Đèn bấm sáng quắc làm Thu Thu chói mắt. Nàng định nhảy tréo sang bên để tránh ngọn đèn thì một tiếng quát khô khan nổi lên:
- Đứng yên, kẻo chết.
Nàng thoáng nhận ra cái họng đen ngòm của khẩu tiểu liên Xô Viết. Đối phương là một quân nhân cao lêu nghêu, đội mũ sắt sùm xụm. Hắn từ đâu hiện ra nàng không biết. Có lẽ hắn là lính đi tuần.
Nghe tiếng quát, nhất là thấy khẩu súng gớm ghiếc, Thu Thu đành đứng yên. Lại gần, nàng thấy rõ bộ mặt tàn phá và cái mũi lỏng lẻo của nhà võ sĩ thượng đài nhiều lần. Nàng cảm thấy lo ngại: nếu không diệt được tên lính, nàng sẽ thất bại. Tuy nhiên, hạ thủ được một võ sĩ cao lớn cầm khí giới nguy hiểm trong tay không phải là dễ đối với phụ nữ yếu đuối.
Tên lính dằn từng tiếng:
- Chị núp ở đây làm gì?
Nàng bắt đầu yên tâm. Như vậy nghĩa là hắn tình cờ phăng ra nàng, không phải nàng bị Phản gián theo dõi. Nàng chưa tìm ra cách chống chế thì hắn đã tiếp:
- Chị phải ra ngoài xe với tôi.
Nàng lắc đầu:
- Ra xe với anh làm gì, tôi không đi.
- Chị đừng bướng bỉnh vô ích.
Nàng bèn đổi giọng lẳng lơ:
- Thanh niên dễ thương như anh mà nhẫn tâm bắt một người đàn bà đẹp như tôi ư?
Hắn thở dài:
- Nào, tôi đâu muốn bắt chị. Đồng chí thiếu úy ngồi ngoài xe thấy chị, sai tôi vào bắt.
Nàng giật mình:
- Anh gác ở đây lâu chưa?
Hắn đáp:
- Từ 10 giờ đêm. Chị không biết đây là tư thất viên trưởng đoàn cố vấn Trung Quốc hay sao?
Nàng chợt hiểu. Lisa và nàng đã tính toán kỹ càng, song lại quên không tính toán rằng cái nệm cỏ xanh rờn và êm ái ở ngã tư Phan Bội Châu là của Tòa đại sứ Trung Cộng được canh phòng chặt chẽ ngày đêm. Tên lính nhìn thẳng vào mặt nàng:
- Tôi hỏi thật chị. Chị lảng vảng trước nhà ông cố vấn làm gì?
Nàng đáp liều:
- Tôi có hẹn.
- Với ai?
- Tôi không thể nói được.
- Nghĩa là chị có gian ý.
- Khổ quá, anh bắt thì tôi phải nói. Tôi có hẹn với một người trong biệt thự.
Tên lính cười ha hả:
- Thế à?
Hắn dí súng vào lưng nàng. Nàng phản đối:
- Anh không được quyền bắt tôi. Tôi sẽ khiếu nại với ông cố vấn.
Hắn đẩy nàng ra đường:
- Chị sẽ giãi bày với đồng chí thiếu úy.
Nàng đành tuân lệnh. Đi được một bước nàng hỏi:
- Anh đứng ở đâu tôi không thấy.
- Tôi mới đến. Thiếu úy thấy chị núp dưới chân tường. Ban đêm con đường này bị cấm.
- Khổ quá, tôi không biết.
- Thế mới rầy rà. May ra thiếu úy không làm khó dễ chị.
Tên lính đi sát phía sau nàng. Nàng chỉ cần đảo nửa vòng là tóm được khẩu tiêu liên, và tặng cho tên võ sĩ quyền Anh hớ hênh này một bài học sâu cay về cận vệ chiến. Tuy nhiên, nàng sẽ bại lộ. Vì còn tên thiếu úy chờ bên ngoài. Chi bằng ra xe...
Đó là một chiếc díp kiểu Mỹ. Thu Thu hơi thất vọng vì gã đàn ông trên xe không phải là thanh niẻn như nàng đinh ninh. Nếu là thanh niên, nàng có thể dùng sắc đẹp lung lạc. Nàng khó thành công vì hắn là một ông già ngũ tuần, bộ mặt phẳng lì như phiến đá. Hắn ra lệnh giọng lè nhè:
- Đưa nó lên băng sau.
Tên lính đề nghị:
- Thưa thiếu úy, để em lái.
Gả sĩ quan già nua xua tay:
- Không, để tao lái. Mày ngồi sau với nó. Tao ghét giống hồ ly ban đêm này lắm. Còng đâu, sao mày chưa khóa tay nó lại.
Thưa...
Mày phiền lắm... Tao đã biết mà... Hàng chục lần bị kiểm thảo, mày vẫn chứng nào, tật ấy. Nếu con này là gián điệp dịch nguy hiểm thì khốn to.
- Thưa thiếu úy, em đâu dám xao lãng nhiệm vụ.
- Vậy còng tay nó lại.
Giờ đây, nàng mới cảm thấy dại dột. Phản công không kịp nữa vì gã thiếu úy mặt sắt đen sì đã chĩa súng lục vào ngực nàng. Nàng đành giơ tay lãnh cái mơ nốt lạ lạnh ngắt. Tên lính khóa lại, rồi bỏ chìa vào túi áo.
Xe nổ máy, Thu Thu hỏi:
- Thưa thiếu úy, tôi được đưa về đâu?
Lái xe ra giữa đường, hắn đáp:
- Lên vườn Bách Thảo.
Thu Thu chỉ cần biết có thế. Nếu về Công an gần ga Hàng Cỏ nàng khó có hy vọng thoát thân. Con đường từ Phan Bội Châu về ty RU trên vườn Bách Thảo khá xa, nàng còn đôi chút hy vọng. Thật ra, nàng không sợ chết. Cái chết trong nghề gián điệp là chuyện thông thường, cũng thông thường như thiên hạ nhức đầu sổ mũi. Nàng chỉ sợ chết vì một lý do không đáng chết. Nàng sợ mai sau nhắc lại tên nàng các đồng nghiệp sẽ bĩu môi, khinh bỉ:
- Trời, tưởng gì, té ra chưa làm nên cơm cháo đã sa lưới địch và chết mất xác. Tưởng FR 234 là điệp viên có hạng, ngờ đâu chỉ là tay tập sự. Đã bảo mà... không có Văn Bình là nắm chắc thất bại...
Thu Thu tức uất, bàn tay run run. Vốn giàu tự ái, nàng phải tỏ cho đồng nghiệp bên nam biết nàng không còn non dại trong nghề. Nàng phải tỏ cho Văn Bình biết nàng không đến nỗi quá kém cỏi.
Xe hơi phóng nhanh trên con đường lối om ra Cửa Đông. Đoàn xe lửa chạy rầm rầm trên cầu sắt, khiến Thu Thu có cảm tưởng là bom đạn đang rơi xuống thành phố. Tên lính cất tiếng:
- Thưa thiếu úy, tàu Phòng về sớm 15 phút.
Gã sĩ quan gắt to:
- Im cái miệng. Ý thức phòng gian, bảo mật của mày để đâu.
Tên lính câm lại như thóc. Nàng nhìn hắn một cách thương hại. Nàng không muốn giết hắn, song hắn đã biết khá nhiều về nàng.
Xe hơi lái vào đường hẻm. Thu Thu nín thở rồi từ từ đưa thán khí từ lồng ngực ra ngoài bằng miệng. Nàng từ từ hít dưỡng khí vào phổi. Động tác này sẽ làm cơ thể nàng sảng khoái và thần trí sáng suốt. Nàng biết cuối hẻm là đường rẽ. Gã sĩ quan có thói quen ôm "cua" thật gấp. Khi ấy sẽ là cơ hội bằng vàng cho nàng.
Phía trước thấp thoáng những ngọn đèn điện màu vàng rơm ảm đạm. Thu Thu biết là đại lộ Quan Thánh.
Sắp đến ngã ba. Nàng đã thở đầy hai phổi. Bắp thịt ở tay và chân nàng duỗi ra, như cành tre bị uốn tròn sắp bật lên một cách ngạo nghễ.
Gã sĩ quan lẩm bẩm một tiếng chửi rủa tục tằn. Hắn thường chửi rủa bâng quơ mỗi khi gặp một khúc quẹo gắt. Thu Thu nghe rõ đế giày đinh của hắn đạp thắng, và vô-lăng nghiến răng ken két. Qua ngã ba, tốc độ chưa giảm bớt kịp nên xe hơi bị nghiêng sang bên.
Thu Thu ngã vào lòng tên lính. Hắn càu nhàu:
- Ơ kìa…
Sức lực của Thu Thu được dồn vào cánh tay. Cây còng sáng loáng vung lên, đập mạnh vào màng tang tên lính khờ khạo. Cái nhẫn bạch kim sắc như dao đụng đuôi mắt, máu vọt tung tóe. Hắn chưa kịp kháng cự thì xe hơi vượt qua khúc quẹo, hất hắn ngã nhào xuống đường.
Nội vụ xảy ra trong vòng một giây đồng hồ. Nghe thủ hạ kêu thất thanh, gã sĩ quan quay lại, một tay lái xe, tay kia đặt vào bao súng ở thắt lưng. Song Thu Thu đã đối phó nhanh hơn. Tên lính đang loạng choạng, hai bàn tay bị còng của nàng đã lộn lại giáng ngang cổ gã sĩ quan.
Hắn gục xuống vô-lăng. Theo phản ứng tự nhiên. Chân hắn đạp thắng. Xe đang phóng nhanh bỗng rú lên tiếng két ghê hồn, rồi đứng khựng xô Thu Thu ra đằng trước. Nàng phải quỳ gối, tì vào ghế, để khỏi bị thương. Gã sĩ quan luống tuổi tỏ ra có sức khỏe khác thường. Tuy bị đòn đau máu đầm đìa vô-lăng, chỉ nửa phút sau hắn đã tĩnh lại.
Xe vừa dừng, hắn đã rút được súng. Vì phải cuộn người khi xe thắng gấp, Thu Thu đã bỏ phí nửa giây đồng hồ quý báu có thể giúp nàng đảo ngược tình thế dễ dàng.
Hắn chĩa súng vào ngực nàng. Miệng súng cách nàng 2 gang tay. Nàng thấy rõ ngón tay run run của hắn đặt vào cò súng. Biết đạn sắp nổ, nàng coi thường nguy hiểm, phóng luôn hai tay bị còng về phía hắn. Viên đạn thứ nhất kêu chát chúa. Vì mất bình tĩnh, hắn bắn ra ngoài. Lằn đạn xẹt qua thái dương, xém một sợi tóc lòa xòa của nàng.
Hắn không ngờ một thiếu phụ mảnh khảnh trói gà không chặt, lại có lối đánh vũ bão đúng qui tắc của con nhà võ lão luyện. Nhưng khi hắn hiểu sự thật thì đã muộn. Cái còng sắt rơi vào cườm tay cầm súng. Khẩu côn bị văng xuống đường. Tuy vậy, hắn vẫn chưa mất vẻ nhanh nhẹn. Hắn co chân nhảy ra khỏi xe. Thu Thu nhảy theo. Đế dép mỏng dính của nàng gieo xuống nền nhựa, nhẹ như lá mùa thu rụng.
Gã thiếu úy hươi quyền đánh nàng. Nàng hươi còng đỡ. Miếng đòn của hắn không làm nàng sợ. Nghệ thuật nhu đạo của hắn chỉ đến đai nâu là cùng. Nếu hai tay được thảnh thơi, nàng chỉ cần một phút là loại được hắn ra ngoài vòng chiến.
Dầu sao nàng cũng phải hạ thủ hắn thật nhanh. Nghe súng nổ, bọn tuần cảnh như diều hâu đánh hơi thấy xác chết sẽ ùa tới. Nghĩ vậy, Thu Thu bỗng thấy mạnh mẽ và dẻo dai thêm. Nàng mỉm môi, quật trái cái còng buộc xích dài lê thê vào mặt hắn lần nữa. Lần này hắn tránh không kịp, máu tuôn xối xả. Hắn ối một tiếng, rồi lảo đảo vịn thành xe. Nàng bồi thêm vào cuống họng. Thân thể khòng khoèo của gã thiếu úy già ngã nboài trên đất, khác nào con vật bị nằm mọp dưới nhát búa của người đồ tể lành nghề.
Nhanh như cắt, Thu Thu chạy lùi lại bụi cây um tùm. Nàng lục túi tên lính bị trọng thương đang rên xiết. Nàng đẩy hắn lăn một vòng mới rút được chìa khóa còng. Bị đau, hắn rống lớn. Nàng kéo lưỡi boa-nha hắn đeo ở thắt lưng, ướm vào da tay. Nếu được chở vào bệnh viện, tên lính sẽ bình phục sau vài tuần lễ săn sóc. Song nàng không thể nặng tình nhân đạo. Không rụt rè, nàng đâm xuống. Nàng chỉ có thề thi ân bằng cách không làm hắn hấp hối lâu.
Trước khi lên xe, nàng không quên rút mù soa lau kỹ cán dao. Nàng không thể lưu lại dấu vết nào khả dĩ dẫn địch tới nàng. Trong nghề điệp báo, hành động cẩu thả là đồng nghĩa của tự sát.
Động cơ xe díp rú lên một tiếng kinh hồn. Nàng đạp lút ga, bốn bánh xe nhảy chồm lên. Trong chớp mắt, nàng biến sâu vào bóng tối. Nàng tắt đèn xe, sợ đối phương đuổi theo.
Bất giác, nàng thở dài. Chân ướt chân ráo tới Hà Nội, nàng đã gặp toàn rủi ro. Trong một đêm, nàng gây ra 3 án mạng. Dầu sao Phản gián của địch cũng quan tâm tới. Nàng chưa tin bị lộ, nhưng nếu rủi ro tiếp tục xảy ra, địch sẽ khám phá được vai trò trà trộn của nàng.
Nàng đậu xe sát lề đường, dưới hàng cây xum xuê, rồi đi bộ một quãng, ném chìa khóa công tắc xuống cống nước, trước khi rẽ vào đường Phan Bội Châu. Đậu xe gần nhà trọ là điều hớ hênh song nàng không dám đậu xa hơn, sợ công an hỏi giấy tờ phiền phức. Theo nguyên tắc, kẻ gian thường đậu xa nơi trú ngụ. Thấy xe díp của gã thiếu úy bất hạnh trên đường Hàng Bông Ruộm, công an địch sẽ tưởng lầm hung thủ bỏ xe để đi bộ. Và họ sẽ không ngờ nàng ở ngay trước mắt.
Cửa nhà trọ còn khép hờ, nàng xô vào. Bên trong chỉ có ngọn đèn 5 nến lù mù như muốn tắt. Nàng nhún vai lên thang gác. Không gặp ai, nàng mở cửa phòng. Mùi ẩm mốc xông ra. Để nguyên quần áo, nàng lăn lên giường. Giấc ngủ đến với nàng rất nhanh.