Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4442 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Tia Sáng Giết Người - Quyển Hạ - ° ° °

❊ ❊ ❊

Họng súng đen ngòm cách Thu Thu hai thước.

Với khoảng cách hai thước, kẻ chưa biết bắn cũng có thể trúng đích, huống hồ đây là tay sành sỏi.

Thật vậy, lối cầm súng chứng tỏ cho Thu Thu biết nữ đối thủ không đến nỗi tầm thường.

Nàng buột miệng:

- Trời ơi, chị Mimi!

Phải, thiếu phụ đang uy hiếp nàng bằng súng là Mimi, nữ cộng sự viên mà tướng Kôrin giới thiệu hôm qua với nàng. Không ngờ con người có sắc đẹp trơ trẽn, đầy thèm muốn ấy lại là nhân viên điệp báo. Và nhất lại là nhân viên điệp báo của địch.

Mimi dằn giọng:

- Hừ, chị Mimi! Giọng nói thật thà, ngọt ngào thân mật ghê! Vâng, tôi là Mimi. Tuy nhiên, Mimi chỉ là tên giả. Nghề bác học vật lý của tôi cũng chỉ là nghề giả. Trong đời, tôi mang tên khác, và làm nghề khác. Không muốn chị mất thời giờ nên tôi tự giới thiệu ngay: tôi là cộng sự viên của tướng Luy xốp trong Trung tâm KX.

- À, chị là nhân viên an ninh. Nhưng dầu chị là ai, chị cũng không có quyền uy hiếp tôi bằng võ khí. Hơn ai hết, chị đã biết tôi là nhà khoa học, không hề phạm lỗi.

- Rồi chị sẽ thấy.

- Tôi không có thời giờ hài hước với chị. Yêu cầu chị cất đồ chơi giết người ấy đi để tôi được thảnh thơi làm việc.

Nói rồi Thu Thu thả tay xuống. Mimi quát lanh lảnh:

- Giơ tay lên kẻo mất mạng!

Từ phút này, Thu Thu biết Mimi không nói đùa. Nếu nàng cưỡng lại. Mimi sẽ không ngần ngại xỉa luôn băng đạn vào người. Nàng bèn giơ tay. Song giơ tay một cách chậm rải, cố ý kéo dài thời giờ để tìm cơ hội phản công.

Mimi hét lớn:

- Giơ tay lên, còn chần chờ gì nữa?

Thu Thu giả vờ đấu dịu:

- Tính tôi vốn chậm chạp. Vả lại, chị đi đâu mà vội, chúng ta còn nhiều thì giờ thảo luận với nhau.

Mimi cười nhạt:

- Chị không vội, nhưng tôi rất vội. Bây giờ tôi yêu cầu chị quay lưng lại, ngoảnh mặt vào tường. Hai tay cứ chắp trên đầu như vậy, còn chân thì chạng ra, chạng hết ra.

Tư thế này thường được giới điệp báo quốc tế áp dụug để ngăn đối thủ phản công. Thu Thu không thể nghe theo lời Mimi. Nàng phải tìm cách đoạt khí giới trước khi quá muộn.

Nàng bèn lắc đầu:

- Chị làm nhục tôi quá. Dầu sao tôi cũng là nhà khoa học. Tôi lại là phụ nữ cũng như chị. Hơn nữa, tôi là vợ góa của một nhà khoa học Xô Viết nổi tiếng. Tôi không làm điều gì bậy để sở An ninh phật ý...

Mimi ngắt lời, giọng ngạo nghễ:

- Chị đừng đóng kịch nữa. Bọn đàn bà chúng mình đóng kịch với đàn ông ngu xuẫn mãi rồi. May chị không khóc, giá chị khóc nức nở, những giọt nước mắt cá sấu của chị cũng chẳng làm tôi xúc động.

Thu Thu chống chế:

- Chị lầm rồi. Lầm một cách tai hại. Trong đời, tôi chưa hề biết đóóng kịch. Tôi xin thành thật cam đoan với chị...

Mimi cười rộ:

- Thề à chị? Có lẽ tôi lầm thật đấy. Nhưng chị ơi, chị thề thốt tôi cũng không tin, huống hồ cam đoan. Nào, phiền chị vén tay áo choàng lên. Vén tay áo bên trái lên một chủt.

Thu Thu ngạc nhiên:

- Vén tay áo bên trái lên làm gì?

Biết hỏi là thừa, nàng cũng cứ hỏi. Nàng phải làm đủ mọi cách để đánh lạc mối quan tâm của đối phương trong một giây đồng hồ. Trong vòng 10 sao quý báu, nàng có thể trổ tài cướp súng trên tay Mimi.

Mimi nói:

- Hừ, tôi tin là chị đã biết mà còn giả vờ. Chị cứ vén tay áo lên rồi tôi giải thích.

Cái đồng hồ vàng lấp lánh dưới ánh đèn.

Mimi hất hàm:

- Yên cầu chị tháo đồng hồ ra.

Thu Thu lắc đầu:

- Chị không có quyền đoạt đồ nữ trang của tôi. Cái đồng hồ vàng này là di vật do chồng tôi mua để kỷ niệm ngày cưới.

Mimi bĩu môi:

- Đến nước này mà còn tiếp tục giả dối! Tôi đã dặn chị là không nên làm trò nữa. Tấn tuồng của chị đã quá cũ. Chị cởi đồng hồ ra, hay là...

- Để chị cướp lấy phải không?

- Đừng vu cáo, tôi không thèm. Tôi đã có những đồng hồ vàng đắt gấp ba, gấp bốn. Này, tôi bảo thẳng chị biết, chị phỉnh gạt được Sisumang, thằng cha dại gái có một không hai trên cõi đất này, chứ không qua mặt được tôi.

Núp ở phòng bên, tôi đã thấy rõ hết, nghe rõ hết. Cái đồng hồ ở cườm tay chị thật ra là ống ảnh. Từ nãy đến giờ, chị đã lén chụp tài liệu mật. Người ta đã nghi ngờ chị là tay sai của địch, và ra lệnh cho tôi theo dõi. Giờ tôi đã bắt được quả tang...

- Chị báo cáo với Bun vích đi.

- Dĩ nhiên, vì đại tá Bun vích là thượng cấp của tôi. Bun vích yêu cầu tôi bám sát chị từng bước, không ngờ khôn ngoan, xảo quyệt như chị lại dại dột cho đầu vào xiếc. Âu là vận rủi cho chị.

Thu Thu bật cười một cách khinh bỉ:

- Đó cũng là vận rủi cho chị nữa. Vì Bun vích sẽ tin tôi hơn chị. Tôi sẽ nói là chị ghen tuông. Ghen tuông xuẩn động và mù quáng. Chị xấu nêu bị đàn ông rẻ rủng. Chính Bun vích tâm sự với tôi.

Thu Thu vừa áp dụng một chiến thuật mới. Chiến thuật khêu gợi tự ái của phải đẹp.

Trên lý thuyết, chiến thuật này thường mang lại thắng lợi dễ dàng. Dầu được huấn luyện chu đáo, nữ điệp viên vẫn không bỏ được thiên bẫm: lòng tự ái cực đoan, tự ái về sắc đẹp, tự ái về tình yêu. Trời sinh ra đàn bà để làm đẹp, và tự cho là đẹp. Từ cổ chí kim, chưa phái nữ nào lại nhận mình xấu xí, ngay những người xấu xí nhất là Chung Vô Diệm. Muốn trêu tức, không gì bằng liệt họ vào hàng Chung Vô Diệm.

Một lần nữa, Thu Thu đã thành công.

- Bàn tay Mimi run lên bần bật, miệng mím lại, hàm răng nghiến vào nhau kcn két.

- Bun vích nói với chị ra sao?

- Không riêng Bun vích, Sisumang cũng nói như vậy. Nhưng thôi, tôi không thích ngồi lê đôi mách.

Sự ngậm miệng của Thu Thu như gáo dầu dội vào lửa. Mimi thúc giục:

- Mời chị cho tôi biết.

Giọng Thu Thu trầm hẳn:

- Chị không tức giận, tôi mới nói. Bun vích chê chị dâm đãng như gái điếm. Vâng, Вun vích coi chị là gái điếm. Sisumang lại nói chị là gái điếm trơ trẽn và xấu xí nhất Trung tâm KX.

- Đồ nói láo!

- Chị không tin thì thôi. Lát nữa, hỏi lại Bun vích và Sisumang chị còn thất vọng hơn nữa. Sisumang nói rằng chị xấu mọi vẻ, thân thể sộс sệch như gái 10 con, gương mặt bự phấn hơn bọn điếm chờ khách, lời ăn tiếng nói lại vô cùng thô bỉ...

Mimi bị chọc tức tới mức độ mất lương tri. Mắt thiếu phụ đỏ ngầu, như người bị căng máu tột bực. Khẩu súng trên tay ruug rung, Mimi phải thu hết gân sức mới khỏi chệch ra khỏi ngực Thu Thu.

Trong khoảnh khắc, Mimi có cảm tưởng một trận địa chấn khủng khiếp xảy ra, trời đất nghiêng ngả, tường nhà, nền gạch, đồ đạc trong phòng méo mó, xiêu vẹo, húc vào nhau loạn xạ, rồi ầm một tiếng trời long, đất lở, toàn thể đổ sụp xuống.

Người đàn bà chạm lòng tự ái không có thời giờ đo đắn nữa. Trước mắt Mimi, tình địch đang cười nói nhởn nhơ. Nàng biết Susu đẹp hơn nàng nhiều. Hôm qua, gặp gỡ lần đầu, nàng đã giật mình vì phải đương đầu với một đối thủ lợi hại ghê gớm về nhan sắc. Sắc đẹp của nàng đượm vẻ trần truồng, tục tĩu, như cô gái bự phấn, thân thể sộc sệch ở nhà chứa, trong khi Susu như đóa hoa thơm, càng lại gần càng sực nức mùi thơm, khiến đàn ông rụt rè, và cung kính.

Nghĩ vậy, Mimi ghen lên sùng sục.

Nàng phải trả thù.

Trả thù cho bõ lức.

Nàng xấn tới, giơ cao bá súng lục.

Thu Thu chỉ sợ Mimi lảy cò. Đến khi thấy đối phương bị máu ghen làm quáng mắt, nàng mới không lo ngại nữa. Thái độ bình thản, nàng chờ miếng đòn của Mimi.

Dầu bộ mã đồ sộ, bắp thịt tròn và cứng, Mirni vẫn chưa phải là đối thủ xứng đáng của Thu Thu. Vì Thu Thu xuất thân từ một trường huấn luyện điệp viên hành động hữu danh: trường nữ điệp viên MI-6.

Nàng lại theo học nhiều khóa bổ túc trên đất Mỹ và Nhật. Trong nhiều năm phục vụ, nàng đã thu lượm được kinh nghiệm quý báu về võ thuật và mưu lược.

Bá súng sắp chạm vai thì nàng lách sang bên. Đồng thời, bàn tay nàng vung tròn.

Cái nhẫn bạch kim ở ngón tay Thu Thu là một võ khí vô cùng lợi hại trong các cuộc cận vệ chiến. Nàng định hướng đầu nhọn vào giữa mặt đối phương.

Trúng đòn, Mimi sẽ bị tàn tật trọn đời...

Không hiểu sao, Thu Thu trở bàn tay lại. Nàng không muốn mũi nhọn quái ác đâm vào da thịt người đàn bà đã bị hóa công hất hủi về nhan sắc.

Và động tác nhân đạo này làm Thu Thu suýt mất mạng.

Vì Thu Thu rụt rè nên Mimi có thời giờ tránh đòn. Song Thu Thu đã bồi một phát atémi từ trái sang phải.

Đưa tat lên đỡ, Mimi rên lên một tiếng đau đớn. Cánh tay lực lưỡng của nàng bỗng nhiên tê dại.

Bề ngoài, Thu Thu là một thiếu phụ mảnh mai, lả lướt, song võ công của nàng lại chững chạc và mạnh mẽ như nam giới. Nhờ được huấn luyện chu đáo. Mimi không bị xửng vửng.

Nghiến răng chịu đau, Mimi bước tréo sang bên, ngón tay đặt lên cò súng.

Thu Thu tức thời tấn công bằng ngọn cước thần tốc, nhanh bằng tốc độ ánh sáng. Khẩu súng bị đá văng xuống đất.

Mimi kêu the thé lăn xả vào người Thu Thu.

Lâm trận, đàn bà lợi hơn đàn ông vì móng tay dài. Hầu hết nữ điệp viên trên thế giới đều dùng móng tay làm võ khi. Nhìn lối đánh sát lá cà của Mimi, Thu Thu biết móng tay đối phương được luyện hóa chất cứng như thép. Cũng có thể móng tay được tô thuốc độc, chạm nhẹ vào da thịt là mất mạng.

Vì vậy, Thu Thu phải vận dụng phép đánh dài, không cho đối phương đến gần. Song Mimi đã nhảy xổ vào, nắm tóc Thu Thu, quên bẵng nguyên tắc lịch sự sơ đẳng. Đàn bà lợi vì móng taý dài, song lại bất lợi vì tóc dài.

Nắm tóc là lối đánh thiên bẩm của phụ nữ tầm thường. Né không kịp, mớ tóc ỏng ả của Thu Thu bị kẹp chặt trong bàn tay vạm vỡ của Mimi. Chỉ trong vài tích tắc nữa, Mimi sẽ xoắn tóc và giật mạnh.

Có thể Thu Thu sẽ bất tỉnh. Nếu không, nàng sẽ bị rách da đầu. Trong thời gian học nhu đạo tại Osaka, nàng đã biết rõ tác dụng ghê gớm của môn xoắn tóc.

Mimi nghiến răng, lấy trớn để xoay một vòng.

Người nữ điệp viên Xô Viết chỉ cần sử dụng một thế võ Nhật thông thường cũng đủ khuất phục đối thủ trong nháy mắt.

Khi ấy, bỗng nhiên Thu Thu khỏe dội lên.

Nhờ sức mạnh lạ lùng này - có lẽ vì nàng nghĩ đến người yêu ở ngoại ô Vạn Tượng - nàng không bị Mimi cõng lên vai, rồi quật ngã vào chân tường.

Bàn tay Thu Thu cứng lại, như vừa được bọc giáp sắt. Mimi sửa soạn giật tóc thì Thu Thu giáng sống bàn tay xuống.

Nàng phản công nhanh nhẹn và êm ả đến nỗi phát atémi rơi gọn vào cổ, Mimi gục xuống mà không biết ngón đòn từ đâu tới. Mimi loạng choạng một giây rồi trượt chân trên nền gạch bóng.

Thu Tha rượt theo bồi phát atémi nữa vào cái gáy trắng trẻo và nung núc.

Lần này, Mimi sóng soài trên đất, miệng sùi bọt. Rồi như bị điện giật, nàng cong người, tứ chi run bần bật. Tròng mắt nàng trở nên lờ đờ, đôi mắt hé ra rồi nhắm lại.

Mimi thở hơi cuối cùng.

Miếng atếmi thứ nhất vào cổ, trúng huyệt huyết quản lên óc, đã có thể làm nàng mất mạng. Phương chi còn phát thứ hai vào hnyệt kochu. Từ xưa đến nay, chưa võ sĩ nào trúng huyệt kochu mà thoát chết.

Nhìn nạn nhân ngoẹo đầu sám ngoẹt dưới ánh đèn nê-ông xanh mờ, Thu Thu động lòng trắc ẩn.

Thật ra, nàng không muốn giết người. Song Mimi đã dồn nàng vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nаn, miễn cưỡng phải hạ độc thủ.

Thu Thu nhìn sang phòng bên.

Tứ phía vẫn vắng lặng. Tôtô đi vắng. Thỉnh thoảng, lính gác mới gõ giầy cồm cộp ngoài hành lang.

Thu Thu cắn môi suy nghĩ.

Với xác Mimi nằm chènh ềnh giữa phòng, trong vòng nửa giờ cơ quan an ninh sẽ khám phá ra. Nếu lôi vào buồng tắm, khóa chặt cửa, ít ra Thu Thu có thể giấu kín đến chiều hoặc sáng mai, vì buồng tắm này được dành riêng cho nàng và Mimi.

Thu Thu bèn nắm cánh tay xác chết. Khi sống, Mimi đã là nữ hộ pháp. Lúc chết, thân thể nàng nặng thêm lên, khiến Thu Thu phải lấy gân sức mới kéo sềnh sệch được lại cửa buồng tắm.

Bỗng phía sau nổi lên một tiếng động khả nghi.

Nàng quay lại rất nhanh.

Một quân nhân Xô Viết, vai đeo tiểu liên, xô cửa vào.

Thu Thu sực nhớ cửa chỉ được khép hờ, không khóa. Sự hớ hênh nhỏ nhặt này đã dẫn tới hậu quả trầm trọng.

Gã đàn ông cất tiếng gọi:

- Mimi.

Nghe hắn gọi trống trơn, Thu Thu biết hắn là nhân tình của Mimi. Khổ người căng cứng như Mimi không thể sống đạo đức giữa một xã hội toàn đàn ông, nhất lại là đàn ông thèm đàn bà phát điên. Mimi kết bạn với gã quân nhân lực lưỡng này để thỏa mãn dục vọng thường ngày, cũng như nàng kết bạn với nhiều người đàn ông khác trong căn cứ.

Nhận ra xác chết nằm dài trên đất, gã quân nhân rú lên:

- Ai đấy, trời ơi!

Hắn nhận ra Mimi. Mặt hắn tái nhợt, đôi mắt đỏ ngầu ngước lên tìm Thu Thu.

Rồi hắn rít to:

- Đúng là Mimi... em Mimi. Trời ơi, quân sát nhân...

Thu Thu làm thinh. Nàng biết là phân trần vô ích, chỉ làm mất thêm thời giờ quý báu.

Trước khi giết Mimi, nàng còn rụt rè, giờ đây Mimi đã chết, nàng sẵn sàng giết người, không còn e ngại nữa.

Nàng thản nhiên quan sát gã đàn ông từ đầu хuống chần để tìm yến điểm. Hắn trạc 25, lưỡng quyền cao, môi mỏng, răng hở, cằm nhọn, chứng tỏ tâm địa hiểm độc và tàn bạo. Hạng người như hắn, Thu Thu hạ sát không sợ lương tâm cắn rứt.

Thấy nàng đứng yên, bắn biết là hớ. Nhanh như điện, hắn nghiêng vai cho khẩu tiểu liên tuột xuống.

Là quân nhân thuần túy, không phải điệp viên trí thức, hắn không thể biết được là muốn lấy súng trên vai xuống, cầm ngang bụng, nạp đạn, ngắm bắn, lảy cò phải mất ít nhất ba giây đồng hồ.

Ba giây ấy đối với người được huấn luyện thành thạo đã biến thành một thời khắc hữu ích.

Gã quân nhân nâng miệng súng lên ngực, chưa kịp nạp đạn thì Thu Thu đã nhảy tới.

Việc đầu tiên của nàng là đoạt khẩu súng trên tay địch. Mặc dầu bộ vó to lớn, cân nặng gần một tạ, hắn chưa phải là đối thủ đồng sức, đồng tài với nàng.

Nàng là mộl thiếu phụ yểu điệu, bề ngoài tưởng trói gà không chặt, nhưng lại có nghệ thuật cận vệ chiến sắc bén, già dặn, điềm đạm và thần tốc. Những võ sĩ trung cấp khó thể đấu với nàng một hiệp.

Khầu tiểu liêa bị đánh rớt xuống sàn nhà.

Ba ngón tay của Thu Thu chọc giữa mặt đối phương, máu bắn tung tóe. Gã đàn ông bị thịt thét lên một tiếng kinh hồn rồi ôm mặt, lảo đảo lủi vào tường.

Thu Thu bước theo, thuận tay rút con dao ở lưng gã quân nhân. Đó là loại dao đi rừng, mũi cong veo vù nhọn hoắt, có thể lôi ra từng mảng da thịt.

Gã quân nhân trợn tròn mắt nhìn nàng. Hắn biết nàng sắp giết hắn. Miệng hắn há to, muốn kêu cứu, song vì quá sợ hắn chỉ có thể lắp bắp.

Thu Thu ném lưỡi dao vào khoảng không. Tuy chưa phải là kẻ ném dao nhà nghề trong rạp xiếc như chàng sếu vườn Lê Diệp của Sở Mật vụ, nàng cũng đã đạt đến một trình độ phi thường. Cách xa 10 thước, Lê Diệp cũng như Văn Bình, có thể tiện nút chai bằng bấc làm đôi. Thu Thu chưa dám sánh với Lê Diệp và Văn Bình nhưng từ nhiều năm nay, hễ nàng ném dao là trúng đích trong phút đầu tiên.

Gã đàn ông hự một tiếng.

Hắn chỉ kêu được một tiếng độc nhất.

Mũi dao thăn sầu đã cắm vào tim. Chuôi dao rung rung một giây đồng hồ trước ngực, trước khi im lặng.

Và hắn gieo cây thịt nặng nề xuống sàn phòng. Lúc chết, mắt hắn vẫn mở thao láo, chứa đầy kinh ngạc. Có lẽ hắn không thể ngờ bị chết dưới tay một thiếu phụ yếu đuối, bị chết nhục nhã như con ruồi dưới chân cậu bé tinh nghịch.

Thu Thu tiếp tục kéo xác Mimi vào buồng lắm. Hoàn cảnh của nàng mỗi lúc một thêm phiền phức. Song nàng đã ở vào thế cưỡi đầu cọp dữ, muốn nhảy xuống cũng không được nữa.

Bồn tắm cao lêu nghêu, thi thể gã đàn ông Xô Viết lại nặng nên Thn Thu hì hục mãi mới kéo lên được và thả xuống.

Xong хuôi, nàng mở nước rửa tay. Nền nhà lấm máu cũng đã được lau sạch.

Nàng thở phào, trở lại bàn giấy.

Kinh ngạc xiết bao, một người đàn ông đã chễm chệ ngồi trên ghế của nàng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.