Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4478 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Tia Sáng Giết Người - Quyển Hạ - ° ° °

❊ ❊ ❊

Thu Thu cũng phải đối phó một mình với khẩu liên thanh Maxim ghê gớm.

Nàng nhếch mép cười ngạo nghễ khi nhận ra Mi-fai, thuộc viên thân tín của đại tá Sisumang. Nàng cười ngạo nghễ vì thấy ngón tay của hắn không đặt vào cò súng. Nghĩa là hắn chưa dám hạ thủ nàng. Chi tiết này mang lại cho nàng một hy vọng rộng lớn.

Nàng bảo hắn, giọng ôn tồn:

- Anh coi chừng, đại tá sắp quay lại. Đại tá đã cho anh về ngủ, anh bén mảng tới phòng này làm gì? Và ai cho phép anh chĩa súng vào người tôi?

Gã vệ sĩ Mèo cười hềnh hệch:

- A ha, đóng kịch khéo quá! Bà đánh lừa được ông quan năm dại gái, chứ không đánh lừa được tôi. Tôi đứng núp ngoài cửa, thấy rõ bà hạ sát Gary.

- Bịa đặt.

- Ồ, ngụy biện làm gì nữa. Bà đã chặn nghẽn mạch máu lên óc của hắn. Chỉ liếc qua ngón tay điểm huyệt của bà, tôi biết ngay bà không phải là nhà nữ bác học chân yếu tay mềm. Bà phải là đai đen nhu đạo, giỏi môn atémi. Bà ơi, tôi cũng là đai đen nhu đạo, và cũng là võ sĩ cừ khôi atémi. Đây, tôi nói thẳng cho bà biết: bà là đồng lõa của tên phản bội Gary. Bà phải chết. Tôi sẽ giao bà cho đại tá Sisumang.

- Đại ta sẽ không tin anh đâu.

- Vậy tôi làm tờ trình thẳng lên tướng Luy xốp.

- Té ra anh phản đại tá.

Không đáp, Mi-fai lia khẩu tiểu liên nửa vòng. Loại súng Maxim -Tôkarếp này, Thu Thu đã thấy nhiều lần tại Trung Quốc trong cuộc chiến tranh Hoa-Nhật. Nó bắn rất nhạy, chỉ phiền một điều là hơi cồng kềnh. Đặt trên càng sắt thì bắn trúng dễ dàng, còn nếu cầm tay thì nặng nề.

Biết vậy, nàng không sợ nữa. Nàng tin có thể chế ngự được gã vệ sĩ Mèo thông minh.

Nàng tìm cách hoãn binh:

- Mi-fai, anh lầm rồi. Anh có bỏ súng xuống không nào.

Vừa nói, nàng vừa tiến lên một bước.

Mi-fai quát to:

- Dừng lại, không tao bắn.

Dùng danh từ "mày, tao" thô bỉ, Mi-fai đã không kiêng nể nàng nữa. Bắt buộc nàng phải liều mạng. May thì nàng quật được hắn, đoạt khẩu súng và đưa hắn về chầu Diêm chúa.

Nhược bằng không may...

Không may thì một xác-giơ Maxim sẽ cắm tua tủa vào người nàng. Dầu sao, nàng cũng không còn thời gian đắn đo thành bại nữa.

Вỗng có tiếng của mở.

Rồi tiếng kêu:

- Gì thế, Mi-fai?

Đó là tiếng nói của Sisumang. Nghe tiếng chủ, gã vệ sĩ Mèo nhìn về phía cửa.

Trong một vi phân tích tắc, hắn quên bẵng Thu Thu. Và sự cẩu thả này đã được nàng lợi dụng triệt để.

Nhanh như chớp, nàng phóng lại bàn, chộp khẩu Na-găn. Mi-fai vụt quay người lại đưa tay lên cò.

Thu Thu không vớ được khẩu súng quen thuộc. Chân nàng vướng thùng nước mà Mi-fai bưng vào hồi nãy. Nàng ngã sóng soài trên đất. Mi-fai chĩa súng vào người nàng.

Nàng định cuộn tròn người, lăn vào góc nhà, song lệnh của thần kinh hệ không đủ sức sai khiến các đường gân, thớ thịt đã bị đau điếng. Nàng biết là không còn cách nào thoát chết.

Trừ phi...

Mọi việc diễn ra rất nhanh, nhưng không hiểu sau khi ấy thời gian lại chậm hẳn lại, và những kỷ niệm vui buồn lẫn lộn diễn qua trí nàng. Đột nhiên, nàng cảm thấy tâm thần thơ thới. Lúc bước chân vào nghề điệp báo, nâng đã đoán trước ngày mai bấp bênh và kinh khủng. Nàng đã can đảm chấp nhận may rủi.

Và đây là phút cuối cùng của cuộc đời trôi nổi...

Nàng nhắm nghiền mắt, sẵn sàng đợi chết một cách bình thản và lì lợm.

Một tràng đạn tiểu liên nổ ròn.

Rồi một tiếng ối.

Tiếp theo tiếng keng của khẩu súng nặng nề rớt xuống sàn gạch.

Thấy mình còn sống, Thu Thu mở mắt, trống ngực đập mạnh. Sisumang đã nổ súng cứu nàng. Viên đạn của gã đại tá Lào trúng cái đồng hồ vàng cườm tay phải Mi-fai.

Tên vệ sĩ Mèo vứt súng, ngồi thụp xuống. Loạt đạn tiểu liên của hắn không trúng Thu Thu mà là bắn tua tủa vào tường.

Nếu là dịp khác, Thu Thu đã reo lên một tiếng khâm phục. Sisumang quả là thần xạ. Nếu hắn rút súng chậm, nàng đã thành người thiên сổ. Ngón tay của Mi-fai vừa ướm cò súng thì phát đạn 9 li của Sisumang đã làm xương cổ tay hắn vỡ nát, tầm súng Maxim bị trệch ra ngoài.

Tuy đau rần, Thu Thu vẫn gượng ngồi dậy. Nàng ngồi dậy vì vừa nghe gã vệ sĩ Mèo phân trần:

- Đại tá bắn lầm... Gary...

Thu Thu không cho hắn nói thêm nữa. Bàn tay trắng trẻo của nàng đã nắm chặt khẩu Na-găn. Viên đạn ở cườm tay làm Mi-fai đau đớn, nhưng chỉ mấy phút sau, cầm được máu và băng bó vết thương, hắn sẽ bình phục. Khi ấy, hắn sẽ tố cáo nàng. Giàu kinh nghiệm như Sisumang, vết atémi ở cổ Gary sẽ là bằng chứng cụ thể.

Muốn sống, nàng phải bịt miệng Mi-fai. Bịt miệng vĩnh viễn bằng viên đạn Na-găn.

Sisumang la lớn:

- Đừng… đừng bắn, Susu!

Lẽ ra, nàng nổ cò lập tức, song nàng sợ Sisumang khám phá ra nàng là kẻ bắn giỏi nên giả vờ lúng túng. Nàng chạy đến bên người Mi-fai. Sisumang chạy theo không kịp.

Nằm dài trên đất nhòe nhoẹt máu tươi, gã vệ sĩ Mèo đang ôm cứng cổ tay bị đạn. Thấy miệng sủng Na-găn chĩa vào mặt, hắn há hốc miệng kêu cứu:

- Đại tá cứu em với!

Thu Thu dí sát họng súng vào mặt Mi-fai rồi nhắm mắt bóp cò. Một lần nữa, nàng đã đóng trò như thật. Nàng giả vờ ngã ngửa dưới sức giật của khẩu súng trận Xô Viết.

Trong cố gắng tuyệt vọng, gã vệ sĩ Mèo chồm dậy, nhưng viên đạn đã phóng khỏi nòng thép với tốc độ và sức công phá ghê gớm. Hàm răng hắn bị phá tung. Hắn nằm vật xuống, miệng mũi và mắt biến thành đống thịt nát bấy.

Sisumang giằng khẩu súng trong tay Thu Thu. Nàng chịu để tước khí giới một cách ngoan ngoãn vì nàng biết chỉ có Thượng đế mới cứu nổi Mi-fai. Sau khi mất súng, nàng bưng mặt khóc vùi như đứa trẻ.

Sisumang quỳ xuống, đặt bàn tay lên ngực nạn nhân. Thở dài, hắn đứng lên:

- Thế là xong. Hắn chết rồi.

Thu Thu hỏi qua tiếng nức nở:

- Trời ơi, Mi-fai chết thật rồi anh?

Giọng Sisumang buồn vô hạn:

- Phải. Chết thật rồi. Hắn là người thân duy nhất của anh ở đây. Anh vẫn coi hắn như em ruột.

Thu Thu nín bặt.

Bất ngờ nàng cướp khẩu Na-găn mà Sisumang vừa giắt vào lưng. Nhanh như cắt, Sisumang gạt tay nàng ra. Nếu chủ tâm, nàng có thể đoạt súng dễ dàng. Vì dầu sao nàng cũng là nữ điệp viên khá giỏi nhu đạo.

Song đó chỉ là màn kịch, không hơn không kém. Mi-fai là thuộc viên trung thành và tin cậy của Sisumang, nàng phải giả vờ tự tử để gây cho anh chàng đại tá si tình cái cảm tưởng sai lầm là nàng hối hận, và sợ hãi sau khi lỡ tay giết người.

Sisumang ôm chầm lấy nàng:

- Sao em dại thế?

Thu Thu ngồi xuống ghế, thở dài não ruột:

- Trong một phút nóng giận, em đã mất cả lương tri. Em không ngờ giết hắn. Trời ơi, lần đầu trong đời em phạm tội giết người. Anh ơi, em chẳng thiết sống nữa. Em quyết chết để tạ tội với anh.

Sisumang vuốt má nàng, an ủi:

- Em điên rồi. Hắn chỉ là đàn em tâm thường. Anh thương hắn thật đấy, nhưng sánh với em hắn là hạt bụi. Hắn thiệt mạng, anh không phàn nàn gì hết. Duy anh chỉ buồn một điều: tại sao hắn định giết em và tại sao em lại giết hắn?

Thu Thu khóc to hơn. Về nghệ thuật khóc, nàng đã đạt tới trình độ phi thường. Nếu lên sân khấu, nàng phải được chọn để thủ vai đào thương, và khán giả sẽ tán thưởng nồng nhiệt. Nàng có thể khóc bất cứ lúc nào, không cần thoa dầu cù là vào đuôi mắt, hoặc tát đau điếng vào má.

Sisumang ngồi xuống bên. Thu Thu bèn giảm bớt tiếng khóc. Nàng gục đầu vào cánh tay, khóc nhè nhẹ, hai vai rung lên. Đứng trước mỹ nhân sầu não tượng đá cũng động lòng, huống hồ gã Thúc sinh khờ khạo.

Hắn giục nàng:

- Nói đi em. Tại sao em lại giấu anh?

Nàng ngẩng phắt, giọng ráo hoảnh:

- Đàn ông các anh vô tình thật. Nếu biết anh tệ bạc, em đã chẳng trao thân gửi phận cho anh. Anh chưa thấy gì ư? Mời anh nhìn lại em lần nữa? Nhìn lần nữa để gắn huy chương cho đàn em của anh...

Sisumang dán mắt vào ngục nàng. Trong khi giằng co với gã vệ sĩ Mèo, nàng bị đứt hai nút áo ở cổ. Nhân cơ hội cúi xuống lau nước mắt, nàng giựt thêm, và kéo áo trệ xuống thật sâu. Biết Sisumang để ý tới, nàng ra vẻ thẹn thùng, khép vạt áo lại, kèm theo giọng nói chán chường:

- Vì anh giới thiệu Mi-fai là đàn em tin cậy nên em không giữ kẽ. Anh cho phép hắn đi nghỉ, không ngờ hắn ẩn núp sẵn ở phòng bên, chờ anh ra khỏi là mở cửa vào liền. Thừa lúc em đang quay lưng lại, hắn nhảy bổ tới ôm cứng lấy em. May thay em vùng ra và gỡ thoát. Em định bắn song bắn nhanh hơn chỉa súng vào người em. Vừa khi ấy, anh về. Nếu anh về chậm một giây nữa, em đã thành người thiên cổ.

Nghe tình nhân than thở, Sisumang giận đỏ mặt. Hắn nhìn thi thể Mi-fai trên vũng máu bằng cặp mắt khinh bỉ, rồi đá mũi giày vào đầu xác chết, lẩm bẩm:

- Tưởng gì, nếu hỗn xược như vậy thì chết đáng đời.

Sisumang rút mù soa lau nước mắt cho nàng:

- Em đừng bận tâm nữa. Để anh lo liệu hết cho.

Mặt tươi hẳn, nàng nép vào ngực Sisumang:

- Em làm khổ anh quá. Anh sẽ báo cáo về hắn ra sao?

Sisumang nhún vai: -

- Không hề gì. Anh buộc hắn vào tội đánh cắp tài liệu mật. Bị bắt quả tang, hắn chống cự thì anh bắn chết. Thế thôi. Mạng người trong Trung tâm KX này không bằng mạng ruồi. Anh sẽ quẳng xác hắn vào máy nghiến tài liệu. Năm phút sau là chẳng còn sót lại gì hết. Cả đến xương hắn cũng tan vụn thành bột.

Sisumang nắm một chân của xác chết định lôi ra cửa, bỗng đứng lại. Chợt nhớ đến Gary hắn quay lại. Vẻ sửng sốt vô biên hiện trên mặt khi hắn nhận thấy Gary đã chểt. Hắn chép miệng:

- Lạ nhỉ!

Nàng thở dài:

- Nghe Gary thở hắt ra, em định làm hô hấp nhân tạo cho hắn. Nhưng Mi-fai lại vào làm hỗn. Mải đối phó với hắn, em quên bẵng Gary. Gary chết là lỗi tại em.

Sisumang lắc đầu:

- Lỗi tại em sao được. Em không có lỗi nào hết.

Thu Thu nhìn đồng hồ, giật nảy người:

- Ấy chết, gần sáng rồi.

Sisumang nâng càm nàng lên trong cử chỉ âu yếm:

- Em buồn ngủ ư?

- Không, ngồi với anh suốt đêm em cũng không buồn ngủ. Em chỉ sợ bọn gác thấy em trong khu vực Đỏ.

- Bọn gác không vào đến phòng này. Vả lại, họ gặp em cũng chẳng sao.

Sisumang kéo nàng vào lòng. Nàng lặng yên cho hắn ôm hôn. Kể ra hắn không đến nỗi xoàng về nghệ thuật mơn trớn phụ nữ. Song tâm hồn Thu Thu đã được dành riêng cho người vắng mặt.

Hắn nựng nàng:

- Bây giờ, anh đưa em về. Một giờ nữa trời mới sáng. Đáng tiếc, nếu không xảy ra lôi thôi, anh đã đưa em đi viếng khắp khu vực Đỏ.

- Lo gì. Đêm nay, anh vẫn là sĩ quan trực.

- Đúng. Chúng mình hẹn nhau đến tối.

Hắn hôn đùa lên tóc, lên trán nàng. Nàng luồn tay dưới nách hắn rồi sánh vai ra ngoài.

Trời vẫn còn tối khi xe hơi ra khỏi thạch động. Một làn sương mù sắc như dao cạo cọ vào da thịt Thu Thu. Nàng rùng mình gấy lạnh. Sisumang âu yếm hỏi:

- Em lạnh lắm ư?

Nàng nắm chặt bàn tay Sisumang:

- Vâng, lạnh lắm.

Xe hơi chạy chậm lại, rồi lượn vòng biệt thự. Thu Thu bước xuống, trong lòng nao nao.

Nàng bồi hồi không phải vì Sisumang vừa ôm nàng, hôn rất lâu. Trời gần sáng lạnh thật, nhưng lòng nàng chưa cần sưởi ấm.

Nàng bồi hồi vì ngôi nhà le loi giữa khu vườn đầy sương đã lôi nàng trở lại thực tế phũ phàng. Nội đêm nay, nàng phải xuống khu vực Đỏ. Lợi dụng Sisumang, nàng sẽ chiếm đoạt tài tiệu mật. Rồi nàng sẽ cùng Lisa trốn khỏi Trung tâm KX.

Và dĩ nhiên nàng phải nhẫn tâm hạ sát Sisumang, tuy hắn thành thật yêu nàng...

Dưới ánh đèn xanh nhạt, Lisa ngồi cặm cụi хеm sách, cuốn sách nói về công dụng của vũ trụ tuyến. Thấy nàng, người nữ tỳ ngước đầu lên, và không thốt nửa lời, từ từ đứng dậy.

Biết ý bạn, Thu Thu bước theo Lisa xuống bếp. Lisa rút trong tủ lạnh ra một mảnh giấy gấp tư, đưa cho Thu Thu.

Mở ra, Thu Thu choáng váng.

Bên trong là một bức điện. Nhìn bên trên, ghi giờ tiếp nhận, nàng biết là Lisa mới dịch ra xong. Nàng nhẩm đọc:

"Của HH. Gửi FR-234.

Tiếp theo điện số... Trung ương MI-6 vừa cho biết là đã gài được một tổ chức trong Trung tâm KX. Một nhân viên mà FR-234 biết mặt đã chiếm được một số tài liệu quan trọng. Nhân viân ấy đã được lệnh tiếp xúc với FR-234 để trao tài liệu.

Hãy thận trọng! Sau khi nhận tài liệu, FR-234 phải thực hiện lập tức kế hoạch RT. Hẹn trong 24 giờ đồng hồ sau khi nhận bức điện này, FR-234 phải hoàn thành công tác. Quá thời hạn ấy, tính mạng sẽ bị đe đọa."

Thu Thu đọc lại lần nữa cho thuộc. Đứng bên, Lisa đã quẹt diêm, đốt tờ giấy ra than.

Thu Thu ngồi phịch xuống ghế, ôm đầu nghĩ ngợi. Nhân viên MI-6 trong Trung tâm KX là Garyv. Thu Thu đinh ninh nàng là điệp viên thứ nhất của thế giới tự do lọt vào căn cứ chế tạo phi thuyền chở Tia sáng giết người. Ngờ đâu còn có MI-6. Còn có Gary.

Đây là một trong các khuyết điểm thông thường trong cuộc hợp tác giữa các cơ quan điệp báo đồng minh. Song cũng có thể là thủ đoạn của ông Hoàng. Thấy tình báo Anh Quốc muốn ăn mảnh một mình, ông Hoàng bèn tung nhân viên vào KX, bắt buộc MI-6 phải chia phần.

Thu Thu ngoảnh về phía Lisa.

Ngưòi nữ tỳ siêng năng đang loay hoay với cái lọc cà phê kiểu mới. Những giọt cà phê màu nâu sẫm rơi long tong xuống cái ly pha lê xinh xắn.

Lisa nói, giọng trầm trầm:

- Chị nhớ không? Mình chỉ còn 24 tiếng đồng hồ nữa.

Thu Thu chép miệng:

- Thú thật, tôi chẳng hiểu gì hết. Lúc lên đường, tôi đã hỏi kỹ ông Hoàng về thời gian công tác, thì được trả lời là từ một đến hai tuần, hoặc có thể lâu hơn nữa. Giờ đây, lại bắt áp dụng kế hoạch RT.

Hai nữ điệp viên lặng lẽ nhìn nhau trong căn phòng rộng. Cà phê vẫn giỏ giọt đều đều. Ánh điện xanh mát chiếu xuống da mặt hơi tái của Thu Thu sau một đêm mất ngủ.

Tuy không nói với nhau, họ đều nghĩ đến kế hoạch RT. Mọi công tác gián điệp trong vùng địch đều gồm nhiều kế hoạch song song, đề phòng kế hoạch này thất bại thì áp dụng kế hoạch khác. Một trong các kế hoạch được cứu xét chu đáo nhất là kế hoạch rút lui trong trường hợp thành công, cũng như trong trường hợp thất bại.

Lế hoạch thoát thân này được Sở Mật vụ Việt Nam gọi là RT.

Hàng chục dấu hỏi quay cuồng trong óc Thu Thu. Tại sao ông Hoàng hạ lệnh cho nàng áp dụng kế hoạch RT trong vòng 24 giờ đồng hồ? Căn cứ vào đâu, ông Hoàng lại cả quyết rằng tính mạng của nàng và của Lisa đang bị đe đọa nghiêm trọng?

Dường như đọc được ý nghĩ của nàng, Lisa chép miệng:

- Có lẽ địch đã phăng ra chúng mình.

Thu Thu giật mình:

- Chị nói sao?

Người nữ tỳ phóng tầm mắt ra vườn, bắt đầu sáng tờ mờ, giọng đầy lo ngại:

- Tôi có linh tính là Smerch đã tìm thấy tung tlch của tôi, hoặc của chị. Vì vậy, Sài Gòn mới yên cầu chúng ta áp dụng kế hoạch RT.

- Chị dựa vào уếu tố nào để quyết đoán?

- Không, tôi không quyết đoán. Tôi đã nói rõ đây là linh tính. Lăn lộn trong nghề nguy hiểm, tôi có thể đánh hơi thấy cái chết, giống như con thú đánh hơi thấy thợ săn trong rừng rậm. Nói ra thì là dị đoan, song từ nhiều năm nay tôi không bao giờ lầm.

Trong thâm tâm, Thu Thu cũng nghĩ như Lisa. Song nàng cố cãi lại:

- Tôi xin phép nêu lên một nghi vấn quan trọng: nếu Smerch đã phăng ra chúng mình, dại gì họ còn đưa tới Trung tâm KX?

- Chị nói đúng. Tuy nhiên, tôi cho rằng sau khi chúng mình đến đây, Smerch mới biết.

- Tại sao họ chưa ra lệnh bắt?

- Đó là điều tôi đang thắc mắc. Theo tôi, có lẽ họ mới nghi ngờ, chưa hoàn toàn tin chắc. Vả lại. theo kế thuật thông thường, đôi khi Smerch nhắm mắt cho chúng mình hoạt động một thời gian sau mới ra tay. À, tôi nhớ ra rồi. Trời ơi!

Thu Thu hỏi dồn:

- Chị nhớ ra chuyện gì?

Lisa thở phào ra:

- Chuyện cái ly cà phê. Câu chuyện giản dị và tầm thường như vậy mà bây giở tôi mới vỡ nghĩa.

Thu Thu chỉ bộ ly pha lê trong vắt trước mặt.

- Bộ ly này ấy à?

Lisa gật đầu:

- Phải. Chị nhìn lại lần nữa sẽ thấy. Bộ ly này khác bộ ly hôm qua. Tôi ở nhà suốt đêm mà người ta đến tráo ly lúc nào không biết.

- Lisa, tôi e chị lầm. Theo tôi, không hề có chuyện tráo ly. Tráo ly như vậy làm gì, hả chị? Tôi nhớ kỹ lắm: mấy cái ly còn mới toanh.

- Đồng ý là ly mới toanh. Song đó không phải là bộ cũ. Sở dĩ tôi phăng ra vụ tráo ly vì chiều qua khi chị lên văn phòng tướng Kôrin thì ở nhà tôi sửa soạn rửa ly lại cho sạch. Hai cái ly dính đầy sáp môi của chị. Định rửa, tôi lại quên bẵng. Nghĩa là từ hôm qua đến giờ, tôi chưa hề rửa ly. Thế mà sáng nay, hai cái ly dính đầy sáp môi không còn nữa. Trừ phi ma hiện về... Tôi không tin ma... Tôi cũng không tin đại tá Bun vích cất công vào đây lau giùm ly cho tôi... Tất nhiên, có người đánh tráo....

Nghe Lisa nói, Thu Thu ngồi thừ, vẻ mặt bàng hoàng. Lisa suy dẫn rất hợp lý: hai cái ly pha lê bị tráo vì người ta muốn lấy vân ngón tay của Thu Thu.

Người ta ngờ nàng không phải là bác sĩ Môna.

Bất giác, nàng đau nhói một bên ngực.

Nàng vừa nhớ lại một cử chỉ khác thường của đại tá Bun vích trong câu lạc bộ. Lúc nàng bỏ vào phòng rửa mặt để gặp Sisumang thì ly rượu của nàng đã cạn hai phần ba. Nhưng đến khi nàng trở ra thì lại gần đầy. Khi ấy nàng không quan tâm vì tưởng Bun vích rót thêm.

Song giờ đây nàng đã hiểu.

Bun vách đã tráo ly.

Có thể hắn đã gói cái ly của nàng vào mù soa và cất vào túi. Sau đó, hắn mang tới phòng thí nghiệm để in dấu tay của nàng.

Điều này xác nhận một cách hùng hồn rằng hắn nghi ngờ nàng. Những lời nói yêu đương của hắn chỉ là một màn kịch đóng khéo. Nàng đóng kịch, hắn cũng đóng kịch.

Tuy nhiên, nàng vẫn còn thời giờ thoát thân. Lấy xong dấu tay của nàng, Bun vích phải gửi về trung ương Smerch ở tận Mạc Tư Khoa. Dầu gửi bằng vô tuyến, cũng mất một ngày. Nghĩa là nàng còn từ 12 đến 24 giờ nữa để hoạt động.

Tiếng nói của người nữ tỳ làm Thu Thu bừng tĩnh. Đưa ly cà phê cho nàng, Lisa ân cần:

- Chị uống mội hớp cho đỡ mệt.

Vị cà phê ngào ngạt thấm vào cuống họng Thu Thu. Mỗi khi cần suy nghĩ, nàng thường uống cà phê đặc. Giọt cà phê đen kịt rớt xuống đĩa cũng đen kịt như tương lai của nàng. Nàng không biết, và không dám đoán biết tương lai của nàng sẽ ra sao.

Nàng dựa đầu vào ghế, mắt nhắm nghiền, nhẩm lại những giòng chữ ghê gớm trong bức điện của ông Hoàng.

Rồi nàng ngủ quên.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.