Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4478 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Tia Sáng Giết Người - Quyển Hạ - ° ° °

❊ ❊ ❊

Suzy đóng cửa phòng.

Nàng mỉm cưới sung sướng khi thấy hai con đã ngủ say sưa. Như thường lề, nàng thức rất khuya. Phụ nữ Nhật thường thức khuya chờ chồng.

Đứng trước tấm gương lớn, nàng chậm rãi cởi quần áo. Xong xuôi, nàn khoác áo ngủ rộng thùng thình bằng voan ni-lông vào người. Sau làn vải mỏng dính, nbững đường cong tuyệt diệu của nàng nổi lên rõ ràng. Ngày xưa, Văn Bình thường thích nàng mặc áo ngũ bằng voan. Chồng nàng cùng thích nàng mặc áo ngủ bằng voan.

Suzy tắt đèn trần, để lại ngọn đèn đêm xanh mát. Nàng nghe tiếng dép dừa lệt xệt.

Chồng nàng: thiếu tướng Timôsenkô, hiện đội tên Luy xốp. Vẻ mặt mệt mỏi, Timôsenkô bước vào, ngồi bệt xuống giường. Suzy xà xuống, giọng âu yếm:

- Anh đi nghỉ nhé!

Timôsenkô gật đầu:

- Ừ, vì anh phải đi sớm. Bốn giờ sáng, phi cơ rời Wattay. Lần này anh vắng mặt độ 2 tuần.

Suzy phụng phịu:

- Hai tuần, lâu quá.

- Tuy là sĩ quan cấp tướng, anh vẫn phải triệt để tuân lệnh Trung ương. Anh sẽ cố gắng về sớm, rồi chúng mình qua Đông Kinh chơi.

Hai tiếng Đông Kinh như tiếng sét dội bên tai Suzy. Nàng thừ người một lát. Bỗng nhiên nàng nghĩ đến chàng. Người đàn ông cường tráng, khôi ngô, có vẻ đẹp và sức mạnh như thiên thần Hy Lạp. Từ lần gặp nhau ở Đông kinh, mỗi người đi một ngả.

Biết lỡ lời, Timôsenkô nín lặng.

Kỷ niệm Đông Kinh rồn rập trong lòng hắn. Đêm ấy, cánh tay quấn bông băng trắng xỏa, hắn quàng ngang lưng nàng, chậm chạp bước ra khỏi sứ quán Việt Nam. Lên xe, hắn nghe rõ tiếng nghiến răng và thở dài áo não củu Văn Bình, kẻ thù nghề nghiệp, và cũng là kẻ thủ tình ái của hắn.

Timôsenkô bị thua Văn Bình về nghề nghiệp, nhưng lại đánh bại Văn Bình về tình ái. Đâm ấy, hai người đàn ông khác chủng tộc ngồi đối diện nhau bên lò sưởi củi reo lách tách.

Hắn hỏi Văn Bình:

- Nhà tôi quen anh từ lâu rồi phải không?

Văn Bình đáp:

- Từ lâu rồi. Trước khi nàng làm bạn với anh. Anh đừng giận nàng, tội nghiệp. Bây giờ nàng yêu anh tha thiết. Anh nên bằng lòng với số phận của anh.

Timôsenkô nhún vai:

- Song, anh là kẻ thắng, tôi là kẻ bại.

Văn Bình cũng nhún vai:

- Anh là kẻ thắng đúng hơn. Trong đời, không thắng lợi nào bằng thắng lợi trong tình trường...

Sự thật là thế. Suzy đã hoàn toàn thuộc về Timôsenkô. Có thể trong lòng nàng còn vương lại một vài dư âm của quá khứ, nhưng nàng vẫn nghĩ đến thiên chức làm vợ, làm mẹ. Hắn đã đè bẹp Văn Bình.

Hắn ngẩng đầu nhìn nàng. Nàng vẫn đẹp như hồi hắn gặp nàng, cách đây đã lâu. Nàng vẫn đẹp như hoa khôi thế giới. Nàng vẫn đẹp như những giấc mộng đẹp nhất của hắn.

Nàng cũng ngẩng đầu nhìn hắn. Timôsenkô đứng dậy, tâm thần xao xuyến. Hắn muốn ôm nàng vào lòng vuốt ve. Song một tiếng động vừa nổi lên ngoài cửa.

Ngoảnh ra, hắn bàng hoàng như trúng phong. Cửa phòng được mở ra từ từ. Một người lạ từ từ bước vào.

Một nhà sư.

Một nhà sư trung niên, dáng dấp cao lớn, khoan thai, đầu cạo trọc, khoác áo cà sa vàng sặc sỡ.

Nhà sư đứng ở ngưỡng cửa, chấp tay vái:

- A di đà Phật. Kính chào ông bà thiếu tướng Timôsenkô.

Timôsenkô rút súng nhanh như chớp. Là thiện xạ, hắn đã rút súng là trên đời này không ai thoát chết. Song nhà sư đã cúi đầu:

- Xin thiếu tướng cất súng vào túi. Tôi đến đây một mình với chuỗi tràng hạt. Vả lại, tôi đến đây với ý niệm chủ hòa.

Suzy nhìn nhà sư bằng cặp mắt sửng sốt. Rồi nàng thét lên nho nhỏ:

- Trời ơi, Văn Bình.

Văn Bình, vâng nhà sư là Văn Bình Z.28, lại nghiêng mình:

- Vâng, thưa ông bà, tôi là Tống Văn Bình, bạn cố giao của ông bà...

Timôsenkô chĩa súng vào ngực Văn Bình:

- Anh vào đây làm gì? Anh đừng hòng ám sát tôi. Anh cũng đừng hòng đoạt Suzy trên tay tôi.

Văn Bình nghiêm giọng:

- A di đà Phật. Thiếu tướng đừng quên tôi là nhà tu hành. Nếu không khoác áo cà sa này, tôi cũng không dám tơ tưởng đến bà nừa. Tôi đã nói rõ điều ấy từ hồi chúng ta gặp nhau ở Đông Kinh rồi.

- Vậy ông đường đột vào nhà tôi làm gì?

- Xin lỗi thiếu tướng. Tôi có một việc quan, trọng cần nói.

- Đây là nhà riêng của tôi. Việc công, yêu cầu ông đến sứ quán. Sứ quán mở cửa từ 8 giờ sấng, tôi sẵn sàng tiếp ông.

- Lẽ ra, theo phép lịch sự tối thiểu tôi không thể vào nhà riêng, nhất là vào phòng riêng của thiếu tướng. Song tôi không thể chờ đến mai. Sáng mai, thiếu tướng sẽ lên phi cơ sớm.

- Té ra ông núp nghe chuyện bí mật. Lính gác đâu?

Văn Bình mỉm cười:

- Tôi lại phải xin lỗi thiếu tướng lần nữa. Thiếu tướng gọi khàn hơi, lính gác cũng không thưa đâu. Vì họ đã ngủ say rồi.

- Ông đã giết những người vô tội. Tôi sẽ giết ông để trả thù.

- Muốn giết tôi nào khó khăn gì, thiếu tướng chỉ cần lảy cò. Từ xưa đến nay, thiếu tướng chưa bao giờ bắn trật. Nhưng có 2 điều khiến thiếu tướng không thể giết tôi: thứ nhất, tôi không phạm đến tính mạng của lính gác trong tư thất, tôi chỉ dùng phép thần ảo công đột nhập vào hành lang, rồi mượn thủ thuật nhu đạo làm họ ngủ thiếp 15 phút; thứ hai, thiên hạ sẽ chê cười nếu thiếu tướng giết tôi.

- Trong nghề này, tình cảm là phụ, ai chê cười cũng mặc.

- Dư luận trên thế giới sẽ chê cười thiếu tướng là lợi dụng chức vụ để giết một người trước kia đã quen vợ thiếu tướng. Và tôi tin rằng bà sẽ chê cười thiếu tướng nhiều nhất.

Timôsenkô đỏ mặt, ngồi yên. Suzy lên tiếng:

- Anh Văn Bình gặp chúng tôi về việc gì?

Văn Bình đáp, giọng cung kính:

- Thưa bà, để xin tha cho hai nữ nhân viên vừa được đưa từ biên giới về đây.

Suzy quay sang chồng, vẻ trách móc:

- Tại sao anh đã cam kết với em là không bắt nhân viên của Văn Bình mà lại giam họ?

Timôsenkô thở dài:

- Đây là một vụ quan trọng, vô cùng quan trọng, vượt khỏi thẩm quvền của anh. Hai thiếu phụ này đã cải trang làm công dân Xô Viết, lọt vào Trung tâm KX. Chắc em đã biết KX là Trung tâm tối mật, định đoạt cho sự mất còn của Liên Xô và phe xã hội chủ nghĩa ở Đông Nam Á. Anh không thể nào, anh cũng không có quyền tha họ.

Văn Bình chậm rãi nói:

- Trung tâm KX rất quan trọng, điều này chúng tôi cũng biết. Chúng tôi lại biết Trung tâm KX quan trọng gấp vạn lần sinh mạng của hai nữ nhân viên. Song vì là bạn lâu năm của ông bà thiếu tướng, tôi đánh bạo tới điều đình. Mang hai thiếu phụ về Mạc Tư Khoa, thiếu tướng sẽ chẳng khai thác được gì, họ là nhân viên trung cấp nên thà chết không bao giờ chịu đầu hàng.

Rốt cuộc, thiếu tướng phải xử tử họ.

- Dĩ nhiên.

- Và dĩ nhiên là chúng tôi sẽ báo thù bằng cách oanh tạc Trung tâm KX.

- Đại chiến sẽ xảy ra.

- Thiếu tướng tính sai rồi. Nếu phe tự do dội bom Mạc Tư Khoa, hoặc một căn cứ nào trên lãnh thổ Xô Viết, đại chiến có thể sẽ xảy ra. Tôi nói "có thể" vì hiện nay không nước nào dại dột gây đại chiến. Nhưng KX lại tọa lạc trên đất Bắc Việt. Nga Xô lại không tuyên bố cho thế giới biết là cỏ một Trung tâm tối mật ở Bắc Việt.

Không quân của chúng tôi tấn công Bắc Việt ngày cũng như đêm. Nội ngày nay, một trăm pháo đài chiến lược B-52 sẽ tập kích Trung tâm KX, phá tan thành đất bằng. Mạc Tư Khoa sẽ phải ngậm miệng, nuốt bồ hòn làm ngọt. Vì nếu phản đối sẽ vạch áo cho người xem lưng. Phản đối sẽ tự tố cáo trước dư luận thế giới rằng Nga Xô đặt căn cứ tại Bắc Việt. Vả là căn cứ phóng Tia sáng Giết người, có thể đe đọa an ninh và sinh mạng của hàng ngàn triệu nhân dân Châu Á. Hàng chục quốc gia sẽ vùng dậy phản đối ầm ỹ. Vừa mất thể diện quốc tế. Mạc Tư Khoa vừa mất hàng trăm triệu đô la. Mất một cách vô ích...

Timôsenkô nhíu mày nghĩ ngợi. Văn Bình đã nói đúng. Một phút sau, Timôsenkô hỏi:

- Đề nghị của anh ra sao?

Văn Bình đáp:

- Chúng ta sẽ ký với nhau một thỏa ước trong danh dự. Thiếu tướng trả tự do cho hai nữ nhân viên của tôi. Đền lại, chúng tôi sẽ nhắm mắt làm ngơ cho thiếu tướng gỡ máy móc, dụng cụ rời Trung tâm KX tới địa điểm bí mật khác. Tôi xin đề nghị một cuộc hưu chiến 3 tháng.

- Lấy gì bảo đảm cho sự thành thật của anh?

- Lần trước, tại Đông Kinh, chúng ta đã cam kết với nhau bằng miệng, và lời cam kết đã được thi hành đúng đắn [1].

- Vì lần ấy...

- Vì lần ấy, có Suzy làm chứng...

- Anh không nên kéo vợ tôi vào vụ này.

- Suzy cần đứng ra làm trung gian. Thiếu tướng không dại gì để mất Suzy, vì thưa thiếu tướng, nếu bỏ hết sự nghiệp để theo Suzy tôi cũng nhận lời liền, không cần cân nhắc. Chiếm được Suzy, thiếu tướng đã làm chủ được một kho báu của nhân loại. Tôi cũng chẳng dại gì thất hứa để bị Suzy khinh rẻ.

Ngoảnh sang Suzy, Văn Bình hỏi:

- Bà bằng lòng không?

Suzy nhìn chồng, luồng mắt van lơn. Timôsencô lặng lẽ lấy chai vốt ka trên bàn rót vào ly rồi nói: '

- Hừ, tôi không ngờ lại gặp anh. Ở đâu cũng gặp anh. Anh là quỷ Sa tăng.

Văn Bình cười:

- Ở Đông Kinh, thiếu tướng đã mắng tôi một lần là quỷ Sa tăng. Lần này, thiếu tướng đã lầm. Vì tôi bỏ ông Hoàng đã lâu. Tôi về Vạn Tượng tu gần một năm nay. Nể lời ông Hoàng, tôi đến gặp thiếu tướng.

Timôsenkô tợp một ngụm vốt ka:

- Thôi được. Lần này là lần cuối. Anh đã trả tự do cho tôi ở Đông Kinh, lần này tôi trả tự do cho hai nữ nhân viên của anh. Thế là huề.

Văn Bình chắp tay xá:

- Trân trọng cám ơn thiếu tướng. Bao giờ nhân viên tôi được tha?

Timôsenkô đáp:

- Ngay bây giờ. Tôi sẽ cho xe hơi chở họ về sứ quán Nam Việt. Song còn đề nghị hưu chiến...

- Suzy.

Suzy đứng dậy:

- Vâng, em bằng lòng. Nhận lời đi, anh Timôsenkô. Em tin là Văn Bình giữ đúng lời hứa.

Văn Bình chắp tay xá lần nữa:

- Bây giờ tôi xin cáo từ.

Timôsenkô hỏi:

- Anh về chùa ư?

Văn Bình lắc đầu:

- Không. Tôi đã thề là không bao giờ ở cùng một nơi với Suzy nữa. Dầu sao tôi cũng là con người. Tôi sợ ở gần sẽ không kềm hãm được lòng. Vì hạnh phúc của Suzy, vì anh, vì các con anh, tôi phải đi xa. Đi thật xa.

Timôsenkô chia tay:

- Từ lầu, tôi vẫn ao ước bắt tay một đối thủ đồng cân, đồng lạng. Xin anh chấp nhận lời yêu cầu tha thiết của tôi.

Văn Bình lại lắc đầu:

- Tôi không dám tranh tài với anh nữa. Hồi ở Đông Kinh, tôi đã thú nhận thua anh. Lần nầy nữa, tôi xác nhận lại quan điểm của tôi. Được Suzy, auh có thể lấy làm hãnh diện. Thôi đêm đã khuya rồi, anh cần nghỉ để mai đi sớm. Tôi chờ hai nữ nhân viên của tôi tại sứ quán Nam Việt.

Văn Bình khép cửa. Suzy vẫn ngồi yên, mắt đỏ hoe.

Ngoài đường, trời bỗng đổ mưa. Mặt Văn Bình đầy nước. Cũng may trời mưa nên Vân Bình có thể tự an ủi rằng đó không phải là nước mắt.

Sài Gòn, một đêm trăng sáng

Người Thứ Tám

--------------------------------

Câu chuyện Như Luyến - Đoàn Trung đã được thuật lại trong cuốn "Một vụ đánh cắp tài liệu Nguyên tử" đã xuất bản.
Thiên tình sử giữa bộ ba Văn Bình - Suzy - Timôsenkô đã được thuật lại trong Z.28 Phù Tang Nổi Sóng đã xuất bản (thượng và hạ).

❀ ❀ ❀

[1] 2

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.