Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4478 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Phi Tuần Vĩnh Biệt - ° ° °

❊ ❊ ❊

Sóng biển rập rình...

Con tàu trắng xinh xắn vẫn lượn vòng tròn như chơi bịt mắt, bắt dê, giữa biển khơi mênh mông.

Trời nắng lớn như thường ngày, nhưng khác thường ngày, gió đại dương chỉ thổi hiu hiu làm gợn sóng tăn tăn, con tàu hơi bồng bềnh rồi lấy lại thăng bằng như cũ.

Bề ngoài, đó là tàu đánh cá. Loại tàu đánh cá tối tân, trên năm đại dương có hàng vạn chiếc treo đủ loại cờ, từ cờ cường quốc Hoa-kỳ, Nga-sô đến cờ tiểu quốc ớ Nam Mỹ và Đông Nam Á. Nói đúng ra thì đây chưa hẳn là tàu đánh cá mặc dầu trên boong có lưới ni lông, ở đầu tàu và mũi tàu có những cái máy điện tử kỳ quái, có thể đánh hơi và nhìn thấy cá bơi dưới nước, chưa kể một ụ súng đặc biệt. Súng không bắn đạn mà là bắn một luồng điện nhẹ - chỉa thẳng xuống biển, sẳn sàng làm cá tê liệt trong khoảng khắc rồi quăng lưới xuống vớt lên dễ dàng như lấy đồ trong túi áo.

Nhưng như vậy cũng chưa đủ hoàn toàn đúng.

Vì trên tàu đã có một số người phục sức chỉnh tề, không phải là công nhân đánh cá. Theo phúc trình của thuyền trưởng khi ghé Hồng kông thì ngoài công nhân đánh cá thường lệ, tàu còn mang theo một số chuyên viên ngư nghiệp và hải dương học. Với nhiệm vụ đo đạc bề sâu một số khu vực dọc Thái Bình dương, trên hải phận quốc tế, nới mà các nhà bác học thế giới đang cố gắng tìm hiểu.

Nhưng như vậy cũng chưa hoàn toàn đúng.

Vì đây là con tàu của Trung Hoa lục địa. Chính phủ Bắc kinh ít khi chịu bỏ tiền mua dụng cụ đặt như vàng chỉ để lang thang ngoài khơi tìm cá, đánh cá, đo đạc chiều sâu để rồi báo cáo khách quan trước các hội nghị khoa học hàng hải quốc tế.

Mà đây là con tàu gián điệp. Con tàu đội lốt ngư nghiệp và hải học để tiến hành một công tác do thám vô cùng ghê gớm ở ngoài duyên hải Đông dương.

Nhóm bác học phục sức chỉnh tề, nét mặt đêm ngày đăm chiêu, không uống rượu, không hút thuốc lá - đúng ra là không được phép uống rượu, không được phéo hút thuốc lá - sinh sống như nhà tu khổ hạnh, chính là những chuyên viên gián điệp của một tổ chức ít tuổi đời nhưng nhiều sáng kiếng liều mạng và kinh thiên động địa.

Quốc tế Tình báo Sở.

Cơ quan do thám của Trung Hoa lục địa.

Đứng dầu nhóm chuyên viên trên tàu đánh cá giả hiệu ấy là một đại tá, tên Tze. Trên thế giới, đặc biệt ở Viễn Đông, chỉ có người dân Nam dương là mang tên cộc lốc gồm một chữ duy nhất, chỉ có tên người, không có tên họ. Tên người Tàu ít nhất phải gồm hai chữ. Song đại tá Tze chỉ muốn thiên hạ gọi mình là Tze. Người ta không biết Tze là tên hay họ, và thật hay giả.

Giả thì có phần chắc, vì QTTBS có một ban riêng, ban Ngụy danh, chuyên chọn tên giả cho nhân viên. Gia nhập Sở, nhân viên không được phép giữ tên cúng cơm của mình nữa. Mỗi lần thuyên chuyển nhiệm vụ, nhất là ra hải ngoại hoạt động, tên giả lại được choàng thêm một lớp khác, cứ như thế mãi.

Ngay cả các nhân viên trên tàu phục vụ dưới quyên đại tá Tze cũng không biết hắn là ai. Hắn là đại tá thật hay đại tá nhảy dù? Vì trên thực tế, một trung sĩ trong c ơ sở tình báo có thể đeo lon thiếu tá, đại tá, trong khi công tác, hoặc ngược lại, thiếu tá, đại tá có thể đeo lon trung sĩ, tùy theo hoàn cảnh.

Tuy nhiên, căn cứ vào lối đi đứng, ăn nói của đại tá Tze, người tinh ý có thể biết hắn là quân nhân cao cấp, đã quen với tác phong chỉ huy độc đoán. Hắn nói rất ít, và khi cần chỉ nói ngắn ngủi, cộc lốc, gần như sỗ sàng, cốt đủ hiểu. Bước chân thẳng tắp, đều đặn, đầu ngửa lên, ngực ưỡn, chứng tỏ Tze đã sống nhiều năm trong quân trại.

Tze phục sức xuềnh xoàng - bộ kaki cũ mèm luôn luôn được ủi phẳng nếp, đụng vào tưởng như có thể đứt tay, cái khóa thắt lưng bằng kềnh mạ vàng luôn luôn bóng loáng có thể soi gương rẽ tóc, đôi giày đen đế mềm cũng bóng loáng như vừa rời khỏi máy đánh xi-ra tự động của các tiệm bách hóa tối tân.

Cũng như các thủ lãnh điệp báo quốc tế khác, Tze là người không có đặc điểm nổi bật. Song hắn lại có thói quen mang nhiều mù-soa trắng trong túi. Vì hắn mắc bịnh khịt mũi của nhiều năm sống trong nhà giam ở Nhật bản. Nhưng Tze không nói cho thuộc viên biết.

Đại tá Tze là phó giám đốc Nha Hành động Đông-Nam-Á của QTTBS. Nha Hành động Đông-Nam-Á đặc trách các vụ lấy tin, ám sát, bắc cóc trong vùng. Nhân viên của Nha đếu từ quân đội xuất thân, phần lớn, nếu không là toàn thể, đều tốt nghiệp các trường huấn luyện chuyên nghiệp của SMERCH, phản gián Sô-Viết. Sau ngày Nga-Hoa nứt rạn, Tình báo Sở mở trường huấn luyện riêng tại Hoa-Bắc.

Tze thường phục vụ tại tổng hành doanh Bắc-Kinh, chỉ khi nào tối quan trọng mới xuất ngoại. Lần nầy, hắn đích thân điề khiển một con tàu đánh cá, theo lịnh của tổng giám đốc. Chỉ thị của tổng giám đồc như thường lệ cho Tze toàn quyền hành động, song đã đặt ra một phương hưnớg minh bạch:

"Phải hoàn thành kế hoạch kim cương với bất cứ giá nào"

"Với bất cứ giá nào", theo từ ngữ của Tình báo Sở, nghĩa là nếu cần Tze có thể hy sinh tính mạng của toàn thể nhân viên, nếu cần có thể sử dụng mọi hình thức quân sự, miễn hồ không gây ra chiến tranh.

Hôm ấy, sau khi lên boong tàu, dùng viễn kính - không phải viễn kính thường mà là viễn kính cực mạnh, có thể quan sát tường tận trong đường kính mấy chục cây số - đại ta Tze quay xuống phòng riêng, một ca-bin nhỏ ở đáy tàu, trang bị đủ tiện nghi như phòng lữ quán thượng hạng và đủ dụng cụ điện tử như hành doanh viễn thông trên bộ.

Con tàu đánh cá bề ngoài mảnh khảnh nh ưng các bộ phận thiết yếu đều được bọc sắt kiên cố, đạn đại bác bắn vào không bị hề hấn. Riêng ca-bin của đại tá Tze lại được bọc sắt kiên cố hơn nhiều, phải là bom một tấn rơi xuống chính giữa mới có hy vọng làm đổ xụp.

Trên boong tàu, lưới đánh cá chồng lên nhau bề bộn, song đó chỉ là tình trạng cẩu thả cố ý. Vì boong tàu được ghép thép dầy làm sân đậu cho hai phi cơ trực thăng, một quan sát, một chiếng đấu. Trực thăang quan sát kiểu Kaman HOK-I đã lên đường tới đảo Hoàng sa. Còn trực thăng chiến đấu là chiếc Sikorski HR28-I[48], bay nhanh, trang bị đầy đủ súng đạn.

Ở mũi tàu có một cái thạp hình vuông, ấn nút điện thì mở cữa ra. Trực thăng từ trên đậu xuống boong, chạy một quảng ngắn rồi từ từ xuống hầm, cửa thạp lại tự động đóng lại, phi cơ thám thính bay không tài nào nhìn thấy.

Phía dưới, sát ca-bin của đại tá Tze, cómột ngăn riêng, cũng bọc sắt, bên trong là một tiềm thủy đỉnh nhỏ, loại bỏ túi. Tàu ngầm này là phương tiện chuyển vận của đại tá Tze để liên lạc với một tàu ngầm khác lớn hơn, đang quanh quần ngoài xa và cũng là lối thoát tối hậu nếu tàu đánh cá bị bại lộ và bị đối phương oanh tạc tiêu diệt.

Song đại tá Tze không tin rằng sớm muộn phải chui vào tàu ngầm bỏ tiú. Sau nhiều năm hoạt động nguy hiểm, hắn đã thu thập được kinh nghiệm máu, tuyệt đối thận trọng, chỉ tiến bước khi nào nắm chắc được thành công.

bằng chứng đại tá đã cướp được phi cơ VTOL mà không cần bắn một viên đạn. Thật ra, hắn chỉ tốn một ít thuốc nổ và thuốc nổ ấy cũng do pháo đài ZZ cung cấp.

Ngồi trong ca-bin trước cái bàn sắt gắn vào hông tàu, đại tá Tze bèang khuâng nhìn tấm lịch đặt ngay ngắn bên cái đụng tàn thuốc lá sạch bóng. Sạch sẽ là phương châm sinh hoạt của người sống trên tàu biển. Tuy nhiên, cái dĩa đựng tàn này luôn luôn sạch sẽ vì không bao giờ được dùng, mặc dầu chủ nhân là kẻ nghiện thuốc lá.

Thật vậy, đại tá Tze hút mỗi ngày một bao, song từ ngày rời đất liền, lên con tàu đánh cá trá hình nầy, hắn phải bỏ hút. Cái dĩa đựng tàn trống trơn làm đại tá liên tưởng đến cái bát chiết-yêu bằng sứ cổ, đời Khang-Hi, miệng bịt vàng, được đạt trong phòng đại tướng tổng giám đốc Tình báo Sở, lúc nào cũng đầy ấp thuốc lá chỉ hút nửa điếu rồi dụi.

Trung ương không thiếu cán bộ cao cấp tài ba, nhưng đại tá Tze được chọn vì hắn thông thạo tình hình Việt-Nam, lần này phải đói phó với nhân viên điệp báo Sài-Gòn, và sau khi thành công, hắn còn phải tiếp xúc với Trung ương cục miền Nam. Nắm được những võ khí bí mật đang đươọc hoàn bị trên hàng không mẫu hạm ZZ, hắn sẽ có thể thay đổi được cục diện chiến tranh.

Tze hé miệng cười, vẻ mặt hỉ hả.

Ngọn đèn đỏ trên điện thoại phựt cháy. Nhân viên trong phòng kiểm soát báo cáo:

- Thưa đại tá, trực thăng vùa tới đảo Hoàng sa bình yên.

Tze cất tiếng:

- Liên lạc với bọn dưới đất chưa?

Tiếng đáp:

- Thưa rồi.

Tze gật gù:

- Sửa soạn cho anh em về, rồi mở hết tốc lực ra khơi. Liên lạc ngay với Trân-Châu.

Trân-Châu là bí danh của một tiềm thủy đĩnh cực mạnh đang nằm dưới biển thuộc hải phận quốc tế. Thưoéng leeơ, tiềm thủy đĩnh ít khi chạy ngầm ở hải phận quốc tế. Nhưng đây là trường hợp đặc biệt. Tình báo Sở cần thận trọng để tránh luồng mắt và vành tay tinh tế của địch.

Đại tá Tze suýt phá lên cười. Kế hoạch đang được tiến hành được gọi là Kim Cương. Tiểm thủy đĩnh "mẹ" ngoài khơi là Trân-Châu. Con tàu đánh cá giả hiệu là Ngọc Bích. Toàn là tên nữ trang đắt tiền.

Tze không thích đàn bà. Đúng hơn, hắn không thích nịnh đàn bà và khi giận dữ, đánh bằng bông hồng. Bình sinh, hắn coi đàn bà như đồ chơi, là món hàng đấu giá, ai có đủ tiền là mua được. Trong đời, hắn từng chinh phục nhiều người đàn bà có sắc đẹp mê hồn mà không cần tán tỉnh. Hắn chỉ cần tặng một số nữ trang kim cương, trân châu, ngọc bích...

Lần nầy, đại tá Tze cười ha hả, ra vẻ đắc chí.

Tze sẽ không cưới, sẽ không đắc chí nữa, nếu biết được sự việc xẩy ra trên đảo Hoàng sa.

Trên đảo Hoàng sa, cách con tàu đánh cá của Tze không bao xa, ván bài đang tới hồi quyết liệt...

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.