Tac... Tac... tacata, tacata...
Tiếng súng tiểu liên nổi lên, kèm theo tiếng rú thảm thiết. Nhưng đó không phải là tiếng rú của Văn Bình mặc dầu họng súng quái ác chĩa đúng vào người chàng và đối phhương đã lảy cò một cách bình tỉnh.
Tràng đạn được bắn ra, song Văn Bình thoát nạn nhờ con chó tây tạng không ngoan và lanh lợi. Nó nhào vào ngươì tên cầm súng. Những viên đạn đầu tiên vọt qua đầu Văn Bình, biến mất vào rừng kè san sát. Đối phương chưa kịp bắn tiếp thì con chow-chow đã ngoạm một miếng. Bị đau, hắn rú lên rồi buông súng.
Văn Bình tiến lên, phóng chân trái, kết liểu cuộc quần thảo chớp nhoáng. Đối phương ngã nhào xuống nền cỏ ướt át.
Trong nháy mắt, ba tên địch đã bị loại khỏi vòng chiến. Tuy nhiên, đó mới là trở lực đầu tiên. Trên không trung, chiếc trực thăng dữ tợn vẫn bay vù vù. Văn Bình thoáng thấy miệng súng đại liên và mặt xạ thủ.
Muốn ra khỏi tình trạng nguy nan, Chàng phải hành động thần tốc. Chiếc VTOL, quí báu nằm ngoan ngoãn gần chàng. Chậm một phút nữa, dây cáp bằng thép được móc vào cánh, phi công trực thăng kéo lên là đại sự thất bại.
May mà chàng đến kịp...
Con chow-chow như đọc được tư tưởng thấm kín của chàng đã co chân nhảy lên phi cơ. Tuy thân hình nhỏ nhắn, nó chỉ nhảy một cái là vọt lên trên nhẹ nhàng như biết phép Ninjitsu, phép khinh công ghê gớm của võ sĩ Nhật bản.
Trực thắng của địch vừa bay vòng ra khỏi sân đậu, chưa kịp trở lại. Lợi dụng một vài phút đồng hồ vô giá nầy, Văn Bình cho máy động cơ VTOL nổ. Chàng đã học cách lái, chàng lại quen thuộc với những bộ phận điều khiển chiếc VTOL, nên động cơ ngoan ngoãn tuân lịnh chàng.
Trên trời, hoa tiêu trực thăng nhìn xuống, mặt đang hồng hào bỗng tái mét:
- Chết chửa!
Phụ tá hoa tiêu cũng rú lên:
- Khổ quá! Mấy thằng của mình bị đánh ngã cả rồi.
- Lạ thật! Có hai thằng muỗi tép mà trị không nổi. Anh nhìn thấy chúng chưa?
- Chưa. Chỉ thấy ba thằng mình thôi.
- Chắc chúng đã bỏ trốn. Rầy rà ghê. Tìm ra trong rừng kè um tùm không phải dễ.
- Thôi, đại tá dặn mình phải về trong thời hạn dự định. Theo tôi, mình chỉ cần mang máy bay về là đủ.
- Được rồi... Nhưng làm cách nào mang máy bay về? Để tôi hạ thấp xuống nữa, anh tuột theo dây cáp, móc phi cơ vào... Tôi sẽ kéo anh lên.
Mắt hoa tiêu trục thăng bỗng lồi ra và đỏ ngòm như ngâm trong tiết. Hắn thét với phụ tá hoa tiêu:
- Anh thấy gì không?
Phụ tá hoa tiêu cũng bàng hoàng như bị điện giật:
- Phải rồi... Phải rồi...Chúng ở trong phi cơ mà mình không biết. Có lẽ chúng sắp cất cánh.
Hoa tiêu nghiến răng tức tối:
- Bọn tập sự náy không sử dụng nổi chiếc VTOL này đâu. Anh yên tâm...
Nhưng chiếc VTOL thần diệu đã rời khỏi sân cỏ, từ từ lên cao.
Phụ tá hoa tiêu đặt ngón tay vào cò đại liên:
- Chúng đã lên rồi đấy. Anh nghĩ sao? Theo tôi, chúng không phải là phi công tập sự mà là bọn chuyên môn như anh và tôi vậy.
- Dầu chúng là chuyên môn, tôi cũng là cỏ rácAnh đã chuẩn bị xong chưa?
- Rồi.
- Khai hỏa.
- Thông thả. Chờ một phút nữa. Tôi đã bảo mà anh nằng nặc không nghe. Nếu anh chịu nghe tôi đã thịt chúng từ nãy.
- Anh sợ bắn không trúng ư?
- Con nít lên 10 bắn cũng trúng, huống hồ xạ thủ lành nghề như tôi. Nhưng cái nguy là chúng mình mất luôn phi cơ. Mà đại tá lại muốn mang về lành lặn.
- Ồ, đại tá đã căn dặn là nếu cần, chúng mìnhđược quyền tiêu hủy kia mà...
Phi cơ của Văn Bình đã vượt khỏi ngọn kè.
Vừa điều khiển chiếc VTOL, chàng vừa liếc nhìn chiếc trực thăng ngạo nghễ của địch. Là phi công kinh nghiệm, chàng biết sẽ mắc nạn nếu địch tấn công ngay sau khi chàng rời sân bay, chưa đủ sức vọt lên cao. Tuy nhiên, chàng cố bám lấy một tia hy vọng mỏng manh. Chàng hy vọng địch không dám bắn hỏng báu vật VTOL...
Song Văn Bình đã lầm hoàn toàn.
Păng...Păng...
Păng..Păng...
Loạt đạn păng păng của đại liên 20 kéo Văn Bình ra khỏi giấc mộng. Những viên đạn đầu tiên đã trúng thân phi cơ thí nghiệm VTOL.
Văn Bình rạp đầu xuống cần lái. Chợt thấy con chow-chow trèo lên ghế, nghễnh cổ nhìn ra ngoài, chàng vội kéo nó nằm xuống:
- Nằm xuống, chow-chow!
Conchó Tây tạng vừa dán mình xuống sàn phi cơ thì một tràng đạn chát chúa khác tiếp theo.
Tac...tac...tactac...tacacata...
Và cũng như lấn trước, loạt đạn nấy không trệch ra ngoài mục phiêu. Văn Bình cảm thấy toàn thân nóng bỏng như đang ngồi trước lò lửa một ngày mùa hạ.
Tactac..tactac...tacata... păng...păng.
Văn Bình mở hết ga xăng. Nếu địch bắn hụt loạt đạn thứ ba thì chàng có nhiều hy vọng thoát nạn.
Nhưng địch lại không phải là tay mơ trong làng xạ thủ. Sau tràng tacata quen thuộc, Văn Bình cảm thấy chiéc VTOL tròng trành dữ dộiLửa bắt đầu cháy rần rần, cần lái không tuân theo sự điều khiển thành thạo của Văn Bình nữa.
Văn Bình cố gắng lần cuối. Vô ích. Chàng vốn là phi công giỏi, song đây là lần đầu chàng lái chiếc VTOL nầy. Vả lại, đây là loại phi cơ thí nghiệm, một phần máy móc chưa được hoàn bị. Phi cơ bị bốc hóa, Văn Bình không tài nào vọt lên cao được nữa. Và nguy nhất là phi cơ mới vượt khỏi ngọn rừng kè, đang còn quá thấp, chàng không thể nhảy dù.
Chiếc VTOL lảo đảo như người say rượu. Hy vọng tan ra mây khói, Văn Bình chỉ còn biết trông chờ vào định mạng. Trong quá khứ,nhiều lần chàng chỉ cách cái chết trong gang tấc mà điều thoát hiểm. Nhưng còn lần nầy...
Tacata...tacata...
Loạt đạn thứ tư từ chiéc trực thăng ma quái bay tới. Và cũng như những lần trước, loạt đạn này đã cắm vào thân phi cơ.
Văn Bình gụt đầu xuống ghế. Không hiểu vì trúng đạn hay vì bị áp lực mà chàng ngất đi.
Chiếc VTOL lạc lõng nhào xuống biển. Tuy nhiên, trước khi chìm vào biển rộng mênh mông, nó còn lượn một vòng như muốn thi gan với chiếc trực thăng ngạo nghễ theo sau.
Ầm ầm...
Thế là hết. Chiếc VTOL mà các cơ quan điệp báo đồng minh mất hàng ngàn triệu đô-la để chuyển từ giai đoạn đồ họa sang giai đoạn thực hiện với hy vọng rút ngắn chiến cuộc, đã chui tuột xuống biển Thái-Bình, để lại bên trên một vũng nhớt lớn.
Cả Văn Bình lẫn con chow-chow trung thành theo chiếc VTOL chìm xuống đáy biển.
Trên trực thăng, hoa tiêu trút ra một tiếng thở dài, như vừa cất được tảng đá nặng trên ngực:
- Thế là hết...
Phụ tá hoa tiêu mân mê nòng súng nóng bỏng:
- Hừ, chưa hết đâu, anh ạ. Đối với chúng mình thì mới là bắt đầu... Anh hiểu ý tôi không?
Hoa tiêu thở dài một lần nữa, lần này không phải để trút ưu tư mà là hứng thêm ưu tư:
- Hiểu. Chúng mình đã thất bại. Thất bại, không mang phi cơ về nộp đại tá, đúng theo kế hoạch. Bao nhiêu tâm cơ đã trở thành dã tràng xe cát. Tôi không tin là đại tá bằng lòng...
- Dĩ nhiên, trên thế giới, ông là người ít bằng lòng nhầt. Anh ạ, chưa bao giờ tôi thấy đại tá bằng lòng. Vả lại, trong vụ nầy, chúng mình không có lỗi. Chẳng qua, mấy thằng chó chết bên dưới không đủ bản lãnh trấn áp địch, mặc dầu có toàn tiểu liên hạng tốt.
Sực nhớ ra, phụ tá hoa tiêu bàng hoàng:
- Nghe nói địch gồm hai đứa, vậy mà tôi chỉ thấy một trên phi cơ VTOL.
Hoa tiêu khựng người:
- Chắc không?
- Chắc. Về điểm nầy, tôi không bao giờ lầm lẫn.
- Vậy thì chúng mình nguy rồi.
- Nghĩa là một đứa còn ở lại trên chiếc máy bay đã chở chúng tới. Hắn sẽ báo động cho căn cứ ZZ.
- Theo tôi, hắn đã báo động rồiVì đảo này hẹp, chắc chắn hắn đã nghe tiếng súng và có thể đã nhìn thấy ta bắn hạ chiếc VTOL. Có lẽ phút nầy, phi đội của địch đã rời hàng không mẫu hạm bay tới đảo Hoàng sa.
- Nguy quá Bọn mình lái trực thăng cà khổ này thoát sao được?
- Mình xả hết tốc độ thì may ra còn kịp.
Trực thăng rùn mình mạnh mẽ như người khổng lồ bị cảm trước khi hướng về phía mặt trời mọc, phóng nhanh. Vừa lái, hoa tiêu vừa lẩm bẩm một mình như gã điên:
- Báo động, báo động...Phải phóng thật nhanh, nêu không, mất mạng.
Thật ra,hoa tiêu đoán đúng. Giờ ấy, hàng không mẫu hạm ZZ đã được Triệu Dung báo động.
Sau khi Văn Bình cùng con chow-chow biến vào rừng kè, và chiếc trực thăng lạ bay vòng tròn, Triệu Dung vội chạy lại chiếc phi cơ T-34B, gọi vô tuyến điện cứu cấp cho hạm trưởng.
Liên lạc xong với hạm trưởng, Triệu Dung chạy băng theo vết Văn Bình. Trong lòng chàng, một cảm giác lạ lùng dâng lên. Chàng có cảm giác là bạn gặp nạn.
Ruột gan chàng nóng như lửa đốt khi chàng nghe những tràng đạn đui-sết từ trên trực thăng bắn xuống. Chàng bứt đầu dặm chân vì quên mang súng lớn theo. Với khẩu tiểu liên, chàng có thể hạ trực thăng dễ như bỡn. Trong tầm thu hẹp nầy, chàng chỉ cần đặt một viên đạn vào trục cánh quạt là trực thăng rơi tòm xuống biển.
Không những quên mang tiểu liên, Triệu Dung còn quên mang cả súng lục nữa...
Tacata... Păng...Păng...
Ầm... ầm... ầm... ầm...
Tiếng ầm ầm này quá quen thuộc với tai chàng. Chàng không thể nào lầm được. Đây là một vật lớn và nặng rơi xuống biển. Trực thăng của địch đang bay trên không. Vậy vật rời xuống biển là gì?
Một luống khói trắng bay lên sau rặng kè um tùm. Không quan tâm đến gai sắt đâm vào da thịt, Triệu Dung phóng như bay tới bãi cát phía sau hải đảo.
Trước mặt chàng, san hô và vỏ sò trắng xóa một vùng, tương phản dịu dàng với mặt biển trong xanh, rập rờn ánh nắng. Phong cảng hữu tình có thể làm xúc động những tâm hồn chai sạn nhất, song Triệu Dung không có thì giờ mơ mộng nữa.
Vì chàng đã đoán thấy sự thật.
Vả lại, sự thật phũ phàng, ghê rợn đang lần lần trải rộng ra phía trước.
Triệu Dung lặng người.