Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4478 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Tia Sáng Giết Người - Quyển Hạ - ° ° °

❊ ❊ ❊

Lisa định mở máy thu thanh nghe nhạc thì cửa phòng khách xịch mở. Nàng qnay lưng ra cửa, giả vờ không nghe thấy tiếng động.

Một tỉêng cộc lốc nổi lên:

- Bà Lisa!

Người hầu gái đáp:

- Tôi đây. Ông hỏi tôi về chuyện gì?

Khách là một thanh niên trạc 30, mặc quân phục, lưng đeo súng lục, nét mặt lầm lì, cái lầm lì ghê rợn của kẻ chuyên nghề bắt bớ, tra tấn và bắn giết.

Hắn chìa ra một mảnh giấy vuông, đóng triện son đỏ chóe:

- Lệnh của thiếu tướng Luy xốp. Mời bà lên văn phòng.

Lisa ớn lạnh dọc xương sống. Đúng là cơ quan an ninh Xô viết bắt đầu ngờ vực.

Trong khoảnh khắc, Lisa đã nghĩ ra mưa kế: ấy là tìm cách kéo dài thời giờ. Nàng bèn chắt lưỡi:

- Tôi đang bận việc. Lát nữa, bác sĩ Susu về, dùng cơm trưa xong, tôi mới đi được.

Gã đàn ông lắc đầu:

- Bà phải đi ngay.

Hắn nắm áo Lisa, định lôi ra ngoài. Người nữ tỳ phản đối:

- Thong thả.

Nàng giựt ra, đi vào trong nhà. Tên lính không dám níu lại khi thấy vẻ mặt hầm hầm của Lisa.

5 phút sau, người hầu gái mới trở ra. Dưới thềm, chiếc xe hòm sơn đen đã đậu sẵn.

Tài xế phóng nhanh trên con đường thẳng tắp.

Văn phòng thiếu tướng Luy xốp ở trong khu vực Đỏ. Lisa được đưa tới phòng giấy một đại úy đeo kíinh cận thị, trên má trái chạy dài một vết thẹo lớn.

Kéo ghế mời Lisa, hắn nói:

- Tôi được lệnh của thiếu tướng yêu cầu bà làm lại tờ khai tiểu sử. Xin bà viết ngay bây giờ.

Lisa khoát tay:

- Trời, chỉ có thế thôi mà đại úy sai lính đến áp giải tôi đến đây ư?

Viên đại úy cười nửa miệng:

- Phiền bà một chút thôi. Nếu viết nhanh chỉ 10 phút là xong.

Hắn đẩy tờ giấy và bút chì về phía Lisa. Trên tờ giấy đã có sẵn một số câu hỏi in rô-nê-ô mà Lisa nhắm mắt cũng có thể giải đáp dễ dàng, so với những bản khai trước không sai cái chấm hoặc dấu phẩy...

Từ ngày giả trang làm hầu gái, nàng đã khai tiểu sử hàng chục lần. Cũng như mọi công dân Xô Viết, quen với nếp sống phiền phức, nàng cúi xuống, cặm cụi viết, không nói nửa lời. Viên đại úy để ý quan sát nàng bằng đuôi mắt.

Mấy phút sau, Lisa ngẩng lên, hỏi hắn:

- Trước ngày rời Mạc Tư Khoa, tôi đã khai rồi. Khai 2 lần, với đầy đủ chi tiết. Đại uý có thể cho biết vì lẽ gì tôi phải khai lần nữa không?

Gã đại úy nhún vai:

- Tôi không rõ. Như tôi đã trình bày hồi nãy với bà, tôi mời bà đến hôm nay hoàn toàn theo lệnh của thiếu tướng Luy xốp.

Lisa lại dán mắt vào tờ khai. Ngòi bút của nàng chạy thoăn thoắt trên giấy, nhanh như máy. Nàng biết gã đại úy đang theo dõi nàng, và một cử chỉ ngần ngừ nhỏ nhặt của nàng sẽ làm hắn nghi hoặc thêm.

Viết xong, Lisa đẩy ghế đứng dậy.

Viên đại úy đứng dậy theo, giọng nhã nhặn:

- Mời bà về.

Lisa lặng lẽ ra xe.

Đến khi xe rồ máy, nàng mới lạnh toát châu thân, như bị trúng phong.

Mảnh giấy vô tri giác nàng vừa viết là cạm bẫy của KGB Xô Viết. Giờ đây, nàng mới nghĩ ra. Nàng đã rập đúng đời sống của người nữ tỳ mà nàng đội tên Lisa. Nàng đã tập viết đúng tuồng chữ gãy góc của người tớ gái. Song ở Mạc Tư Khoa nàng được mang tờ khai về nhà, và khai bằng máy chữ. Lần đầu, nàng viết tay. Dưới kính hiển vi của chuyên viên Phản gián, tuồng chữ giả mạo của nàng sớm muộn sẽ bị phơi trần.

Và KGB sẽ phăng ra nàng là điệp viên C. I. A.

Lisa rùng mình, bồ hôi ướt đầm. Nhưng chỉ một phút sau, bản năng gián điệp đã thắng thiên bẩm mềm yếu của phụ nữ. Nàng lẩm bẩm một mình:

- Hừ, đến đâu hay đến đó.

Tài xế quay lại:

- Bà cần gì?

Lisa lắc đầu:

- Không.

Tà xế cười ngất:

- Thế à? Tôi cứ đinh ninh bà kêu tôi.

Giọng nói ngạo nghễ, đượm vẻ bí mật của gã đàn ông làm Lisa chột dạ. Nàng lặng thinh không đáp.

Con đường trước mặt mờ dần dưới nắng chiều sắp xế. Tâm trí Lisa rối như tơ vò. Lát nữa, Thu Thu mới về. Nội đêm nay, hai người phải thoát thân.

Đột nhiên, tài xế bớt tốc lực, khi xe rẽ vào đường nhỏ dẫn vào khu cư xá.

Rồi hắn ngừng lại.

Lisa cất tiếng:

- Xe hỏng ư?

Tài xế buông thõng:

- Không.

- Vậy ông đậu lại làm gì?

- Có chuyện cần nói với bà, và tôi tin là bà sẵn sàng nghe.

- Chuyện gì?

- Bà sẽ biết.

- Vô lý quá. Ông phải biết rằng dừng xe dọc đường là trái với quy tắc an ninh.

- Thành thật ngợi khen tinh thần tôn trọng quy tắc an ninh của bà. Và hy vọng bà tiếp tục giữ tinh thần ấy mãi, mặc dầu đêm nay hoặc sáng mai nhân viên của thiếu tướng Luy xốp sẽ đến bắt bà.

Người tớ gái giả hiệun bặm môi để khỏi bật ra một tiếng sửng sốt. Những giờ đầu tiên của nàng trong Trung tâm KX chứa đầy bất ngờ, còn nhiều bất ngờ hơn loại phim toát mồ hôi lạnh của nhà sản xuất đại tài Hit-cốc.

Nàng không thể nào lầm được. Gã tài xế là con người bí mật, không phải chỉ là mội quân nhân tầm thường làm nghề lái xe. Đột nhiên, gương mặt hắn mất hẳn vẻ gớm ghiếc và đanh ác. Cặp mắt của hắn đang lờ đờ vụt sáng rực.

Lisa đáp:

- Cám ơn ông. Tôi không làm điều gì trái luật để có thể bị bắt. Có lẽ ông lầm tôi với người khác. Từ nhiều năm nay, tôi là công dân Xô viết gương mẫu, được chánh phủ ban cấp bằng tưởng lệ vì tinh thần phục vụ nghiêm chỉnh và cần mẫn.

Gã tài xế nhìn thẳng vào mặt Lisa, gằn giọng:

- Tôi yêu cầu bà thành thật hơn nữa. Bà đóng kịch rất tài, song không qua nỗi cặp mắt chuyên môn của tôi.

- Chuyên môn? Vậy ông làm nghề gì?

- Làm nghề như bà.

Lisa bàng hoàng như bị đánh vào đầu. Song, nàng vẫn giữ thái độ bình tĩnh:

- Thưa ông, tôi là nô tỳ của bác sĩ Susu.

Gã tài xế gắt:

- Hừ, bà sắp mất mạng mà còn tiếp tục đóng kịch! Không ỡm ờ nữa, tôi nói thẳng bà biết là KGB sắp khám phá ra vai trò nguy hiểm của bà. Bà không phải là nô tỳ. Không phải là Lisa...

Lisa lập lại như trong giấc mơ:

- Lạ thật, tôi không phải là Lisa thì là ai? Thì Lisa là ai? Không khéo tôi điên mất.

Giọng gã tài xế vẫn rắn rỏi:

- Bà không điên chút nào cả. Và bà đang làm nghề như tôi... nghề nhân viên điệp báo. Bà còn phủ nhận nữa không?

Một luồng điện chạy qua các thớ thịt của người hầu gái kiêm nhân viên điệp báo CIA. Nàng có cảm giác toàn thân rung chuyển dữ dội, mạch máu sôi sục rồi lạnh ngắt như ngâm trong thùng nước đá. Gã tài xế kỳ quái vừa thốt ra những lời ghê gớm, có thể đưa hắn vào cõi chết.

Hắn hỏi tiếp:

- Giờ đây, bà chịu tin tôi chưa?

Lisa đáp lưỡng lự:

- Ông lái xe về nhà rồi ta nói chuyện,

Ba phút sau, Lisa mở cửa phòng khách. Lòng nàng lâng lâng như say rượu. Nàng đã sống quen với cảnh huống bất ngờ, nhưng sự việc vừa xảy ra đã vượt qua ranh giới bất ngờ thông thường.

Tiến lại buýp-phê, nàng hỏi gã tài xế:

- Ông dùng rượu nhé?

Hắn gật đầu, thản nhiên:

- Vâng. Còn gì bằng.

Hắn khoan thai ngồi xuống ghế. Lisa lúi húi pha rượu. Ngoài vườn, trời bắt đầu chuyển sang màu tím.

Người tỳ nữ ngừng tay, giương đôi mắt hiền từ nhưng cương quyết về phía người lạ:

- Ông là ai?

Gã tài хế nhún vai:

- Là người cùng theo đuổi mục đích như bà.

Lisa hỏi, giọng lơ đãng:

- Vậy ông muốn tôi làm gi?

Hắn mỉm cười, tự đắc:

- Hẳn bà đã biết KGB bắt đầu nghi ngờ bà. Thiếu tướng Luy xốp gọi bà tới văn phòng để xét tuồng chữ. Theo tôi, nội đêm nay hoặc sáng mai, họ sẽ phăng ra tự sự. Việc này khó thể kéo dài, vì thưa bà, lát nữa, một phái đoàn điều tra đặc biệt sẽ từ Mạc Tư Khoa tới đây để kiểm nhận căn cước của bà. Bà chỉ có hy vọng thoát chết trong đêm nay. Vâng, chỉ trong đêm nay mà thôi.

- Ông biết rõ nhiều việc nên tôi sợ. Tôi chỉ yên tâm khi ông chịu giới thiệu ông là ai, ông thuộc tổ chức nào.

- Tôi chưa thể tiết lộ.

- Vậy thì thôi, tôi không dám nài ép.

- Bà nên nghe tôi.

- Nếu lý ông đưa ra đúng, tôi xin nghe theo.

- Bà phải rời Trung tâm nội đêm nay.

- Ông muốn tôi trốn bằng cách nào?

- Chúng tôi sẽ lo liệu cho bà.

- Chúng tôi? Ông nói vậy nghĩa là ở đây có cả một tổ chức đông đảo, không phải chỉ có mình ông.

Gã tài xế lặng thinh. Lisa hỏi gặng:

- Tổ chức này do ai cầm đầu ở đây?

Gã tài xế lắc đầu:

- Tôi không biết. Nếu biết, tôi cũng không được quyền tiết lộ. Vì sao, hẳn bà đã hiểu. Tôi chỉ có nhiệm vụ nói với bà rằng thời giờ gấp rút, bà không còn dịp nào nữа.

- Đa tạ lòng tốt của ông. Song tôi phải ở lại.

- Trời, ở lại thì chết.

- Dĩ nhiên.

Giọng gã tài xế trở nên khẩn thiết:

- Khuyên bà không nên ở lại. Không riêng bà cả chúng tôi cũng sắp bị lộ. Chúng tôi bố trí cho bà và bác sĩ Susu đi trước, rồi sẽ đi sau. Trung tâm KX được phòng thủ rất kiên cố, không thể thoát thân bằng đường bộ.

- Tôi biết rồi. Chỉ còn máy bay là phương tiện duy nhất.

- Bà nói đúng. Với trực thăng, bà có thể rời Trung tâm dễ dàng.

- Bao giờ lên đường?

- Đúng 10 giờ đêm nay.

- Nếu tôi không lầm, các ông đã sửa soạn đâu vào đấy.

- Vâng. Chúng tôi chỉ cần bà đồng ý nữa là xong.

- Giã sử tôi không đồng ý?

- Chúng tôi không hề nghĩ như thế. Bà hiện ở vào tình thế phải đồng ý. Vả lại, chúng tôi có thành tâm và thiện ý cứu bà trước khi bà bại lộ. Lương tâm chúng tôi sẽ cắn rứt nếu bỏ mặc đồng nghiệp mất mạng vô ích.

- Khi nào các ông đi?

- Có lẽ gần sáng.

- Tại sao chúng ta không đi cùng?

- Sự đối phương tìm ra.

Lisa cười gằn:

- Tôi chẳng giấu diếm gì nữa. Tôi đến đây để hoàn thành một công tác do thượng cấp giao phó. Dầu tính mạng bị đe dọa, tôi cũng không thể ra về. Tôi chỉ ra về sau khi thành công.

Gã tài xế chắt lưỡi:

- Bà không giấu diếm là đúng. Vì chúng tôi đã biết bà và bác sĩ Môna tới đây để đoạt tài liệu mật về phi thuyền Tia sáng Giết người.

- Vâng. Tài liệu này chưa đoạt xong nên chúng tôi còn phải ở lại.

- Khổ quá, bà không thể nào thành công. Bà đi ngay là hơn.

- Xin ông cho biết lý do.

- Giản dị lắm. Tài liệu vô giá ấy đang nằm trong tay chúng tôi.

- Tôi không tin.

- Không tin là tùy bà.

Lisa hỏi dò một cách khôn ngoan:

- Tôi không tin là vì ông đã tỏ ra thiếu thành thật. Vâng, thiếu thành thật, không phải là không thành thật. Cấp trên của ông ra lệnh tiếp xúc và hợp tác với tôi mà ông lại quyết định khác.

- Bà lầm rồi.

- Tôi không lầm chút nào. Vả lại, đây không phải lúc ngụy biện để xem ai đúng, ai sai. Một lần nữa, tôi nhắc lại điều kiện: tôi chỉ chịu lên đường với tài liệu.

- Bà bướng bĩnh quá! Tỏi sợ bà không còn được tự do đến khi ấy nữa. Xin bà quyết định ngay. Tôi phải trở về văn phòng. Vì thưa bà, tôi chỉ là một tài xế tầm thường.

Đang nâng ly vốt-ka, Lisa bỗng đặt xuống bàn. Trong óc nàng vừa lóe lên một mưu kế tài tình.

Nàng hỏi gã đàn ông:

- Ông đã biết tin Gary chết chưa?

Hắn đáp không suy nghĩ:

- Rồi. Gary là một nhân viên can đảm. Gary thà chết không khai, tôi có thể đoán chắc như vậy với bà.

Mắt người hầu gái kiêm điệp viên CIA phóng nhìn ra xa. Gã đàn ông thúc giục:

- Bà nghĩ sao?

Lisa chậm rãi rót rượu vào ly pha lê. Nàng bưng tận miệng gã đàn ông, kèm theo câu nói dịu dàng:

- Vâng, ông đã muốn, tôi cũng xin nghe lời. Tôi sẽ ở đây đợi các ông. Giờ đây, xin mời ông cạn chén vốt-ka để đánh dấu cuộc gặp gỡ lạ lùng này.

Lisa nâng ly rượu:

- Vạn tuế MI-6!

Mặt gã đàn ông hơi tái. Song hắn cố trấn tĩnh, và uống cạn ly vốt-ka nóng bỏng.

Lisa rót thêm ly nữa, giọng ngọt ngào:

- Mời ông ly thứ hai, mừng tổ chức của tôi.

Hắn cười tủm tỉm:

- Hân hạnh. Tôi xin uống mừng CIA. Và mừng riêng ông Sìmít khả kính.

Lisa cũng nhếch mép cười một cách vô cùng bí mật. Gã tài xế giả hiệu chìa bàn tay:

- Trân trọng chào bà. Nội một giờ nữa, ttôi sẽ trở lại.

Nói đoạn, hắn xăm xăm ra ngoài.

Người nữ tỳ đứng im như pho tượng, theo hắn bằng mắt đến khi hắn trèo lên xe phỏng như bay trong sương chiều bắt đầu đồ xuống, xóa mờ cảnh vật.

Bên ngoài, hoàng hôn sắp hết.

Chỉ còn mấy giờ nữa, nàng phải thoát khỏi Trung tâm KX. Nhưng thoát bằng cách nào, nàng chưa biết. Thu Thu đi từ sáng sớm chưa về. Thoát thân là việc khó, chiếm đoạt tài liệu, và phá hủy máy móc còn là việc khó gấp trăm lần. Nàng cũng chưa nghĩ cách chiếm đoạt tài liệu và phá hủy máy móc.

Bâng khuâng, Lisa tợp một ly rượu. Bỗng nhiên, nàng sinh ra uống rượu như hũ chìm, rồi nàng liên tưởng đến gã đàn ông kỳ dị, nhân viên của MI-6.

Khi ấy, chiếc xe sơn đen đã ra tới đường lớn.

Gã quân nhân giả hiệu tống hết ga xăng, phóng nhanhb như mũi tên bắn.

Tâm thần hắn bùng lên một niềm phấn khởi vô biên như người đau nặng được tiêm thuốc hồi sinh. Hắn sung sướng vì mục đích của hắn sắp đạt được. Nội đêm nay, công việc xong xuôi, hắn sẽ thành công vẻ vang như dự tính.

Thốt nhiên, hắn phá lên cười.

Từng nghe danh điệp viên CIA, giờ đây hắn mới biết là láo khoét. Người đàn bà già nua, và lẩm cẩm kia không có gì đáng sợ. Mai kia, trở về cơ quan, hắn sẽ viết báo cáo tỉ mỉ về mưu thần, chước quỷ mà hắn áp dụng tại Trung tâm KX để đánh lừa tình báo cùa ông Hoàng, và tổ chức СIA.

Cố nhiên, hắn là đồng nghiệp của Lisa. Các Cơ quan MI-6 và CIA đã ký kết mật ước trao đổi tin tức, và hợp tác trong mọi trường hợp. Song điều này không có nghĩa là hắn bắt buộc phải chia sẻ những điều hắn biết với Lisa.

Sự hiện diện của hai đồng nghiệp bất đắt dĩ tại KX làm hắn bực mình. Miễn cưỡng hắn phải bắt tay theo mệnh lệnh của Trung ương, còn trong thâm tâm hắn chỉ muốn hưởng thụ một mình.

Tổ chức MI-6 tại Trung tâm sắp bại lộ thì Gary bị bắt. Bao nhiêu công trình xây dựng gay go có thể tan thành khói trong khoảnh khắc. Hắn có đủ tài năng và phương tiện để đảo ngược tình thế nếu người tớ gái giả hiệu này không lù lù dẫn xác tới KX.

Nghĩ đến lúc ban chỉ huv MI-6 tại Luân Đôn kêu hắn tới văn phòng trung ương, gắn vào ngực một huy chương đặc biệt và ký cho hắn một tấm chi phiếu mang nhiều con số dêrô, hắn sướng run lên.

Lâu lắm, hắn sống trong cảnh thiếu thốn, đội lốt binh nhì Hồng quân ở Trung tâm KX, một căn cứ xa xôi, nằm khuất giữa núi rừng trùng điệp gần biên giới Việt-Lào...

Ở quê nhà, hắn có một cô gái đang chờ đợi. Nàng chưa lấy chồng tin tưởng sớm muộn hắn sẽ trở về. Lá thư cuối cùng, hắn gửi cho nàng cách đây 4 năm bằng phim vi ti...

Bốn năm trường đằng đẵng…

Hắn nhớ lại những con đường nửa tối, nửa sáng dẫn vào khu Sôhô nơi tụ tập các đệ tử của thần Mày Trắng trên đất Anh. Những buổi hoàng hôn lành lạnh như thế này, nếu được mơn man làn da ấm áp và thơm tho của một người đàn bà căng nhựa tình yêu thì hạnh phúc biết bao!

Hắn sẽ đóng kín cửa sổ cho tiếng động ngoài đường không lọt vào phòng, rồi đặt vào máy hát một đĩa âm thanh nổi, phát ra điệu nhạc nhè nhẹ... hai người sẽ ôm nhau nhảy, vừa nhảy vừa dính ngực, dính môi vào nhau.

Nàng sẽ rót huýt-ky mời hắn. Hắn sẽ vít đầu nàng xuống. Giữa phòng, hắn đã kê sẵn cái đi-văng màu hồng gợi cảm, đệm dày tấc rưỡi. Trên cái đi-văng tình tứ ấy...

Hắn lắc đầu thật mạnh để xua đuổi những hình ảnh thèm muốn vừa chớm nở.

Vì đột nhiên, hắn cảm thấy hai bên thái dương nhức nhối lạ thường. Hắn tưởng như mạch máu trong người đều căng thẳng. Trái tim hắn thường đập 60 lần trong một phút đã vọt gấp hai. Mặt hắn chuyển sang màu đỏ tươi dưới áp lực rồn rập của máu.

Rồi tai hắn ù dần, hắn chẳng còn nghe được gì nữa hết, ngoại trừ tiếng vu vu quái gở như thể ai đè sát tai hắn một con muỗi lớn đang đập cánh bay.

Hoảng hốt, hắn vội rút bàn chân ra khỏi bàn đạp ga xăng. Trong khoảnh khắc, hắn hồi tưởng lại nhữug lời thụ huấn trong trường điệp báo hễ mệt mỏi thì hãm xe, nghỉ ngơi đến khi khỏe lại mới tiếp tục cuộc hành trình.

Hắn muốn xuống số một cho xe chạy chậm song mười ngón tav hắn cứng hẳn, như bị ngâm hàng giờ trong thùng nước đá giữa trời lạnh buốt.

Chân hắn cũng bất động: hắn vận dụng gân cốt nhưng vẫn không sao nhấc nổi để đạp vào bàn thắng. Tứ chi hắn ngày thường rất dẻo dai, nhanh nhẹn, bỗng trở nên lừng khừng và bướng bĩnh, không chịu tuân theo mệnh lệnh sắc bén của thần kinh hệ nữa.

Hắn bắt đầu nhìn rõ sự thật.

Một sự thật phũ phàng và kinh khủng.

Sự thật ấy là hắn chẳng còn sống trên thế gian này bao lâu nữa. Máu chạy như ngựa phi nước đại, tai điếc, mắt hoa, tay chân bất động, đó là những triệu chứng sửa soạn cho sự mê sảng. Giỏi lắm, hắn chống cự được một, hai phút đồng hồ nữa. Rồi hắn sẽ gục đầu vào vô-lăng. Nếu hắn hãm kịp thì chỉ gầy ra một tai nạn tầm thường.

Bằng không hắn sẽ chết.

Chưa bao giờ hắn sợ chết bằng bây giờ. Chết là hết, hết được ôm những thân thề đầy đặn và ngào ngạt thơm trong vòng tay thèm khát. Hắn đành phủi bỏ người tình yêu dấu ở quê nhà, không bao giờ còn dịp tái ngộ nữa.

Hắn sẽ không còn cơ hội được thức thâu đêm, quàng vai bá cổ những trái bom nguyên tử của thiên đường Sôhô, trong phòng sực nức mùi phấn son, mùi huýt-ky nguyên chất, mùi da thịt ngất ngây, mùi thuốc lá sợi vàng tẩm mật ong và bạch phiến.

Chết là hết.

Con đường thẳng tấp trước mặt hắn bỗng mờ đi, và gãy làm nhiều khúc. Gần như vâng theo mệnh lệnh thần bíỉ, hắn tống mạnh ga xăng.

Xe hơi đâm nhào vào trụ bê-tông bên đường.

Đầu xe bị bẹp rúm. Tấm kính chắn gió vỡ nát từng mảnh vụn, bay tung tóe khắp đường.

Gã tài xế vận dụng tàn lực để lái xe ra khỏi tử lộ, song định mạng đã an bài, thần chết ác nghiệt đã gọi tên hắn.

Lúc sắp chết, hắn bỗng có sức mạnh ghê gớm như có thể giật phăng tay lái. Bộ mặt tròn trịa của hắn vập vào cây sắt tròn của vô-lăng.

Nhưng hắn chưa chịu tắt thở hẳn, tuy mặt mũi dập nát, và ngực rách tan. Trong một phần trăm giây đồng hồ tuyệt vọng, hắn bỗng nhớ rõ những chi tiết của cuộc đối thoại với Lisa.

Ngưởi hầu gái bặt thiệp đã rót rượu vốt-ka mời hắn. Vì ham rượu, hắn đã bị Lisa đánh lừa.

Hắn thấy Lisa quay lưng lại trong khi rót ly thứ nhì. Song hắn không để ý. Đến giờ mới biết thì đã muộn, quá muộn. Hắn đinh ninh lừa được người nữ tỳ, ngờ đâu hắn lại là kẻ bị lừa.

Vỏ quít dầy, móng tay nhọn... Hắn thét lên tiếng rên cuối cùng để bộc lộ nỗi câm tức vì thua trí đàn bà. Tuy nhiên, tiếng la vĩnh biệt ai oán này không thể bật ra ngoài, vì cuống họng hắn bị tiện làm đôi.

Chiếc xe phóng nhanh bị cột xi-măng đẩy lộn ngược ba vòng trước khi rớt xuống hố sâu bên đường chổng bốn bánh lên trời.

Trời đã tối hẳn.

Trên không dường như có tiếng quạ kêu.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.