3 Đêm Hà Nội

Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4478 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Tia Sáng Giết Người - Quyển Thượng - 3. Đêm Hà Nội

❊ ❊ ❊

Ông Hoàng lặng lẽ dụi tàn xì gà Ha van đặc biệt vào đĩa sứ đầy ắp. Luồng mắt ông tổng giám đốc bỗng nhiên xa xăm một cách lạ thường.

Trong nửa giờ đồng hồ ngồi yên trên ghế, Thu Thu nghe ông Hoàng nói thao thao bất tuyệt. Nàng được lệnh về gấp Sài Gòn giữa khi nàng tập đánh cá dưới biển ở Nha Trang. Nàng vừa ở đáy biển lên, con cá mè khá lớn trong tay, thì nhận được khẩn điện của ông Hoàng. Bức điện gồm một giòng chữ ngắn ngủi:

"Bà ngoại mất, về ngay".

Trên thực tế bà ngoại của nàng mất từ lâu. Bà nội của nàng cũng về chầu trời từ ngày nàng còn bé. Ông Hoàng vẫn dùng điện văn báo tử để gọi nàng. Nếu là "ông cậu mất", nàng được phép rềnh rang trong 24 giờ. Trong trường hợp "bà ngoại bị bệnh nặng", nàng phải liên lạc tức khắc với nhân viên của Sở ở địa phương, gọi điện thoại cho ông Hoàng để xin chỉ thị. "Bà ngoại mất" là lệnh khẩn cấp, nàng phải bỏ hết, tìm phi cơ, hoặc lái xe về tổng hành doanh.

Trong 10 phút, nàng đã thay xong bộ đồ lặn, bằng cao su đen dán chặt vào da thịt, và khoác bờlu-din màu hồng gợi cảm, trèo lên xe hơi mui trần, phóng hết tốc độ trên quốc lộ số 1. Đèn trong văn phòng còn sáng, khi chiếc xe tí hon đầy bụi chạy vèo vèo qua cánh cổng xiêu vẹo, tắt máy trước bồn nước đầy rong biển và rêu xanh ẩm mốc.

Ông Hoàng đốt điếu xì gà mới, giọng tin tưởng:

- Bà có thể làm được việc này.

Ông tổng giám đốc nhắc đi, nhắc lại nhiều lần như vậy, song Thu Thu chưa biết nàng sẽ phải làm gì. Từ ngày Z.28 bỏ Sở, ông Hoàng trở nên mơ màng, gần như lẩm cẩm. Dưới ánh đèn xanh biếc, nàng nhìn nét răn và mái tóc bạc phơ của ông Hoàng một cách kính trọng và thương mến.

Thở khói lên không, ông Hoàng hỏi đột ngột:

- Bà theo đúng chương trình tôi vạch cho bà trong thời gian nghỉ hè ở Nha Trang không?

- Thưa đúng. Ngày nào tôi cũng dành một giờ để tập lại thuần thục những miếng võ cận vệ chiến. Đặc biệt là atémi. Dạo này, tôi ném dao và bắn súng khá hơn trước nhiều. Thưa ông, cách xa 5 thước, tôi có thể chẻ nút chai làm đôi.

Giọng ông Hoàng bâng khuâng:

- Tuy nhiên, bà thức khuya nhiều, có thể hại sức khỏe. Nếu tôi không lầm, bệnh đau gan của bà chưa khỏi. Theo ý tôi, bà đừng nên uống rượu nữa.

Nàng giật mình:

- Sao ông biết?

Ông Hoàng lật quyển sổ trên bàn, lẩm nhẩm đọc:

- Đây này, tối Thứ hai 15, bà ngủ hồi 2 rưỡi, tối Thứ ba 16, hồi 3g20, tối Thứ tư...

- Té ra ông phái nhân viên theo tôi?

- Dĩ nhiên. Bà là vật báu của Sở, tôi không được phép để mất bà. Sở dĩ, tôi không muốn ba thức khuya và uống rượu vì lần này bà cần sức khỏe và võ thuật để hoàn thành một công tác nguy hiểm.

- Xin ông tha lỗi. Dạo này, tôi không được vui.

- Tôi đã biết nguyên nhân bà không vui. Thật ra, tôi cũng không vui như bà. Từ ngày Văn Bình bỏ đi, tôi không còn sinh thú như xưa nữa. Tôi bất hạnh, không đủ tài, đủ đức để giữ Văn Bình...

Thu Thu yên lặng, mắt đỏ hoe. Ông Hoàng lảng sang chuyện khác:

- Lần này, bà sẽ hoạt động một mình trong vùng địch.

Tuy hoạt động nhiều, nàng vẫn lo lắng khi nghe ông Hoàng nói. Nàng không sợ hãi. Thấp thỏm thì đúng hơn. Thấp thỏm như người vợ hiền thắp đèn ban đêm chờ chồng đi chơi về.

Đang cúi xuống đống hồ sơ dày cộm, ông Hoàng ngẩng đầu:

- Bà đã nghe nói về laser chưa?

- Thưa có. Từ hai tháng nay, tuân lệnh ông, tôi đã dự lớp bồ túc đặc biệt về khoa học của Sở.

- Đúng thế. Tôi sửa soạn công tác này từ lâu. Tôi rất mừng là bà đã thâu thái được kiến thức căn bản phong phú. Ít lâu nữa, bà sẽ thấy sự hiểu biết khoa học này rất cần thiết. Năm 1960, khoa học khám phá ra một thứ ánh sáng kỳ lạ, viếl tắc là laser. Căn bản của laser là một loại hồng ngọc nhân tạo, có đặc tính "uống" ánh sáng và phát ra một ánh sáng màu lá cây hoặc màu đỏ. Tại Hoa Kỳ, các nhà bác học đã dùng hồng ngọc này, tập trung ánh sáng, và bắn ra môt tia sáng ghê gớm có thể đốt chảy ra nước một phi cơ bằng nhôm đang bay [1] . Bà đã biết phát minh này được dùng làm gì không?

Thu Thu đáp:

- Thưa ông, bên Mỹ, người ta đang nghiên cứu laser để làm phương tiện liên lạc giữa tàu ngầm dưới biển. Làn sóng điện thông thường không xuyên qua nước, nên mỗi khi thông tin với nhau, hoặc với lục địa, tiềm thủy đĩnh phải nổi lên. Nhờ tia laser, tàu ngầm có thể ở quanh năm dưới đáy biển. Nếu là tàu ngầm trang bị hỏa tiễn Pôlarit thì rất đáng sợ.

- Bà nói đúng. Hiện nay nhiều tiềm thủy đĩnh của Mỹ đã được trang bị máy laser. Chẳng hạn tàu ngầm nguyên tử Hoa Thịnh ĐốnTuy nhiên, đó mới là một khía cạnh nhỏ của tia laser. Về mặt quân sự, laser đã gây ra một cuộc đảo lộn ghê gớm. Trong hiện tình khoa học, laser có thể trở thành khí giới nguy hiểm hơn siêu bom 50, 100 mêgaton. Vì vậy, người ta mệnh danh laser là Tia sáng giết người.

- Tia sáng giết người?

- Phải, Nga và Mỹ đều gọi nó là Tia sáng giết người. Người ta đã tính toán là nếu nhiều tấm gương được đặt trong không gian để thu ánh sáng mặt trời, rồi đem lọc qua hồng ngọc, thì sẽ tạo được lưỡi gươm ánh sáng kinh khủng, mạnh gấp 10.000 lần sức nóng trên mặt trời nữa. [2] Dưới sức nóng vô tiền khoáng hậu này, trái đất sẽ tan thành tro bụi. Nước nào tìm ra tia sáng giết người trước tiên sẽ làm bá chủ địa cầu. Người ta chỉ cần phóng lên không gian một loạt vệ tinh, mỗi vệ tinh là mộl căn cứ tia sáng giết người. Vào giờ giấc đã định, những vệ tinh ấy sẽ chiếu xuống mặt đất. Kẻ thù sẽ tan xác trước khi hỏa tiễn phản công bấm nút. [3]

- Thưa ông, Nga Xô tìm ra công dụng ghê gớm nầy chưa?

Ông Hoàng lắc đầu:

- Chưa. Nếu họ đã tìm ra, tôi và bà không được thảnh thơi trò chuyện trong phòng này nữa. Hiện nay cả Nga và Mỹ dốc tâm lực vào laser, tuy nhiên, chưa nước nào đạt tới kết quả tối hậu.

- Ông muốn tôi sang Nga Xô?

Ông Hoàng lại lắc đầu:

- Không. Bà sẽ đi Hà Nội.

Thu Thu reo lên:

- Hà Nội! Thú nhỉ, lâu lắm tôi chưa được ra ngoài ấy.

Ông Hoàng cười hiền từ:

- Tôi cầu chúc bà vạn sự như ý. Song tôi chưa nói rõ bà sẽ làm gì. Tôi muốn bà đội lốt một nữ bác học, tên là Môna.

- À, tôi hiểu rồi.

- Bà đã hiểu vì sao trong nhiều tuần lễ liền, tôi yêu cầu bà đọc ngấu nghiến hàng chục cuốn sách vật lý học. Bà cần đọc nhiều để chuẩn bị đóng vai trò của nữ bác học Môna. Môna là vợ một danh tài vật lý Xô Viết. Vợ góa thì đúng hơn. Ông ta thường được gọi là bác sĩ H.

- Bác sĩ H., cái tên nghe lạ lùng quá.

- Bà sẽ biết nhiều chuyện lạ lùng hơn nữa. Từ trần cách đây không lâu, bác sĩ H. là người tiếp tục hữu hiệu công cuộc thí nghiệm của Bakốp và Pờrút-karốp [4] . Theo nguồn tin tình báo từ Mạc Tư Khoa gửi về, bác sĩ H. sắp sửa tìm ra phương pháp chế tạo tia sáng giết người trên phạm vi đại qui mô thì bị chết. Nghe đâu bác sĩ H. gần hoàn thành được họa đồ phi thuyền không gian chứa tia sáng giết người. Vạn nhất phi thuyền này được chế tạo và phóng lên không gian với tia sáng giết người, Nga Xô sẽ chế ngự được toàn thể nhân loại, không cần bắn một phát súng.

- Tôi đoán ra rồi. Bác sĩ H. đã bị giết.

- Bà thông minh đấy. Bác sĩ H. bị giết, tuy trên giấy tờ ông ta chết vì bệnh đau tim. Bác sĩ H. thiệt mạng do một thứ thuốc độc đặc biệt, chích vào người thì nghẹt thở, song không để dấu vết trong máu, và lục phủ ngũ tạng. Ngay sau khi ông chết, luật y của phản giản KGB giải phẫu thi thể và khám xét tỉ mỉ, nhưng chẳng tìm thấy gì. Nhà chức trách Xô Viết đành kết luận là bác sĩ H. chết vì bệnh tim.

- Thưa, ai giết bác sĩ H.

- CIA.

- Nghĩa là tôi sẽ hợp tác chặt chẽ với CIA.

- Phải. Bà có đủ khả năng để làm việc này. Dầu sao trong quá khứ bà đã là nhân viên xuất sắc của Ml-5. Trung ương CIA tỏ ra sung sướng khi được tin tôi triệu bà về. Bác sĩ H. chết, công cuộc nghiên cứu bị đình trệ.

- Thưa, còn hồ sơ nghiên cứu do Bác sĩ H. để lại?

Hồ sơ của bác sĩ H. được cất trong tủ két riêng bằng thép dày. Người lạ không biết mở sẽ làm tài liệu cháy ra than. 6 tháng trước ngày bác sĩ H. chết, nhân viên CIA lừa cho ông ta uống rượu say để mở trộm tủ sắt. Đống hồ sơ tối mật đã bị cháy thiêu. May thay, KGB không nghi ngờ, vì họ cho là bác sĩ H. say rượu mở lầm số. Dầu sao cái chết của bác sĩ H. và sự tiêu hủy tài liệu chỉ làm chậm công cuộc nghiên cứu mà thôi. Nga Xô đã ráo riết thu thập nhân sự và hồ sơ để tiếp tục việc làm của bác sĩ H. Hiện nay, Nga Xô đã tiến vào giai đoạn quyết định. CIA buộc lòng phải thi hành một kế hoạch mới: bố trí cho Môna trở lại trung tâm nghiên cứu.

- Môna là nhân viên СIA?

- Nếu vậy, họ đã không dám nhờ đến tài năng của bà. Về kiến thức, Môna không bằng chồng song ít ra bà ta đã theo dõi công trình của chồng một thời gian dài nên có thể giúp được nhiều. Mục đích của CIA là đánh tráo Môna bằng một người khác. Môna sẽ sang Hoa Kỳ, tiếp tục công cuộc sưu tầm, bà sẽ là Môna.

- Thưa, Môna là người Nga. Tôi sợ đội lốt không giống.

Bà yên tâm, Môna là Tàu lai. Từ nhiều tháng nay, CIA cố tìm một nữ nhân viên hao hao giống Môna, nhưng phải bó tay. Ông Sì-mít liên lạc với MI-6, và họ giới thiệu bà. Vì bà đã gia nhập tổ chức của tôi, CIA bèn nhờ tôi. Vả lại, CIA phải nhờ tôi vì vụ này sẽ xảy ra ở Đông Dương, trên phần đất hoại động của tôi.

- Môna đang ở Hà Nội?

- Phải. Bà ta đã có mặt tại thủ đô Bắc Việt. Thú thật với bà, tôi chưa rõ Môna tới Hà Nội để làm gì. Tôi được nghe phong phanh Nga Xô vừa xây cất xong một Trung tâm nghiên cứu tia sáng giết người ở Viễn Đông, nhưng chưa tìm ra được ở đâu. Có lẽ Môna sang Hà Nội để sửa soạn tới trung tâm bí mật này.

- Thưa, tôi làm cách nào đội lốt Môna?

- Tôi cần giải thích rõ hơn nữa. Số là gia đình bác sĩ H có một người hầu gái đảm đang, tên là Lisa. Đúng ra Lisa là tên mượn. Lisa thật thụ đã bị thủ tiêu từ lâu. Nhưng thôi, ta cứ gọi người hầu gái hiện tại là Lisa cho tiện. Vả lại, tôi không biết tên thật người ấy là gì. Vì Lisa là nữ nhân viên ưu tú của CIA.

- Hẳn Lisa đẹp lắm?

- Bà đoán sai rồi. Lisa trạc ngũ tuần, không còn trẻ nữa.

- Ồ.

- Nhưng về chuyên môn, Lisa rất giỏi. Cơ hội may mắn đã tới, Lisa dụ được Môna. Nói cho đúng đây là công lao chung của hàng trăm điệp viên CIA hoạt động rải rác khắp thế giới. Nhờ hệ thống tình báo vĩ đại này, CIA phăng ra quá khứ của Môna, và biết được hồi còn con gái, Môna yêu một thanh niên Mỹ. Yêu nhưng không thành vợ, thành chồng. Ngày nay, Môna vẫn còn yêu.

- Chắc CIA đã dùng chàng thanh niên này làm hòn đá nam châm hút Môna qua Mỹ?

- Chính thế. Tuy nhiên, chàng thanh niên này đã chết.

- Chết rồi. Tội nghiệp quá!

- Đó là sự không may cho CIA. Chàng thanh niên có diễm phúc ấy là sĩ quan Mỹ xuất sắc, tử trận trên chiến trường Cao Ly, gần vĩ tuyến 38. Đến khi lục lọi giấy tờ để lại, nhân viên CIA mới phăng ra vết tích của mối tình vô vọng với Môna trong cuốn nhật ký. Muộn còn hơn không, CIA bèn áp dụng thủ đoạn quen thuộc: viết hư giả tuồng chữ chàng thanh niên kia, gửi tới Môna, khẩn khoản nàng sang Mỹ. Sau khi bác sĩ H. từ trần, Môna sống trong sự cô quạnh, cần được, an ủi. Nhờ bức thư giả, Lisa đã thuyết phục được nhà nữ bác học. Nếu không gặp trở ngại bất thường, bà có thể đội lốt Môna dễ dàng.

- Thưa, ông tiên đoán trở ngại bất thường nào không?

- Kể ra thì nhiều. Tuy nhiên, trở ngại bất thường có thể, hoặc không có thể xảy ra, tôi chưa dám quyết đoán. Về thân hình, bà giống Môna như tạc. Mắt và mũi của bà hơi khác, song thay đổi không khó. Cách đi đứng, phục sức, và thói quen, Lisa sẽ dậy lại cho bà. Riêng về giọng nói... Giọng nói của bà không giống Môna. CIA đã nghĩ ra cách đối phó: trước khi rời Mạc Tư Khoa, nữ bác sĩ Môna bị ho nặng, và mất giọng.

Ngần ngừ, Thu Thu hỏi:

- Thưa ông, Môna bao nhiêu tuổi?

Ông Hoàng phì cười:

- Tôi biết trước bà sẽ hỏi tôi.

Giọng nàng đượm vẻ sửng sốt:

- Lạ nhỉ, tôi vừa nghĩ ra xong.

Ông Hoàng cười to hơn:

- Người phụ nữ nào trong nghề cũng hỏi như bà. Kinh nghiệm dạy rằng đàn bà không sợ chết, bằng sợ già. Môna mới 25 tuổi. Nghĩa là về niên kỷ còn kém bà. Song nhìn ngoài, Môna không trẻ bằng bà, và không đẹp bằng bà.

Nói đoạn, ông tổng giám đốc đứng dậy. Nàng hỏi:

- Thưa, bao giờ tôi lên đường?

Ông Hoàng đáp:

- Bà sẽ đi ngay. Nguyên Hương lái xe đưa bà lên sân bay như mọi lần. Và như mọi lần, Nguyên Hươug sẽ trao thêm chỉ thị cần thiết để bà học thuộc và hủy trước khi đến Vạn Tượng.

- Thưa, đi Vạn Tượng?

- Phải. Tôi không muốn ra Bắc Việt bằng thả dù, hoặc tàu ngầm. Kể ra, hai phương tiện này dễ thực hiện hơn. Nhưng đây là trường hợp đặc biệt: bà giả làm nhà buôn Lào. Môna sẽ trở về Lào bằng đường hàng không, còn bà ở lại Hà Nội. Lý do thứ hai, là bà cần lên Lào để gặp Văn Bình.

- Thưa, Z.28 đang ở Lào?

- Như bà đã biết, Z.28 đi tu sau chuyến công tác Hồng Kông. Tôi nhờ nhiều người thuyết phục song Z.28 không chịu về. Công tác này được sửa soạn chu đáo từ lâu, Văn Bình cùng đi với bà ra Bắc. Vì chỉ có Văn Bình mới đủ tài ba và kinh nghiệm đương đầu với Phản gián Bắc Việt. Văn Bình kẹt ở Vạn Tượng, bà phải lên đường một mình. Tuy nhiên, tôi tin tưởng bà sẽ lôi kéo được Văn Bình.

Ông Hoàng lại ngồi xuống ghế. Như quên bẵng Thu Thu, ông chúi mũi vào tập hồ sơ dày cộm khác. Biết cuộc hội kiến đã xong, Thu Thu lặng lẽ ra ngoài.

Nguyên Hương vẫn ngồi chờ, gọn gàng trong bộ y phục thể thao tây phương màu trắng, và cái cặp da đen to tướng cầm tay.

- Chào chị.

Thu Thu mỉm cười. Nàng không lạ gì mối tình của cô thư ký trẻ đẹp với ngôi sao chổi Văn Bình. Nguyên Hương cũng biết khá nhiều về liên lạc mật thiết giữa Văn Bình và Thu Thu. Về tuổi tác, Nguyên Hương còn thua Thu Thu. Về sắc đẹp, Thu Thu già dặn hơn nhiều, mặc dầu Nguyên Hương rất đẹp.

Nguyên Hương đặt tay lên vai Thu Thu:

- Thật may, mà lại không mау cho chị. Vì chị phải đi một mình...

Nàng vừa liên tưởng đến Văn Bình. Không để ý, Thu Thu gạt ngang:

- Làm nghề nầy, cô không nên tình cảm vụn. Từ nhiều năm nay, phụ nữ bị coi thường vì chúng ta tình cảm vụn. Từ nhiều năm nay, ông Hoàng không tin vào khả năng của chúng ta. Lần thứ nhất, tôi vào vùng địch một mình. Văn Bình không đi mà hơn. Công tác thành công, tôi sẽ chứng tỏ cho ông Hoàng biết phụ nữ chúng ta không đến nỗi kém cỏi.

Nguyên Hương thở dài:

- Chị nói làm em xấu hổ. Em xét ra chưa bằng chị. Mọi lần đi tiễn Văn Bình, em thường lên Lăng Ông cầu nguyện. Lần này, Văn Bình đi vắng, em sẽ lên Lăng Ông cầu nguyện cho chị.

- Cám ơn cô. Tuy vậy, cô đừng ngại. Chắc chắn tôi sẽ trở về. Vạn nhất, tôi không trở về, cũng không có gì lạ. Cái chết của nghề gián điệp là chuyện thường, thường đến nỗi chúng ta quên bẵng, và không có thời giờ nghĩ đến.

Chiếc xe đua đắt tiền của Thu Thu nằm dài trước cửa. Nàng quay lại dặn Nguyên Hương:

- Phiền cô cho vệ sĩ cất vào ga ra. Hàng ngày cô nhớ cho máy chạy thật đều. Chạy độ 5 phút thì tắt. Vì để lâu sợ hỏng bình điện, và máy móc bị sét. Tôi rất ghét kbỉ về phải mượn xe người khác.

Chợt nhớ ra, nàng nói tiếp:

- Vội quá, tôi không kịp về nhà. Đêm nay, cô dặn bà chủ là tôi đi vắng vài ba tuần. À, tôi còn 5 cái áo dài hở cổ may ở đường Gia Long, phiền cô lấy giùm, treo vào tủ cho tôi. Cả 3 đôi xăng-đan đóng dở ở Caiinat nữa.

- Vâng, em xin lấy đủ cho chị.

Nguyên Hương trao cặp da cho Thu Thu. Hai người trèo lên xe hơi, phóng nhanh ra phi cảng. Trên con đường trắng phau phau. Với cái xe hòm đen cũ kỹ, sọc sạch này, Thu Thu từng ra trường bay nhiều lần. Thường thường, Văn Bình ngồi bên nàng. Chàng có thói quen lái xe một tay thật lẳng lơ, tay kia âu yếm quàng lưng nàng, xiết chặt lại. Hơi ấm của chàng ngấm vào da thịt nàng khiến nàng tê mê, muốn con đường trước mặt cứ dài ra mãi, dài không bao giờ hết.

Ngọn đèn lớn ngoài phi đạo bỗng nhiên bật sáng làm nàng chói mắt. Nàng đưa tay lên dụi.

❀ ❀ ❀

[1] 1

[2] 2

[3] 3

[4] 4

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.