Phi trường Wattay đông nghẹt. Thu Thu trả tiền tắc xi, nhanh nhẹn bước vào phòng đợi. Quang cảnh ở đây vẫn như hồi đại úy Kông Lê kiểm soát thủ đô, duy khác ở điểm có nhiều máy bay, nhiều người, nhất là nhiều quốc tịch hơn trước.
Nàng nhoẻn nụ cười ngoại giao với người trung sĩ có trách nhiệm kiểm soát giấy tờ. Hắn ngẩng đầu ngắm nàng bằng cặp mắt thèm khát. Nước da ngăm ngăm, bộ tóc húi cua lởm chởm, tay chân thô ráp, cái miệng cá ngão của hắn không thể làm nàng rung động. Dầu hắn đẹp như tài tử màn ảnh, nàng vẫn dửng dưng. Đã lâu, nhỡn tuyến chiêm ngưỡng đàn ông biến thành băng lạnh đối với nàng. Nàng coi sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành của nàng như là khí giới nghề nghiệp để quật ngã địch thủ, hơn là món hàng trang sức kiêu hãnh. '
Gã trung sĩ cất tiếng:
- Cô đi Hà Nội?
Nàng gật đầu. Lời nói không mất tiền mua, nàng ban cho hắn một cái liếc say mê. Hắn xum xoe:
- Trong 10 phút, phi cơ cất cánh. Đến Khang Khay, cô sẽ thav máy bay khác.
Nàng đáp:
- Cám ơn ông.
Nàng lễ mễ xách hành lý ra ngoài. Hắn chạy theo, đon đả:
- Cô để tôi xách giùm.
Nàng ấn cái va li nặng chĩu cho hắn, Tuân theo chỉ thị của ông Hoàng, nàng chỉ mang đủ áo quần thay đổi, và mẫu hàng. Nàng biết là ở Wattay nhân viên chỉ kiểm soát lấy lệ, song ở Khang Khay, sự kiểm soát sẽ chặt chẽ hơn, và chặt chẽ nhất là sự kiểm soát ở Gia Lâm. Lần này, nàng đội lốt thương gia. Nàng đi Hà Nội điều đình bán lâm sản và mua hàng hóa về Lào. Trong đời điệp báo, nàng đã thủ nhiều vai trò khác nhau, khi mặc áo choàng y sĩ, đeo máy ảnh phóng viên, lúc cải trang công nhân, khi lăn lộn trong xóm yêu hoa, lúc giả dạng làm nữ bác học, song đây là lần đầu, nàng đóng trò thương gia.
Nàng cười một mình. Vai trò nào nàng cũng xuất sắc, duy việc đi buôn. Nàng vụng về đến nỗi không biết tính toán lời lãi. Hồi còn đi học, bè bạn đã cười nàng nhiều lần. Ghét của nào, trời trao của ấy, nàng gặp ông Hoàng. Dầu nàng van vỉ, ông Hoàng không đổi ý kiến. Mặt nghiêm nghị, ông bảo nàng:
- Nghề điệp báo khác mọi nghề trên thế giới. Nhân viên điệp báo phải như con dao pha, làm gì cũng được, làm gì cũng giỏi. Nhân viên điệp báo phải như nước, đựng vào chai, vào hộp đều được. Nhân viên điệp báo phải biết thích những cái không thích, biết ghét những cái không ghét.
Phi cơ rú lên ầm ỹ. Ánh nắng ngập đầy sân bay. Qua ô cửa phi cơ, phi trường Wattay rộn rịp khác thường. Hàng chục phi cơ chiến đấu đen sì mũi nhọn hoắt, và phi cơ vận tải đủ kiều, đủ quốc tịch, sơn màu bạc óng ánh, thân dài lêu nghêu, đuôi vểnh lên kiêu căng, nằm thưỡn từng dãy dài lê thê dưới mặt trời buổi sáng bắt đầu gay gắt.
Phi cơ rùng mình thật mạnh. Trong giây phút, hoa tiêu kéo cần lái, con chim sắt khổng lồ rời sân nhẹ nhàng như chiếc lá. Thu Thu nhìn hành khách. Toàn là quân nhân, nét mặt dày dạn và lì lợm. Một sĩ quan Lào, đeo cấp hiệu đại tá, tới bên nàng, đon đả:
- Bà buộc giây lưng chưa?
Tuy đã buộc chặt, nàng đã tìm cách làm quen anh chàng si tình, bằng cái lắc đầu nũng nịu, và giọng nói tha thiết:
- Thưa đại tá, tôi không biết buộc nên còn lỏng lắm.
Viền sĩ quan quì xuống thắt lại cho nàng. Nàng cảm thấy choáng váng khi phi cơ cất cánh. Gã đại tá lặng lẽ ngồi xuống bên nàng. Thấy mắt hắn dán vào người nàng, Thu Thu sực nhớ ra bộ y phục Lào gợi cảm, nàng mới mặc lần đầu. Cái sơ mi trắng tinh, hở tay hở ngực, như muốn phô bày núi của tròn trĩnh, khiêu khích và làn da ngó sen trắng muốt. Cái xiêm thêu ngũ sắc xòe ra trong dáng điệu mời mọc. Thoang thoảng mùi da thịt say sưa.
Nàng cũng dận xăng đan như phụ nữ Lào. Thường lệ, nàng ưa xăng đan hơn giày, nhất là giày cao gót, có lẽ vì thân nàng cao hơn độ trung bình, mặc khác vì xăng đan làm tôn vẻ đẹp quí phái của bàn chân thon hồng, và của móng chân gọt rũa mỹ thuật, óng ánh màu đỏ pha bạc.
Đôi xăng đan gồm hai quay tréo này, nàng đã dùng lần đầu trong vụ Lý Biên, hồi nàng gia nhập tổ chức buôn lậu theo lệnh của tình báo Anh Quốc [1] , Nàng gặp Văn Bình. Và lần đầu, trái tim khô khan của nàng rung động. Trên đường đi Hà Nội, nàng không được phép đeo sợi giây vàng gắn 6 cái khánh tí xíu, kêu thảnh thót ở cổ chân. Địch đã được báo cáo đầy đủ về nàng và nàng bị liệt vào loại điệp viên nguy hiểm, bắt được là giết tức khắc. Đeo giây chuyền ở cổ chân là tự tố cáo một cách dại dột, nên nàng phải tuân lệnh ông Hoàng. Tuy nhiên, nàng đã đeo giây vàng ở cổ chân tới Thát Luông gặp Văn Bình để nhắc chàng nhớ lại dĩ vãng êm đềm. Còn lâu, nàng mới có hy vọng gặp chàng. Nàng bặm môi để khỏi thở dài.
Viên đại tá hào hoa rút thuốc mời. Nàng lắc đầu từ chối. Hắn hỏi nàng, giọng ngọt ngào:
- Thưa bà, tôi hút thuốc được không?
- Xin mời ông.
Gã đại tá trạc 30, tuổi sung sức nhất của đàn ông trong trường tình ái. Thân hình vạm vỡ, cân đối, trán cao, mắt sáng, hàm răng đều đặn, trắng bóng, hắn tỏ ra có lễ độ, và học thức, nhất là có sức khỏe để làm đàn bà đa tình thỏa mãn.
Thở khói thơm lên trần phi cơ, hắn vui vẽ tự giới thiệu:
- Thưa bà, tôi là Sisumang. Đại tá Sisumang, trong bộ tham mưu của tướng Kông Lê.
Khi đàn ông tự giới thiệu phương danh và chức vụ với đàn bà lạ, điều này có nghĩa là tâm thần đã xao xuyến, muốn được lọt vào mắt xanh của mỹ nhân. Sẵn sàng mua chuộc cảm tình của hắn, Thu Thu cười:
- Hân hạnh, tôi là Thao My.
- Chà Thao My, cái tên đẹp quá.
Ngừng một phút, hắn hỏi gặng:
- Thưa ông nhà là...
Nàng cắt ngang bằng cái cười ròn rã:
- Ông thất vọng rồi. Tôi chưa lập gia thất.
Mạt Sisumang tươi hẳn:
- Như vậy, sao lại gọi là thất vọng. Thưa bà, à xin lỗi thưa cô, lời nói này làm tôi nuôi thêm hy vọng, dầu là hy vọng mong manh. Cũng như cô, tôi còn độc thân.
- Đàn ông độc thân sướng hơn đàn bà độc thân rất nhiều.
- Tại sao?
- Đại tá biết rồi, còn hỏi tôi làm gì.
Chợt nhớ ra nàng dùng tiếng Pháp. Sisumang hỏi:
- Thưa, cô là người... Lào.
- Vâng, người Lào cũng như đại tá. Đúng ra, tôi mới được 50 phần trăm Lào. Tôi học từ nhỏ ở Sài Gòn nên quen nói tiếng Pháp.
- Tôi cũng thích nói tiếng Pháp. Cô về Khang Khay phải không?
- Không, tôi đi thẳng Hà Nội.
Sisumang reo lên như đứa trẻ được ăn kẹo:
- Ồ, thế còn gì bằng. Tôi cũng ra Hà Nội.
Thu Thu cũng mừng rơn như người thất nghiệp vừa nghe tin trúng số độc đắc. Song nàng vẫn giữ nét mặt thản nhiên:
- Chắc, đại tá đi công vụ?
- Vâng, tôi ra Hà Nội nghiên cứu cách tổ chức và chỉnh đốn ngành an ninh.
Thu Thu cười thầm... Một lần nữa, nàng nhận thấy sách vỡ dạy đúng. Sắc đẹp phụ nữ còn mạnh hơn nhu đạo và súng đạn nhiều lần. Không cần giỏi võ, và giỏi nghề gươm đao, Mata Hari đã làm Âu châu quỳ mọp dưới chân. Van Hintzen, ông vua do thám Đức, đã phải thán phục nàng, Dưới bí danh H-21, nàng bị hành quyết về tội làm gián điệp Đức, song ngàn sau vẫn nhắc tên nàng. Sisumang mờ mắt trước sắc đẹp nên đã phun ra những bí mật lẽ ra hắn phải giấu kín. Với Sisumang một bên, nàng tha hồ hoạt động trong vùng địch.
Hắn nhanh nhẩu hỏi nàng:
- Còn cô…
Nàng cười, ranh mãnh:
- Lần này, ông sẽ thất vọng hoàn toàn. Vì tôi không đi công vụ.
- Cô đi du lịch?
- Không, tôi là nhà buôn.
- Trời nhà buôn mà đẹp đến thế ư?
- Ông có thành kiến rồi. Phụ nữ Lào vẫn nổi tiếng đẹp nhất nhì châu Á. Ông không hãnh diện khi thấy phụ nữ Lào đẹp ư?
- Dĩ nhiên là hãnh diện. Song thú thật tôi thấy cô đẹp quá nên không thể tưởng tượng được cô là nhà buôn, chân lấm tay bùn. Người đẹp như cô phải được ở nhà bằng vàng, ngày đêm kẻ hầu người hạ.
- Gia đình tôi thuộc giòng hoàng phái, song được hấp thụ văn hóa phương Tây, tôi muốn sống tự do. Tôi thích đi buôn hơn làm việc trong bốn bức tường chật hẹp.
- Chắc cô ưa cuộc sống phiêu lưu?
- Vâng. Tôi đã đi nhiều. Càng đi nhiều, tôi càng thấy dốt. Ra Hà Nội chuyến này, tôi đi buôn nhưng cũng đi để học hỏi nữa.
Sisumang ngây ngất nhìn nàng. Nếu không có hành khách, bắn đã ôm bừa lấy nàng hôn. Nàng đáp lại bằng nụ cười lơi lả, khiến ruột gan hắn lộn lên, lộn xuống như người đáp máy bay một ngày bão lớn.
Phi cơ đã bớt tốc độ. Thu Thu ngó qua khung cửa ra ngoài. Thành phố Khang Khay của phe trung lập thấp thoáng giữa rặng núi chập chùng, sương mù chưa tan hết bay từng mảnh trắng xóa. Lẽ ra, một nhân viên của Sở đón nàng ở phi trường. Không hiểu sao, kế hoạch này bị ông Hoàng bãi bỏ vào phút chót.
Sisumang xoa tay:
- Đến Khang Khay rồi.
Nàng hỏi:
- Ông làm việc ở đây phải không?
- Phải. Tôi chỉ huy an ninh đặc biệt trong thị trấn.
- Nghĩa là ai cũng biết tiếng ông?
Mũi nở phồng, hắn gật gù:
- Vâng. Song được cả nước Lào biết tên cũng chưa bằng cô. Quen cô là vinh hạnh lớn lao nhất cho tôi. Lát nữa, mời cô vào phi cảng. Nửa giờ sau mới có máy bay Hà Nội. Chúng mình sẽ đáp phi cơ vận tải Illyouchine Xô Viết. ‘
Nàng để ý đến danh từ "chúng mình" cố tình của Sisumang, nghĩa là hắn đã mê mệt. Đột nhiên, nàng thương hại Sisumang. Với những sĩ quan cao cấp hớ hênh và dại gái như hắn, ông Hoàng chỉ cần huy động một toán nữ điệp viên đặc biệt là khám phá được hết bí mật trong vòng 48 tiếng đồng hồ, bí mật ghê gớm mà một sư đoàn điệp viên, và hàng chục vệ tinh do thám không thể phăng ra.
Bánh xe cao su chạm vào phi đạo. Thu Thu nhún vai, định phê binh hoa tiêu vụng về. Sau tiếng rầm dữ dội, phi cơ nhảy lên, dằn xuống như muốn té ngã. Tuy là hoa tiêu tài tử, Văn Bình còn giỏi hơn nhiều.
Sisumang cúi xuống cởi thắt lưng ghế giùm nàng. Ngón tay hắn rua run như bị điện giật. Nàng vội vàng đứng dậy, xách vali. Sisumang đỡ lấy.
- Cô để tôi mang giùm.
Toàn thể hành khách đều xuống Khang Khay. Thu Thu vừa đặt chân lên tấm sắt dày mắt cáo lót sân bay thì một chiếc xe díp quân sự lao tới, thắng gấp một bên. Sisumang đỡ nàng lên, giọng thân mật:
- Mời cô vào nghĩ một lát.
Tài xế phóng như bay ra ngoài trường bay. Qua một dãy phi cơ, Sisumang nói:
- Lát nữa chúng mình sẽ đi chiếc này.
Hắn chỉ chiếc phi cơ vận tải khổng lồ đang nổ máy ầm ầm ở cuối sân bay bê tông. Thân máy dài ngoằng, sơn màu xám lấp lánh dưới ánh nắng gay gắt.
Sisumang nhanh nhẹn nhảy xuống, dẫn nàng vào ngôi nhà ở góc phi trường, lắp máy điều hòa khí hậu mát rợi. Bâng khuâng, Thu Thu liên tưởng đến Đà Lạt nơi nàng nghỉ hè cách đây không lâu với Văn Bình. Hôm ấy, trời cũng cao và trong như ở Khang Khay. Nàng bỏ giép, khua chân xuống suối. Nước suối lành lạnh như hòa cái lạnh từ lòng nàng tỏa ra. Nàng thấy lạnh lòng, vì hai người sắp chia tay, lên đường cát bụi. Văn Bình vuốt tóc nàng:
- Lần sau, mình sẽ nghĩ mát ở nơi khác. Em thích đi đâu?
Nàng thở dài: .
- Em không dám tính trước.
Thật vậy, lần sau hai người gặp nhau trong ngôi chùa quạnh hiu gần Thát Luông. Chàng đã khoác áo cà sa, nàng sửa soạn hành trang đi Hà Nội.
Sisumang kéo ghế:
- Mời cô ngồi. Tôi đã dặn bưng thức ăn cho cô.
Nàng lắc đầu:
- Cám ơn đại tá, tôi không đói.
Sisumang xum xoe:
- Đúng ra, tôi không đói. Song tôi thích được ngồi ăn với cô. Tôi sợ mai kia, mỗi người đi một ngả. Dĩ nhiên, cô không buồn vì hàng ngàn đàn ông sẵn sàng hầu hạ cô. Còn tôi, tôi sẽ trở về cuộc đời quân nhân buồn tẻ.
Nàng nhìn hắn bằng cặp mắt dò xét. Trong phòng chỉ có Sisumang với nàng. Thì ra hắn mời nàng vào đây để tỏ tình. Nhưng nàng giả vờ như không biết:
- Ông bi quan ghê. Ở Hà Nội, tôi còn gặp ông nữa.
Rồi nàng chỉ ra cửa, đánh trống lảng:
- Ta ra ngoài cho thoáng khí.
Sisumang phản đối:
- Ngoài ấy nóng lắm.
Nàng cười:
- Người Lào mà sợ nóng ư?
Ánh nắng chiếu vào mặt nàng, làm tăng vẻ trắng hồng say đắm của làn da kỳ diệu. Sisumang hỏi:
- Tới Hà Nội cô ở đâu?
- Tôi về khách sạn.
- Khách sạn nào?
- Tôi cũng chưa biết. Vì đây là lần đầu tôi ra Hà Nội.
- Nếu cô cho phép, tôi sẽ làm hướng đạo giùm cô.
- Cám ơn ông trước.
Chiếc vận tải cơ khổng lồ lăn bánh ra giữa sân bay ngập nắng. Loại phi cơ Xô Viết này hàng ngày chở khí giới và quân nhu từ Hà Nội đến khu vực đông Lào. Tuy hoạt động nhiều lần trong vùng địch, Thu Thu chưa bao giờ được nghênh ngang trèo lên máy bay vận tải Xô Viết. Nàng lấy làm khoan khoái vì sắp được tận hưởng cảm giác kỳ lạ ấy.
Sisumang kéo nàng ra khỏi con mơ:
- Kìa, phi cơ sắp cất cánh. Chúng mình lên thì vừa.
Quả Sisumang là một nhân vật quan trọng ở Khang Khay. Gặp hắn ai cũng chào hỏi hoặc cung kính, hoặc vồn vã, tùy theo là nhân viên trường bay hoặc cố vấn ngoại quốc. Trước khi rời Sài Gòn, Thu Thu được ông Hoàng dặn kỹ về cách xử trí tại phi trường. Theo ông Hoàng, phút lên máy bay là thời khắc quan trọng và hiểm nghèo nhất, chỉ một sơ sót nhỏ mọn là nàng bại lộ và mất mạng.
Theo thông lệ, du khách được dẫn vào một khu nhà riêng để kiểm soát giấy tờ, hành trang, và trả lời những câu hỏi tò mò của phản giản. Nàng không sợ hớ hênh, mà là sợ bị nhận diện. Lần trước, nàng hoạt động tại Vạn Tượng dưới lốt nữ ký giả Cuba, và đã gặp gỡ nhiều yếu nhân công an và điệp báo Cộng sản. Biết đâu trong một phút tình cờ, người ta khám phá ra thương gia Thao My là nữ điệp viên hữu danh Thu Thu, bí hiệu FR-234.
May thay, nàng được Sisumang làm quí nhân phù trợ. Hắn ra lệnh cho công an không xét giấy nàng. Thậm chí nàng được đàng hoàng lên phi cơ không phải xuất trình gì hết, ngoại trừ nụ cười đổ quán xiêu đình trên cặp môi đỏ chót.
Hành khách đều là người Tây phương, mặc thường phục. Nghe giọng nói và cử chỉ cứng nhắc, nàng biết là sĩ quan Xô Viết. Thu Thu thốt ra tiếng thở dài nhè nhẹ. Chỉ riêng việc đáp máy bay Xô Viết ra Hà Nội, nghe lỏm sĩ quan Hồng quân trò chuyện, cũng đáng tiền, không cần phải làm gì khác.
Sisumung thân mật dựa vào vai nàng. Nàng để mặc, nhắm mắt lại. Sisumang ân cần:
- Cô muốn nghỉ ư?
Nàng đáp, uể oải:
- Vâng, tôi muốn chợp mắt một lát. Mệt quá.
Sisumang dụi thuốc lá, miệng nói:
- Cô ngủ đi. Khi nào đến Hà Nội, tôi đánh thức. Loại phi cơ này bay rất cao, để tôi đắp mền cho cô kẻo lạnh.
Tuy mắt nhắm nghiền, nàng không ngủ. Nàng cần tĩnh trí để kiểm điểm công việc sắp làm. Trí nhớ của nàng đột nhiên tối sầm như người ngoài nắng bước vào căn phòng đóng kín mít. Rồi ở giữa phòng hiện ra một khung trắng mờ mờ. Những hình ảnh đậm nét bắt đầu nổi bật trên nền vải. Câu chuyện xảy ra cách đây một ngày.
Và cũng xảy ra ở một nơi ồn ào động cơ máy bay. Phi trường Tân Sơn Nhất.
--------------------------------
| Nàng Leuam và nàng May là hai nhân vật chính trong tiểu thuyết "Vạn Tượng khói lửa" của Người Thứ Tám, đã xuất bản trong hạ tuần tháng 11- 1966. | |
| 4 huyệt sau lưng, ở gần mông là bitei, ko-đenkô, và tché-tché. Bitei (huyệt nhu đạo] nằm giữa xương cụt (coccyx] sát hậu môn, đụng vào là chết. Ko-đenkô (huyệt nhu đạo] ở cuối xương sống, gần huyệt Bitei, đánh vào gây ra mê man. Còn huyệt tché-tché gồm 2 huyệt song hành với xương sống ở ngang đốt xương sống thứ ba (từ mông đếm lên, và cách 6 phân tây). Huyệt tché-tchế của Thiếu Lâm quyền chạm vào là bất tỉnh. | |
| 4 huyệt ở bụng thuộc hạ bộ Kintéki, Ya kô, và Tanden (hoặc Myojô). Kintéki (nhu đạo] ở giữa dịch hoàn (testicules), đụng vào làm mê man. Yacô (nhu đạo] ở hai bên háng, gần bộ phận sinh dục, đụng vào làm mê man. Tanden (nhu đạo] ở gần rốn, đụng vào làm mê man. | |
| Phương pháp điểm huyệt diên trì đã được tác giả trình bày tronq cuốn Gián điệp Nhị trùnq, đã xuất bản. | |
| Môn võ này có thật không phải hoang đường. Võ sư Oh Hsin-yang, hiện sống ở Đài Bắc rất giỏi về môn này. | |
| Xin đọc "Z28 Buôn súng lậu", đã xuất bản trong tháng 12-1966. |
❀ ❀ ❀
[1] 6