Dường như một bàn tay vô hình vừa lay Lisa dậy.
Trong quá khứ, mỗi khi có chuyện nguy hiểm xảy ra trong giấc ngủ, nàng thường giật mình, thức tĩnh. Huấn luyện viên CIA cho Lisa biết đó là giác quan thứ sáu, linh tính thành thạo của kẻ sống lâu trong nghề điệp báo hành động. Song Lisa lại cho đó là mẫu thân nàng hiện hình để báo động.
Trời tối như hũ nút.
Nhờ cặp mắt được tập luyện để nhìn quen trong đêm, Lisa đã khám phá ra một quang cảnh khác thường. Nàng không thề nào lầm được.
Cái nắm cửa bằng đồng đang quay tròn. Hồi chiều, trước khi chợp mắt, Lisa khóa cửa kỹ càng.
Như vậy nghĩa là ngưài lạ đang lẻn vào nhà, và hắn có chìa khóa. Kim đồng hồ lân tinh ở cườm tay nàng chỉ 10g 40. Nàng lo toát bồ hôi. Không ngờ nàng ngủ quên quá lâu. Mặt khác, Thu Thu ra đi từ chiều vẫn chưa về. Chắc Thu Thu đã gặp bất trắc...
10g 40...
Còn 20 phút nữa đến giờ Lisa mở điện đài, liên lạc với vệ tinh CIA. Trong thời gian này, nàng phải tìm ra sự thật.
Cánh cửa hé ra một phần, đủ một người lọt vào. Gió lạnh luồn qua cửa, thổi tung cái khăn ni-lông để trên buýp phê. Trong bóng tối, Lisa thấy rõ tấm vải hình chữ nhật bay lửng lơ giữa nhà rồi rớt xuống nền gạch. Nàng cũng thấy bộ quần áo rộng của người lạ, một gã đàn ông lực lưỡng song chân bước thoăn thoắt, nhẹ nhàng như vượn.
Gã đàn ông vòng tay ra sau, khép cửa lại.
Rồi hắn áp lưng vào tường, đảo mắt bốn phía. Lisa ngồi khuất ngoài bao lơn nên hắn không thấy. Dầu chạm trán nàng, hắn cũng ít hy vọng phăng ra vì trời tối om như đêm ba mươi Tết. Lisa nhìn rõ hơn hắn vì ngoài kinh nghiệm hấp thụ trong trường CIA, nàng còn có thiên bẩm về dạ hành nữa [1] .
Hắn rút trong túi ra một cây đèn bấm nhỏ, bằng bút máy. Một vệt sáng xanh tí hon xuyên qua màn tối dầy đặc. Hắn chiếu đèn bấm khắp phòng, dường như để làm quen với cách bày biện.
Hai phút sau, hắn từ từ tiến vảo phòng ngũ.
Giày hắn đế cờrếp nên bước êm ru, phải có nhĩ tay bén nhậy như Lisa mới nghe được. Đến cửa phỏng ngủ, hắn ngần ngừ một vài giây, rồi xô vào.
Nhẹ nhàng, Lisa bước theo. Nàng vẫn giữ thái độ bình thản và lì lợm thường ngày.
Gã đàn ông tần ngần một lát trước tủ áo trước khi mở ra và cho tay vào lục lọi. Dưới ánh đèn bấm, hắn lục lọi một cách ung dung, không làm quần áo mất thứ tự, chứng tỏ hắn là chuyên viên trong nghề.
Đột nhiên, hắn ngừng tay.
Có lẽ hắn vừa nhớ đến một chuyện quan trọng. Lisa thấy hắn khép cửa tủ, hấp tấp quay ra giường ngủ, vén mùng quan sát. Không thấy ai trong giường, hắn khựng người, vội vã trở ra phòng khách, sửa soạn ra sân.
Nghiên cứu bộ điệu của người lạ, Lisa biết chắc hắn không phải là nhân viên an ninh của Trung tâm. Dầu hắn là ai, Lisa cũng phải lột mặt nạ.
Gã đàn ông đang lò mò trong tối thì đèn được bật sáng quắc. Hắn giật mình, đút bàn tay phải vào túi. Song Lisa đã cất tiếng, giọng đe dọa:
- Bỏ tay ra.
Gã đàn ông giương cặp mắt ngơ ngác nhìn Lisa. Trong một phần mười giây đồng hồ, Lisa đã quan sát được rõ ràng người lạ từ đầu xuống chân. Hắn mặc áo choàng rộng màu đỏ tươi, đội mũ vải cùng mầu. Tuy thân hình cao lớn, hắn lại có nước da xanh tái, không phải mầu da trắng của người phương Tây mà là mầu da bủng beo của người châu Á ít được phơi nắng.
Lisa gằn giọng lần nữa:
- Ông là ai? Ông vào đây ban đêm làm gì?
Lưỡi dao nhọn hoắt, và sáng loáng nhảy gọn vào tay người lạ không biết từ bao giờ. Lisa lùi một bước, dựa lưng vào tường.
Người nữ điêp viên CIA không tỏ vẻ kinh sợ trước mũi dao chí tử sắp phập xuống. Tuy sửc yếu, nàng vẫn đủ bản lãnh đọ tài với tên sát nhân. Lăn lộn nhiều năm trong nghề, nàng đoán biết gãđàn ông hung dữ này không thuộc vào hàng cao thủ.
Lisa tìm cách kéo dài thời giờ:
- Ông là ai? Tại sao ông muốn giết tôi?
Người lạ đáp, giọng khàn khàn, mệt mỏi:
- Thật ra, tôi không có ý định hại bà. Tôi vào đây để làm một công việc khác. Không may bà ở nhà. Và không may bà lại thức. Vì vậy bà phải chết.
Hắn tiến sát, lưỡi dao quay một vòng trong không khí. Lisa lách sang bên. Nàng né rất nhanh, khiến mũi dao đâm trượt xuống tủ buýp phê. Gã đàn ồng hoành dao, phóng nhát thứ hai. Lisa chạy sang phòng khách. Hắn rượt theo.
Bất thần Lisa đứng lại, xỉa bàn tay phải ra. Nàng đánh vào cườm tay hắn cho lưỡi dao tuột xuống.
Song hắn nghiến răng chịu đau, 5 ngón tay bấu chặt lấy chuôi dao bằng ngà voi. Rồi hắn thét lên một tiếng thét ghê hồn. Lisa có cảm tưởng tiếng thét của hắn vang dội khắp thung lũng, đánh thức mọi người dậy.
Mắt hắn chuyên sang đỏ ngầu như tóe máu. Gân tay hắn rung lên bần bật. Hắn lại tiến lên, khoa dao.
Lisa lùi, lùi thêm nữa. Nếu ra được bao lơn, nàng sẽ nhảy xuống vườn. Nhưng gã đàn ông đã đoán được mưu kế của nàng. Hắn đi vòng ra cửa bao lơn, dồn nàng vào góc. Bước vội, nàng vướng chân bàn, trượt ngã.
Gã đàn ông rú lên cười sằng sặc, lưỡi dao lấp lánh dưới đèn, bổ xuống. Nằm dài trên sàn nhà, Lisa chờ chết. Thế là hết. Nàng chưa trả được thù mẹ. Nàng chưa làm tròn được nhiệm vụ do CIA giao phó với nhiều tin tường. Thu Thu phải tiếp tục hoạt động một mình giữa trăm ngàn nguy hiểm.
Bỗng một tiếng súng nổ chát chúa.
Tiếp theo là tiếng chân người rầm rập và tiếng hú quái đản. Lưỡi dao rơi xuống gạch đánh keng. Gã đàn ông ôm cánh tay trúng đạn, lảo đảo dựa vào buýp-phê trước khi gieo mình xuống đi- văng.
Lồm cồm bò dậy, Lisa thấy hai quân nhân đội mũ sắt sồng sộc chạy vào khẩu tiểu liên trên tay còn nghi ngút khói.
Một người hỏi Lisa giọng lo lắng:
- Bà có hề gì không?
Tay nắn đầu gối, Lisa lắc đầu. Người thứ hai suýt soa:
- May quá, chúng tôi đến kịp. Nếu không...
Nói đoạn, hắn giáng bá súng vào gáy gã đàn ông lạ mặt, rồi ghé vai xốc đống thịt mềm nhũn ra cửa.
Lisa còn bàng hoàng thì một người thứ ba từ bên ngoài khệnh khạng bước vào, lẳn mình trong bộ quân phục Xô Viết. Liếc nhìn cầu vai, nàng biết hắn là thiếu tướng an ninh KGB.
Nàng sực nhớ ra một khuôn mặt quen thuộc. Khuôn mặt xương xẩu và lạnh như băng này đã xuất hiện đêm qua trong khu rừng bao vây Trung tâm KX.
Hắn dõng dạc lên tiếng:
- Chào Lisa. Tôi là thiếu tướng Luy xốp.
Dáng điệu mệt mỏi, người nữ tỳ ngồi xuống ghế:
- Chào thiếu tướng. Quả thật tôi không ngờ. Suýt nữa tôi mất mạng. Tôi không ngờ gian phi lại lọt được vào Trung tâm. Nếu bác sĩ Môna ở nhà thì thật nguy hiểm.
Luy xốp chìa thuốc lá mời:
- Xin lỗi bà. Bà yên tâm. Từ nay sẽ không còn chuyện đáng tiếc xảy ra như đêm nay nữa.
Lisa khéo nhắc lại câu hỏi tò mò:
- Lạ thật. Đại tá Bun vích dặn tôi là Trung tâm được bảo vệ cực kỳ nghiêm mật, một con chim lạ cũng không thể lọt vào, thế mà... Thế mà tay sai của địch dám lẻn vào phòng riêng của bác sĩ Môna để ám sát.
Vẻ bối rối hiện trên mặt Luy xốp. Hắn giả vờ thở khói thuốc lá trên trần nhà để chọn câu trả lời. Một phút sau, hắn cười đáp:
- Không phải đâu. Người đàn ông hồi nãy không phải là tay sai của địch. Hắn là nhân viên ở đây. Đúng hơn, hắn phục vụ trong khu vực Đỏ. Bà nhìn bờ-lu và mũ của hắn thì rõ. Hắn suy nhược thần kinh nên được đưa tới bệnh xá điều trị. Bệnh xá ở cách đây nửa cây số. Thừa cơ đêm hôm, hắn trốn ra ngoài làm bậy.
Lisa thở phào ra vẻ đã hoàn hồn:
- À, ra thế!
Thiếu tướng Luy xốp xoa hai tay vào nhau:
- Bà cũng đừng ngại cho bác sĩ Môna. Đêm nay, bác sĩ dùng cơm với đại tá Bun vích. À, nhân tiện, tôi cần dặn bà một điều. Một điều quan trọng…
- Thiếu tướng muốn tôi khóa cửa cẩn thận phải không?
- Không. Cửa mở suốt ngày đêm cũng không sợ mất mát. Tôi chỉ yêu cầu không thuật lại chuyện vừa xảy ra cho bác sĩ Môna, cũng như cho bất cứ ai trong Trung tâm biết.
Lisa ngó Luy xốp trân trân:
- Thưa... có lẽ tôi không dám tuân lệnh của thiếu tướng.
Luy xốp nhún vai:
- Ở đây, từ trước đến nay, chưa ai cưỡng lại lệnh của ban An ninh, do tôi điều khiển. Kỷ luật ở đây rất nghiêm khắc. Mạc Tư Khoa cho tôi được toàn quyền. Cách đây một tháng, một nhân viên đã bị hành quyết về tội bất phục tòng.
Mặt người nữ tỳ hơi tái:
- Nghe thiếu tướng nói, tôi rất lo ngại. Là công dân Xô viết trung thành, tôi sẵn sàng nghe theo sự dậy bảo của thiếu tướng. Song còn bác sĩ Môna. Bà Mổna sẽ khiển trách tôi nếu việc này đến tai.
Luy хốр cười nửa miệng:
- Tôi bảo đảm là bà Môna không biết. Thôi, chào bà.
Luy xốp quày quả đi ra, không chờ Lisa chào lại. Bâng khuâng, người nữ nhân viên CIA nhìn đồng hồ. Bên ngoài bóng tối đã phủ kín thung lũng. Tuy chưa ăn tối, Lisa không thấy đói.
Một niềm lo âu kỳ lạ tràn ngập lòng nàng.
❀ ❀ ❀
[1] 3