Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4442 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Tia Sáng Giết Người - Quyển Hạ - ° ° °

❊ ❊ ❊

Sisumang ngồi phịch xuống ghế, tâm thần hoang mang. Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy thần Chết rình rập bên mình. Hắn có thể ngửi được mùi tanh tưởi, lạnh lẽo của thần Chết đang vung lưỡi hái...

Hoảng hốt, hắn xô ghế đứng dậy.

Kôrin bước vào vẻ mặt nghiêm trọng. Thấy hắn, Kôrin vào đề ngay:

- Tôi cần hỏi đại tá một vấn đề quan hệ.

Sisumang giả vờ châm thuốc lá cho khỏi run tay:

- Xin mời Trung tướng.

Giọng Kôrin cộc lốc và lạnh lùng:

- Tác phong của đại tá từ mấy ngày nay làm tôi hoàn toàn bất mãn. Đại tá là sĩ quan Lào, nhưng lại là nhân viên cao cấp KGB. Tôi có cảm tưởng là đại tá đã quên.

Sisumaug nuốt nước bọt:

- Tôi vẫn nhớ.

- Vậy đại tá cho tôi biết kết quả về việc theo dõi bà Môna.

Sisumang giật mình.

Kôrin đã nhờ hắn dò xét Môna. Song hắn đã mụ người trước sắc đẹp lạ thường của nàng. Vả lại, hắn yêu nàng tha thiết. Hắn cho rằng Trung ương KGB đã quá cẩn thận, cẩn thận một cách vô ích.

Nghe hỏi, Sisumang đáp ngay:

- Tôi đang điều tra ráo riết. Khi nào có kết quả, tôi sẽ...

Kôrin cướp lời:

- Phải, tôi đã biết công cuộc điều tra này rồi. Một thế kỷ nữa, đại tá cũng không đạt được kết quả. Vì lẽ giản dị, đại tá đã mờ mắt trước nhan sắc. Dầu có cảm tình với đại tá, tôi không thể trù trừ nữa. Đặc phái viên của Trung ương vừa tới.

- Để làm gì?

- Khám phá sự thật. Dấu tay của bà Môna đã được phòng thí nghiệm ở Mạc Tư Khoa nghiên cứu. Nó không giống với dấu tay trong hồ sơ cá nhân.

- Tôi không tin.

- Chính tôi cũng không tin. Vì nếu là sự thật thì chúng ta mất mạng. Thì trung tâm KX này sẽ ra tro. Hàng tỉ rúp bị phí phạm một cách vô ích.

Tuy nhiên, điều đáng lo nhất là hệ thống an ninh của Liên Xô bị đe dọa nặng nề… Hơn ai hết, đại tá muốn đó không phải là sự thật... Chỉ còn hy vọng rất mỏng manh... Giờ đây, chúng ta tới gặp I-van.

- I-van?

- Phải, I-van, đặc phái viên của Trung ương.

Ra đến cửa, Kôrin đặt bàn tay lên vai Sisumang:

- Phiền đại tá tới phòng Phút - xi mời bà Môna cùng đi.

Sisumang toát bồ hôi.

Nghĩa là Kôrin đã biết.

Biết hết.

Theo kỷ luật KGB, hắn sẽ bị trừng phạt. Bản án được thi hành ngay, và hắn có thể bị tử hình, nếu… Sisumang không dám nghĩ thêm nữa.

Như cái máy, hắn trèo lên xe, ngồi thu hình trong góc. Dọc đường, hắn không nói nữa lời.

Hắn mong con đường kéo dài vô tận: Nhưng trong chớp mắt, tài xế đã lái vào hành lang quen thuộc. Hắn lại mong tài xế đâm xe vào vách đá làm Kôrin tử thương.

Nhưng Kôrin đã ung dung xuống xe.

Và rút súng cầm tay.

Cảnh tượng trước mắt như lưỡi búa giáng vào đầu Sisumang. Hắn ngây người trong một phút như bị thôi miên. Người đàn bà hắn yêu tha thiết đang vịn vào thành ghế, gương mặt mệt mỏi và thiểu não. Maxim - nhà bác học vật lý - nằm dài trên đất, da xám ngoẹt, trong khi Phút-xi nhìn ra ngoài bằng con mắt khó hiểu.

Miệng súng của Kôrin chĩa vào ngực Thu Thu.

Nàng đứng dậy, tỏ vẽ kinh ngạc. Tuy nhiên, nàng không run sợ. Nàng là người đàn bà không hề run sợ trước họng súng của địch.

Kôrin gằn giọng:

- Phiền bà giơ tay lên.

Thu Thu nhìn Sisumang:

- Giơ tay lên? Có lẽ ông điên rồi. Ông quên ông là trung tướng, và quên tôi là nữ bác sĩ Môna.

Kôrin trợn mắt:

- Tôi không điên. Nếu bà không giơ tay, bắt buộc tôi phải…

Thu Thu cướp lời:

- Ông dùng súng uy hiếp tôi về chuyện gì?

- Hừ, chuyện gì, bà sẽ biết.

Thu Thu cầu khẩn Sisumang:

- Lạ nhỉ! Riêng anh, ít nhất anh cũng phải cho tôi biết lý do.

Sisumang thở dài:

- Susu bị Trung ương nghi ngờ. Tôi biện hộ với trung tướng Kôrin mãi không được.

Kôrin cười nhạt:

- Trước mỹ nhân, tượng đá cũng chảy bồ hôi, huống hồ đại tá. Đại tá líu lưỡi là thường.

Thu Thu xen vào:

- Trung tướng có quyền bắt tôi, song không có quyền va chạm danh dự tôi.

- Tôi luôn luôn kính nể bà.

- Song ông đã nói xấu người yêu của tôi.

- Người yêu của bà? Té ra...

- Phải. Đại tá Sisumang và tôi đã hứa hôn.

Mặt Kôrin hơi tái, song trong chớp mắt hắn đã lấy lại bình tĩnh.

Hắn quay lại Sisumang:

- Đúng không, đại tá?

Sisumang đáp:

- Đúng.

Thu Thu nói, giọng gay gắt:

- Tôi cần nói rõ để trung tướng khỏi hiểu lầm. Theo sự hiểu biết của tôi, trung tướng không muốn chúng tôi sống gần nhau, và trung tướng đã toại nguyện.

Kôrin nổi nóng:

- Đừng...

Thu Thu lại cướp lời:

- Trug tướng chối cãi làm gì nữa. Hèn lắm. Trung tướng vu cáo cho tôi vì không chiếm đoạt được tôi… nhưng tôi báo cho trung tướng biết: dầu sao đi nữa, lòng tôi vẫn không thay đổi. Thà chết, tôi không thể bỏ Sisumang. Thà chết...

Кôrin gầm lên:

- Ngậm miệng lại.

Sisumang đã tiến lên một bước, bàn tay giáng xuống như sấm sét. Khẩu súng rời khỏi tay Kôrin.

Bàng hoàng, Kôrin nhảy tréo sang bên. Hắn không ngờ bị Sisumang tấn công. Trong con mê, Sisumang quên bẵng Kôrin là trung tướng KGB. Hắn chỉ nghĩ đến Nàng, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ nàng.

Kôrin trừng mắt:

- Đại tá Sisumang, cử chỉ phiến loạn của đồng chí có thể dẫn tới bản án tử hình. Đồng chí bị con yêu nữ mê hoặc rồi.

Thu Thu thét lớn:

- Sisumang, giết hắn đi.

Nàng lao đầu vào người Kôrin. Tuy nhiên, nàng không thi thố võ nghệ. Mục đích của nàng là châm ngòi tấn công một cách xuẩn động, để Kôrin hất ngã. Và nàng đã bị hất ngã vào tường.

Sisumang hươi quyền đánh Kôrin.

Kôrin lùi một bộ, giọng thân mật:

- Sisumang, vì tình đồng chí và đồng nghiệp, tôi cho anh một phút để suy nghĩ. Anh không còn là anh nữa. Con yêu nữ ghê gớm đã hớp hồn anh.

Lời nói của Kôrin làm Sisumang rợn tóc gáy. Song hắn đã bị dồn vào mạt lộ, không được quyền đo đắn nữa. Dầu sao hắn đã giết Bun vích. Dầu sao hắn đã yêu người đàn bà xa lạ, trái với chỉ thị của trung ương. Và nàng đã yêu hắn, yêu thành thật, yêu say sưa...

Vì tình yêu, hắn sẵn sàng bỏ hết.

Bỏ chức vị đại tá KGB.

Bỏ tương lai sáng lạn. Và nếu cần, sẵn sàng bỏ cả cuộc đời.

Sisumarig quạt một đường quyền vào hông Kôrin. Kôrin lách mình để tránh, song Sisumang đã ào tới như trận cuồng phong Trông cách công thủ của hắn, Thu Thu giật mình khâm phục. Ngón đòn từ tay hắn phát ra có vẻ nhẹ nhàng nhưng nguy hiểm lạ lùng. Nàng thấy Kôrin nhăn mặt, vận toàn lực để chống đỡ.

Trong tình trạng này, Sisumang sẽ hạ đối thủ dễ dàng. Tuy nhiên, vào phút chót, hắn có thể thay đổi ý kiến. Nàng bèn giằng lấy cây gậy sắt trong tay Phút-xi, giáng vào gáy Kôrin.

Sisumang thét lên:

- Đừng em!

Tội nghiệp cho Kôrin! Từ cổ chí kim, chưa ai trúng đòn vào huyệt kochu mà còn sống, phương chi Thu Thu lại là võ sĩ nhu đạo được huấn luyện đặc biệt về phép điểm huyệt tại Nhật Bản. Khối thịt nặng nề lăn lông lốc trên nền nhà, rồi nằm im không động đậy.

Trung tướng Kổrin đã chết.

Thu Thu vội vàng bưng mặt khóc nức nở. Sisumang thở dài:

- Lỡ rồi, em khóc suốt năm Kôrin cũng không sống lại nữa. Chúng mình nên tính kế thì hơn.

Mừng rú, nàng hỏi hắn:

- Anh đã nghĩ ra cách trốn khỏi Trung tâm chưa?

Sỉsumang nhíu mày suy nghĩ:

- Rồi. Chúng mình ra ngay sân bay còn kịp.

- Nhưng còn Lisa nữa.

- À, em không nói, anh quên mất.

Phút-xi nhìn Thu Thu bằng cặp mắt cầu khẩn.

Thu Thu đề nghị với viên đại tá Lào:

- Em muốn mang Phút-xi theo.

Sisumang lắc đầu:

- Không được. Hắn tàn tật, mang theo vô ích. Hắn lại biết quá nhiều bí mật, san này có hại cho chúng mình. Để anh giải thoát cho hắn.

Nhà bác học tàn phế khựng người trong ghế. Thu Thu phải quay mặt vào tường để khỏi phải nhìn thấy phát atémi tàn nhẫn của Sisumang.

Trong chớp mắt, Phút-xi đã thành người thiên cổ.

Sisumang lái xe, đưa Thu Thu về cư xá.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.