10 Thanh toán đẫm máu

Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4478 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Tia Sáng Giết Người - Quyển Hạ - 10. Thanh Toán Đẫm Máu

❊ ❊ ❊

Cáu kỉnh, Sisumang dằn ống điện thoại xuống bàn. Cái máy lăn xuống đất, và rạn làm hai. Sisumang thuận chân đá luôn vào tường. Cái máy vô tội vỡ nát thành nhiều mảnh.

Sisumang giận dữ vì điện thoại câm lặng. Hắn không biết rằng Lisa đứng bên đang cười thầm. Dầu muốn, dầu không, gã đại tá Lào si tinh mù quáng đã là cứu tinh của hai người. Nhờ hắn, hai nữ điệp viên sẽ đạt được mục đích, và trốn khỏi Trung tâm KX.

Bộ mặt hầm hầm. Sisumang bước ra ngoài. Lisa hỏi, giọng săn đón:

- Thưa, đại tá đi gặp bà Môna?

Sisumang lắc đầu:

- Không.

Hắn đứng khựng rồi lầm bầm một mình:

- Lạ thật, giây nói không bao giờ hỏng mà sáng nay lại hỏng! Lại thằng khốn kiếp Bun vích. Phải cho hắn bài học mới được.

Lisa giả vờ sợ sệt:

- Đại tá định xung đột với Bun vích ư? Nếu đại tá cho phép, tôi xin khuyên can lần nữa. Bà Môna nặng tình với đại tá. Chẳng may đại tá mệnh hệ nào...

Sisumang quay phắt lại, lông mày dựng ngược.

Hắn định sẵng giọng với người hầu gái phạm thượng. Nhưng đến khi bắt gặp cặp mắt đỏ hoe của Lisa, hán lại dịu xuống. Lisa phạm thượng vì trung thành với chủ.

Chẳng nói, chằng rằng, Sisumang đạp toang cửa. Bên trong, Lisa đang lấy khăn chấm nước mắt. Nàng khóc thật khéo, còn khéo hơn nữ diễn viên trên sân khấu. Người tỉnh táo còn lầm, huống hồ Sisumang, một thanh niên háo sắc, lương tri đã bị bả tình mê hoặc và bưng bít.

Sisumang đạp lút ga xăng.

Chiếc xe mảnh khảnh chồm bốn bánh trên con đường nghiêng nghiêng.

Hắn lái vun vút qua trạm gác. Bọn lính chép miệng nhìn nhau. Mỗi khi có việc gấp, Sisumang thường có thói quen phóng xe như tên bắn.

10 phút sau. thang máy đưa Sisumang xuống khu vực Đỏ. Văn phòng của Bun vích nằm khuất ở góc một dãy nhà dài và rộng. Trước khi tới cửa Sisumang phải qua hai trạm thường trực. Thấy hắn, nhân viên an ninh dứng đậy, nghiêm chào. Không cần hỏi Bun vích có mặt hay đi vắng, Sisumang vặn nắm cửa, mở tung ra.

Không khí trong phòng mát rợi. Đại tá KGB Bun vích đang ngồi sau bàn hình bán nguyệt, đối diện ba máy điện thoại đỏ chói, như nhuộm máu tươi.

Ngẩng đầu lên, Bun vích hơi cau mặt. Song nét bực bội chỉ phớt qua như gió thoảng. Hắn đã lấy lại diện mạo bình thản và lì lợm cố hữu. Rồi nhếch mép cười:

- Chào đồng chí. Chào đại tá Tchiao.

Sisumang buông thõng:

- Anh và tôi không lạ gì nhau. Tên thật của tôi không phải là Tchiao, quốc tịch Trung Hoa, mà là Sisumang, quốc tịch Ai Lao. Vả lại, chính anh cũng gọi tôi là Sisumang...

Bun vích đáp:

- À, Sisumang là tên một người bạn. Còn Tchiao là một đồng chí, một nhân viên cao cấp của Trung tâm KX. Đối với Sisumang, tôi có thể nói chuyện tâm tình, còn đối với Tchiao...

Sisumang gạt ngang:

- Tôi không đến đây để nghe anh giảng luân lý. Tôi chỉ cần nói với anh một câu, chỉ một câu thôi. Bun vích, anh là thằng tồi.

Nhữug đường gân máu trên tay Bun vích nổi cuồn cuộn. Bun vích nắm chặt mép bàn cho khỏi run. Tuy nhiên vẻ tức tối vẫn không lộ trên mặt.

Sành tâm lý học, hắn đoán sớm muộn Sisumang cũng sẽ gây sự. Song hắn không ngờ Sisumang khiêu khích táo bạo và nhanh chóng như thế.

Hắn bèn nghiêm sắc mặt:

- Đồng chí Tchiao! Yêu cầu đồng chí thận trọng ngôn ngữ, vì dầu sao chúng ta cũng là sĩ quan cao cấp.

Sisumang sẵng tiếng:

- Hừ, anh vẫn cố ý không hiểu ý định của tôi. Tôi nhắc lại lần nữa rằng anh là thằng tồi. Một thằng đàn ông rất tồi.

- Tại sao anh bảo tôi là đồ tồi?

- Hừ. lại còn đóng kịch nữa. Bình sinh tôi không muốn thiên hạ phá đám hạnh phúc.

- A ha, đại tá Tchiao, chuyên viên an ninh bắt đầu ghen ghen lồng lộn, ghen bóng, ghen gió như đàn bà.

- Câm miệng.

- Tôi khuyên anh lễ độ hơn nữa. Vấn đề giữa chúng ta và bà Môna hoàn toàn có tính cách riêng tư. Bổn phận của anh và tôi là nghĩ đến riệc chung do trung ương giao phó. Tôi vừa nhận tài liệu quan trọng do Hà Nội và Mạc Tư Khoa gởi tới về vụ bàMôna.

- Trước khi tới đây, tôi đã biết anh sẽ tìm cách vu cáo bà Môna và Lisa. Thủ đoạn gắp lửa bỏ tay người để thỏa mãn thú tính của anh, mọi người ở Trung tâm này đều có dịp thấy rõ.

- Anh nên bình tĩnh lại. Tôi chưa dám kết luận họ là nhân viên của địch, song bằng chứng đã bắt đầu xuất hiện. Mạc Tư Khoa ra lệnh điều tra gấp rút. Nội ngày nay phải hoàn tất.

Sisumang trọn tròn mắt:

- Yêu cầu anh để Môna sang một bên. Nếu nàng mệnh hệ nào, thì anh mất mạng.

Bun vích xô ghế đứng dậy:

- À, anh dọa giết tôi!

- Dĩ nhiên,

- Giết tôi để che chở cho địch.

- Hoàn toàn vu cáo.

- Đọc hồ sơ, anh sẽ thấy tôi không vu cáo.

- Đừng biện luận dài giòng nữa, tôi không thể tin lời anh.

- Vậy mời anh ra khỏi văn phòng tôi.

Sisumang quát to:

- Đồ khốn kiếp!

Quá tin vào tài nghệ tuyệt luân của mình, Sisumang không quan tâm tới bàn tay trái của đối phương. Biết Sisumang là võ sĩ nhu đạo đệ tứ đẳng đai đen, hơn mình một bực, Bun vích luồn tay vào ngăn kéo rút súng.

Đó là khẩu Tôkarép, 7,62, bắn 8 phát, trông hao hao như Bờraonin. Về võ thuật, Bun vích thua Sinumang, nhưng về bắn súng đấu dao, hắn là địch thủ đáng gờm.

Nhanh như cắt, khẩu súng lục bay ra khỏi ô kéo, và chĩa vào ngực Sisumang:

- Ha, ha, anh mắc mưu rồi. Đừng hòng thoát khỏi tay tôi. Tôi chờ dịp này đã lâu.

Mặt Sisumang hơi tái. Song hắn vẫn đáp lại, giọng thách thức:

- Tôi đoán không sai... Từ lâu, anh đã rắp tâm hại tôi. Chỉ vì tôi phê bình hạnh kiểm xấu của anh trong các phiên họp. Nhưng đại tá Bun vích ơi, anh không giết tôi nổi.

Bun vích cười nhạt:

- Khẩu súng này đã giết hàng chục người rồi. Tôi chỉ lẩy cò là anh gục xuống. Lát nữa, tôi báo cáo với thiếu tướng Luy xốp rằng anh thất vọng nên tự sát.

- Luy xốp không bao giờ nghe lời anh.

- Ồ, tôi sẽ bố trí vụ tự sát với đầy đủ chi tiết. Bắn xong, tôi lau dấu tay tôi, bỏ súng vào tay anh... Tôi là đại tá KGB... tôi đã dàn cảnh thì Trời cũng không biết.

Sỉsumang kéo dài thời giờ:

- Anh đừng quên tôi là đại diện của hoàng thân Suphanuvông. Sau khi tôi chết, hoàng thân sẽ yên cầu Trung ương KGB điều tra...

Bun vích cười ha hả:

- Chú em Sisumang ơi, lại bé cái lầm nữa rồi. Ở Mạc Tư Khoa, tôi có một nhân vật thế lực đỡ đầu. Hồ sơ về đến trung ương KGB sẽ bị xếp xó. Còn anh... ha, khi ấy anh sẽ là đống xương trắng hếu...

Sisumang phóng lại như vũ bão.

Phải súng đầu tiên được bắn ra.

Sisumang cong nguời tránh. Cách né đạn nhanh nhẹn và mềm mại của viên đại tá Lào chứng tỏ hắn là tay võ nghệ siêu quần.

Hắn phản công nhanh như chớp xẹt, song vẫn chưa nhanh bằng ngón tay bóp cò của Bun vích.

Đoàng… Viên đạn thứ hai bay khỏi nòng, khỏi tỏa khét lẹt. Viên đạn quái ác này cắm vào bả vai Sisumang, máu tuôn xối xả.

Mùi máu làm Sisumang hăng lên. Bun vích định bắn phát quyết định thì sống bàn tay của Sisumang đã chém xuống thật mạnh. Bun vích co súng lại không kịp. Bị trúng đòn vào hổ khẩu, hắn đánh rơi khẩu Tôkarép.

Tuy mất súng, Bun vích vẫn không hoang mang. Chuyển qua quyền Nga, hắn phóng một ngọn độc cước vào bụng đối phương.

Viên đại tá Lào hoành tay, gạt nhẹ, Bun vích ngã lộn ra phía sau. Song cái ngã của hắn chỉ là một biến thể của võ Nga sambô. Sisumang tiến lại, Bun vích lộn người lên, lăn xả vào đối phương.

Cuộc cận chiến khốc liệt giữa hai võ sĩ hữu hạng diễn ra trong phòng kín.

Vết thương ở bả vai làm Sisumang mất nửa sức lực, nên đường quyền của hắn không còn thiên biến, vạn hóa như mọi ngày nữa, Bun vích thừa cơ sát người Sisumang, vung cùi tay, hích nhanh vào ngực.

Bị đánh vào vết thương, Sisumang đau buốt đến óc. Hắn bặm miệng để khỏi thét lên một tiếng lớn. Ăn quen bén mùi, Bun vích bồi thêm cái nữa. Thu sức khỏe vào tay trái, Sisumang chờ đòn của đối phương giáng xuống thì hất lên.

Bun vích tê dại vì ngón phản công bất ngờ và kiến hiệu của Sisumang. Viên đại tá không bỏ lỡ cơ hội, tiến lên một bước múa tay hạ độc thủ. Nếu không bị thương, Sisumang không bao giờ dùng độc thủ. Trước khi tấn công, Sisumang đã nắm chắc trong tay tính mạng của Bun vích.

Hai người thù ghét nhau đã lâu.

Nhân dịp nghỉ hè ở Hà Nội, họ chạm trán nhau trong một hộp đêm trác táng. Bun vích bí mật tường trình cho thiếu tướng Luy xốp và Sisumang bị khiển trách. Một lần khác, hai người đã to tiếng vì một chuyện vô nghĩa: chuyện dành bàn trong câu lạc bộ.

Miếng đòn chí tử của Sisumang vút ra.

Sisumang tấn công thần tốc, chắc mười mươi quật ngã đối phương, song hắn không ngờ cái bàn chắn ngang đã cứu Bun vích khỏi chết. Lùi lại đỡ đòn, Bun vích vướng chân bàn bằng sắt. Hắn ngã chúi sang bên, vô tình thoát được ngón đòn ghê gớm.

Miếng atếmi của Sisumang là sự phối hợp tinh vi của nhu đạo, karatế và sam bô Xô Viết. Hai bàn tay phóng ra cùng một lúc, bàn tay phải hướng về phía đối phương. Mặt có 17 yến huyệt nên bị đánh vào mặt, đối phương phải tìm cách đỡ gạt.

Thật ra, đó là đòn gió. Đòn giết người nằm trong ba ngón của bàn tay trái, chĩa ra như ba mũi dùi bằng thép cứng.

Bun vích snýt chết khi ba ngón tay của Sisumang xỉa vào huyệt kyôtei ở gần tim. Đúng ra kyôtei gồm hai hnvệt, một ở bên trái, một ở bên phải. Nhưng trúng huyệt bên phải chỉ ngất đi. Còn trúng huyệl bên trái thì quả tim ngừng đập tức khắc, đối phương chết không kịp trối.

Sisumang buông tiếng càu nhàu vì cái chân bàn vô tri giác đã cứu mạng cho Bun vích. Không cho Bun vích có thời giờ ngồi dậy, Sisumang lao tới.

Nếu không tinh mắt, hắn đã thiệt mạng một cách đau đớn. Vì tương kế tựu kế, nhân khi té ngã, Bun vích đã rút dao ra tấn công.

Lưỡi dao mỏng bằng tờ giấy, ánh thép lóe sáng dưới đèn nê-ông xanh lè.

Vội vàng ngoẹo đầu tránh, Sisumang chỉ bị mũi dao kéo toạc cánh tay áo. Nhát dao thứ hai vèo qua tai, khiến hắn có cảm giác da mặt bị lột ra.

Hắn hoành tay bắt chuôi dao.

Thật là danh bất hư truyền! Tuy bị thương, và đối phương có khí giới nguy hiểm. Sisumang vẫn chuyển bại thành thắng dễ dàng.

Bàn tay sắt của người võ sĩ đệ tứ đẳng đã kẹp được cái cán ngà nhỏ xíu, và chỉ trong loáng mắt Sisumang đã giật Bun vích về phía trước, khiến lưỡi dao rớt khỏi tay, Bun vích mất quân bình, ngã xấp xuống nền nhà.

Sisumang quyết không chậm chạp để Bun vích phản công nữa. Bun vích vừa chống tay, sửa soạn vụt dậy thì Sisumang hươi quyền đánh vào mặt.

Phát atémi thần sầu quỷ khốc giáng đúng sống mũi. Máu mặt Bun vích tuôn ra đầm đìa.

Bun vích lảo đảo như người say rượu.

Sisumang lại đánh tiếp. Đánh vô hồi kỳ trận. Đánh tới khi Bun vích biến thành đống thịt nhầy nhụa hắn mới nghỉ tay.

Hắn thở dốc, vịn mép bàn.

Tình cờ mắt hắn chạm phải tờ giấy trên bàn. Đó là bản phúc trình của Bun vích.

Lục lọi một phút, Sisumang tìm ra hai bức điện. Không thèm đọc, hắn ném tất cả vào cái máy nghiến tài liệu ở góc phòng. Một mãnh lực kỳ dị thúc giục hắn tìm mọi cách bảo vệ người đẹp Môna.

Mãnh lực ấy là ái tình.

Trên sàn phòng, Bun vích còn thoi thóp. Trong một giây đồng hồ trắc ẩn, Sisumang định dùng phép kuatsu cứu sống đối thủ. Vì dầu sao hắn đang còn gia đình ở Mạc Tư Khoa. Bun vích là con một. Hắn chế, cha mẹ sẽ vô cùng đau đớn. Song đã tới lúc Sisumang không được quyền tình cảm vụn nữa. Còn sống, Bun vích sẽ báo cáo với Luy xốp.

Nghĩ vậy, Sisumang liền cầm lấy lưỡi dao nhỏ xíu, vung lên rồi cắm phập vào tim Bun vích.

Thế là hết. Đại tá Bun vích, tinh hoa hải ngoại của sở điệp báo Xô Viết KGB rẫy đành đạch rồi tắt thở.

Sisumang rút khăn lau trán. Trời không nóng mà hắn mướt bồ hôi. Nửa phút sau, hắn mở cửa ra ngoài. Đi đâu, hắn cũng không biết. Trong đầu hắn chỉ có một hình ảnh: Môna. Một danh từ: ái tình. Vì Môna, vì ái tình, hắn có thể làm mọi việc, kể cả những việc ghê gớm hắn chưa bao giờ nghĩ tới.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.