Khi phi cơ riêng của ông Hoàng cất cánh khỏi Tân Sơn Nhất thì sấm nổ ầm ầm, và mưa trút xuống như thác lũ.
Ông tổng giám đốc không để ý tới thời tiết bên ngoài mà chỉ cúi đầu vào đống hồ sơ dầy cộm, và điếu xì-gà Ha-van bất hủ, phun khói ngập đầy ca-bin. Dường như ông không nhớ rằng hành khách không được hút thuốc trong khi phi cơ cất cánh nên vẫn phì phèo. Lê Diệp lẵng lặng dứt điếu xì-gà ra khỏi tay ông tổng giám đốc rồi dụi tắt.
Ông Hoàng cũng không hay biết. Đến khi ngẩng đầu lên, không thấy điếu thuốc quen thuộc, ông mới bật lên tiếng kêu:
- Lạ thật!
Tìm thấy điếu xì-gà trong cái hộp sắt thay cho đĩa đựng tàn trước mắt, ông lại cầm lấy, châm lửa. Lê Diệp đánh bạo nói:
- Thưa ông, thời tiết xấu lắm.
Ông Hoàng buông một tiếng:
- Thế à!
Rồi lặng thinh.
Lê Diệp muốn trình cho ông tổng giám đốc biết rằng phi cơ đang gặp bão. Hoa tiêu bắt buộc phải bay vòng ra miền Trung rồi rẽ sang Lào, không theo không trình Savannakhet, Paksé như thường lệ. Song chàng không dám mở miệng.
Vì chàng có cảm tưởng là ông Hoàng đang lạc vào một thế giới khác.
Đột nhiên, ông hỏi Lê Diệp:
- Đến nơi chưa?
Lê Diệp giật mình:
- Thưa chưa. Hoa tiêu cho biết trời xấu, độ 2 giờ nữa mới đáp xuống Vạn Tượng được. Tuy nhiên, nếu trường bay Wattay nhiều sương mù...
Ông Hoàng gạt phắt:
- Không trở về được đâu. Bằng bất cứ giá nào, tôi phải có mặt đêm nay tại Vạn Tượng. Nếu không hạ cánh được thì nhảy dù.
- Thưa, ông chưa nhảy quen, có thể nguy đến tính mạng.
- Hừ, tính mạng của Thu Thu đang bị nguy hơn tôi nhiều. Bắt buộc tôi phải nhảy dù. Trong trường hợp tôi thiệt mạng, anh phải thay tôi tiến hành công tác.
Giọng ông tổng giám đốc trở nên mơ màng:
- Mình ăn nhiều lần rồi, có lẽ lần này phải thua. Thu Thu và Lisa đã đánh mật điện cáo biệt về cho tôi, báo tin họ bị bắt.
Lê Diệp hỏi, giọng nôn nóng:
- Thưa, liệu cứu họ được không?
- Tôi đích thân lên Ai Lao là để bố trí công cuộc giải thoát.
- Thưa, tôi xin xung phong đến Trung tâm KX với Văn Bình.
- Hừ, anh biết một mà chưa biết hai. Từ xưa đến nay, chưa điệp viên Tây phương nào bén mảng được tới trung tâm này. Hệ thống phòng thủ của nó được liệt vào hàng tối tân và kiến hiệu nhất nhì thế giới, không thua kém các căn cứ hỏa tiễn tối mật Nga-Mỹ. Văn Bình và anh sẽ biến thành vật hy sinh vô ích. Một trung đoàn võ trang đầy đủ nhảy xuống cũng bị tiêu diệt trong chớp mắt, huống hồ hai anh… Tôi không coi thường tài năng của hai anh, nhưng mà...
- Vậy, ông tính cách nào?
- Tôi còn lá bài cuối cùng. Hỏng nữa là thất bại, hoàn toàn thất bại. Song tôi không tin...
Cửa phòng phi hành hé mở.
Một quân nhân đeo cấp hiệu thiếu tá bước ra vội vàng. Ông Hoàng chặn lại:
- Có điện đặc biệt cho tôi phải không?
Lê Diệp khựng người. Từ lúc lên phi cơ, ông Hoàng ngồi bâng khuâng, có vẻ chờ đợi.
Thì ra ông chờ đợi một bức điện đặc biệt.
Viên thiếu tá cung kính đáp:
- Thưa cụ vâng. Sài Gòn yêu cầu trình ngay lên cụ.
Mắt ông tổng giám đốc vụt sáng khi đọc những chữ số đầu tiên. Đúng là bức điện quan trọng mà ông đang chờ đợi.
Dáng điệu khoan thai, ông mở va-li để dưới chân. Bên trong là một cái máy lạ lùng, trông như máy chữ điện.
Ông mở nắp máy, đặt tờ giấy vào một cái khung, rối bấm nút. Tờ giấy được cuộn vào ống cao su, rồi tiếng tạch tạch - như tiếng tạch tạch của máy chữ nổi lên.
Một phút sau, một tờ giấy khác màu trắng từ máy tuột ra. Đó là máy dịch mật mã điện tử, loại xách tay mà ông thường mang theo người mỗi khi viễn du.
Ồng tổng giám đốc nhoẻn miệng cười. Lê Diệp cảm thấy cõi lòng ấm áp trước nụ cười tươi tỉnh của ông Hoàng.
Suy nghĩ một phút, ông ngẩng đầu, hỏi viên thiếu tá:
- Mấy giờ đến nơi?
Ôug đã hỏi câu này đến lần thứ mười. Viên thiếu tá đáp:
- Thưa, trận bão đã tan về hướng tây-nam, không nằm trên đường bay của phi cơ. Vì vậy, chúng tôi hy vọng sẽ tới đúng giờ. Hoặc chỉ chậm nửa giờ là cùng.
Ông tổng giám đốc vứt mẫu xìỉ-gà cuối cùng vào hộp sắt:
- Cám ơn thiếu tá. Bây giờ, tôi cần ngủ một lát.
Rồi ông nhắm nghiền mắt. Lê Diệp sửng sốt nhìn ông tổng giám đốc.
Bên ngoài, trời vẫn mưa to.