Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4442 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Phi Tuần Vĩnh Biệt - VI. Lá thư định mạng

❊ ❊ ❊

Trong khi đại tá Tze, yếu nhân của Quốc tế Tình báo Sở, chỉ huy tàu đánh cá Ngọc-Bích và kế hoạch Kim Cương của Bắc-kinh, đang cười oang oang một cách ngạo mạn giữa tiếng sóng gầm thì chiếc khoái đĩnh tối tân treo cờ đồng mình đã đưa Văn Bình và Triệu Dung về tới hàng không mẫu hạm ZZ.

Triệu Dung không cười vì bản tính cố hữu của chàng là nghiêm nghị và suy tư. Chàng lại càng yên lặng hơn bao giờ hết để gỡ mối bòng bong. Văn Bình là người vui tính, thích đùa bỡn vào những lúc trọng đại nhất, cũng không nói gì nữa.

Hai người vừa đặt chân lên boong thì hạm trưởng đã nói:

- Họ đang chờ mình trong ca-bin. Mời hai anh tới một vài phút. Tôi hy vọng là tìm được một vài dấu vết.

Văn Bình ngẩn đầu nhìn hạm trưởng:

- Chuyện Tim ấy à?

Hạm trưởng đáp:

- Phải. Chuyện Tim bị giết. Bị nhân viên của địch hạ sát... Dầu khôn ngoan đến đâu, địch cũng để lại đôi chút hớ hênh. Với tài quan sát và điều tra tài tình của hai anh, tôi tin là...

Văn Bình gạt đi:

- Thôi, tôi tưởng nhân viên anh ninh của mẫu hạm điều tra cũng đủ. Lát nữa, chúng mình sẽ nghiên cứu bản báo cáo của họ.

Hạm trưởng nhìn Văn Bình bằng cặp mắt vô cùng kinh ngạc:

- Thái độ của anh khác thường. Hay là...

Văn Bình nhún vai:

- Xin lỗi anh, tôi hơi mệt. Chắc anh còn nhớ là tôi bị thương. Tôi cần về phòng, nghỉ một lát.

Chàng định nói tiếp "Nhân tiện thăm sức khỏe Nguyệt Hằng". Song hạm trưởng không biết Nguyệt Hằng là ai, cũng không biết nàng là tình nhân éo le của Văn Bình. Hạm trưởng chỉ biết nàng cải trang đàn ông, thế thôi.

Ngoảnh lại, Văn Bình thấy Triệu Dung hơi nhíu lông mày. Càng đọc ngay được tư tưởng của bạn. Chàng bèn hỏi:

- Đi rồi hả?

Triệu Dung đáp:

- Rồi. Phi cơ của hai đứa mình vứa cất cánh thì phi cơ khác từ duyên hải tới chở nàng về.

- Quái... Nàng còn đau, về một mình sao được? Ai hộ tống nàng về Sàigòn?

- Lê Diệp.

- Tại sao Lê Diệp không nán lại một lát chờ bọn mình?

- Tôi cũng không hiểu. Người ta vừa nói cho tôi biết xong. Xưa nay, ônh Hoàng vẫn có thói quen làm việc úp úp mở mở như vậy. Tôi có cảm tưởng là ông Hoàng nắm được nhiều đầu mối quan trọng.

Văn Bình chật một tiếng ra vẻ chịu đựng rồi tiếp:

- Dĩ nhiên. Lần nào, giao công tác cho tôi, ông cụ cũng chẳng tiết lộ gì hết. Tôi bước vào công tác bí mật với hai mắt luôn luôn bị bịt kín.

Triệu Dung quay vế phía bạn:

- Còn Như Luyến, anh nghĩ sao?

Văn Bình định đáp, nhưng hạm trưởng đã tới gần. Hạm trưởng bắt tay chàng, giọng hơi mỏi mệt:

- Mời hai anh nghỉ một lát cho khỏe. Trong khi ấy, tôi sẽ cho tập hợp các nhà khoa học còn lại. Tôi hy vọng công cuộc thí nghiệm phi cơ có thể hoàn thành trong thời gian dự định.

- Theo dự liệu của anh thì phải mất hai tuần.

- Vì các nhà khoa học mất đúng hai tuần mới hoàn thành được cuộc thí nghiệm chiếc VTOL, thứ nhất. Họ đông người lại quen việc. Dầu sao, chỉ còn 6 chuyên viên mà thôi, 15 người đã thiệt mạng.

- Anh tin 15 ngươì đã thiệt mạng trong tai nạn vận tải hôm qua không?

Hạm trưởng đứng lặng một phút, vẻ mặt bâng khuâng:

- Bán tín, bán nghi, anh ạ. Tử thi nạn nhân, như anh đã thấy, đều nát bét, không thể nào nhận diện được, nên khó đoán được ai chết, ai còn sống. Chiếc VTOL được báo cáo là tan thành mảnh vụn, vậy mà còn lành lặn, không tróc một vết sơn, gần hồ Vệ thần... Có thể các chuyên viên của ta còn sống. Cũng có thể họ đã chết. Đầu óc tôi đang rối beng, tôi sắp mất trí rồi. Trăm sự, tôi trông cậy ở hai anh.

Văn Bình giã vờ che tay ngáp, rồi nằm dài xuống giường:

- Vâng, chúng tôi xin cố gắng giúp anh một tay. Nhưng anh cũng nên hiểu là...

Hạm trưởng ngắt lời:

- Tôi hiểu ý anh rồi. Lát nữa, nhân viên của tôi sẽ mang Uýt-ky vào ca-bin cho anh. Trên tàu nầy, cái gì cũng đầy đủ, Uýt-ky nguyên chất hảo hạng, thuốc Salem, sâm banh Pháp, caviar, đồ nhắm tuyệt trần, chỉ thiếu một điều, mong anh tha lỗi.

Văn Bình cười nụ với hạm trưởng, rồi quay vào tường thép. Nhưng hạm trưởng vừa ra khỏi căn phòng hẹp, Văn Bình đã nhảy vọt dậy. Chàng nhìn Triệu Dung bằng luồng mắt ranh mãnh. Triệu Dung vẫy tay bạn ra vẻ thích thú trong khi nằm rạp xuống sàn tàu, dán mắt vào từng phân vuông một.

Triệu Dung đã đoán được tư tưởng thầm kín của Văn Bình. Văn Bình ngồi dậy là để khám phá dụng cụ khả nghi trong ca-bin. Nếu địch còn nhiều tay sai trên pháo đài ZZ, thế tất ca-bin của hai người phải được gắn dụng cụ ghi âm lén lút.

Hoặc biết đâu vì thói quen nghề nghiệp, hạm trưởng cũng tìm cách nghe trộm, nhìn trộm hai người trong ca-bin?

Nhưng Văn Bình và Triệu Dung có thể an tâm. Trong phòng không có một bộ phận điện tử bí mật nào hết. Giờ đây, hai người có thể trò chuyện kín đáo với nhau.

Triệu Dung nhắt lại câu nói bỏ vở cách đây 10 phút:

- Trước khi chúng mình ngủ một lát, tôi muốn anh có một sự nhận định một cách dứt khoát. Nhận định dứt khoát về Như Luyến.

Nghe bạn nói, Văn Bình bàng hoàng. Triệu Dung quả không hổ danh là tinh hoa của Sở. Triệu Dung cũng nghĩ như nhàng.

Trong óc, Văn Bình nhớ lại quang cảnh đặc biệt cách đây không lâu: tời nắng như thiêu đốt, mấy ngọn nến trắng leo lét cháy trên tấm vải đen, phủ lên cái thùng sắt lớn. Theo lời hạm trưởng, thùng sắt gắn kín này chứa đựng những mảnh thân thể còn lại của nạn nhân bị nạn phi cơ trên boong mẫu hạm.

Và trong số nạn nhân có Như Luyến.

Văn Bình đã nghiêng mình trước cái thùng sắt. Con chó Tây-tạng thông minh chạy tới một bên chàng, ghé mõm lại gần, ngửi một hồi lâu rồi lùi ra phía sau. Nó không sủa gâu gâu như thường lệ. Khi ấy, Văn Bình không bỏ sót phản ứng nhỏ nhặt nào của con chow-chow.

Nó thân Như Luyến như hình với bóng. Tại sao nó ngửi thấy chủ biến thành than trong thùng sắt mà bộc lộ xúc động?

Có thể nào con chow-chow không ngửi thấy không? Văn Bình tin chắc là nó ngửi thấy. chow-chow là một trong các giống chó thính mũi nhất nhì thế-giới.

Nếu ngửi thấy, nó phải sủa vang. Song con chow-chow lại chẳng có cử chỉ nào đặc biệt.

Vi lẽ dễ hiểu là trong thùng sắt không có xuơng thịt của Như Luyến. Vì lẽ dễ hiểu là nàng chưa chết. Tất cả mọi việc xẩy ra chỉ là một tấn kịch được dàn cảnh một cách xảo quyệt.

Văn Bình đáp lời bạn:

- Tôi cũng nghĩ như anh.

Triệu Dung cười:

- Hôm nay, anh đã kết luận như vậy mà anh cố tình giấu tôi. Anh gớm thật!

Văn Bình nhói ở tim:

- Giấu anh khi nào?

Triệu Dung vẫn cười:

- Lúc mặc niệm trước thùng được xác chứ còn khi nào nữa! Tôi thấy anh đổi khác nên nhận ra liền. Sở dĩ tôi không hỏi anh vì thấy địch đang núp nhìn trộm.

- Nghĩa là anh đồng ý với tôi là Như Luyến chưa chết.

- Đồng ý trăm phần trăm. Ngay sau khi tai nạn vận tải cơ xẩy ra, tôi đã có linh tính là nàng còn sống.

- Tôi không dám coi thường giác quan thứ sáu của anh, nhưng dầu sao, đó cũng chỉ là phỏng đoán.

- Anh để tôi nói nốt. Linh tính ban đầu của tôi đã được bằng chứng cụ thể xác nhận. Hẳn anh còn nhớ văn phòng của Như Luyến trên pháo đài nổi ZZ được hòng vệ bằng nhiều dụng cụ an toàn vô cùng tinh vi và tân tiến, có lẽ văn phòng của ông Hoàng còn thua!

- Đúng. Nào khoá cửa bằng máy chụp hình điện tử, với súng bí mật bắn thốc mê ZBER và nhất là ca-bin của nàng được đạt trên bánh xe, bấm nút là rời khỏi thân tàu, văng xuống biển. À, anh đặt ra câu hỏi này làm gì vậy?

- Để xác nhận với anh rằng hàng không mẫu hạm là một pháo đài kiên cố.

- Tôi có phản đối đâu?

- Anh đến sau tôi nên không biết rõ hệ thống phòng vệ của mẫu hạm. Không riêng gì ca-bin của Như Luyến, ca-bin của các khoa học gia quan trọng khác cũng đều được trang bị máy móc kỳ lạ như vậy. Tôi nhắc lại là để anh lưu ý tới mối quan tâm hàng đầu về phương diện an ninh. Mỗi lần vận tải cơ Convair rời mẫu hạm đi Hoàng Sa, hoặc từ Hoàng Sa về mẫu hạm, mọi biện pháp an ninh đã được áp dụng.

- Vậy mà địch vẫn tìm cách phá hoại được... Trái bom cực mạnh gài ở bụng phi cơ làm khi đáp xuống bị nổ tan tành...

- Đó là chi tiết tôi muốn thảo luận lại với anh. Như anh đã biết, Như Luyến tới pháo đài ZZ với nhiệm vụ hoàn thành thí nghiệm hai chiến cụ đặc biệt, phi cơ VTOL và tiềm thủy đĩnh bỏ túi. Ngoài ra, nàng còn thí nghiệm một võ khí khác nữa, kích thước bé nhỏ, song tầm quan trọng rất lớn lao. Tôi muốn nói đến máy tìm bom.

- Máy tìm bom?

- Phải, máy tìm bom. Anh đừng bĩu môi vội. Từ nhiều năm nay, người ta đã chế ra máy tìm bom, song đó mới là những dụng cụ dó mìn tầm thường.

- Gần đầy, Hoa-Kỳ vừa chế tạo một dụng cụ tân tiến và nhạy cảm gấp chục lần. Trong hao hao như công-tơ tìm tia phóng xạ Geiger, nơi nào giấu bom, mìn, chỉ lia máy bên trên là kim đồng hồ chạy loạn xạ, và phát ra âm thanh rè rè...

- Đồng ý. Nhưng loại máy được chế tạo chưa đạt tới mức tinh vi. Máy tìm bom mà Như Luyến đang thí nghiệm không những nghe được tiếng tích tắc nhỏ của bộ phận đồng hồ gài trong bom, lại còn nhìn thấy được nó, anh nhớ chưa, nhìn thấy được bom và mìn xuyên qua gỗ, lát-tích, đất, đá hoặc kim khí bao bọc nữa.

- Trời ơi!

- À, bây giờ anh mới chịu ngạc nhiên. Anh ngạc nhiên là phải. Có thể nói chưa có dụng cụ nào lại tối tân bằng dụng cụ của Như Luyến. Tối tân vì nó nhạy cảm đã đành, nó còn tối tân ở điểm có thể bỏ gọn trong cái xắc tay phụ nữ nữa.

- Và Như Luyến đi đâu cũng cất trong xắc tay?

- Đúng. Giả sử nàng có mặt trên chuyến phi cơ Convair bị gài bom, nàng phải khám phá ra ngay. Trái bom ghê gớm có thể nằm yên từ đảo Hoàng sa vể đến mẫu hạm là vì Như Luyến không có mặt trên phi cơ.

- Tôi cũng nghĩ như anh. Nàng không có mặt. Nghĩa là nàng đã bị địch bắt tại đảo Hoàng sa. Tuy nhiên, theo báo cáo của ban An ninh thì cả thảy 15 nhà khoa học bị thiệt mạng tong tai nạn hôm qua, chưa kể phi hành đoàn. Chúng mình mới biết về Như Luyến. Còn số phận của 14 người khác?

- Theo tôi, có lẻ họ đều bị bắt cùng với Như Luyến.

- Phỏng đoán hay bằng cớ?

- Tuy là phỏng đoán nhưng cũng gần chắc chắn như bằng cớ. Vì ngoài Như Luyến ra, một chuyên viên khác đã có máy tìm bom. Nếu chỉ Như Luyến bị bắt, họ được trở về mẫu hạm thì dọc đường, họ phải khám phá ra trái bom, hoặc ít ra đã liên lạc với hạm trưởng để báo cáo tình hình. Đằng nầy, họ hoàn toàn im lặng.

- Còn phi hành đoàn?

- Phi hành đoàn thì đúng là nhân viên mẫu hạm. Song tôi có cảm nghĩ phi hành đoàn bị cưỡng bách lái máy bay từ Hoàng sa về, chở theo một số nhân viên của địch. Những nhân viên này cũng như phi hành đoàn, không biết máy bay bị gài bom. Họ đã bị địch hy sinh một cách ngon lành và tàn nhẫn.

- Nói tóm lại, Như Luyến và 14 nhân viên của ta còn sống?

- Còn sống, nhưng địch phải bó tayVì chiếc VTOL đã chìm dưới nước. Họ có thể đưa người nhái tới trục lên, nhưng sợ lộ. Vả lại, hạm trưởng đã huy động một lực lượng hùng hậu bao vây chạt chẽ khu vực chiếc VTOL lâm nạn, chờ toán người nhái của mẫu hạm tới mò lên.

-Vậy theo anh, địch sẽ làm gì?

- Tôi tin rằng kẻ cầm đầu chiếc tàu đánh cá trá hình là một thủ lãnh cừ khôi. Nghĩa là ít ra, hắn phải như anh và tôi. Nghĩa là hắn có một óc tưởng tượng khá phong phú. Hắn phải tìm mọi cách để đoạt chiếc VTOL...

- Chiếc VTOL đang được cất trên mẫu hạm?

- Phải.

- Đoạt bằng cách nào?

- Chưa biết. Theo tôi dự đoán, địch biết là chúng ta phải tiếp tục công việc thí nghiệm và trong hai tuần sẽ thành công. Chắc giờ nầy, địch đã khám phá ra hành tung của anh và tôi. Anh là hoa tiêu chuyên nghiệp, chắc sẽ lãnh phần lái chiếc VTOL thí nghiệm...

- Ồ, anh và tôi đều nghĩ giống nhau. May mà chúng ta đều chung một chiến tuyến. Vâng, tôi tin rằng địch đang tìm cách đoạt chiếc VTOL... đoạt bằng võ lực rất khó khăn, thế tất họ phải dùnh mưu mẹo. Và mưu mẹo thích hợp nhất trong lúc này là...

Văn Bình nín bặt, giương cặp mắt rí rỏm nhìn bạn. Triệu Dung chắt lưỡi:

- Anh lại muốn tôi viết vào lòng bàn tay chứ gì? Ừ, phong cảnh hôm nay cũng giống như hồi nào trên Địa-Trung hải. Lần ấy, tôi đoán trúng ý anh. Song lần nầy...

Triệu Dung vừa gợi lại một kỷ niệm xa xăm, nhưng chứa đầy thân mật. Hồi đó, hai người phục vụ trong hàng ngũ tình báo đồng mình, tung hoành khắp Âu châu trong đại chiến thứ hai. Một buổi trưa đầy nắng, hai người lênh đênh trên tuần dương hạm Mỹ tại Địa-Trung hải, sửa soạn đổ bộ lén lút vào Ý để vào Trung Âu, gia nhập chiến khu kháng Đức.

Đối với Văn Bình cũng như Triệu Dung, Ý là một quốc gia gợi cảm, vì bà vợ thứ nhất (cũng là cuối cùng) của ông Hoàng, tổng giám đốc, đã sinh tại Ý. Ý còn là nơi có nhiều món ăn ngon, nhiều cô gái đẹp, ngoan ngoãn và trung thành.

Nhìn về phương bắc, Văn Bình hỏi Triệu Dung:

- Đố anh, tôi đang nghĩ gì?

Triệu Dung cười;

- Đố thì phải có tiền. Anh đặt bao nhiêu?

Văn Bình chuyên môn không có tiền mặc dầu chàng kiếm tiền như nước. Dường như đời chàng là cánh đồng trống mênh mông, bạc giấy chất thành đống cũng bị gió mạnh cuốn bay trong chớp mắt.

Chàng bèn đề nghị:

- Thú thật với anh, tôi chẳng còn xu nào cả. Nếu anh muốn, tôi xin giới thiệu anh một cô nàng xinh như mộng.

Cám ơn, tôi không thích đàn bà, nhất là đàn bà chưa đến 20, suốt ngày õng ẹo, đòi ăn bột và đòi bú sữa.

- Buồn ghê! Nếu anh nhận lời, thì nhất định là thua. Trong đời, tôi ít khi thua cuộc.

- Hừ, anh lại khích tôi. Anh đáo để thật! Thôi được, anh không có tiền, tôi cũng sẵn sàng đánh cuộc. Giờ đây, anh và tôi, mỗi người viết vào lòng bàn tay. Chẳng hạn, anh đang nghĩ tới cô gái xinh như mộng thì viết chữ "gái". Nếu tôi cũng viết chữ "gái" là đúng. À, xin anh nhớ cho điều nầy: Đừng nghĩ một đàng mà viết một nẻo nghe...

- Đời nào, xin anh tin tôi.

Hai người che tay lại, lúi húi viết. Văn Bình xòe bàn tay ra trước:

- Tôi viết chữ "cơm". Anh viết chữ gì?

Triệu Dung xòe theo. Văn Bình giật mình, kinh phục. Giữa bàn tay, chữ R bằn mực đỏ nằm nghên ngang. R tức là Risotto, tiếng Ý gọi là gạo, nghĩa là cơm, món ăn quốc hồn, quốc túy của người Việt. Sống trong nước, ít người Việt nào để ý tới món ăn hằng ngày, nhưnng đến khi tha hương mới hiểu được tính chất thiêng liêng của dĩa cơm bốc khói nghi ngút.

Văn Bình và Triệu Dung lang thang ở Âu châu, nhiều lần nhớ cơm phát điên. Vì gạo không phải là món hiếm, nhưng người Âu không thổi cơm như người Việt, và dầu đôi khi thổi giống như ngươì Việt thì thiếu thốn hương vị khó tả, hương vị quê nhà.

Trên đất Pháp có nhiều món ăn ta song chiến tranh và tình trạng chiếm đóng không cho phép hai người thưởng thức đàng hoàng. Thời gian ở chiến khu, họ phải làm quen với hai món cơm độc đáo của Pháp, cơm nấu với cà chua, cũ nghệ, hành và đồ biển[53] và cơm với cà chua, ớt[54].

Tới Đan Mạch cũng tìm thấy cơm, nhưng đó là cơm riêng: một thứ cháo bằng gạo nuốt không trôi vào dạ dày[55] và một thứ bánh bột gạo chiên[56] ăn vào chỉ tăng thêm một mối sầu lữ thứ.

Dân chúng Hòa Lan có nhiều món cơm hơn, nhưng chung quy cũng là bánh bột gạo[57] chán phèo. Ăn được may ra là món cơm trộn với gan và cà chua[58]. Nhưng đến khi ăn bánh bột gạo ngọt mật với trái cây thì kẻ hay quên nhất cũng phải nhớ nhà[59].

Ở Na uy, niềm nhớ còn dâng cao hơn nữa vì gạo ở đây đã được dùng một cách ngược đời. Đó là dùng gạo làm bánh tráng miệng[60], cũng như ở Thụy điển[61].

Vì vậy, Văn Bình và Triệu Dung thèm được quay laị Ý đại lợi để được gần quê hương vì thực đơn Ý ít nhất là gồm 20 món nấu với gạo. Đôi bạn giang hồ mê nhất món cơm gan gà[62], cơm tôm[63] và cơm nấm[64]. Món cơm bất hủ này trở thành bất hủ hơn nữa dưới bàn tay gia chánh khéo léo của một thiếu nữ đôi mươi thân thiết với Văn Bình.

Trưa hôm ấy, trên Địa-Trung hải, hai người đều viết chữ risotto quen thuộc trên lòng bàn tay. Kỷ niệm êm đềm ấy bừng sống lại làm cả Văn Bình và Triệu Dung xúc động. Tuy hoạt động nhiều, tim óc rắn lại, họ vẫn là những người giàu tình cảm, dễ bồi hồi vì kỷ niệm xa xưa hơn ai hết.

Văn Bình đặt tay lên vai bạn:

- Lần trước, tôi thua anh. Lần nầy, cuộc thách đố hoàn toàn đổi khác. Tuy nhiên, tôi vẫn có linh tính là sẽ tiếp tục thua anh.

Triệu Dung lẵng lặng viết chữ S vào gan bàn tay rồi chìa ra cho Văn Bình xem.

Văn Bình ồ lên một tiếng. Chàng cũng viết như vậy. S là săng-ta. Đối phương sẽ dùng thủ đoạn săng-ta để bắt chàng trao chiếc VTOL còn nguyên cho họ.

Hai người như hiểu lòng nhau bỗng ôm lấy nhau cười vang.

Mặt biển đang quang đãng bỗng tối sầm, dường như báo hiệu một trận bão lớn.

Thật ra, một trận bão lớn ửa soạn xẩy ra giữa sở điệp báo của ông Hoàng và Quốc Tế Tình báo Sở ngoài khơi Nam Việt.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.