9 Tiếng nói huyền bí

Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4442 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Tia Sáng Giết Người - Quyển Hạ - 9. Tiếng Nói Huyền Bí

❊ ❊ ❊

Đúng ra là hai biến cố.

Biến cố thứ nhất xảy ra tại trụ sở trung ương Mật vụ Sài Gòn. Biến cố thứ hai, ngay trong phòng, với gã đàn ông dữ dằn, thủ trong tay khẩu tiểu liên Maxim bá phát, bá trúng.

Ông Hoàng vẫn ngồi trong văn phòng kín mít, không cửa sổ, của tòa biệt thự hoang phế giả tạo, gần sân bay Tân Sơn Nhất.

Cũng như Thu Thu, ông tổng giám đốc thức suốt đêm không ngủ. Trên bàn, đĩa đựng tàn thuốc lá đã đầyy ắp mẩu xì-gà Ha-van, mặc dầu từ chập tối Nguyên Hương đã đích thân đổ ba lần vào cái hồ lớn chứa rác ở phòng ngoài. Cái khay nhựn cũ kỹ trên đặt bữa cơm tối vẫn nằm nguyên, ông Hoàng chưa có thời giờ dúng đũa.

Những việc rồn rập xảy ra khiến ong Hoàng quên cả bụng đói cồn cào. Thật vậy, từ sáng sớm đến giờ ông mới uống một phích cà-phê và hai cái bánh bich quy nhỏ xíu thay cho bữa cơm trưa.

Từ tối, ông ngồi thừ trong gian phòng rộng, xanh um khói thuốc, chốc chốc lại nhấc điện thoại ban ra những khẩu lệnh ngắn ngủi và khô khan.

Cánh cửa điện dạt mở.

Nguyên Hương, cô thư ký có thân hình Vệ nư, vẻ mặt mệt mỏi sau 24 giờ đồng hồ làm việc liên tục, và 2 phích cà phê đặc sịt như hắc ín, lặng lẽ bước vào.

Ông tổng giám đốc ngẩng đầu lên:

- Thế nào, xong chưa?

Như mọi lần, Nguyên Hương thản nhiên đưa tận tay ông Hoàng một tờ giấy đánh máy chi chít. Nàng thản nhiên, tuy những tờ giấy này thường định đoạt số mạng của hàng vạn, hàng triệu con người trên thế giới. Có lẽ thản nhiên là thói quen cố hữu của nghề điệp báo nên ông Hoàng cầm lấy bức mật điện như thể cầm lấy tờ chương trình du hí.

Trước khi đọc, ông ra lệnh:

- À, cô liên lạc ngay với bên không quân, dặn sĩ quan hoa tiêu của Sở cho động cơ nổ sẵn. Dặn cả Lê Diệp nữa. Lê Diệp phải có mặt tại đâу trong vòng 20 phút.

Nguyên Hương cung kính hỏi ông tổng giám đốc mà nàng coi như là cha ruột:

- Thưa đi đâu ạ?

- Đi Lào. Và đi liền bây giờ.

- Thưa, sở Khí tượng vừa báo tin trận bão Mary từ ngoài khơi biển Nam Hải có thể thổi vào đất liền nội đêm nay. Nếu có bão, sợ phi cơ không dám cất cánh.

- Không thể hoãn đến mai được. Hoãn thì hỏng hết. Bão cũng phải đi.

- Thưa, sợ đài kiểm soát Tân Sơn Nhất không cho phi cơ của Sở rời phi đạo.

- Ai bảo cô như thế?

- Thưa đó là thủ tục chung về phi hành.

- Hừ, lần này họ phải phá lệ. Phép vua thua lệ làng, cô hiểu chưa? Cô dặn hoa tiêu là tôi cần rời Sài Gòn ngay. Việc lái phi cơ là của hoa tiêu, không phải của tôi. Anh ta làm cách nào chở tôi tới Ai Lao được thì thôi.

- Thưa, có thể xảy ra tai nạn...

- Ồ, tai nạn, tai nạn, lúc nào cô cũng mang tai nạn ra làm ngoáo ộp dọa tôi. Thế hàng chục anh chị em của Sở đang cọ sát với cái chết thì sao? Tại sao họ không sợ tai nạn, tuy họ cũng là con người biết hưởng thụ, biết du hí? Tại sao họ không sợ tai nạn, tuy họ đã có gia đình? Dầu sao tôi cũng già rồi, chẳng còn sống bao lâu nữa. Phi cơ lâm nạn càng may cho tôi. Khỏi phải ngồi lì quanh năm trong sà lim nghẹt thở này...

Biết khuất phục không được. Nguyên Hương đành phụng phịu trở ra. Nàng đã hiểu ông Hoàng quá nhiều. Quyết định việc gì, ông sẽ làm bằng được. Cái chết không phải là trở ngại đáng kể đối với một người giàu nghị lực, nhiều mưu kế và lú kiến thức siêu đẳng như ông.

Ngồi một mình trong phòng, ông Hoàng nhẩm đọc bức điện ghê gớm...

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.