Thu Thu kéo cao cổ áo cho đỡ lạnh. Nàng không ngờ giữa mùa hạ nóng bức mà trung tâm KX lại rét ngọt đến thế.
Từ lúc đại tá Sisumang cáo từ, nàng không chợp mắt được phút nào. Nằm chán nàng trở dậy tắm rửa, thay quần áo rồi ra ngồi thật lâu trước lò sưởi và phích cà phê đặc sệt.
Lisa đóng cửa. Sương muối phủ trắng con đường quanh co vào biệt thự. Thu Thu quay lại, nắm tay người tớ gái giả hiệu:
- Tôi đi nhé.
Lisa nhìn tận mắt Thu Thu:
- Bà coi chừng.
Thu Thu cười:
- Lisa đừng ngại. Tôi đã trữ sẵn thuốc an thần. Một viên... chỉ một viên nhỏ là đủ...
Xe hơi đã khuất vào sương mù dầy đặc.
Lisa đứng bần thần, như vừa đánh mất món nữ trang quý giá. Lời nói bình thản của Thu Thu còn văng vẳng bên tai. Thuốc an thần! Danh từ nghiêm chỉnh này đã được Thu Thu dùng một cách khôi hài. Vả lại, đó không là thuốc an thần thì còn là gì nữa?
Vì viên thuốc dèn dẹt được bỏ vào miệng, thấm nước bọt cho ướt, hoặc lấy răng nghiền vỡ, là thần kinh hệ bị tê liệt tức khắc. Viên thuốc này làm người uống an thần, nhưng không phải an thần trong giây lát. Mà là an thần vĩnh viễn.
Cũng như Thu Thu, Lisa đã bỏ sẵn mấy viên trong túi, vừa tầm tay để có thể sử dụng nhanh chỏng...
Bỗng Lisa giật mình.
Đại tá Bun vích đặt chân lên thềm, khoác ngoài quân phục cái áo tơi mỏng, cắt khéo, màu tím sẫm. Không gõ cửa và đợi Lisa lên tiếng, hắn vặn quả nắm, bước vào.
Hai tiếng thân mật "chào Lisa" mà người nữ tỳ thường nghe không được cất lên. Bun vích đứng lại giữa phòng khách giọng sắt như lưỡi dao cạo:
- Lisa bận việc không? Tôi có chuyện cần muốn nói.
Trông diện mạo của hắn, người tớ gái đoán biết câu chuyện sắp nói liên quan đến số mệnh của Thu Thu. Lisa mỉm cười ngoại giao:
- Mời đại tá tự tiện. Hơi tiếc là bà Môna đã đi làm.
Bun vích chữa:
- Bà Susu chứ.
Lisa vẫn cười:
- Ấy, xin lỗi đại tá, tôi quên luôn. Phải gọi là bà Susu mới đúng.
Bun vích cởi áo tơi, khoan thai ngồi xuống sa lông. Khi ấy, Lisa mớ sực nhớ viên đại tá Xô Viết đứng từ nãy đến giờ, và nàng đãng trí không kéo ghế mời hắn như thường lệ. Nàng vụt quên vai trò hiện thời của nàng, vai trò người tớ gái lớn tuổi, chất phát, trung thành và ngoan ngoãn.
Nghĩ đến cử chỉ hớ hênh của mình, Lisa chột dạ. Là sĩ quan điệp báo chuyên nghiệp. Bun vích khó thể bỏ sót thái độ khác thường của người nữ tỳ thiếu bình tĩnh.
Lisa tìm kế gỡ lại:
- Đại tá dùng cà phê nhé? Cà phê pha với rượu rom uống rất đậm đà và ấm bụng.
Bun vích xua tay:
- Cám ơn Lisa. Tôi đến đây hôm nay vì công vụ.
Người tớ gái trổ mắt:
- Vì công vụ?
Bua vích mân mê cái bật lửa xinh xắn trong tay:
- Lẽ ra tôi phải đến vào lúc bà Susu còn ở nhà. Song tôi không thể làm vậy vì hai điều, thứ nhất, phải để Susu tới văn phòng, hôm nay là buổi làm việc đầu tiên, nghĩ nhà e bất tiện, thứ hai, tôi muốn câu chuyện sau đây chỉ xảy ra giữa tôi và Lisa và cố nhiên chỉ tôi và Lisa được biết.
- Thưa đại tá chuyện gì à?
- Ồ, chẳng có gì quan trọng. Tôi chỉ yêu cầu Lisa cho biết thêm chi tiết về đời sống cá nhân.
- Nếu đại tá cho phép, tôi xin hỏi lại một câu. Đại tá cần tôi khai thêm chi tiết để làm gì? Tôi đã khai không sót điểm nào tại Mạc Tư Khoa trước khi lên đường.
- Theo lệnh thượng cấp, bà phải khai lại.
Cố tạo bộ mặt sửừng sốt lẫn sợ sệt. Lisa nói:
- Vâng, đại tá ra lệnh, tôi đâu dám trái, song cuộc đời thơ ấu của tôi quá phức tạp, không thể kể lại hểt. Trí nhớ của tôi lại kém cỏi...
- Tôi sẽ giúp Lisa nhớ lại dần dần... Nào, chúng ta bắt đầu bằng ngày sinh, tên song thân...
- Thưa đại tá, tôi sinh vào ngày kỷ niệm Cách mạng Tháng Mười. Gia đình tôi thật vinh dự lớn lao. Đúng ngày tôi ra đời, 7 năm sau, đồng chí vĩ đại Lênin lên nắm chánh quyền tại Liên Xô.
Tôi chôn nhau, cắt rốn trong một làng nhỏ chuyên nghề chăn cừu ở Uycờren, gần núi Uran. Cha tôi làm nghề đốn gỗ trong rừng. Chắc đại tá đã nghe nói nhiều về thời kỳ ấy, số tiền cha tới lãnh hàng ngày chỉ đủ mua bánh khô ăn cầm chừng.
Tội nghiệp mẹ tôi! Răng bà rụng hết nửa hàm, nhai cháo còn khó, mà phải ngoạm bánh cứng như đá...
Lisa nín bặt.
Bun vích nhận thấy mắt người tớ gái đỏ hoe và ươn ướt.
Người nữ nhân viên C. I. A. đóng kịch thật tài tình. Giờ đây, nhắm mắt lại, nàng có thể đọc vanh vách cuộc đời nghèo túng của người tớ gái mang cái tên dễ nhớ là Lisa.
Hồi còn ở Hoa Kỳ, nàng đã học thuộc 30 trang giấy đặc chữ về cuộc đời của Lisa. Tình bảo Mỹ đã theo dõi quá khứ của người hầu gái mật thiết đến nổi biết hết chi tiết, thậm chí biết cả số nốt ruồi, và nơi có nốt ruồi trong người nữa.
Bun vích gợi chuyện:
- Sau đó, ông thân mắc bệnh từ trần phải không?
Lisa phập phòng lo ngại. Rõ ràng là Bua vích gài bẫy. Phụ thân của người tớ gái thật thụ - mà thi thể đã rữa thịt trong cái hố lấp đầy đất và đá dăm ở ngoại ô - đã thiệt mạng trong hàng ngũ Hồng quân, trong một trận giao phong với phe nổi loạn Bạch Nga.
Lisa bèn đứng phắt dậy:
- Đại tá lầm rồi. Cha tôi không chết vì bệnh một cách tầm thường như hàng vạn, hàng triệu người khác. Cha tôi là chiến sĩ của Hồng quân Xô Viết. Sau Cách mạng, cha tôi tòng quân, và thăng cấp rất nhanh, nhờ chiến đấu dũng cảm. Và cha tôi đã hy sinh cho cách mạng...
- Xin lỗi Lisa. Tôi đã lầm. Tôi lầm với mẫu thân Lisa...
- Vâng… mẹ tôi từ trần vì bệnh ung thư.
- À, tôi nhớ ra rồi. Bà cụ bị ung thư gan. Ung thư gan là một trong những chứng nan y.
Bun vích lại đánh lừa Lisa lần nữa. Song nàng vẫn thuộc bài làu làu:
- Không. Mẹ tôi từ trần vì ung thư lá lách, không phải ung thư gan.
- Xin lỗi Lisa lần nữa. Lisa lập gia đình năm nào? Phiền Lisa thuật lại một vài chi tiết về đời chồng thứ nhất.
- Đại tá châm chước cho tôi. Từ lâu, tôi không muốn gợi lại quá khứ nữa. Đống tro tàn còn nóng, đại tá ạ... Đụng vào, tay sẽ bỏng nặng… Tôi đã khổ quá nhiều, đừng bắt tôi khổ thêm nữa...
Lisa bưng mặt, khóc rưng rức.
Hồi ở Mạc Tư Khoa, nàng đã bưng mặt khóc rưng rức khi được nhân viên KGB hỏi về đời chồng thứ nhất. Tài đóng kịch của nàng đã lừa được Phản gián Xô Viết. Nàng sẽ lừa được đại tá Bun vích.
Lisa đã hiểu rõ nổi lòng đau khổ của nữ tỳ mà nàng đội lốt. Lớn lên, người tớ gái chất phác gặp một gã đàn ông ăn nói mặn mà, giống hàng trăm, hàng ngàn gã sở khanh khác trên trái đất. Bùi tai, cô gái dậy thì đã ngã vào lòng hắn một đêm đông giá buốt mà tuyết trắng phù đầy mộ phần Lênin ở Công trường Đỏ.
Từ mối tình vụng dại ấy sinh ra một đứa trẻ mũm mĩm, có con mắt đa tình như bố. Cô gái quê chung thủy về nâng khăn sửa túi cho gã đàn ông đẹp trai, song không được làm phép cưới. Và chỉ một năm sau hắn quất ngựa truy phong, khiến người thiếu phụ thơ ngây đành dấn thân trên đường gió bụi.
Tình báo CIA lục lọi, tra cứu nhiều tài liệu, hồ sơ, nên đã biết thân thế gã sở khanh. Song chỉ biết được một phần nhỏ. Đó là nhược điểm mà địch có thể phăng ra. Lisa trình thượng cấp xin điều tra thêm về gã đàn ông, nhưng CIA. không còn thời giờ rềnh rang nữa. Lisa phải gấp rút thay thế người nữ tỳ của bác sĩ H.
Vì vậy, Lisa phải áp dụng một chiến thuật đặc biệt. Hễ nghe nhắc đến chồng con là òa lên khóc, và nhứt định không hé răng.
Nếu Phản gián hỏi gặng, nàng chỉ lẩm bẩm như người mơ ngủ:
- Vinh ky, đồ khốn!
Rồi câm bặt như thóc.
Vinh ky là tên gã sở khanh. Lần nào áp dụng chiến thuật này nàng cũng thắng. Nhân viên thẩm cung KGB đành lái sang chuyện khác, không đào sâu vào đời tình ái của người nữ tỳ hẩm hiu nữa.
Song lần này Bun vích lại có thái độ khác hẳn. Hắn dằn từng tiếng:
- Theo hồ sơ. Lisa chưa hề khai chi tiết về việc này. Vì vậy, Trung ương ra lệnh cho tôi gặp gỡ Lisa.
Lisa lắc đầu:
- Đại tá đừng hỏi gặng nữa vô ích.
Bun vích đổi giọng:
- Lisa không được quyền trái lệnh. Nói đi...
Nếu Lisa ngậm miệng, Trung ương sẽ tỏ thái độ…
Lời nói hớ hênh của Bun vích vừa giúp Lisa khám phá ra sự thật phũ phàng. Đúng là trung ương KGB ở Mạc Tư Khoa đã ngờ vực nàng. Có lẽ Bun vích được lệnh đối chiếu lời khai của nàng với lời khai của người tớ gái thật thụ, được cất trong thư khố trung ương.
Lisa vẫn lắc đầu:
- Đại tá có thể bắt tôi làm bất cứ mọi việc, song việc ấy xin miễn. Tôi không chiều ý đại tá dược. Đây không phải lần đầu. Hồi ở trong nước, người ta đã căn vặn tôi nhiều lần, và lần nào tôi cũng nín lặng. Không phải tôi thiếu thiện chí, nhưng vì tôi đã trót nặng lời thề thốt. Tôi đã nguyện suốt đời không nhắc đến con người phụ bạc ấy nữa. Xin đại tá thể tình.
Bun vích nói:
- Đây là trường hợp đặc biệt. Nếu Lisa không tuân lệnh, miễn cưỡng tôi phải đưa về trụ sở an ninh. Tại đó, chưa ai ngậm miệng được hết.
- Tôi là công dân tốt. Tôi không phạm lỗi nào để đại tá bắt tôi thẩm vấn.
- Lisa đừng quên tôi là nhân viên chỉ huy trong ban An ninh KGB. Tôi có quyền giết người vô tội, thì thẩm vấn một người tớ gái là chuyện quá tầm thường.
- Đại tá đừng vội miệt thị. Nghề nào cũng đáng quý.
- Lisa lầm rồi. Nghề của Lisa chẳng có gì đáng quý cả.
- Tôi không lầm chút nào. Tôi làm đầy tớ hầu hạ gia đình bác sĩ H. cũng như đại tá hầu hạ trong quân đội vậy.
- Đừng hỗn.
Bun vích tát Lisa một cái đau điếng. Người nữ tỳ ngã lộn xuống đất.
Tuy bị đánh tàn nhẫn, Lisa không hề tức giận. Mục đích của nàng là trêu tức Bun vích đê sớm kết thúc cuộc thẩm vấn gay go. Vả lại, nàng còn đeo đuổi một kế hoạch ghê gớm khác.
Bun vích cúi xuống nâng Lisa dậy. Lisa có thê thuận tay gạt ngang vào yết hầu Bun vích, và dầu hắn chiếm khôi nguyên đai đen cũng khó thoát được miếng đòn bất thần vô cùng nguy hiềm này.
Nhưng dầu sao nàng chỉ là người hầu gái, già nua, cồm cõi, và không hề am tường võ ngbệ. Bun vích đang bán tín bán nghi, một cử chỉ nhỏ nhặt của Lisa có thể giúp hắn phăng ra sự thật.
Lisa bèn nhăn nhó:
- Đại tá đánh tôi đau qúa. Tôi chết mất!
Bun vích đấu dịu:
- Tôi lỡ tay, Lisa đừng giận. Tính tôi nóng như lửa, nhưng tâm địa rất tốt. Sở dĩ tôi có thái độ cứng rắn vô lý là vì thượng cấp thúc giục.
Lisa vẫn sụt sùi:
- Không lẽ thượng cấp ra lệnh cho đại tá hành hạ một thiếu phụ yếu đuối và vô tội.
Bun vích lắc đầu, giọng ngượng nghịu:
- Không phải thế. Còn một lý do khác mà tôi chưa thể cho Lisa biết. Bây giờ, tôi phải về văn phòng. Tuy nhiên, trước khi đi, tôi cần nhắc lại Lisa một điều: lát nữa, thiểu tướng Luy xốp sẽ cho gọi Lisa, và khi ấy tôi hy vọng Lisa sẽ nói hết. Lời khai của Lisa được coi là đặc biệt quan trọng.
- Tôi không thể cho người ngoài biết rõ đời tư ngày trước của tôi, đời tư mà tôi muốn chôn trong dĩ vãng, sống để dạ, chết đem đi. Đại tá, hoặc thiếu tướng Luy xốp, hoặc ai nữa, cũng không làm tôi thay đổi ý định. Như tôi đã thưa với đại tá, tôi thề rồi, tôi thà chết không bao giờ xóa bỏ.
- Lisa đừng ngoan cố như vậy. Vì ngoan cố như vậy sẽ mang lại hậu quả không hay.
- Đại tá làm như tôi là kẻ bị tình nghi đang bị nhân viên công an thẩm cung.
Bun vích cười gằn một cách dại dột:
- Cũng gằn như thế. Lisa đang bị tình nghi. Trung ương đòi tôi mở cuộc điều tra sâu rộng về Lisa. Nếu Lisa thiếu thành thật, tôi sợ không còn cách nào cứu nổi.
Nói đoạn, hắn lững thững mở cửa ra ngoài.
Tiếng xe hơi rú lên, rồi chìm vào ánh nắng mặt trời buổi sáng. Lisa có cảm tưởng như đang sa lầy trên bãi cát rộng mênh mông, càng quẫy mình càng lún sâu xuống.
Bun vích chưa phăng ra tung tích của nàng. Song với thời gian, hắn sẽ tìm ra.
Mãi suy nghĩ vẫn vơ, Lisa không dể ý đến tiếng giày bước lên thềm. Đến khi nghe tiếng gọi, nàng mới ngoảnh lại.
Khách mới tới là đại tá Sisumang.
Lisa nhìn Sisumang, miệng mím lại một cách buồn bã. Năm ngón tay thô bạo của Bun vích còn in trên má.
Sisumang cất tiếng:
- Đã xảy ra chuyện gì thế?
Lisa thở dài, chua xót:
- Thôi, tôi chẳng muốn nhắc lại làm gì. Nhắc lại chỉ thêm phiền, vì việc này không liên quan đến đại tá, và đại tá cũng không thể giúp tôi.
Sisumang nói một hồi:
- Sao lại không thể giúp Lisa? Lisa nói đi. A, cái vết tay trên má? Tại sao? Ai hành hung Lisa? Nói đi, tôi sẽ đối phó.
Lisa òa khóc.
Sisumang đứng lặng, cố nén xúc cảm. Giờ lâu, người hầu gái mới buột ra trong nước mắt:
- Đại tá Bun vích.
Tưởng nghe lầm, Sisumang lặp lại:
- Ai? Đại tá Bun vích ư?
- Vâng, chính đại tá Bun vích. Chung quy cũng vì bà Môna, vì... Nếu biết sự thể thế này, tôi đã ở lại Mạc Tư Khoa, không xuất ngoại để rước hậu quả đau đớn vào thân.
- Lisa nói gì tôi không hiểu. Việc gì mà liên quan đến bà Môna, và liên quan đến... tôi?
- Chẳng qua vì đại tá hứa hôn với bà Môna nên mới ra nông nỗi. Bà Môna muốn tính chuyện trăm năm với ông nhưng gặp trở ngại.
Sisumang hỏi dồn:
- Trở ngại như thế nào?
Lisa chắp tay xá:
- Thôi, đại tá tha cho. Tôi không dám nói. Người ta sẽ giết tôi chết.
Sisumang thét, giọng căm hờn:
- À, phải rồi, Bun vích, thằng Bun vích khốn nạn.
Nhìn cặp mắt đỏ ngầu của Sisumang, người hầu gái kiêm nhân viên CIA, biết là kế hoạch sắp thành công. Nàng bèn đổ thêm dầu vào lửa:
- Bun vích vừa ra khỏi thì đại tá đến. Bun vích tra khảo tôi, đêm qua bà Môna đi đâu. Tôi nói dối là bà nghỉ trong phòng, hắn không tin. Hắn nói là đại tá đã dẫn bà Môna vào khu vực Đỏ. Hắn yêu cầu tôi làm nhân chứng để đưa đại tá ra tòa án quân sự về tội vi phạm kỷ luật của Trung tâm. Tôi từ chối, hắn bèn hành hung.
Sisumang nghiến răng:
- Lisa cứ nói thẳng cho hắn biết rằng đêm qua Môna đi chơi với tôi, và tôi đã mời Môna vào khu vực cấm.
- Trời ơi, hắn sẽ báo cáo với thượng cấp.
- Hắn không dám đâu.
- Dầu sao tôi cũng kính nễ đại tá hơn hắn.
- Hắn nói gì đến tôi không?
- Xin đại tá tha lỗi. Tôi không thể thuật lại, sợ xảy ra hiềm khích. Thú thật là tôi không ngờ Bun vích lại cạn tàu, ráo máng đến thế.
Sisumang giục:
- Lisa cứ nói, tôi sẽ che chở.
Lisa đáp:
- Bun vích dặn cẩn thận rồi. Hắn cho biết nếu tôi bép xép với bất cứ ai, nhất là với đại tá thì sẽ cho nhân viên bắt giam, rồi đem bắn bỏ, vứt xác cho chim kên kên rỉa thịt. Đề phòng, hắn đã cho lính gác ngoài cửa. Đại tá thấy không?
Lisa chỉ một quân nhân đứng lảng vảng ngoài xa. Sisumang nhún vai, giọng gay gắt thêm:
- Để tôi trị tội hắn cho. Lisa đừng ngại. Bun vích còn nói xấu gì tôi nữa không?
- Bun vích hăm dọa nội ngày nay sẽ làm tờ trình. Trình với ai thì tôi không biết. Tuy nhiên Bun vích lại nói là sẽ bỏ qua nội vụ nếu bà Môna không nhận lời kết hôn với đại tá.
- Để rồi Môna sẽ làm vợ bắn... Hừ, đồ chó má...
Thưa, đúng vậy. Bun vích yêu thầm, nhớ trộm bác sĩ Môna từ hồi ở Hà Nội. Hồi ấy, hắn đã có cử chỉ khiếm nhã, và bà Môna đã thẳng tay cự tuyệt.
- Môna đã cự tuyệt hắn rồi ư?
- Thưa. Bun vích định làm hỗn thì bà Môna mắng như tát nước vào mặt. Sau đó, Bun vích nổi đóa, đe dọa sẽ bắt luôn cả bà Môna.
- Hừ, trừ phi hắn là trời con.
- Thưa, Bun vích cũng nói hắn là trời con, muốn làm gì cũng được. Hắn đã dùng lời lẽ lỗ mãng đối với đại tá. lại còn...
- Hắn đòi bắt cả tôi nữa phải không?
- Thưa không. Hắn chỉ nói là đại tá yếu như sên, búng nhẹ là ngã, bắn súng thì cách một tấc cũng trật lất.
- Lần này, hắn biết tay tôi.
- Theo chỗ tôi biết, Bun vích có nhiều thế lực ở Mạc Tư Khoa. Trong quá khứ, hắn phạm lỗi nhiều lần mà không bề bị trừng phạt. Đại tấ đừng nóng nẩy trong lúc này, Bun vích không phải hạng xoàng. Nhún nhường là thượng sách. Tránh voi không xấu mặt đâu, đại tá.
- Cám ơn Lisa đã hết lời khuyên giải. Nhưng tôi đã tới lúc không lùi được nữa. Tôi sẽ đích thân cho hắn thấy tôi yếu như sên, và bắn súng trật lất trong vòng một tấc.
- Tôi van đại tá.
Sisumang lầm lì tiến lại điện thoại.
Hắn nhắc lên, gọi cho Thu Thu.