1 Món quà của CIA

Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4478 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Tia Sáng Giết Người - Quyển Thượng - 1. Món Quà Của CIA

❊ ❊ ❊

Z.28 Tia Sáng Giết Người - Quyển Thượng

Z.28 Tia Sáng Giết Người - Quyển Thượng

Lời chú thích quan trọng của tác giả:

Như mọi lần, tác giả trân trọng nhắc lại tới bạn đọc thân mến rằng, tuy dựa vào thực tế địa lý và thời sự, những nhân vật và tình tiết mà cuốn tiểu thuyết này chứa đựng, chỉ là sản phẩm của tưởng tượng. Mục đích duy nhất của người viết là mua vui cho bạn đọc, bởi vậy, nếu trong muôn một, có sự gần gặn hoặc trùng hợp với sự việc xảy ra ngoài đời, đó chỉ là ngẫu nhiên, ngoài ý muốn và trách nhiệm của tác giả.

NGƯỜI THỨ TÁM

Môna nhắm nghiền mắt, trống ngực đập liên hồi. Nàng có cảm giác như mười ngón tay của nàng bị tê bại, vì mạch máu bị chặn nghẹt.

Một cái vòng sắt bọc cao su đen sì siết chặt cánh tay mảnh khảnh của nàng ở gần vai. Bàn tay nàng xòe ra, đặt ngay ngắn trên thành ghế. Nàng ngồi yên không được phép cựa quậy. Đột nhiên, nàng thấy ngứa mũi. Rồi toàn thân ngứa ran, hàng trăm con kiến vô hình bò lúc nhúc trên da thịt, khiến nàng cần gãi. Tuу mới 5 phút, nàng tưởng như 5 giờ đồng hồ dài giằng dặc.

Một con muỗi quái ác đậu nghênh ngang trên má nàng. Cơn ngứa tăng lên cực độ, nàng muốn nhấc tay lên đuổi con muỗi bướng bỉnh và lợi dụng, song tiếng nói trầm trầm của người đàn ông mặc áo choàng trắng lại cất lên:

- Yêu cầu bà nín thở. Nín thở.

Không biết người ấy đã bắt nàng nín thở đến mấy chục lần. Nàng cũng không biết cực hình khoa học này còn kéo dài đến bao giờ. Hồi nãy, nàng được dẫn vào một tòa nhà rộng mênh mông, tường sơn đen gớm ghiếc, cửa bọc thép dầy 10 li, quân nhân bồng tiểu liên và chó bẹt-giê lưỡi dài lê thê đứng gác, gần Công trường Đỏ.

Hai thiếu phụ mặc bờ-lu mời nàng vào thang máy, lên từng cao nhất. Đặc biệt là thang máy được đóng, mở bên ngoài, nên sau khi cửa sắt khép lại nàng rùng mình ớn lạnh. Thủ đô Mạc Tư Khoa đang trở rét, tuyết trắng bắt đầu rơi lả tả. Tuy nhiên, Môna ớn lạnh vì thang máy sơn đen, đóng kín như bưng không khác sà lim của tử tội.

Qua một hành lang dài vô tận, được trải nệm dầy ngăn tiếng động, nàng được đưa vào một căn phòng trắng toát. Đồ đạc trong phòng gồm vẻn vẹn một cái ghế bành sơn trắng, giữa bốn bức tường bê tông sơn trắng, một màu trắng xa lạ và quạnh quẽ.

Môna được mời ngồi xuống ghế. Một người đàn ông tóc hoa râm, đeo kính cận thị gọng vàng lễ phép chào nàng. Môna quay lưng lại một cái máy hình chữ nhật sơn trắng, trông giống máy ghi âm lớn, bên trên la liệt đồng hồ, và những cây kim nhúng vào mực chạy thoăn thoắt trên cuộn giấy tròn mở từ từ trước mặt.

Người mặc bờ-lu tự giới thiệu:

- Thưa bà, tôi là Ivan. Rất hân hạnh được gặp bà. Hồi bác sĩ phụ trách phòng thí nghiệm ở đây, tôi đã có dịp đến thăm, và trò chuyện nhiều lần. Đáng tiếc... Vâng, bác sĩ H. quả là một kỳ tài khoa học có một không hai trên thế giới.

Ivan ngừng bặt. Lời nói vô tình của hắn đã khơi lại đống tro tàn dĩ vãng trong lòng người quả phụ trẻ đẹp, chan chứa nhựa sống. Môna cắn chặt môi cho giọt nước mắt khỏi trào ra.

Trong khoảnh khắc, nàng bỗng nhớ lại là đàn bà góa. Chồng nàng, bác sĩ H. là nhà bác học nổi tiếng, từng đóng góp nhiều vào công cuộc phát minh tân tiến của Nga Xô. Bác sĩ H. dạy khoa vật lý tại trường đại học khoa học Mạc Tư Khoa, và nàng là sinh viên chăm chỉ, ngoan ngoãn, và đầy triển vọng.

Bác sĩ H. nổi tiếng đến nỗi người ta không đám kêu tên thật mà chỉ cung kính gọi là H., tức là hy-đrô, nghĩa là khinh khí, thứ hơi nhẹ nhất [1] . Cái tên hy-đrô rất đúng vì thân hình ông gầy ốm và nhẹ như bông, tưởng như gió thổi nhẹ là ngã.

Định mạng trớ trêu khiến nàng gặp bác sĩ H. Mặc dầu đã 55 tuổi, ông vẫn sống độc thân, suốt ngày đêm cặm cụi trong phòng thí nghiệm, quên cả ăn ngủ. Trong khi ấy, Môna mới 25 tuổi xuân hơ hớ, vẻ mặt đẹp dị thường, thân hình căng cứng như trái bóng. Không hiểu sao nàng có cảm tình đặc biệt với bác sĩ H., và bỏ rơi hàng chục sinh viên trẻ măng, cường tráng, nhã nhặn để chạy theo một ông già gấp đôi tuổi.

Thất vọng, bạn đồng học gọi nàng là R., tên tắt của một thứ hơi nặng hơn hy-đrô một trăm lần [2] để trêu tức. Họ cho rằng nàng R. sẽ làm bác sĩ H. tan xương nát thịt. Lời đùa bỡn biến thành sự thật: bác sĩ H. bỗng cảm thấy rạo rực trước sắc đẹp quyến rũ của nàng, và cô bé sinh viên nhí nhảnh nhảy lên làm vợ vị giáo sư lão thành. Rồi bác sĩ H từ trần.

Nàng R. đã giết bác sĩ H. Theo các y sĩ, ông chết vì bệnh tim, song dư luận cay nghiệt lại đổ tội cho nàng. Họ bảo rằng bác sĩ H. chết sau tuần trăng mật quá dài, và quá cuồng nhiệt trong căn nhà nên thơ ở ngoại ô Mạc Tư Khoa. Môna đành nằm lì trong phòng. Nàng biết rõ căn bệnh của chồng, nhưng không thể nào bào chữa, vì một người đàn bà nẩy nở cực độ như nàng được hóa công nặn ra cho những thanh niên lực sĩ, không phải cho ông già lọm khọm như bác sĩ H. thưởng thức.

Thật ra, nàng không yêu bác sĩ H. Nàng kính phục ông thì đúng hơn. Vả lại, trong thời gian chung sống, nàng được ông coi như bạn, như con, không hoàn toàn như vợ. Cho đến nay, nàng vẫn chưa hiểu tại sao nhận lời làm vợ bác sĩ H. một khi nàng đã có người yêu, một thanh niên đĩnh ngộ, tài ba, hiện sống ở ngoài bức màn sắt. Chàng là mối tình đầu tiên, cũng là mối tình bất diệt của nàng.

Chồng chết, nàng bỏ về miền quê nghỉ ngơi đinh ninh không trở lên Mạc Tư Khoa nữa. Đột nhiên, 2 ngày trước, một chiếc ZIS dài nhoằng đậu xịch trước nhà. Bước vào là một đại tá KGB, cơ quan mật vụ Xô Viết. Trung ương KGB ra lệnh cho nàng đáp phi cơ lập tức về Mạc Tư Khoa, tiếp tục công việc bỏ dở trong phòng thí nghiệm.

Phát minh của chồng nàng nằm trong phạm vi quân sự bí mật. Nàng là cộng sự viên thân tín và đắc lực của bác sĩ H., lại là một bộ óc phi phàm về khoa học nên chính phủ Xô Viết ủy thác cho nàng nghiên cứu và sắp xếp lại hồ sơ phát minh của bác sĩ H.

- Yêu cầu bà nín hơi thở. Nín hơi thở.

Lại giọng nói đều đều như ru ngủ của Ivan. Hai phút sau, Môna thở dài, giọng mệt nhọc:

- Xin lỗi, tôi mỏi quá rồi.

Ivan nói:

- Bà cố gắng lát nữa, một lát nữa thôi. Gần xong rồi, làm cái này thường mệt, nhưng không sao cả. Bà mới làm có nửa giờ. Bà coi, nhiều người phải đeo máy suốt ngày, hoặc đôi khi hai, ba ngày chưa xong.

Môna, giọng sửng sốt:

- Làm gì đến hai, ba ngày, hả bác sĩ?

Ivan cười:

- Vâng, vì việc sử dụng máy khám phá nói dối này rất tế nhị và khó khăn. Hơi biến đổi một chút là phải làm lại ngay. Thứ nhất, phải có sự thỏa thuận của người muốn làm. Nếu không sẽ hoàn toàn vô ích. Nguyên tắc của máy này rất giản dị: nó được chế ra để đo áp lực máu, và áp lực ngoài da. Người ta nhận thấy mỗi khi suy nghĩ đề nói dối, áp lực máu và hạch bồ hôi ngoài da biến đổi.

Hẳn bà đã để ý thấy tôi đặt ra nhiều câu hỏi vô nghĩa, gần như vô lý. Chẳng hạn: bà có phải tên là Môna không? Bà 27 tuổi phải không? Bà sinh trường ở Thượng Hải, cha người Nga, mẹ người Trung Hoa, gia nhập quốc tịch Liên Xô không? Dĩ nhiên, bà đã trả lời: có. Rồi tôi hỏi bà: Bà theo đạo Hồi phải không? Bà biết lái phi cơ phản lực phải không? Bà đã trả lời không, vì tôi biết rõ bà không theo tôn giáo nào, bà cũng không biết lái máy bay.

Những câu hỏi này được nêu lên với mục đích đo áp lực máu và hạch bồ hồi khi bà đáp có và không. Căn cứ vào tiêu chuẩn đạt được, tôi sẽ đặt ra những câu hỏi khác để xem bà nói thật hay nói dối. Chẳng hạn câu hỏi: Bà yêu bác sĩ H. không? Bà trung thành với Liên bang Xô Viết không?

Môna hỏi:

- Chắc ông nghi ngờ tôi. Tôi thú thật chưa hiểu nguyên nhân của sự nghi ngờ ấy. Tôi không đáng được tin cậy, phải không ông?

Ivan thở dài:

- Bà lầm rồi. Tôi chỉ tuân lệnh trên. Từ nhiều năm nay, tôi có cảm tình sâu xa với bà. Không riêng tôi, toàn thể giáo sư và sinh viên trường đại học khoa học đều có cảm tình sâu xa với bà. Vả lại, thưa bà, toàn thể nhân viên tình báo đều phải đeo máy nói dối. Không ai được đặc miễn, kể cả sĩ quan cấp tá.

Môna tái mặt:

- Máy nói tôi ra sao? Tôi không nói dối. Từ nhỏ đến lớn, tôi ít khi nói dối. Tuy nhiên, tôi khó thể trả lời rõ ràng những câu hỏi do ông nêu ra, nhất là câu hỏi liên quan đến tình cảm. Ngay cả lòng tôi cũng chưa biết tôi yêu bác sĩ H. hay không, thì cái máy vô tri giác của ông không tài nào biết được.

Ivan thở dài não nuột hơn:

- Tôi phải nghiên cứu một ngày mới có thể trả lời dứt khoát. Tuy nhiên, ngay bây giờ tôi có thể kết luận là lòng bà không hoàn toàn hướng về bác sĩ H. Thưa bà, đó là dĩ nhiên. Đẹp như tiên nga, bà không thể là sở hữu của một người, phương chi người ấy là ông cụ già, gần đất xa trời. Ngày xưa, tôi đã thương thầm, nhớ trộm bà. Bà lấy chồng làm tôi ốm nặng trong ba tháng. Ba tháng trường đau khổ. Ba tháng trường tương tư.

Môna lẳng lặng ngồi nghe, mặt thản nhiên. Trong đời, nàng đã nghe hàng trăm người đàn ông si tình kể lể tâm sự với nàng, và nàng đã dửng dưng. Tuy nhiên, Ivan là y sĩ cao cấp của Smerch [3] . Cuộc thí nghiệm này sẽ quyết định cho đời nàng. Cách đây nửa giờ, nàng đã nói dối. Nói dối là chưa yêu ai, ngoài bác sĩ H.

Ivan nhìn thẳng vào mắt nàng - cặp mắt rộng và trong vắt như biển Địa Trung Hải mùa xuân - giọng tha thiết:

- Xin bà tin ở tôi. Tôi sẽ báo cáo với thượng cấp là buổi thử hôm nay hoàn toàn mỹ mãn. Mỗi khi thời tiết thay đổi, máy này thường sai. Bà lại là người Á Đông, trầm tĩnh hơn người phương Tây. Máy khám phá nói dối được сhế ra cho dân tộc phương Tây, mới được KGB dùng từ một năm nay [4] . Chắc bà hiểu lý do tôi bênh vực bà. Thưa bà...

Ivan nín bặt. Nhìn thoáng tia mắt của gã đàn ông, nàng biết hắn đang thèm muốn ghê gớm. Hắn trạc 45, cái tuổi sung sức của nam giới. Nàng nghe bác sĩ H. nói nhiều về Ivan: một quá khứ sôi nổi, một gia đình lạnh lẽo, bên người vợ xấu xí, điêu ngoa và ghen tuông.

Môna là đệ tử trung thành của tiểu thuyết trinh thám. Nàng đã quen mánh khóe gợi tình của các vai nữ trong truyện. Vả lại, Ivan cũng là một nguồn an ủi say sưa, với cái miệng đa tình, đôi vai tròn lẳn và cử chỉ nhã nhặn. Từ lâu, Môna sống ẩn dật như trong tu viện. Nàng cảm thấy tâm hồn rào rạt.

Ivan nắm gọn bàn tay mũm mĩm và trắng muốt của nàng. Nàng nghe rõ hơi thở gấp gáp và nóng bỏng của gã đàn ông đứng tuổi. Phản ứng rồn rập này nàng đã thấy ở chồng nàng đêm tân hôn trên bờ biển Hắc Hải, hai người tắt đèn nằm hưởng hạnh phúc trong bóng tối êm mát.

Nàng nhoẻn miệng cười. Bộ ngực 95 phân đung đưa trên eo nhỏ xíu 55 phân, sau bộ xiêm áo bằng ni-lông, màu cặn rượu vang, may khít người nàng.

Ivan tiến sát lại. Mùi rượu vốt-ka quạt vào mũi nàng. Những sợi râu cạo chưa nhẵn cọ vào da thịt mềm mại của Môna. Nàng nhắm mắt lại, cánh mũi nở phồng.

lvan hôn thật lâu trên cặp môi hé mở. Đột nhiên, nàng ghét Ivan thậm tệ, Nàng muốn tát vào mặt hắn, song nàng nén lại. Cái hôn đằm thắm trở thành cực hình. Nàng bỗng nhớ đến Chàng. Ivan vật nàng xuống. Ngọn đèn nê-ông sáng quắc phụt tắt.

❀ ❀ ❀

[1] 1

[2] 2

[3] 3

[4] 4

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.