Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4358 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Phi Tuần Vĩnh Biệt - II. Tử thần trên phi đạo!

❊ ❊ ❊

Cuốn phim ký ức quay lại thật nhanh, chỉ trong vòng một phần trăm giây đồng hồ là ngưng lại. Song Văn Bình thấy rõ từng chi tiết. Chàng nhớ lại những cây sấu sum xuê bắt đầu rụng lá trước bin-đinh công-ty điện-tử, tổng hành-doanh của ông Hoàng ở đại lộ Nguyễn-Huệ, gần bờ sông Sài-Gòn.

Và nhớ cả mầu áo của những cô gái căng cứng, lượn đi, lượn lại như đèn cù, dường như đâm sầm vào chàng để bắt đền. Chàng nhớ chất màu áo trắng đơn thuần mà gợi cảm của Nguyên Hương. Hồi sở còn lưu-động, mỗi lần tới trình diện là Văn Bình ở lại 10, 15 phút trong phòng nữ bí-thư Nguyên Hương.

Song từ ngày ông Hoàng dọn về toà lâu-đài ngàn lẻ một đêm, toàn bằng bê-tông cốt sắt và dụng cụ phong thần sau lữ quán Majestic, Văn Bình không còn được sống những giây phút thi-vị nữa. Phòng giấy của Nguyên Hương đã mất vẻ mộc mạc thường lệ và biến thành một pháo đài điện-tử, có hàng chục cặp mắt và vành tai vô hình ngày đêm theo dõi mọi cử-động. Nguyên Hương cũng không còn là cô thư-ký riêng vùi đầu vào hồ-sơ, sổ sách ám bụi bên cạnh cụ giám-đốc già nua, hà tiện, như ngày xửa, ngày xưa nữa. Dưới quyền, nàng đã có một "đạo quân" phụ-tá, toàn là nữ thần khêu gợi bóc lửa của ban Biệt-Vụ.

Ngoại cảnh thay đổi con người, Nguyên Hương vẫn yêu chàng, vẫn chờ đợi cái ngày (không bao giờ tới) được thành hôn với người con trai vong mạng mà hào hoa, song nàng không được quyền thã lòng theo tình cảm lộ liễu nữa.

Thấy chàng bỏ ghế, định sấn lại, Nguyên Hương vội xua tay:

- Anh nên giữ gìn một chút. Dầu sao em vẫn phải làm gương cho cấp dưới.

Văn Bình ngần ngừ:

- Em giận ư?

Nàng lắc đầu:

- Hơn ai hết, anh đã biết là em không bao giờ giận anh, dẫu cho anh phạm lỗi lầm nào.

- Phải rồi, em đã hết yêu anh. Chưa khi nào anh thấy em lạnh lùng, hờ hững với anh như hôm nay.

- Em không thể nào vồn vã với anh được. Vì lẽ các cô ở ngoài nhìn thấy. Họ không mạ gì mối tình giữa đôi ta. Nếu em dễ dãi, họ sẽ bắc chước. Trừ phi…

Văn Bình đã hiểu nàng định nói gì. Nàng sẵn sàng dễ dãi nếu chàng cưới nàng làm vợ. Song nàng bỏ lửng câu nói, rồi bâng khuâng nhìn vào khoảng không, ngón tay gõ nhịp xuống bàn. Không khí trong phòng đang đè nặng thì may thay Lê Diệp lù lù dẫn xác tới. Vừa thấy chàng, Lê Diệp đã reo ầm như đứa trẻ được cho đồ chơi Giáng-Sinh:

- À, anh Z.28. Ông cụ chờ anh từ đêm qua đến giờ. Tưởng anh còn khệnh khạng chưa chịu hạ sơn, ông cụ bắt tôi đích thân đến tìm.

Nghe bạn nói, Văn Bình sực nhớ rằng tứ ít lâu nay, chàng tu tiên. Tu tiên ở đây không có nghĩa là cắt tóc vào chùa như hồi ớ Vạn-Tượng. Cũng không có nghĩa là ở lì trong phòng với một cô gái hỏa diệm sơn.

Mà là nằm lì trong dưỡng-đường đặc-biệt của Sở.

Sau nhiều tháng hoạt động và bê-tha không ngừng, Văn Bình bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Theo lời khuyên của Y-Sĩ, chàng vào bịnh-viện. Mới đầu, chàng tìm cách thoái thác, vì trong đời, chàng sợ nhất là bịnh-viện, mùi bông băng, mùi ê-the, nhất là cái mùi khó tả của các nữ điều dưỡng nhạt nhẽo như nước ốc, lạnh lùng như tảng băng và khô rắng như bê-tông.

Nhưng sau lần khám bịnh đầu tiên, chàng bằng lòng. Không cần đợi ông Hoàng nài ép thêm, chàng xách va-li tới. Sỏ dĩ chàng đổi ý kiến nhanh chóng, chẳng phải vì căn bịnh cuả chàng trở nên trầm trọng, vì thật ra chàng không có căn bịnh nào nhất định. Chàng vào bịnh-viện để dưỡng sức hơn là chữa bịnh. Vì tạo hóa đã tạo cho chàng một cơ-thể hoàn mũ, lục phủ ngũ tạng như được bọc thép. Chàng chỉ mắc một bịnh duy nhất. Nhưng lại là bịnh nan y, Biển Thước, Hoa-Đà sống dậy cũng phải bó tay.

Bịnh đào hoa.

Sở dĩ chàng đổi ý kiến nhanh chóng vì trong dưỡng-đường có một loại thần dược có thể điều trị được bịnh hào hoa. Thánh dược này là một thiếu nữ 17 tuổi, thích làm nũng và thích cười cả ngày. Nàng là nữ thần nhan sắc của dưỡng-đường, song mọi nhân viên đều sợ nàng như cọp dữ.

Mà nàng dữ thật. Thanh niên nào xớ rớ đụng vào người nàng là ăn đòn ngay tức khắc. Tuy người mảnh khảnh, nàng là đai đen nhu đạo. Và không phải là đai đen đệ nhất, mà là đệ nhị.

Ông Hoàng cho phép Văn Bình vào bịnh viện 2 tuần lễ. Kể ra thì một tuần là đủ rồi. Nhưng quá 3 tuần, chàng vẫn không ra. Quá 4 tuần, chàng vẫn còn đau. Đến tuần thứ tám, chàng vẫn chưa khỏi bịnh. Sang đến tuần thứ 10 thì bịnh cũ khỏi rồi, bịnh mới, một thứ bịnh kỳ lạ bộc phát. Từng đoàn y-sĩ nối đuôi nhau, cố điều trị cho con cưng của sở Mật vụ song không tài nào tìm ra căn bịnh.

Vì căn bịnh kỳ lạ ấy chỉ riêng Văn Bình được biết.

Bịnh đào hoa…

Buổi trưa, buổi tối, nhất là buổi tối vắng vẻ, Văn Bình đều dành trọn vẹn cho người đẹp. Nàng chưa yêu ai, nàng lại thích hạ đàn ông đo ván bằng nhu đạo, nhưng đến khi đối diện Văn Bình, nàng bủn rủn tay chân.

Song việc phải tới đã tới.

Ông tổng giám đốc gọi điện thoại mới Văn Bình về, nhận công tác mới. Và chàng đành phải gạt lệ, bỏ dở công việc tu tiên.

Nói cho đúng, Văn Bình định chần chừ thêm hai, ba tuần nữa, vì công việc tu tiên đang đến thời kỳ sôi nổi nhất. Song ông Hoàng dường như có con mắt thông thiên, đọc thấy mọi việc xẩy ra ngoài ngàn dặm, và đọc thấy tâm tư của chàng, nên bắt đầu ngay vào chuyện:

- Anh phải lên đường ngay mới kịp. Cô Nguyệt Hằng đã dự xong lớp huấn luyện người nhái.

Nguyệt Hằng!

Nếu là Nguyệt Hằng thì dù tu gần đắc đạo trên cõi tiên, Văn Bình cũng nhảy xuống hạ giới, để hòa mình với cát bụi ô trọc. Vì cô gái điều dưỡng rất đẹp, song Nguyệt Hằng lại lạ lùng hơn nhiều. Vả lại, sau lần đoàn tụ ngắn ngủi, chàng chưa có cơ hội được gặp nàng.

Khác mọi lần đã qua, bước vào văn phòng Tổng giám đốc, sau khi bị phá rối cuộc vui với bộ mặt đưa đám nặng nề và đầy oán trách, lần này Văn Bình mặt tươi như người trúng số cặp tư tám triệu bạc.

Mặt ông tổng giám đốc cũng tươi như hoa. Vừa thấy Văn Bình vào, ông Hoàng nhấc mục kỉnh xuống, rồi hỏi:

- LES[19] đã nhận đơn của anh chưa?

LES không phải là bí danh của một điệp viên lỗi lạc hoặc một tổ chức gián điệp địch đáng gớm. Mà là tên tắc của một công ty tư nhân mới được thành lập, chuyên kết nạp những hội viên trên thế giới muốn sống lâu như ông Bành Tổ. Sự thật là LES chưa tìm ra thuốc trường sinh bất lão, nhưng tin tưởng trong một tương lai gần, khoa học sẽ tìm ra, nên đề nghị hội viên được ủ lạnh, và đóng thùng để dành, chờ cơ hội thuận tiện sẽ mở ra, và hồi sinh lại.

Văn Bình không sợ chết, song lại không thích chết. Chàng thích sống trường sinh bất lão để hưởng lạc thú cuộc đời. Nên với sự đồng ý của ông Hoàng, chàng gởi đơn xin gia nhập hội LES, để sau khi chết, chàng sẽ không phải vào quan tài, mà là nằm trong thùng kim khí, chớ ngày hồi sinh.

Văn Bình gật đầu:

- Thưa rồi. Tôi là hội viên thứ 2.000[20].

Ông Hoàng nói:

- Không riêng gì anh, nhiều nhân viên của sở, trong số có Lê Diệp và Nguyên Hương, đều xon gia nhập. Theo tôi ước lượng, chỉ độ vài năm nữa, khi công luận thế giới bắt đầu hiểu rõ tính chất quan trọng của hàn học[21], họ sẽ đua nhau gia nhập, và số lượng hội viên sẽ lên tới hànhg chục, hàng trăm triệu.

Văn Bình ngắt lời:

- Ông sắp mở phòng thí nghiệm hàn học trong Sở phải không?

Ông Hoàng đáp:

- Đó là điều dĩ nhiên. CIA đã có từ hai, ba năm nay. RU và KGB cũng vậy. Chúng ta bây giờ mới nghĩ kể cũng không còn sớm nữa. Tuy nhiên, muộn còn hơn không.

Như anh đã biết, hàn học là một bộ môn khoa học mới mẻ có rất nhiều triển vọng. Vì nếu cuộc thí nghiệm của bác-sĩ Berdford[22] thành công, đời sống của nhân loại và thế-giới sẽ hoàn toàn đổi khác. Nếu con người đã chết có thể sống lại thì chẳng bao lâu nữa, trái đất này sẽ đầy ứ, hàng ngàn vấn-đề phức tạp được đặt ra, người ta bắt buộc sẽ phải di dân lên các hành tinh trong vũ-trụ hệ. Riêng các lãnh-tụ cộng-sản lại quan tâm đến hàn học hơn mọi thành phần khác. Vì như vậy, họ có điều kiện sống mãi, sống mãi không bao giờ chết.

Theo tin riêng của tôi, RU và KGB đã đổ hàng ngàn triệu đô-la vào các phòng nghiên cứu hàn học. Tôi cũng muốn chi phí rộng rãi như họ, nhưng đáng tiếc là không có tiền, chưa có tiền...

Ông Hoàng ngồi yên, vẻ mặt bâng khuâng.

Hiểu ý, Văn Bình cất tiếng:

- Ông cần bao nhiêu?

- Trên địa-hạt thí-nghiệm tân tiến, thì bao nhiêu cũng không đủ, giống như muối bỏ biển vậy. Nhưng nghèo ra cũng phải có từ 5 đến 10 triệu đô-la.

- Ông vay CIA chưa?

- Rồi. Anh là người gần gũi tôi, và biết rõ công cuộc kín đáo của tôi hơn ai hết chắc không lạ gì những khó khăn về vay mượn. Dĩ nhiên, tôi ngỏ lời là họ cho vay ngay, nhưng vay thì phải trả, chúng ta không thể ăn quịt. Nhưng anh nghĩ coi, nước Việt-Nam đói rách này kiếm đâu ra tiến để lấp khoảng trống 10 triệu đô-la nghĩa là sấp xí một tỉ rưỡi bạc. Mới chi 5, 10 triệu bạc, mà họ còn nói lên, nói xuống, đòi gửi phái đoàn đến xem xèt sổ sách, huống hồ... Đối với một tổ-chức điệp báo nhược tiểu như như chúng ta chỉ có một lối thoát duy nhất. Mà lối thoát duy nhất nầy, anh đã biết, vì trong quá khứ, anh đã thí-nghiệm nhiều lần.

- Thưa ông nghĩa là ta sẽ làm thuê... để trả tiền.

- Đúng.

- Và lần này bắc cóc các nhà bác-học chuyên về hàn học của Nga-Sô?

- Không đúng hẳn. Cách đây 6 tháng, một trong các chuyên viên hàn học Hoa-Kỳ bị mất tích. Dĩ nhiên, ông ta không thể chắp cánh bay khỏi Hoa-kỳ. Mà là bị KGB lén bắt. Sở dĩ nhà bác học này bị KGB lén bắt dễ dành vì hàn học chưa được coi là có tính cách quốc phòng, đúng ra, chỉ mới được coi như vậy từ giữa năm 1967 mà thôi.

Chụp lấy cơ-hội bằng vàng nầy, tôi mở cuộc điều tra. Và gặp may mắn, tôi phăng ra nhà bác học Mỹ bị KGB mang về Nga-Sô, và giấu trong một cái hồ lớn ở miền Đông, trên đường Tây-Bá-Lợi-Á.

- Giấu trong hồ?

- Phải, giấu trong hồ. Từ ít lâu nay, một phần cơ-sở bí mật của Nga-Sô đều nằm sâu trong lòng đất. Riêng cơ-sở sưu tấm nghiên cứu hàn học được giấu dưới đáy hồ. Ta đã có tay trong, nếu xoay xở nhanh chóng và kín nhẹm, có nhiều hy vọng thành công. Một mặt, ta sẽ có 15 triệu đô-la, trả ngay bằng tiền mặt; mặt khác, ta có thể phá hủy phòng thí-nghiệm của họ, bặt họ phải đi lùi một thời gianVì vậy, tôi đã nghĩ đến anh.

- Thưa ông, tôi sẽ đi một mình?

- Không. Một mình sợ không nổi. Một người khác, đúng hơn, một nữ đồng-nghiệp sẽ cùng đi với anh.

- Nếu tôi không lầm thì ông sẽ chọn Kathy vì trong Sở, chỉ có nàng là thông thạo tiếng Nga và có nhiều kinh-nghiệm hoạt-động tại đó.

- Kathy hội đủ điều kiện, song nàng không thể sang Nga được nữa. Nàng đã bị lộ. Tôi đã chọn người khác.

- Nguyệt Hằng?

- Đúng. Nguyệt Hằng từng sống ở Nga-Sô nhiều năm. Nàng có thể giúp ích được nhiều. Vả lại, nàng viết thư cho tôi, yêu cầu được hoạt động chung với anh. Nguyệt Hằng đang theo lớp huấn luyện đặc-biệt người nhái trên pháo đài ZZ. Đã lâu, anh không hoạt động dưới nước. Có lẽ anh cũng nên dợt lại một thời gian. Phiền anh chuyển lời hỏi thăm của tôi cho cô Nguyệt Hằng.

Ông Tổng giám-đốc ít khi hỏi thăm bạn bè và nhân viên. Lần nầy, ông lại tỏ thái-độ vồn vã. Thành ra Văn Bình đâm ra lo ngại. Sau nhiều phen cọ sát với tử-thần, chàng đâm ra dị-đoan. Truớc kia, chàng không hề kiêng que diêm dùng hai, ba người, kiêng con số 13 trong bữa tiệc, kiêng đi dưới cái thang. Đột nhiên, tâm tính chàng biến đổi.

Sự thật, giác quan thứ sáu của chàng đã nhìn thấy những việc sắp xẩy ra.

Nhưng đến bây giờ thì đã quá muộn.

Trước mặt chàng là một hỏa tiễn. Một hỏa tiễn phụt lửa da cam kinh dị đang phóng nhanh vào phi-cơ giữa vùng trời rựt nắng và trên mặt biển, bập bềnh xanh ngắt.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.