Và nàng giật mình thức dậy.
Trường bay Tân Sơn Nhất ồn ào, và quen thuộc, chiếc phi cơ sơn trắng chở một hành khách lạc lõng, cái cặp da đen phồng cứng tài liệu, cái năm tay thân mật сủa Nguyên Hương, nụ cười thiểu não của Văn Bình trước cổng chùa trăng sáng, tất cả đã biến mất.
Bên tai nàng, tiếng động cơ nổ ròn. Thì ra từ nãy đến giờ nàng ngủ quên, và trong giấc ngủ nhớ lại những việc xảy ra.
Sisumang nhìn nàng, luồng mắt tình tứ:
- À, cô vừa tỉnh. Tôi định đánh thức cô xong.
Thu Thu hỏi:
- Đến Gia Lâm rồi à, đại tá?
Sisumang gật đầu:
- Vâng. Loại vận tải này bay rất nhanh. Ngủ được như cô thật sướng. Tôi muốn bắt chước không được.
Nàng giả vờ thẹn thò:
- Xin lỗi ông. Tôi quấy rầy ông quá.
Cửa lên phòng phi hành vừa được đẫy ra. Một sĩ quan Xô Viết đồ sộ tiến ra, nói líu lo một hồi. Thu Thu hiểu là phi cơ sắp hạ cánh xuống Hà Nội. Tưởng nàng không biết nói tiếng Nga, Sisumang liến thoắng phiên dịch cho nàng. Nàng đáp lại bằng nụ cười biết ơn.
Tiếng động cơ nhỏ dần. Sisumang hỏi nàng:
- Tối nay, tôi mời cô dùng cơm được không?
Nàng thoái thác:
- Xin lỗi ông lần nữa. Khất ông đến khi về nước. Hẳn ông đã rõ vì sao?
Nàng nói một đường, Sisumang lại hiểu một nẻo. Nàng không thể hẹn hắn đêm nay vì nàng có công việc quan trọng phải làm. Ngược lại, Sisumang tưởng nàng giữ tiếng ở nơi đồng đất, xứ người. Tuy vậy, hắn vẫn gợi chuyện:
- Cô định ngụ khách sạn nào?
- Ông đã hỏi tôi không biết lần thứ mấy rồi. Thú thật là tôi chưa định ở đâu, nhưng có lẽ là khách sạn Hòa Bình. Theo thủ tục, du khách Lào tới Hà Nội phải liên lạc với sở Du lịch của chính phủ. Riêng tôi được hưởng đặc lệ. Tòa Đại sứ Bắc Việt ở Vạn Tượng đã cho phép tôi được tự do đi lại. Ngoài ra, tôi có giấy giới thiệu của Phủ Thủ tướng.
- Cô định ở lại bao lâu?
Tôi chưa định. Còn tùy công việc. Chậm lắm là tuần sau tôi phải về. Vì tuần sau là sinh nhật ba tôi.
- À, còn điều quan trọng này tôi suýt quên. Địa chỉ của cô ở Vạn Tượng như thế nào?
Thu Thu đọc một hơi trong hồ sơ lý lịch:
- Cuối đường Ernest Outrey. Căn nhà 3 tầng, quét vôi đỏ. Song tôi ít khi ở nhà. Tôi đi ngoại quốc luôn.
Nếu Sisumang đọc được tư tưởng của nàng, hắn sẽ biết nàng đang nghĩ tới nữ thương gia Thao My thật thụ. Giờ này, Thao My thật thụ đang nằm còng queo dưới hầm một biệt thự lạnh lẽo, toàn thân tê liệt vì thuốc mê cực mạnh. Thao My sẽ ngủ li bì đúng 10 ngày, nghĩa là ngủ li bì đến khi Thu Thu trở về.
Phi cơ hạ thấp dần. Tai Thu Thu ù hẳn, đầu nàng nặng chình chịch như đeo tảng đá. Nàng thường có cảm giác này mỗi khi máy bay hạ cánh. Sisumang ngắm nàng một cách ái ngại. Dường như hắn định nói gì nhưng lại thôi.
Lúc máy bay đậu lại trước nhà ga quen thuộc, Thu Thu nghe rõ trống ngực đập thình thình. Đã lâu, nàng mới đặt chân xuống trường bay Gia Lâm. Nàng từ giả cố đô Thăng Long giữa lúc chiến tranh diễn ra ác liệt. Nàng ra đi, đinh ninh không có dịp về lại. Nàng lưu lạc qua Anh Quốc, gia nhập MI-6, rồi sang Sài Gòn. Rồi nàng gia nhập tổ chức của ông Hoàng.
Không khí oi bức của buổi chiều hè ở ngoại ô Hà Nội quạt vào mặt nàng. Nàng đứng lặng một phút trên sân bay bê-tông, dưới bụng con chim sắt khổng lồ, sơn trắng hếu, tâm thần hoang mang như người lạc đường trên sa mạc mênh mông.
Nàng bâng khuâng nghĩ đến ông Hoàng. Giờ này, ông tổng giám đốc đang cặm cụi trên bàn giấy đầy bụi và tàn xì gà Ha-van, cái khay đựng bữa ăn trưa còn nằm lỏng chỏng một bên, chưa được đoái hoài tới. Ông Hoàng chưa đói vì chưa được tin nàng đến Hà Nội bình yên. Như thường lệ, trước phút từ biệt nàng lặng lẽ nhận từ tay ông Hoàng một cái ống tròn nhỏ, chứa những viên thuốc trắng dẹt, hao hao thuốc nhức đầu át-pi rin. Đúng ra đó là thuốc giải cảm át-pi-rin thật thụ, được khoét rỗng ruột, bên trong nhồi xi-a-nuya, một độc dược cực mạnh, mùi the the như hạnh nhân, giết người trong chớp mắt.
Trong đời do thám, không phải lần đầu nàng cầm trong tay viên thuốc xi-a-nuya giải thoát. Hồi ở MI-6, thuốc xi-a-nuya nhuộm mầu nâu nâu. CIA lại chế xi-a-nuya màu vàng... Lần này, nàng cảm thấy tâm thần nao nao...
- Thao My?
Nàng giật mình quay lại. Sisumang đon đả kêu tên nàng. Hắn hỏi:
- Sao cô chưa vào trình giấy?
Nàng đáp uể oải:
- Vâng, cám ơn ông. Tôi mệt quá.
Một chiếc xe hơi Tiệp Khắc sơn đen, cắm cờ Lào phóng tới. Trên xe bước xuống một người đứng tuổi, râu mép xanh rì, bộ âu phục đắt tiền thẳng nếp Sisumang reo lên:
- May quá, có ông cố vấn đây rồi. Chắc cô không quen đi máy bay nên người mệt mỏi. Để tôi nhờ ông cố vấn Sứ quán trình giấy giùm. Vả lại, tôi cũng quen cổng an phi cảng. Chỉ một vài phút là xong.
Người đứng tuổi đon đả bắt tay Sisumang.
Hai người líu lo với nhau một hồi. Người đứng tuổi quay về phía Thu Thu, vẻ thèm muốn đọc rõ trong mắt. Nàng đáp lại bằng nụ cười Bao Tự. Hắn xua tay, ra vẻ không cần:
- Được. Mời cô lên xe trước. Tôi sẽ lo liệu đầy đủ cho cô.
Nàng không đợi mời lần thứ hai. Lúc rời Sài Gòn, nàng sợ nhất trạm khám xét Gia Lâm. Tuy giấy tờ của nàng hoàn toàn hợp pháp, nàng vẫn sự chạm trán người quen. Dầu sao, hình ảnh căn cước Thu Thu của Sở Phản gián Anh Quốc còn được cất giữ trong thư khố Hà Nội, với giòng chữ: "điệp viên nguy hiểm của địch, được phép bắt hoặc giết bất cứ ở đâu và lúc nào".
Sisumang cúi xuống, xách va li cho nàng. Trước khi lên xe, Thu Tha đảo mắt một vòng. Phi trường Gia Lâm đã khác xưa. Khu nhà tôn cao lêu nghêu nằm dài trước mặt, chứa đầy phi cơ Mig Xô Viết. Hàng chục ổ súng cao xạ, ngụy trang bằng cành lá, được đặt rải rác, thành hình tròn. Bất giác, nàng mỉm cười. Ông Hoàng sẽ bằng lòng khi nghe nàng thuật lại tình hình bố phòng của trường bay.
Sisumang cười theo:
- Cô đỡ mệt rồi ư?
Nàng ngồi sát hắn:
- Vâng.
Cửa xe đóng sầm, tài xế vòng cửa hông ra quốc lộ, phóng ngược về Hà Nội, trên con đường nhựa lồi lõm, vàng tóe ánh nắng sắp tắt. Lúc xe qua cầu Long Biên, nghe ván cầu kêu ầm ầm, Thu Thu bồi hồi nhớ lại những ngày thơ ấu, mỗi sáng nàng rủ bầy nữ sinh xõa tóc cùng tuổi kéo nhau từ Bến Nứa sang bên này đùa nghịch. Hồi nhỏ, nàng thích chơi dế mèn. Trên bàn học, nàng có hàng chục bao diêm đựng dế mèn. Dế mèn của nàng được nuôi riêng, luôn luôn chiếm phần thắng. Mẹ nàng thường nhìn nàng, lắc đầu:
- Hừ, con bé này đến thành đàn ông mất thôi!
Lớn lên, nàng đòi mặc quần đùi và sơ mi như con trai. Tuy thân hình bé nhỏ, nàng đánh ngã mọi bạn trai trong lớp. Sắc đẹp lạ lùng của nàng làm bạn trai choáng mắt, và đặt tên nàng là nữ thần Mata Hari. Nàng không ngờ lớn lên lại như là Mata Hari.
Thời vàng son đã qua rồi. Thành phố Hà Nội không còn khuôn mặt thi vị của những ngày thanh bình, và thơ mộng nữa. Bạn bè của nàng tản mát mỗi người một ngã. Và nàng không còn là cô gái thơ ngây, trở về Hà Nội với mục đích hành hương. Nàng đã biến thành nữ điệp viên nguy hiểm mà đối phương sẵn sàng lăng trì hàng ngàn mảnh. Nàng lại mĩm cười. Phía dưới, sông Hồng cuồn cuộn, đỏ màu phù sa quen thuộc.
Sisumang hỏi:
- Cô cười gì thế?
Nàng đánh trống lảng:
- Không. Tôi chợt nhớ sông Cửu Long. Hồi ở Vạn Tượng, sáng nào cũng lái ho-bo.
Sisumang vỗ tay:
- Cô giống tôi quá. Tôi mê sông Cửu Long như mê nhân tình. Và tôi cũng thích lái ho-bo. - Cô nào yêu ông là dại.
- Trời ơi, nghe cô nói, tôi thất vọng hoàn toàn.
- Ông chưa thất vọng bằng tôi. Không riêng tôi, người con gái nào cũng thất vọng chua chát. Vì ông coi phụ nữ chúng tôi chưa bằng cái ho-bo vô tri vô giác.
Sực nhớ ra, Sisumang khựng cười:
- Xin lỗi cô, tôi lỡ lời.
Viên cố vấn Sứ quán chêm vào:
- Đại tá Sisumang thường lỡ lời với phái đẹp. Nếu có vợ, thì ngày nào cũng ăn đòn.
Thu Thu nhún vai:
- Ai dám đánh một người dễ thương như đại tá.
Sisumang mừng rơn:
- Ồ, được đàn bà đánh là hạnh phúc nhất đời. Tôi sẵn sàng ăn đòn mỗi ngày, nếu người đánh là cô.
Nàng cười, khoe hàm răng trắng ngà:
- Ông đừng hy vọng vội, kẽo hối không kịp. Tôi đánh đau lắm.
Cả ba người cười vang.
Xe hơi qua Bến Nứa, rẽ vào Hàng Dậu. Giọng Thu Thu trở nên bùi ngùi:
- Cám ơn hai ông. Em sắp xuống rồi.
Tiếng em ngọt như nước mía lùi đập vào vành tai Sisumang. Thu Thu thở dài sườn sượt:
- Mới đó đã đến nơi.
Sisumang đánh bạo nắm bàn tay búp măng của nàng, giọng đê mê:
- Tôi cứ muốn xe không bao giờ đậu lại.
Nàng gỡ ra:
- Thôi, hẹn ông tuần tới ở Vạn Tượng.
Nàng sẽ để yên nếu hắn kéo nàng vào lòng. Song hắn chỉ dám bóp mạnh tay nàng, rồi ngồi đờ ra như pho tượng, không nói thêm được lời nào. Hắn đã yêu nàng thật sự. Nếu nàng ra lệnh, hắn sẽ nhảy vào đống lửa.
Xe hơi đậu lại. Nền trời chuyển sang màu tím.