Khi Thu Thu nhắm mắt ngủ thỉ ngoài trời mưa rào rào trút xuống. Cách lữ quán Viên-chan một quãng đường, Lisa đang nắm chặt chuôi dao, nhắm Môna đâm tới.
Mắt người hầu gái đỏ gắt như rớm mán, tưởng như có thể ăn tươi, nuốt sống Môna. Song một mãnh lực vô hình đã cản tay Lisa. Trong khoảng không, hiện ra khuôn mặt nghiêm nghị và lo lắng của ông Sìmít, tổng giám đốc Trung ương Tình báo C1A:
- Lisa, bà có trách nhiệm theo sát Môna từng giờ, từng phút. Trong mọi trường hợp, bà phải bảo vệ mạng sống của Môna. Dầu phải hy sinh... Môna sẽ có lợi cho chính nghĩa tự do nếu được đưa ra khỏi bức màn sắt.
Môna mở choàng mắt. Nàng ngạc nhiên khi thấy mình còn sống.
Lisa quả là một diễn viên kịch nghệ kỳ tài. Thấy chủ mở mắt người hầu gái qưang lưỡi dao xuống đất rồi ôm mặt khóc. Môna đinh ninh là Lisa có cảm tình đặc biệt với nàng nên không nỡ giết. Nàng không thể hiểu được Lisa chỉ vâng lệnh ỏng Sìmít của CIA.
Thái độ của người tớ gái làm Môna mủi lòng. Nàng ôm chầm Iấy Lisa, rồi hai người cùng nức nở. Lát sau, lau nước mắt, Lisa nói:
- Bà tha lỗi cho tôi. Trong một phút nóng giận vô lý, tôi định giết bà. Song tôi không có can đảm giết bà. Thà rằng phản gián cộng sản đến bắt tỏi và mang đi hành hình…
Môna thở dài đau đớn:
- Tôi mới là người có lỗi. Lisa giết tôi là đúng. Nếu chết, tôi không dám oán thán. Vì tôi đã long trọng cam kết theo Lisa đến phút chót. Nửa chừng, tôi quá mềm yếu nên bị tình cảm tầm thường chi phối, Tôi hối hận lắm, Lisa ạ. Nhờ Lisa can thiệp, nếu không tôi đã dại dột gọi điện thoại cho KGB.
Người hầu gái mân mê những sợi tóc mềm mại vàng óng ả của nữ chủ nhân:
- Tất cả đều do Trời định đoạt. Chậm một phút nữa, tôi sẽ phải xa bà. Chắc chắn là tôi bị bắn bỏ. Có lẽ bà suy nghĩ nhiều nên thần kinh bị căng thẳng. Nội ngày mai, bà sẽ giã từ Hà Nội lên đường sang Hoa Kỳ, tái ngộ với ý trung nhân của bà...
Môna lại thở dài:
- Lisa ơi, tôi hết tin tưởng rồi.
Người tớ gái hơi đổi sắc mặt:
- Thưa... tôi không hiểu bà nói gì... Bà thấy trong người mệt mỏi phải không?
- Không, tôi không mệt mỏi chút nào. Chỉ nghĩ đến chàng là tôi tăng thêm sức khỏe. Nhưng Lisa ơi, tôi không tin là chàng còn sống
- Bà lâm bệnh thật rồi. Chàng đã tự tay viết thư cho bà... Hiện chàng sống ở Mỹ. Trung ương đã xác nhận với tôi như vậy.
Lisa trố mắt trong vẻ ngạc nhièn vô tận. Người hầu gái không biết gì hết. Ngưòi hầu gái không biết tình nhân của nhà nữ bác học Xô Viết đã chết. Chết tữ lâu. Và bức thư là... hoàn toàn giả mạo...
Môna đặt bàn tay lên đôi vai rung rung của người hầu gái:
- Lisa ơ, tình cờ tôi khám phá ra bức thư Lisa đưa cho tôi là giả mạo. Chàng chểt rồi, chết thật rồi, Lisa ạ... Lisa đừng ngắt lời tôi, hãy để tôi nói hết. Tôi không dám ngờ vực Lisa. Có lẽ cũng như tôi, Lisa chỉ biết một phần... Lisa ơi, chàng là người vô thần, mặc dầu chàng ghét chủ nghĩa mác-xít. Chàng không theo tôn giáo nào hết. Không bao giờ chàng cầu nguyện. Trước kia, chàng thường chế riễu mỗi khi tôi đọc kinh, xin Thượng đế ban ơn cho hạnh phúc lâu dài… Chàng thường bảo, hạnh phúc là do mình tạo ra, do mình bảo vệ. Chẳng lẽ một người như chàng lại viết thư là "từ ngày xa em, anh hằng cầu nguyện đêm ngày cho hai đứa mình được xum họp".
Người nữ nhân viên CIA lặng người, như bị đánh vào đỉnh đầu. Lisa chợt hiểu tại sao Môna thay đổi thái độ khi đưa Thu Thu về nhà trọ. Có lẽ Môna nói đúng. Có lẽ CIA đã lầm. Hoặc có lẽ СIА viết thư giả. Nghề điệp báo ba đầu sáu tay, nhiều khi thất bại vì một sơ hở cỏn con. Tuy nhiên, Lisa vẫn cố gắng giải thích:
- Thưa bà, tư tưởng con người mỗi lúc một khác. Sau nhiều năm chờ đợi trong đau khố, chàng đã bỏ quan điểm vô thần. Biết đâu chàng yẻu bà nên theo đạo!
- Không, chàng là người cương quyết. Hoàn cảnh không hoán cải được tư tưởng của chàng.
- Xin bà đừng hiểu lầm tôi. Tôi không khi nào phỉnh gạt bà. Hẳn bà đã biết tôi là tín đồ ngoan dạo. Tôi xin thề trên cuốn Thánh kinh rằng…
Мônа gạt ngang:
- Tôi không muốn Lisa thề. Tôi hoàn toàn tin Lisa. Lisa đã mang lại niềm hy vọng to tát cho tôi. Lisa đã cứu sống tôi. Tôi chịu ơn Lisa quá nhiều. Đến phút này, tôi vẫn còn hối hận. Tôi không ngờ lại hèn hạ đến nỗi kêu điện thoại cho Phản gián đến bắt Lisa. Tôi không xứrg đáng tình bạn thắm thiết của Lisa nữa. Tôi đáng tội chết...
Lisa đứng sát vào người Môna, giọng cảm động:
- Môna, bà đừng nói gở. Nếu thương tôi, bà hãy lên giường ngủ đi. Ngày mai, chúng mình còn nhiều việc phải làm. Chiều mai, bà lên đường. Bà không nhớ tôi sao?
Một giọt lệ long lanh trong khóe mắt của nhà nữ bác học đa cảm. Nàng ôm ghì người nữ tỳ, hôn loạn xạ lên mái tóc bạc non nửa và đôi má bắt đầu in nếp răn thời gian. Lisa nhoẻn miệng cười:
- Bà lên giường nghỉ nhé!
Môna ngoan ngoản trèo lên giường. Người hầu gái kéo mền đắp tận cằm cho chủ. Môna nhắm mắt lại. Lisa cúi hôn vào trán nàng, dáng điệu thân ái và hiền từ như mẹ với con. Đoạn lặng lẽ ra ngoài, khép cửa lại nhẹ nhàng.
Chờ Lisa đóng cửa, Môna mở choàng mắt, nhìn vào bóng đêm u uất. Nước mắt nàng trào ra đầm đìa, ướt gối. Trong đêm khuya thanh vắng, nàng không nghe tiếng động nào, ngoại trừ tiếng máy điều hòa khí hậu chạy đều đều, và tiếng tim đập trong lồng ngực.
Nàng không thể nào lầm được. Người yêu của nàng đã sang thế giới bên kia. Tình báo Mỹ đã viết thơ giả mạo để dụ nàng ra khỏi lãnh thổ Xô Viết. Thật ra, nàng không lua luyến cuộc sống ảm đạm và trói buộc sau bức màn sắt, song cuộc sống dưới ánh sáng mặt trời rực rỡ trên lãnh thổ Mỹ sẽ trở thành tối tăm nếu không có chàng một bên. Bao năm nay, nàng sống vì chàng. Nàng sống, vì tin chàng còn sống, còn có ngày tái ngộ. Chàng đã mệnh một, nàng không thích sống nữa.
Môna tung chăn ngồi dậy. Nàng cử động êm ái vì biết Lisa đang ở phòng bên. Có lẽ người hầu gái đang lâm râm cầu kinh. Mỗi đêm trước giờ ngủ, Lisa đều đọc kinh rất lâu. Lẽ ra, Lisa có quyền giết nàng. Lisa có bổn phận giết nàng để bảo vệ bí mật. Thế mà Lisa không giết. Nghĩa là Lisa có thiện cảm sâu xa với nàng.
Giòng nước mắt mằn mặn như pha muối thắm vào miệng Moona. Tần ngần mội lát nghe động tĩnh, nàng rón rén bước xuống đất, rón rén đi chân không lại tủ búyp-phê. Nàng từ từ mở ngăn kéo. Bàn tay lóng cóng của nàng vướng hộp phấn. suýt làm rớt xuống đất. Hú hồn, nàng chộp lấy, cất kỹ vào bên trong. Nàng sợ gây tiếng động, Lìsa sẽ tông cửa chạy vào.
Đột nhiên, Môna nhếch mép cười một mình. Máy lạnh chạy rì rầm, người hầu gái thính tai không thể nghe được tiếng động nhỏ trong phòng. Môna mở một cái gói nhỏ hình chữ nhật. Thong thả và nhẹ nhàng, nàng lấy ra một lưỡi dao cạo mới tinh, được gói kỹ lưỡng sau hai lần giấy xanh và giấy dầu.
Nàng quay lại giường, đắp chăn như cũ, giả vờ ngủ. Thường lệ, trước khi đi ngủ, người hầu gái vào phòng nàng xem nàng đã yên giấc chưa.
15 phút sau, cửa phòng mở ra êm ru. Lisa tiến vào. Đến bên giường Môna, người nữ tỳ dừng lại, nghe ngóng. Nghe tiếng ngáy đều đều, Lisa tưởng cô chủ ngủ say nên lặng lẽ bước ra.
Người tớ gái quyền biến đã thua trí Môna. Nàng hất chăn sang bên, mắt tóe ra tia lửa ghê gớm. Nàng quyết thi hành ý nghĩ táo bạo vừa nhú lên trong óc.
Nàng sẽ tự sát.
Là đàn bà đẹp, từng làm đàn ông trên hè phố phải quay ngoắt lại như bị điện giật, huýt sáo miệng để tỏ tình ngưỡng mộ. Môna rất sợ tử thần. Nàng sợ sau khi từ giã cõi đời, bọn đàn ông si tình không đoái hoài nữa, thân thể tuyệt trần của nàng biến thành mồi ngon cho lũ côn trùng độc ác trong quan tài kẽm chôn sâu trong lòng đất lạnh lẽo.
Nhưng đã đến lúc nàng không sợ chết nữa. Chết, nàng sẽ được đoàn tụ với chàng. Nàng bỗng vui lên, như đứa trẻ được quà. Hồi nhỏ được mẹ mua cho con ngựa gỗ và túi cá thia lia rực rỡ, nàng cũng chỉ vui đến thế là cùng. Trước giờ vĩnh biệt, nàng phải lưu lại mấy lời cho Lisa.
Tuy nhiên, nàng không dám vặn đèn sợ lộ. Nàng nằm nghiêng một bên, mở nắp bút máy, viết thảo vào tờ giấy trắng trải trên đệm. Nàng chỉ viết vẻn vẹn một câu:
"Thành thật tạ lỗi".
Xong xuôi, nàng duỗi cánh tay trái lên gối. Nàng khoan thai tì lưỡi dao sắc như nước vào mạch máu ở cổ tay. Tia máu nong nóng phọt ra. Hồi đi học, nàng đọc nhiều sách nói về tự tử. Nàng nhớ rõ những đoạn thuật lại cảm giác của người tìm cái chết bằng cách cắt mạch máu tay. Trước kia, nàng không tin. Giờ đây, nàng mới thấy đúng. Thật vậy, tự tử như vậy không phải là điều đáng sợ. Lưỡi dao ấn vào, giòng máu phun ra, tức thì mội cảm giác khó tả cuồn cuộn dâng lên trong óc. Một hơi nóng kỳ dị lan ra khắp châu thân. Hơi nóng lạ lùng này, nàng chỉ cảm thấy mỗi khi chàng ôm nàng hôn, bàn tay thành thạo của chàng luồn vào áo, vuốt ve da thịt nàng…
Tuy máu tuôn ra có vòi, Môna không mệt mỏi, trái lại, trong những phút đầu tiên, nàng lại khỏe dội lên, dường như những nỗi ưu tư chồng chất trong lòng tờ lâu đã chảy theo máu ra ngoài. Từ lâu, nàng sống trong sự phập phồng lo sợ, hai lá phổi bị dồn ép, không được phép hút thở dưỡng khí đầy đủ. Vết thương ở cườm tay gây cho nàng cái ấn tượng ngực nàng không bị dồn ép nữa. Khí trời mát lành được thênh thang ùa vào huyết quản.
Dần dần, mắt nàng hoa lên. Tuy đèn trong phòng tắt ngúm, nàng vẫn thấy hàng trăm vòng đỏ quay cuồng. Nàng nhắm mắt lại, song những vòng đỏ lạ lùng tiếp tục nhảy múa. Tai nàng ù tịt, nàng tưởng như đang ngồi trên phi cơ siêu thanh hạ xuống trường bay, từ chín từng mây cao vút lao vào thực tại ồn ào.
Rồi cơ thể nàng run lên. Không phải run lên vì lạnh. Mà vì run lên dưới một sức xô đẩy vô hình. Dườmg như thần chết bắt nàng run lên để những lít máu còn sót lại trong người được tuôn ra ồng ộc, tuôn ra đến khi nào không còn gì nữa.
Hàng trăm kỷ niệm hỗn độn từ tiềm thức nàng trào ra. Nàng nhớ lại thời thơ ấu ở thàuh phố Thượng Hải, đầy tiếng nói phức tạp, sực nức mùi mỡ rán bánh và mùi á phiện được hơ nóng trên bấc dầu lạc thơm phức. Nàng nhớ lại những buổi tìm bướm với chàng trong vườn. Nhớ nhất là đêm đầu tiên, một đêm không trăng, le lói mấy vì sao thẹn thùng, hai người hẹn thầm bên lùm cây sột soạt, chàng áp môi vào bộ ngực trắng muốt, và căng cứng của nàng.
Nàng thét lên trong cơn đau đớn kinh hoàng của người trinh nữ khi chàng ghì chặt lấy nàng giữa tiếng gió ân ái rì rào. Một phút sau, toàn thân nàng đổi khác, lâng lâng như được hít bạch phiến. Từ đêm ấy, chàng thường rủ nàng ra bụi cây thân mật để tình tự. Cách chỗ hai người nằm một quãng ngắn là hòn giả sơn nước chảy róc rách trong hồ nước tròn róc rách. Tâm hồn nàng cũng chảy róc rách như nước trong hồ...
Những phút đào nguyên ấy, nàng không bao giờ gặp lại trong thời gian chăn gối với bác sĩ H. Có lẽ nhà khoa học nguyên tử già nua không có thời giờ để quan tâm đến những nguyên tắc sơ đẳng về hưởng thụ tình ái. Ông yêu nàng như người đói cần ăn, không cầu kỳ, không thắc mắc.
Nàng nhớ lại những buổi chiều thầm lặng dạo mát một mình trong cỏng viên, gần Hồng trường, giữa thủ đô Mạc Tư Khoa, với con chó lông trắng như tuyết. Con chó yêu quí đã chết từ lâu. Nó chết thảm thương giữa đường, vì mải mê chạy theo mối tình vô vọng. Một chiếc quân xa to lớn chạy hét tốc lực đã nghiến con chó nát ngướu, bộ lông trắng nõn nà nhuộm máu đỏ lòm...
Nàng nhớ lại những cặp mắt thèm khát của đàn ổng dán chặt vào thân thể cân đối và phồng nhựa của nàng. Hàng trăm lá thư thơm ngát được gửi tới nàng, dầu nàng đã có chồng, có những gã si tình đứng dưới mưa lạnh suốt đêm để được nhin nàng một phút… Cuộc đời đáng yêu, đáng sống làm sao!
Nhưng Môna không được hưởng lạc thú này nữa. Vì nàng sắp chết. Lát nữa, nàng sẽ thành người thiên cổ.
Đột nhiên Môna lo sợ, một nỗi lo sợ mênh mang ập vào huyết quản trống rỗng của nàng. Thu tàn lực vào miệng, nàng thét lên. Nàng không nghe rõ tiếng kên của chính mình, vì tai nàng điếc hẳn, môi nàng ríu lại. Trong giây đồng hồ cuối cùng сủа cuộc đời, nàng cố bám lấy hy vọng, dầu là hy vọng mỏng manh.
Rồi nàng thiếp đi.
Ngoài trời, mưa vẫn trút ào ào.