán Việt Nam tại Hồng Kông gửi về là tin tức cuối cùng nàng nhận được về chàng [2] . Từ sáu tháng nay, sau tháng dài đằng đẵng như sáu năm trong lao thất, ngày nào đến văn phòng, việc đầu tiên của nàng cũng là lục lọi chồng thư từ và điện tín. Nàng hy vọng chàng viết thư cho nàng. Hoặc ít ra chàng gửi cho nàng một tấm bưu thiếp. Nàng biết chàng bỏ đi vì tuyệt vọng. Tuyệt vọng vì ba đóa hoa hồng tuyệt sắc bị đoản mệnh thảm thương ở Cảng Thơm trong cuộc đụng độ kinh hồn với gián điệp Trung Cộng và RU Xô Viết.

Từ sáu tháng nay, chàng vẫn tuyệt vô âm tín. Tuy vậy, nàng không giận, không ghen chàng. Nàng linh tính sớm muộn chàng sẽ trở về. Nàng biết chàng yêu hàng ngàn người đàn bà trên thế giới, nhưng chưa yêu ai bằng nàng. Nàng có cảm tường là ông Hoàng theo dõi cuộc phiêu lưu thất vọng của Văn Binh một cách kín đáo, nhưng vì kính trọng sự đau khổ chính đáng của người bạn vong niên quí mến, ông không tiết lộ hiện chàng lang thang ở đâu. Có lẻ, cũng như nàng, ông Hoàng tiên đoán chàng sẽ trở về. Một ngày kia, chàng sẽ trở về. Với giòng máu lãng tử trong người, lấy dao súng, mưu lược và tử thần làm bạn, Văn Bình không thể sống ẩn dật trong xó rừng bí mật.

- Nguyên Hương?

Tiếng gọi của ông Hoàng làm nàng giật mình, suýt đánh rơi bút chì xuống đất. Nàng đáp như máy:

- Dạ.

Ông Hoàng lẩm bẩm:

- CIA vừa tặng ta một món quà hi hữu. Một món quà lạ lùng... Kế hoạch của ta sắp thành công. Duy còn thiếu một điều...

Nguyên Hương thở dài thiểu nảo:

- Thưa, vì thiếu "anh ấy" phải không?

"Anh ấy", tức là Văn Bình, Z.28, con cưng của Sở. Ông Hoàng bùi ngùi, nhìn lên cái tủ kê sát tường: chai rượu buốc bông, cạn một phần ba, thứ rượu Văn Bình thích nhất, vẫn dựa lưng vào bịch thuốc Salem màu xanh lá cây, sực nức mùi bạc hà quen thuộc. Mỗi khi Văn Bình bước vào, nụ cười ngạo nghễ và hoang toàng nở trên môi, cặp mắt tóe lửa ái ân và giết chóc, ông Hoàng thường thân chinh lấy chai rượu và bịch thuốc đặt ngay ngắn trên bàn giấy, và thân chinh mời chàng thưởng thức. Cách đây không lau, chàng uống một hơi hết phần ba chai rượu. Trước khi từ biệt, chàng mỉm cười với ông tổng giám đốc:

- Còn bao nhiêu, lần sau tôi sẽ uống hết.

Mùi huýt-ky, mùi bạc hà thơm ngát còn tỏa trong phòng. Ông Hoàng nhấc mục kính, giọng trầm trầm:

- Ừ.

Nguyên Hương hỏi gặng:

- Thưa, hiện giờ Văn Bình ở đâu?

Luồng mắt ông Hoàng đượm vẻ xa xăm. Trong một tích tắc đồng hồ, ông hồi tưởng lại phút đầu tiên ông gặp Văn Bình. Khi ấy, chàng là điệp viện thượng thặng của OSS dọc ngang vùng vẫy ở Âu châu.

Trước ngày hồi hương, nhận chức tổng giám đốc điệp báo, ông Hoàng đáp máy bay qua Ý, nơi chôn nhao cắt rốn của Maria, người vợ đầu tiên, người đã giúp ông đắc lực trong nghề gián điệp. Tình cờ ông gặp Văn Bình trong một ristorante sang trọng [3] ở La Mã.

Nghệ thuật xài tiền của Văn Bình làm ông giật mình. Hoàng tử ăn chơi xứ ngàn một đêm lẽ cũng tiêu ngông đến như chàng là cùng. Lúc chàng kéo ghế ngồi xuống, mọi con mắt đều nhìn lại, bàng hoàng như bị điện giật.

Riêng điếu xì gà ngất ngưởng trên miệng chàng đã trị giá 8 đô la. Loại xì gà PVI [4] chỉ bậc đế vương, hoặc tỉ phú mới dám hút. Chàng hút được vài hơi rồi vất. Đôi giày bằng da cá sấu Mỹ của chàng cũng trên 150 đô la [5] , nghĩa là sang nhất thế giới. Chưa hết: bộ âu phục của chàng bằng len Shatusa [6] , màu xám pha nâu, dệt bằng lông cổ một loại cừu cái Ấn Độ phải may tới 1.500 đô la.

Ngồi bên chàng là một thiếu nữ trẻ măng đeo hạt soàn óng ánh. Ai cũng tưởng chàng là đệ tử của trụy lạc. Ông Hoàng cũng không ngờ là điệp viên OSS lỗi lạc, được quý hơn vàng, và giỏi võ có một không hai trên hoàn vũ.

Chàng nói tiếng Ý thao thao bất tuyệt, nên ông Hoàng không biết chàng là người nước nào. Tuy nhiên, căn cứ vào cách chọn món ăn, chàng phải là tay thành thạo. Ý là thiên đường của mì, món ăn quốc hồn quốc túy của người Ý là mì, đủ loại mì sào, mì nước, mì trứng fettucine, mì bọc tôm thịt cappelletti ngon hơn hoành thánh hảo hạng, mì cuốn cannelloni, mì khoai bắp gnochi...

Đĩa mì của Văn Bình được nấu theo lối aldente, nghĩa là vừa chín. Chàng ăn đúng mốt La Mã, nghĩa là không dùng tỏi, cà chua và ô-liu như người dân phía nam, hoặc du khách chưa quen. Trên bàn, rượu bày la liệt. Riêng rượu vang trắng màu vàng nhạt Verdicchio đắt tiền, Văn Bình đã uống đến chai thứ 5, và chàng còn ngoắt tay gọi thêm nữa. Chàng ăn như hổ, và uống như hũ chìm, tuy nhiên không hề say sưa.

Đột nhiên, biến cố xảy ra. Một chiếc xe hơi lớn đậu xịch trước cửa, một toán người mặt đầy thẹo, mặc com-lê đen, thắt cà vạt trắng- chắc là đảng viên Mafia [7] - ập vào. Thấy họ, thiếu nữ ngồi bên Văn Bình thét lên.

Họ gồm 6 người. Người nào cũng to lớn như hộ pháp. Hai người xốc nách thiếu nữ kéo ra xe. Bốn người khác vây quanh Văn Bình. Khách ăn đều sợ xanh mặt. Văn Bình vẫn thản nhiên uống rượu, miệng cười một cách khinh bạc.

Trái đấm đầu tiên vèo vào mặt chàng. Họ tấn công chàng bằng quả đấm sắt và dao nhọn. Không thèm đứng dậy, chàng vung tay gạt. Hai khối thịt khổng lồ ngã nhào xuống đất. Số còn lại ùa tới, chàng lại vung tay lần nữa. Trong vòng hai phút, 6 gã hộ pháp bò lê, bò càng trên đất. Văn Bình khệnh khạng đứng dậy, ôm từng đứa, ném ra đường như đứa trẻ chơi bóng. Xong xuôi chàng kéo ghế mời cô bạn gái ngồi xuống, tiếp tục ăn uống, như không có chuyện gì xảy ra.

Vụ xung đột kỳ lạ trong ristorante được các báo đăng lên trang nhất, kèm theo hình Văn Bình, ông Hoàng hỏi Tòa Đại sứ Mỹ thì được biết chàng là con hùm sám đa tình của OSS, và 6 hộ pháp là vệ sĩ của một nhà tỉ phú được lệnh đến bắt cô con gái rượu trốn nhà theo trai, đồng thời cho gã sở khanh một bài học bươu đầu, sứt trán.

Một tuần sau, ông Hoàng gặp viên chỉ huy OSS, xin cho Văn Bình hồi hương. Dường như Văn Bình có tiền duyên với ông Hoàng nên sau câu chuyện tâm tình, và ly rượu khai vị, chàng vui vẻ nhận lời, bất chấp sự phản kháng của OSS. Chàng từ bỏ quốc tịch Thụy Sĩ và theo ông Hoàng về Việt Nam. Trong thời gian đầu tiên, ông Hoàng đưa chàng khắp thế giới, đến đâu cũng để lại hành động kinh thiên động địa.

Thời gian qua... Văn Bình đã bỏ đi… Hơn một lần, chàng đã vào sinh ra tử cứu ông khỏi chết. Hơn một lần, ông đã vào sinh ra tử cứu chàng khỏi chết. Văn Bình là phân nửa đời ông. Ông hiểu chàng hơn ai hết. Cái chết đột ngột của Y-von, Bét-ty và Nancy ở Hồng Kông làm chàng tê dại. Chàng cần đi xa một thời gian để hàn gắn vết thương lòng…

Cặp mắt ươn ướt, ông Hoàng lắc đầu:

- Không biết.

Nguyên Hương lặng thinh. Nàng biết ông tổng giám đốc nói dối. Lát sau, ông Hoàng nói:

- Lẽ rа, công tác này phải giao cho Văn Bình. Văn Bình đi vắng, tôi đành phải nhờ Lê Diệp.

Nguyên Hương kinh ngạc:

- Cử Lê Diệp đi, lấy ai phụ trách an ninh tại tổng hành doanh?

Nàng nói đúng. Về tài ba, Lê Diệp không thua Văn Bình bao nhiêu, song chàng là linh hồn của bộ máy an ninh. Chàng theo ông Hoàng như bóng với hình, khắp nơi trên thế giới. Tại trụ sở, chàng giữ trọng trách bảo vệ tính mạng của ông tổng giám đốc, và các cộng sự viên thân tín. Nhờ Lê Diệp, nhiều âm mưu phá hoại và ám sát của địch bị thất bại.

Ông Hoàng nói:

- Tôi sẽ triệu hồi Triệu Dung về Sài Gòn.

Triệu Dung, bí danh Anh Cả, là lãnh tụ Phong trào Yêu nước ở phía Bắc vĩ tuyến 17, điệp viên cao cấp nhất của Sở được kính phục về đức độ và tài năng, và là bạn thân của Văn Bình trong hàng ngũ OSS.

Nghe nhắc đến Triệu Dung. Nguyên Hương biết ông Hoàng tự dối lòng, hoặc đang e ấp một kế hoạch bí mật. Triệu Dung rất giỏi, song chưa sánh kịp Văn Bình. Mặt khác, chàng không thề rời Bắc Việt, nơi ông Hoàng đã tổ chức được một hệ thống điệp báo đắc lực và to lớn.

Một giọt lệ rưng rưng trên mắt Nguyên Hương. Thoáng thấy, ỏng Hoàng giả vờ quay mặt, bật lửa châm xì gà Ha van. Nàng vội cười lú lấp:

- Thưa, ông nói đúng.

Ông Hoàng lật một hồ sơ trên bàn:

- Cô tiếp xúc được với Thu Thu chưa?

Nàng đáp:

- Thưa rồi.

- Bao giờ cô ấy trình diện?

- Nội đêm nay.

- Thôi được.

Trước khi ra ngoài, Nguyên Hương còn nói:

- Thưa, đã 3 giờ chiều mà ông chưa dùng điểm tâm.

Ly cà phê sữa nguội lạnh còn nguyên trên cái khay nhựa, cạnh mẩu bánh mì khô khan, và rắn như đá. Từ nhiều năm nay, ông Hoàng vẫn sống cuộc đời đạm bạc. Người ta thuật lại là ông không thiết đến ăn uống từ ngày bà Maria bị địch hạ sát tại thủ đô ánh sáng Ba Lê. Sự bỏ đi đột ngột của Văn Bình càng làm ông sao lãng ăn uống.

Lẳng lặng, ông tổng giám đốc ngồi xuống bàn giấy. Chờ cánh cửa điện đóng lại, ông lục ngăn kéo lấy ra một bức ảnh toàn thân, kiểu 18x24.

Người trong ảnh là một nhà sư đầu cạo nhẵn thín, khoác cà sa rộng thùng thình. Nhà sư trạc trên 30 tuổi. Cái miệng mím lại, song người ta vẫn có thể đoán ra hàm răng rất đẹp, và đôi môi đặc biệt này khó thể được tạo hóa nặn ra để đọc kinh sám hối trước tượng Phật. Đôi môi đa tình của người trong hình chỉ có thể dành riêng cho đàn bà.

Đôi mắt lại đa tình một cách lạ lùng. Thoạt nhìn, người ta có cảm giác như trong mắt có chất thép lạnh lẽo, và tàn bạo, nhưng càng nhìn cảng thấy tỏa rộng một hơi ấm dịu dàng và tha thiết.

Nhà sư đang dựa lưng vào cây bồ đề, cành lá xanh um, phóng tầm mắt nhìn ra xa. Ông Hoàng nhún vai:

- Hừ, Z.28 đi tu!

Đoạn, ông cất ảnh vào hồ sơ. Chuông điện thoại trên bàn reo nhè nhẹ.

--------------------------------

Hy-đrô, được tìm ra năm 1766 bởi Henry Cavendish (Anh Quốc) chỉ nhẹ bằng 1/14 không khí, 90% sự vật trong vũ trụ là hy-đrô.
R là chữ tắt của Radon, chất đồng vị Em 222 của hơi Emanation, do nhà bác học Đức quốc Friedrich Ernest Dorn khám phá ra năm 1900. Hơi R. nặng hơn hy-đrô 111,5 lần. Hơi này còn được gọi là hơi Nilon.
Smerch là cơ quan Phản gián điệp Xô Viết, nằm trong Mật vụ KGB.
Máy khám phá nói dối là Polygraphe hoặc machine à détecter le mensonge, hiện được dùnq trong các sở tình báo, đặc biệt là CIA. Cơ quan tình báo Mỹ ở Việt Nam đang dùng một loại máy nhỏ xách tay ở ngoài mặt trận.
Năm 1954, một cái lông chinchilla trị giá từ 36 đến 175 đô la. Một áo lông kết 150 bộ chinchilla lại phải mua tới 27.000 đô la. Năm 1958, có áo chinchilla ở Hoa Kỳ bán trên 65.000 đô la. Tuy nhiên, cái áo lông đắt nhất thế giới là của bà Evita Peron (Vợ cựu Tổng thống Á Căn Đình) màu xanh da trời, mua tại Ba Lê.
Cotletki pojarski: thịt gà thái nhỏ hoặc sườn bê bò con.
koulebiaka: nem bằng thịt hoặc cá.
Kvass: một loại la ve Nga khá ngon.
Giới gián điệp quốc tế thường gọi ông Tổng Giám đốc С1A là ông Sì-mit. Ônq Sì-mit hiện nay là Richard Helms.
Hoa Kỳ có 4 loại vệ tinh Samos. Loại 1 mang máy ảnh riêng truyền hình xuống mặt đất. Loại 2 chụp ảnh đặc biệt, và rửa ảnh luôn trên không gian. Loại 3 mang cả máy truyền hình lẫn máy ảnh. Loại 4 chở những dụng cụ điện tử "nghe trộm", có thề nghe được radar, và điện thoại dưới đất.
Vệ tinh Tiros được phóng lên năm 1960 chở theo máy truyền hình chụp mây trong không gian, có nhiệm vụ thăm dò và tiên đoán thời tiết.
DDP là Deputy Director for Plans, Phó Giám đốc Phụ trách Kế hoạch, tức là giám đốc Đặc vụ của CIA, chuyên các hoạt động tối mật. Trước đây là ông Richard Helms, hiện nay là ông Desmond Filz Gerald. Theo tạp chí Esquire, ông Fitz Gerald là linh hồn của nhiều vụ xảy ra ở Cộng hòa Saint-Domingue và Việt Nam. Chung quanh ông Sì- mit có 4 cộng sự viên cao cấp, trong số đó còn có ông Albert DWheelon, bác sĩ vật lý, và ônq Sherman Kent..,
Loại vô tuyến điện thoại này được gọi là scrambler. Tuy là vô tuyến điện thoại, người ngoài không thể nghe được. Hiện nay, tòa Đại sứ Hoa Kỳ liên lạc về Hoa Thịnh Đốn bằng vô luyến điện thoại siêu tần số crambler.
Bộ truyện này được viết trong khi ông Hoàng đóng trụ sở gần trường bay Tân Sơn Nhất. Về thứ tự thời gian, nó xảy ra sau truyện Bí mật Hồng Kông. Sau này, ông Hoàng dời trụ sở về Công ty Điện tử, một buyn đinh tối tân ở đại lộ Nguyễn Huệ, gần bờ sông Sài Gòn.
Câu truyện này được tường thuật đầy đủ trong bộ tiểu thuyết Bí mật Hồng Kông (quyển thượng, và quyển hạ) đã xuất bản.
Ristorante: tiệm ăn ngon, đắt tiền. Tiệm ăn ở Ý chia làm 3 loại: ristorante trattoria (giản dị và rẻ hơn), rostieccia (rẻ tiền), và osteria (quán nhậu bình dân).
Đây là xì gà dài hơn 20 phân, nghĩa là dài nhất thế giới do công ty Partagas Visible Immensas ở La Havane, Cuba, chế tạo. Loại xì-gà PVI được dùng để biếu còn dài gấp đôi. Tuy nhiên, xì gà thật sự dài nhất thế giới, hút đúng 600 giờ mới hết, được triển lãm năm 1936 tại viện bảo tàng xì gà Buende ở Đức Quốc.
Đôi giày của Văn Bình được đóng tại hãng Field and Flint, tại Brockton, tiểu banq Massachusetts Hoa Kỳ, bằng da cá sấu con.
Loại len này còn được gọi là Shahtoosh. Giá bán lại cửa hàng Neiman-Marcus, ở Dallas, tiểu bang Texas, Hoa Kỳ là 22,50 đô la một mét (Anh) vuông.
Mafia là một hội kín phát xuất từ đảo Sicile, Ý Đại Lợi, có chi nhánh tại Châu Âu và Hoa Kỳ. Dưới thời nhà độc tài Mussolini, Hội bị đàn áp. Sau Đại chiến Thứ hai, Hội bành trướng mạnh mẽ và dính dấp vào nhiều vụ buôn lậu, gián điệp, giết người…

❀ ❀ ❀

[1] 14

[2] 15

[3] 16

[4] 17

[5] 18

[6] 19

[7] 20

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.