Trận bão rất khốc liệt nhưng lại đến từ từ. Biết trước tình hình nên Văn Bình không nóng lòng. Từ sáng đến tối, chàng ở trong phòng thí nghiệm với Triệu Dung, đôn đốc toán chuyên viên ráp nốt những bộ phận cuối cùng của chiếc VTOL kỳ lạ.
Sáng hôm ấy - đúng ba ngày sau chuyến bay Hoàng sa đầy biến chuyển khẩn trương - mọi công việc đã được hoàn thành. Văn Bình trèo lên phòng phi hành, chuẩn bị bay thử. Lái máy bay thí nghiệm đối với chàng là chuyện thông thường, vì trong dĩ vãng, chàng đã phục vụ trong cơ quan không gian của Hoa-kỳ, chuyện thí nghiệm nhiều loại phi cơ đặc biệt bay thật nhanh và thật cao.
Tuy nhiên, từ lâu, chàng không rờ tới cần lái. Cuộc thí nghiệm VTOL lại diễn ra trong hoàn cảnh độc đáo. Chàng có thể thiệt mạng bất cứ lúc nào. Một cái ốc vặn lỏng, một mối hàn sơ sài cũng đủ gây ra tai nạn ghê gớm.
Ấy là chưa kể tới phản ứng bất ngờ của địch.
Theo dự đoán, địch có thể sẽ dùng Như Luyến làm món hành săng-ta. Nhưng cũng có thể địch thay đổi ý kiến nếu khám phá ra một số chi tiết mà ông Hoàng cố tình che giấu.
Song Văn Bình không được quyền rụt rè. Chàng phải tiếo tục lao đầu vào nguy hiểm. Sau những ngày vùng vẫy trên mây xanh với chiếc VTOL bách chiến, bách thắng, Văn Bình cảm thấy tâm hồn đổi khác hoàn toàn. Sự tàn nhẫn cố hữu của nghề điệp báo bắt rễ trong lòng chàng đã biến mất, nhường chỗ cho những tình cảm ủy mị và thơ mộng không tên.
Dần dà, chàng hiểu tại sao đồng mình và ông Hoàng mất bao tiền bạc và cơ mưu để chế tạo chiếc phi cơ lên thẳng sơn bạc, bề ngoài mảnh mai và tầm thường nầy. Chưa kể các ống kính nhiếp ảnh tối mật và nòng đại bác bắn đạn hóa chất tê liệt xuyên mặt đất, riêng tốc lực siêu việt của nó đã đủ kích thích lòng thèm muốn của mọi cơ quan gián điệp thù cũng như bạn trên thế giới.
Bay là là trên mặt dất, nó có thể vượt tốc độ Mach 2, nghĩa là tòm tèm 2.500 cây số, nhanh nhất. Trên tầng cao, nó lại bay tới Mach 3. Nghĩa là mỗi khi chạm trán phi cơ thượng thặng của địch, nó thừa sức để làm thiên hạ ngửi bụi.
Đặc điểm của nó là có thể bay rất thấp, tránh được con mắt thông thiên vô hình của radar. Và khi bay lên cao, thuộc tầm nhìn của radar nó lại được trang bị dụng cụ riêng để đánh lạc hướng tìm kiếm của radar.
Như thường lệ, chàng bay một mạch tới đảo Hoàng sa, phía sau có đội khu trục hộ tống. Các biện pháp an ninh được tăng cường tối đa, chiếc VTOL bay tới đâu, đội khu trục cơ bám tho tới đấy, sẵn sàng đối phó với mọi bất ngờ.
Tuy nhiên, khu trục cơ tối tân nhất chỉ bay được gần hai ngàn cây số một giờ nên Văn Bình chỉ bàn bạc riêng với người bạn chí thân, Triệu Dung.
Hạm trưởng chở Văn Bình ngay sau khi chiếc VTOL đáp xuống an toàn trên sàn mẫu hạm. Câu hỏi quen thuộc của hạm trưởng vẫn là:
- Có gì trục trặc không.
Văn Bình lắc đầu:
- Không.
Rồi tiếo theo:
- Tôi không ngờ công cuộc thí nghiệm lại được tiến hành nhanh chóng như vậy. Nếu không gặp trở ngại bất ngờ thì chậm nhất một tuần nữa, mọi việc sẽ được hoàn thành.
Hạm trưởng xoa tay thở phào:
- Hừ, tôi đếm từng ngày, từng giờ một... Mong anh hoàn thành để tôi trút bỏ được gánh nặng. Lát nữa, tôi sẽ phúc trình về Trung ương, anh cần thêm bớt gì không?
Văn Bình nói ngay:
- Xin báo cáo là tôi cần ở 5 ngày, đúng 5 ngày nữa. Sau khi chu toàn cuộc thí nghiệm, tôi sẽ đích thân lái chiếc VTOL về Đà nẵng, rồi từ đó vế Sàigòn. Phiền anh liên lạc với Trung ương để bố trí an ninh dọc đường.
Mục đích của chàng không phải là đưa phi cơ về Đà nẵng và Sàigòn. Chẳng qua chàng muốn nhiều người trên mẫu hạm biết là công cuộc thí nghiệm sắp đạt kết quả mỷ mãn. Nhân viên cũa địch là ai, chàng chưa khám phá ra, nhưng đã biết chắc chắn nội vụ sắp đến màn chót.
Chàng lẩm bẩm một mình:
- Màn chót... Đế rồi xem ai thắng, ai bại...
Một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng:
- Dĩ nhiên là chúng mình sẽ thắng.
Văn Bình giật mình quay lại. Triệu Dung dán mắt vào ống viễn kính nhìn ra khơiVăn Bình trách bạn:
- Gớm, anh làm tôi hết hồn!
Triệu Dung chép miệng:
- Anh mà cũng hết hồn ư?
- Dĩ nhiên, mấy hôm nay, lúc nào tôi cũng sống trong tình trạng căng thẳng. Chúng mình đoán sai thì hỏng bét.
- Tôi không tin là đoán sai. Có lẽ chỉ đêm nay hay mai là địch sẽ phải xuất đầu lộ diện.
À, giản dị lắm. Tôi đã rêu rao cho nhiều người trên pháo đài này biết rằng nội trong 5 ngày nữa, công cuộc thí nghiệm VTOL sẽ hoàn tất. Theo chương trình dự liệu thì mai hoặc mốt, tôi phải bay chuyến thí nghiệm cuối cùng ở đảo Hoàng sa.
Hai người về tới ca-bin.
Căn phòng của Như Luyến vẫn sạch bóng, và không đổi khác. Hành lang bên ngoài vẫn đỏm đáng, kền sáng quắc, không dính một hột bụi, người gác cao lớn rập chân chào như thường lệ.
Cửa ca-bin đã quen thuộc với chủ mới nên mở ra ngay. Tấm ảnh thằng Lập rí rỏm vẫn chểm chệ giũa phòng và trên bàn giấy kê gần góc chân dung bán thân của Như Luyến vẫn nhìn Văn Bình bằng cặp mắt ươn ướt, chứa chan tình cảm mến yêu.
Văn Bình ngồi phịch xuống cái ghế sắt sơn xanh. Như người máy, chàng đánh diêm châm điếu Salem tri kỷ rồi ngữa cổ thả khói lên trần ca-bin.
Bỗng Triệu Dung véo tay bạn.
Văn Bình nhìn vào ô kéo vừa được mở. Một phong thư màu trắng vuông vắn nằm gọn trên khẩu Luger cũ kỹ đã lên nước của Văn Bình.
Bên ngoài vẻn vẹn một hàng chữ đánh máy tươm tất:
Kính gởi đại tá Văn Bình Z.28.
Văn Bình hơi khựng người một giây. Trên mẫu hạm, có lẽ ngoài hạm trưởng ra không ai biết chàng là Z.28. Đây không phải là thư của hạm trưởng. Chàng vừa gặp hạm trưởng xong. Giữa hai người không có chuyện phải viết thư.
Đây chắc chắn không phải là thư của ông Hoàng. Ông Tổng giám đốc không có thói quen rườm rà, kiểu cách của một số lãnh tụ điệp báo quan liêu, ưa ra lịnh cho cộng sự viên bằng văn thư chính thức. Vả lại, mệnh lịnh của ông Hoàng ít khi - đúng ra là không bao giờ - lại được gởi tới bắng đường lối gián tiếp.; Nếu có thư riêng thì thư ấy phải gởi cho Triệu Dung, nhờ trao tận tay chàng.
Một giây đồng hồ suy dẫn đã cho chàng biết đây là thư của địch.
Triệu Dung lẳng lặng cầm lá thư lên, bóc ra. Thư được đánh máy đàng hoàng. Ở góc trái, phía trên là giòng chữ như sau:
"Thư của đại tá Tze, thuộc Quốc Tế Tình báo Sở, Trung Quốc, kính gởi đại tá Tống Văn Bình, Z.28, Nam Việt, trên hàng không mẫu hạm ZZ, ngoài khơi Nam Việt."
Thưa đại tá,
Nếu người nhận thư này không phải là Z.28 thì chắc đại tá sẽ vô cùng ngạc nhiên. Vì trong nghề tình báo, không ai lại xưng họ tên như giới lục lâm ngày xưa và đặc biệt là không biện luận dài dòng vô ích.
Vậy mà tôi tự xưng là đại tá Tze của Quốc Tế Tình bao Sở. Sở này là gì, đại tá đã biết, tôi không cần giải thích thêm nữa. Nghề tình báo chỉ quen với hành động lén lút, không ưa thanh thiên, bạch nhật, vậy mà lần nầy, tôi viết thư chính thức, với một số đề nghị rõ rệt.
Hẳn đại tá hiểu vì sao.
Vì tôi đã nắm được đầu cán. Tôi chắc chắn thành công. Nhân danh Tình báo Sở, tôi thành thật khen ngợi đại tá đã đạt được nhiều kết quả khả quan. Như thường lệ, đại tá được thần May mắn chiếu cố nên thoát chết tại ngoài khơi đảo Hoàng sa.
Nhưng, thưa đại tá, tài nghệ của đại tá còn thua tôi nhiều. Thiên hạ đồn rằng điệp viên Z.28 xuất quỷ nhập thần, có một không hai ở Đông Nam Á, giờ đây, tôi chỉ cảm thấy buồn cười. Dầu đại tá mất lòng, tôi cũng cứ nói. Đại tá Z.28 ơi, đại tá cần cắp sách đi học 5, 7 năm nữa, may ra mới có hy vọng đối đầu với bậc đàn anh lăn lộn trong nghề là đại tá Tze.
Đại tá không tin ư? Thì đại tá hãy đến gặp tôi... Tôi sẵn sàng thù tiếp đại tá. Chúng ta sẽ đấu trí hoặc đấu quyền với nhau. Tuy nhiên, tôi sợ đại tá sẽ thua sát ván.
Trên thực tế, đại tá đã thua sát ván rồi. Vì Như Luyến, tình nhân thắm thiết của đại tá đang nằm ở trong tay tôi. Hơn ai hết, đại tá dã khám phá ra là Như Luyến còn sống bằng xương, băng thịt.
Đại tá muốn gặp nàng không?
Trên phương diện nghề nghiệp tàn nhẫn, đại tá phải trả lời "không". Công việc trên hết, xá gì một người đàn bà, phải không đại tá? Người đàn bà này chết thì cón người đàn bà khác, phải không đại tá?
Dầu sao, quyền quyết định là của đại tá và đại tá đang còn đủ thời giờ để quyết địnhTrong trường hợp đại tá đáp "không", tôi sẽ gởi hầu đại tá cặp mắt của nàng.
Chà! Như Luyến có cặp mắt đẹp ghê! Tôi có nhiều kinh nghiệm song chưa hề thấy ai có cặp mắt gợi cảm như nàng. Đại tá quả có diễm phúc được nàng ghi lòng, tạc dạ.
Nếu đại tá còn rung động về nàng, tôi sẽ giúp đại tá có cơ hội tái ngộ. Gặp Như Luyến là chuyện rất dễ: Sau khi đọc thư nầy, đại tá hãy bỏ vào túi áo trên một cái khăn mù-soa đỏ, lòi mép ra ngoài. Trong những giờ sắp tới, đại tá sẽ nhận được chỉ thị đặc biệt về cuộc tái ngộ.
Giả sử nhân viên của tôi không thấy đại tá giắt mù-soa đỏ, trong vòng 72 giờ đồng hồ, đại tá sẽ có đôi mắt bất hủ của nàng. À, chỗ thân tình, tôi xin dặn đại tá điều nầy: Muốn giữ cho mắt nàng khỏi hư thối, đại tá nên chuẩn bị trước một cái bình thủy tinh đựng nước phọt-môn. Sở dĩ dùng bình thủy tinh là để đại tá nhìn cho dễ.
Thân ái,
Bạn và thù của đại tá,
Tze.
Văn Bình mỉm cười buông lá thư xuống bàn. Triệu Dung hỏi bạn:
- Anh nghĩ sao?
Văn Bình đứng dậy:
- Tôi sẽ đi gặp hắn.
- Gặp Tze?
- Phải, đại tá Tze. Tôi đã nghe nói nhiều tới hắn. Và tôi tin tưởng sẽ đạt tới thỏa thuận.
- Bây giờ chúng mình làm gì?
- Làm gì hả? Thứ nhất, anh cho tôi một chai Úyt-ky hạng khá. Loại Úyt-ky của lão hạm trưởng uống nhạt phèo như nước ốc. Tôi thèm tượu một cách kinh khủng. Uống hết chai Úyt-ky, tôi muốn được anh cho nằm nghỉ một giấc.
- Anh định thức trắng đêm ư?
- Không. Tôi sẽ ngủ từ giờ đến tối. Thức dậy, ăn xong, tôi sẽ uống rượu nữa và ngủ nữa. Nếu anh không phản đối, tôi sẽ ngủ luôn đến sáng hôm sau.
- Hừ, anh là con người kỳ khôi. Tuy vậy, chưa bao giờ anh lại kỳ khôi như bây giờ.
Không đáp, Văn Bình cởi áo ném xuống đất, rồi nằm dài trên giường. Triệu Dung chưa kịp ra khỏi phòng, Văn Bình đã ngáy o o.