Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4442 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Tia Sáng Giết Người - Quyển Thượng - ° ° °

❊ ❊ ❊

Môna nhăn mặt, uống thêm ly rượu đầy ắp. Nàng đã uống phần ba chai vốt-ka mà vẫn rét run, mặc dầu lò sưởi vẫn chạy đều, mặc dầu áo lông trên người nàng bằng chinchilla [1] , thứ lông đắt tiền nhất thế giới, do Điện Cẩm Linh thưởng cho bác sĩ H. sau một phát minh kỳ diệu.

Đứng bên, Lisa nhìn nàng bằng cặp mắt trìu mến, như bà mẹ nhìn con gái rượu. Lisa là hầu gái thân tín của nàng.

Môna quay lại nói:

- Khổ quá, tôi chết mất.

Lisa đưa ngón tay lên miệng:

- Bà đừng nói nhảm. Người ta nghe được thì khốn.

Nghe người tớ gái nhắc, nàng chợt nhớ ra đang sống ở Mạc Tư Khoa, thủ phủ Liên Bang Xô Viết. Mỗi bước chân mỗi góc tường, mỗi lỗ khóa đều núp sẵn nhiều con mắt, nhiều vành tai mật vụ, thu trộm lời nói hoặc cử chỉ hớ hênh. Trong thời gian chung sống với nàng, bác sĩ H luôn luôn dặn nàng gìn giữ lời ăn, tiếng nói. Thấy nàng nhăn mặt, bác sĩ thường nói:

- Anh không muốn em đi Tây Bá Lợi Á...

Suốt ngày, Lisa túc trực bên nàng, thái độ dè dặt của chồng làm nàng bất mãn. Song Lisa khuyên nhủ:

- Bác sĩ nói đúng. Bà nên kín miệng thì hơn.

Từ ngày yêu bác sĩ H. nàng đã thấy Lisa. Người hầu gái không lấy gì làm đẹp. 50 tuổi, mắt đeo kính cận thị, hai cái răng vàng trong miệng, da dẻ mốc meo, Lisa sống độc thân là phải. Nếu là một con sen nhí nhảnh, xinh xắn và căng cứng, Môna đã thận trọng với chồng, nhưng sự có mặt của Lisa làm nàng yên tâm hoàn toàn.

Vả lại, Lisa coi nàng như người thân, như một thần tượng. Nàng muốn gì, người hầu gái trung thành và tháo vát cũng chiều chuộng bằng được. Bác sĩ H. quên không nói cho vợ biết là thuê người tớ gái ở đâu. Môna cũng quên không hỏi chồng.

Hồi bác sĩ H. từ trần. Môna thức trắng đêm bên cửa sổ nhìn ra vườn, tuyết rơi lả tả. Nàng mất ngủ khỏng phải vì nhớ chồng mà vì tiếc nuối tuổi xuân lỡ dỡ của mình. Ba giờ sáng. Cái đồng hồ quả lắc ở phòng bên chậm rãi điểm giờ. Lisa rón rén đẩy cửa bước vào. Dưới ánh đèn đêm, Lisa già hẳn, mái tóc bạc bỗng trắng xóa như tuyết. Cảm thấy ái ngại, Môna cất tiếng:

- Khuya rồi, bà chưa đi ngủ ư?

Lisa tiến lại gần giường:

- Thua bà, tôi muốn thưa với bà một chuyện quan trọng. Vô cùng quan trọng.

Nàng giật mình:

- Chuyện về bác sĩ H. ư?

Lisa lắc đầu:

- Thưa bà, không. Đây là một câu chuyện riêng. Từ lâu lắm, tỏi giữ chặt trong lòng.

Nói đoạn, người hầu gái khép chặt cửa sổ. Môna kinh ngạc:

- Bà làm tôi ngạt thở mất.

Không đáp, Lisa rút trong túi tạp-dề ra một phong bì màu vàng. Mấy tấm ảnh cỡ nhỏ rơi tung tóe xuống giường. Nhặt lên, Môna suýt kêu lên một tiếng sửng sốt.

Bức thứ nhất là ảnh một đứa bé gái trạc 5 tuổi, đang nô đùa với con ngựa gỗ gẫy một tai và cụt đuôi trên thềm ngôi nhà cổ. Phía sau là một cải bể nuôi cá vàng, cá lượn tung tăng giữa đám rong biển. Đứa bé ngây thơ này là Môna, và căn nhà xưa này là tổ ấm của gia đình nàng ở ngoại ô thành phố Thượng Hải hai chục năm về trước.

Môna không tài nào quên được con ngựa gỗ gẫy tai và cụt đuôi ấy. Vì mẹ nàng đích thân mua cho nàng đề ăn mừng sinh nhật. Một hôm, giận mẹ, cô bé Môna lấy dao gọt tai và đuôi con ngựa gỗ. Mẹ hỏi thì Môna đáp:

- Con phải làm thế để mẹ thương con mãi. Khi nào mẹ ghét con, mẹ sẽ nhớ đến con ngựa gỗ.

Mẹ nàng cười xòa:

- Mẹ ghét con sao được.

Mẹ nàng làm bạn với một người Nga. Hai mẹ con sống bên nhau, hàng tháng cha nàng mới đến thăm một lần. Cô bé Môna còn nhỏ nên không thể biết được tình cảnh của người vợ làm lẽ. Thương con, mẹ nàng dành dụm tiền nong mua cho nàng một lô cá vàng xinh đẹp. Suốt ngày, nàng quấn quít bên mẹ, bên con ngựa gỗ và bên bể cá vàng.

Năm nàng lên 8, tai biến thảm khốc xảy ra. Mẹ nàng thiệt mạng trong một vụ hỏa hoạn kinh khủng. Cha nàng đến nhận nàng mang về nuôi. Thì ra cha nàng là một kỹ sư Xô Viết, giữ chức Cố vấn trong một xí nghiệp ở Thượng Hải. Sáu năm sau, Môna trở thành kỳ tài về toán học. Nàng đem lòng yêu một thanh niên người Mỹ, con trai duy nhất của một viên chức ngoại giao.

Тuу nhiên, nàng không lấy được chàng, mặc dầu chàng yêu nàng tha thiết. Rồi chàng đi biệt tích. Nàng theo cha về Mạc Tư Khoa tiếp tục học hành. Thời gian qua, nàng trở thành bà bác sĩ H.

Giờ đây, nàng được thấy ảnh chàng. Trong ảnh, chàng mĩm cười ý nhị và duyên dáng. Bàng hoàng, nàng hỏi Lisa:

- Trời ơi, bà lấy những ảnh này ở đâu?

Người tớ gái ra hiệu cho nàng nín lặng. Đoạn lật bức ảnh lại. Ở bề trái, Môna đọc được như sau:

"Em Môna yêu qus của anh.

Từ ngày xa em, anh không ngừng cầu nguyện đêm ngày cho hai đứa mình được sum họp. Giờ đoàn tụ đã tới. Em hãy nghe lời Lisa, hoàn toàn phó thác mạng sống cho Lisa. Hôn em".

Nàng không lầm được. Chàng đã ký tên ở dưới. Lối viết bay bướm của chàng, nàng đã thuộc từng cái móc, từng dấu phết. Người hầu gái nhìn chủ bằng cặp mắt bí mật. Môna định cất hai bức ảnh, nhưng Lisa xua tay:

- Bà đừng làm thế, nguy hiếm lắm. Để tôi giữ giùm bà, tiện hơn.

Nàng nắm bàn tay răn reo của Lisa:

- Lisa giúp tôi đi. Tôi đợi chàng gần 10 năm nay. Vì chàng, tôi ráng sống. Lisa đã mang lại sự sống cho tôi.

Lisa vuốt tóc nàng, âu yếm:

- Bà yên tâm, tôi đang bố trí cho bà tái ngộ với người yêu của bà. Từ phút này, bà phải thận trọng, tuyệt đối thận trọng. Sở KGB biết được bà có liên lạc với ngoại quốc thì khốn. Chàng lại là công dân Mỹ. Bà và tôi sẽ bị lưu đày tới trại giam lạnh lẽo ở Tây Bá Lợi Á đến chết.

Nghe nhắc đến Tây Bá Lợi Á, nàng rùng mình lo sợ. Giọng nàng run run:

- Bao giờ tôi được gặp chàng?

Lisa đáp:

- Bà chớ nôn nóng. Để tôi lo liệu. Trước hết bà phải trở về Mạc Tư Khoa. Bà phải trở về phòng thí nghiệm của bác sĩ H. Rồi tôi sẽ đưa bà ra khỏi biên giới.

Môna hỏi gặng:

- Bà là ai?

Lisa mỉm cười:

- Tôi là Lisa, hầu gái trung thành của bà.

- Không. Bà trá hình làm hầu gái.

Người tớ gái vẫn mỉm cười, hiền từ:

- Mỗi người có phận sự riêng, bà đừng hỏi nữa. Tôi chỉ có quyền trả lời một câu thôi: tôi là bạn thân của bà và của ý trung nhân của bà.

Lisa kín miệng là đúng. Vì làm nghề lạ lùng như Lisa, không kín miệng là chết. Có lẽ Môna không bao giờ biết được người hầu gái ngũ tuần khoan thai và khả ải kia là một trong những nữ nhân viên ưu tú của sở Tình báo Mỹ CIA trên đất Nga. Nàng cũng không bao giờ biết được hai cái răng vàng óng ánh trong miệng Lisa là đồ giả. Cái răng ở hàm dưới chứa sẵn một chất độc cực mạnh, xy-a-nuya, đủ giết người trong vòng 5 giây đồng hồ ngắn ngủi. Còn cái răng ở hàm trên là một máy phát tuyến tí hon, chỉ được dùng trong trường hợp khẩn cấp…

... Chuỗi kỷ niệm lần lượt mở ra trong trí Môna. Nàng trao ly cho Lisa:

- Xin bà ly nữa.

Lisa đặt tay lên vai chủ:

- Thưa bà, tôi rót đến ly thứ tư rồi. Bà đừng uống nữa say đấy.

Môna thở dài, giọt nước mắt lăn trên gò má:

- Tôi đang cần say... Bà cho tôi uống nữa đi. Mai kia…

Người tớ gái vội bịt miệng nàng lại. Nàng ngồi khựng người, mặt tái mét. Nàng định nói như sau:

- Mai kia... gặp chàng, và sang Mỹ tôi sẽ không say rượu như đêm nay nữa.

Chuông điện thoại reo trên bàn. Mặt sáng rực, Môna áp ống nghe vào tai. Ở đầu giây là một giọng nói đàn ông quen thuộc: Ivan. Hắn cười hềnh hệch, trong điện thoại:

- Xong rồi. Thiếu tướng đã chấp thuận.

Môna mừng rơn:

- Cám ơn Ivan ngàn lần.

Lisa lừ mắt ra hiệu. Hiểu ý, Môna nói tiếp:

- Tối nay anh rảnh không? Lisa làm món cotletki pojarski [2] ngon lắm. Ngoài ra, còn món koulebiaka dành riêng cho anh [3] . Em mới mua được mấy chai kvass [4] hạng nhất.

Ivan rú lên trong máy:

- Trời, được ăn sang trọng như vậy thì chết tôi cũng bằng lòng.

Thật ra, Ivan không phải là gã đàn ông tham ăn. Chức vụ cao cấp trong Phản gián Smerch cho phép hắn tiêu xài đế vương. Chẳng qua, hắn muốn được gần nàng.

Nàng cũng muốn gần hắn để chóng được rời Mạc Tư Khoa.

Nàng gác điện thoại, òa lên khóc trong sung sướng. Người quản gia âu yếm hỏi:

- Bao giờ, thưa bà?

Nàng nghẹn ngào:

- Trong tuần tới.

Lisa nói:

- Từ phút này, bà phải thận trọng hơn nữa. Tôi sẽ lên đường với bà.

- Tôi sợ lắm.

Bà ráng lên. Vì vậy, bà mới phải chinh phục Ivan. Nhờ hắn, bà và tôi sẽ thoát khỏi nơi này.

- Tôi xấu hổ một cách lạ lùng.

- Nếu bà còn chú trọng tiểu tiết, việc lớn sẽ chẳng bao giờ thành. Ý trung nhân của bà đang chờ bà bên kia đại dương. Bà chỉ cần chịu đựng một vài tuần lễ nữa.

- Vâng, tôi xin nghe lời bà. Bây giờ, bà muốn tôi làm gì?

- Muốn bà sửa soạn thật lộng lẫy. Tôi sẽ xuống bếp làm cơm thật thịnh soạn.

- Tôi chịu ơn bà quá nhiều.

- Ồ, bà đừng nghĩ quẫn. Rồi đây, bà sẽ biết. Nhân loại sẽ phải tri ân bà.

Như cái máy, Môna lại bàn trang điểm. Từ ngày rời ghế đại học, lên xe hoa, nàng không còn cái thú trang điểm trẻ trung như xưa nữa. Lâu lắm, nàng không cầm lại thỏi son, và chai nước hoa Chanel số 5 quen thuộc. Ngồi trước gương, gỡ lại tóc, nàng giật mình. Sầu muộn đã làm nàng đẹp dội lên.

Nàng đẹp già dặn, quyến rũ hơn thời con gái. Thảo nào Ivan sẵn sàng thay đổi kết quả của máy khám phá nối dối!

Bên ngoài, tuyết trắng vẫn rơi lả tả...

❀ ❀ ❀

[1] 5

[2] 6

[3] 7

[4] 8

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.