Ngừng tay gỡ tóc, Môna lắng tai nghe. Buổi chiều buông xuống ảm đạm và lạnh lùng, tuy buổi chiều ở Hà Nội không có tuyết trắng như Mạc Tư Khoa.
Gần 7 giờ tối. Từ 5 giờ, ngủ trưa dậy, nàng ra ngồi trước gương, loay hoay với mái tóc bồng. Gỡ tóc được nửa chừng, nàng quay ra tô môi, rồi lục va li lấy bộ xiêm y đắt tiền nhất, trước khi chải đầu lần nữa.
Ruột gan nàng nóng như lửa đốt. Trong đời, nàng chờ đợi đã nhiều. Từ khi lớn lên, bắt đầu yêu, nàng đã chờ đợi. Lên xe hoa với bác sĩ H. nàng vẫn tiếp tục chờ đợi. Nhiều đêm thức giấc, quờ tay đụng cái lưng mềm nhũn của nhà bác học già nua, nàng bỗng ớn lạnh xương sống. Chồng nàng còn sống, nàng không hy vọng thoát khỏi bức màn sắt, chạy theo tiếng gọi của trái tim.
May thay, nàng gặp Lisa.
Lisa là người hầu gái lạ lùng. Trong buổi tiếp xúc đầu tiên, nàng đã biết Lisa không phải là nữ tỳ chuyên nghiệp. Nàng đoán ra nhờ linh giác, một linh giác đặc biệt mà tạo hóa phú cho nàng. Sau đêm tâm sự, nàng nắm tay Lisa:
- Bà là nhân viên CIA phải không?
Người tớ gái đáp lại bằng nụ cười bí mật:
- Bà biết nhiều thêm mệt.
Cửa phòng kẹt mở, Lisa lễ mễ bưng vào cái khay lớn, trên để bộ ly pha lê xanh biếc. Môna sửng sốt:
- Bà làm gì thế?
Lisa cười:
- Tôi rửa ly pha lê để lát nữa bà mời khách dùng rượu khai vị.
Lời nói của Lisa như mũi dao đâm vào tim nàng. Theo kế hoạch, lát nữa, người khách lạ sẽ tới. Sáng sớm, nàng vừa xuống giường, Lisa đã thì thầm vào tai. Tin này làm Môna mất bình tĩnh, tuy nàng chờ đợi từ lâu. Bữa cơm trưa, thấy nàng mơ màng, Lisa đặt dao nĩa vào tay nàng, miệng khuyên nhủ:
- Bà ăn đi chứ! Người ta khám phá ra thì hỏng hết.
Môna phản đối:
- Bà cứ lo sợ hão huyền. Trong phòng chỉ có tôi và bà. Trừ phi là tường có tai...
Lisa cười hiền từ:
- Tại bà không biết. Tường có tai, bà ạ. Và có rất nhiều tai...
Người tớ gái chậm rải tiến lại góc tường, vén thảm cói trải trên nền nhà 1ên. Môna tái mặt, suýt kêu lên một tiếng kinh ngạc. Nàng nhận ra một ống loa vi âm nhỏ xíu gắn vào chân tường. Bàng hoàng, nàng đưa ngón tay lên môi. Lisa xua tay: - Bà yên tâm. Tôi đã mở giây điện ra rồi.
Lisa kéo ra một sợi giây điện màu vàng, nhỏ lăn tăn. Giây này nối ống loa vào bộ phận ghi âm bí mật. Giọng Môna run run:
- Họ đã ghi hết lời nỏi trong phòng, phải không bà?
Lisa lắc đầu:
- Tôi đã bảo là bà đừng sợ. Việc đầu tiên khi tới đây là tôi lục soát khắp nhà. Phòng nào cũng có hai ống loa ghi âm. 18 ống loa cả thảy. Đường giây được chuyền ra ngoài. Nhân viên Phản gián đang túc trực trong biệt thự kế cận. Tôi đã gỡ hết.
- Thế nào họ cũng biết.
- Họ không biết được đâu. Hằng ngày, tôi chỉ cho họ ghi âm một vài giờ. Vào lúc bà ngủ.
- Không thu được tiếng tôi, họ sẽ ngờ vực.
- Tôi đã lo liệu hết.
- Trời ơi, Lisa đã giả tiếng tôi. Họ khám phá ra thì chết.
Lisa nheo mắt một cách ý nhị. Giọng nói của người nữ tỳ đột nhiên mất vẻ khàn khàn cố hữu. Môna giật mình. Nàng không ngờ Lisa bắt chước giọng nàng giống hệt. Nàng kêu lên:
- Trời ơi, giống quá.
Lisa đặt cái khay xuống bàn:
- Cám ơn bà.
Môna nhìn tận mắt người tớ gái kỳ dị:
- Bà giỏi thật. Thú thật, tôi không ngờ bà có nhiều tài riêng đến thế.
Lisa nắm chặt tay nàng:
- Ở với bà lâu, hì bắt chước giọng nói của bà là chuyện dể ớn như trở bàn tay. Làm nghề này, ai cũng biết bắt chước như tôi. Trong trường, tôi đã học khóa bắt chước âm thanh. Không những bắt chước được giọng nói của bà, tôi còn có thể nói ồ ồ như đàn ông, còn giả tiếng gà gáy, tiếng thú gầm, tiếng kẹt cửa nữa, bà ạ. Bà đừng ngại, họ không biết đâu. Tôi là nữ nhân viên tốt nghiệp ưu hạng về nghệ thuật giả giọng nói. Không cần lâu, chỉ trong 5 phút là tôi bắt chước được giọng nói của bất cứ ai.
Chỉ vào phòng ngủ, Lisa tiếp:
- Bà cần biết rõ vị trí của các ống loa. Trong ấy có 2 cái, cái lớn ở đầu giường, dưới cái nút điện bằng lát-tich, cái nhỏ, sau bàn đêm. Cái thứ ba trong phòng tắm.
Môna ra vẻ chưa hiểu:
- Trong phòng tắm, họ gắn loa làm gì? Không lẽ...
Người tờ gái giải thích:
- Kẻ phụ trách gắn máy ghi âm phải là nhân viên lão luyện. Nếu là kẻ tập sự thì đã tập trung ở phòng khách. Đúng ra, trong phòng tắm, người ta mới có hy vọng nghe lỏm được nhiều chuyện kín đáo. Bà nhớ lại xem! Phụ nữ có thói quen ca hát nghêu ngao dưới hoa sen trong phòng tắm. Những tia nước mát lạnh dội vào đa thịt làm cho con người sảng khoái, muốn thố lộ hết tâm tư giấu kín trong lòng. Tôi đề ý nhiều lần thấy bà hát trong khi tắm. Đôi khi bà lẩm bẩm tên người bạn vừa gặp, hoặc công thức vật lý bà chợt nhớ ra. Vì vậy, gắn ống loa trong phòng tắm lợi hơn gắn ngoài phòng khách.
Môna thở dài:
- Tôi không bằng một phần trăm của bà. Tôi học đã nhiều, song chỉ học những điều vô dụng.
- Bà lầm rồi. Ai cũng khen bà là bộ óc toán học xuất chúng. Bà và tôi khác nhau một trời, một vực.
- Bộ óc của tôi chỉ đáng giá trong phòng thí nghiệm. Ra đời nó không bằng đứa trẻ.
Lisa gạt đi:
- Bà đừng nói thế. Bà quan trọng hơn tôi ngàn lần. Vì vậy, tôi mạo hiểm đến đây, hầu hạ bà và bác sĩ H.
Câu chuyện hồi trưa diễn qua trí Môna như cuộn băng ghi âm. Nàng thừ người, ngắm người tớ gái tài ba và bí mật. Lúc nào Lisa cũng thản nhiên, như không hề có chuyện quan trọng. Lisa thản nhiên đến nỗi cái chết là điều đáng sợ nhất lại trở nên tầm thường, cũng tầm thường như ăn ngủ. Lisa quay lại. Môna cất tiếng:
- Này Lisa, hồi trưa tôi quên khuấy. Máy ghi âm được giấu ở đâu?
Chẳng nói, chẳng rằng, người nữ tỳ tóc bạc non nửa tiến lại cái tủ buyp phê bằng gỗ quý, kê chĩnh chện sát tường. Một bên đựng ly chén, một bên là máy thu thanh kèm máy hát kiểu mới, âm thanh nổi, chế tạo tại Đông Đức.
Lisa mở nắp, để lộ những nút vuông màu trắng dùng để mở máy thu thanh. Đèn trong máy được mở sáng. Lisa giảng nghĩa:
- Loại rađiô này được sản xuất hàng triệu cái, thường được dùng để ghi âm lén lút. Bà nhận thấy cái gì khác trong những cái nút trắng không? Quan sát một phút, Môna lắc đầu:
- Không.
Lisa đáp:
- Đúng thế. Bà không thấy khác, vì lẽ giản dị bề ngoài nó 1à máy thu thanh, như mọi cái được bán trên thị trường. Nó gồm 9 nút: 4 nút tìm luồng sóng, 1 nút tắt, 2 nút mở máy quay đĩa, và sau cùng 2 nút để chọn giọng trầm hay cao. Trong số những nút này, cỏ một nút riêng để đóng mở bộ phận ghi âm.
- Nút nào, hả Lisa?
- Nút quay đĩa. Nút thứ nhất để vặn hifi, nút thứ hai, vặn âm thanh nổi. Nhấn xuống, đèn trong máy bật lên, muốn cho máy ghi âm chạy bà phải kéo cái nút lên, bên dưới có 2 nút nhỏ khác, nút mở màu xanh; đóng màu đỏ. - Tại sao Lisa biết?
- Tôi đã học kỹ phương pháp ghi âm của GRU. Trước ngày nhận công tác, tôi được làm quen với mọi kiểu máy ghi âm trá hình trên thế giới.
- Liệu tôi nói hớ gì không?
- Trong khi bà ngủ, tôi đã gỡ băng nhựa ra nghe lại. Cũng may, bà không hớ.
- Nếu có?
- Gặp trường hợp này, tôi sẽ xóa đi, và thay vào bằng tiếng nói khác.
Người hầu gái chậm chạp rót rượu vào ly. Bộ ly pha lê đắt tiền này được đem theo từ Mạc Tư Khoa. Được lệnh lên đường, hai người chỉ kịp ăn điểm tâm, rồi trèo lên xe hơi riêng, ra phi trường quân sự Vờankôvô. Môna nâng ly vốtka lên môi:
- Cầu trời cho chúng ta được ở gần nhau mãi.
Lisa gật đầu, ra dấu cám ơn.
- Tôi chúc bà hạnh phúc.
Lisa điềm thêm một nụ cười, Lisa phải cười vì sợ Môna đọc được sự thật trong đôi mắt ưu tư.
Theo lệnh trung ương C1A, Lisa không thể tháp tùng Môna. Song Lisa không được phép nói cho nàng biết. Tấn trò lạ lùng này, Lisa phải đóng đến cùng.
Trong khi ấy, có tiếng động ngoài hành lang.
Một người đàn bà tuyệt đẹp bước vào.