Khi ấy trên không trung bao la xanh ngắc một màu, Văn Bình cũng có cảm giác như lạc vào hư vô.
Chàng có cảm giác này một phần vì chiếc Crusader II bay hết tốc lực[6], nhanh như tên bắn, biến 13 tấn sắt nhẹ bỏng như lông hồng. Nhưng phần khác - và là phần chính - Văn Bình đang nôn nao sau những phút thần tiên ở Đà-Nẵng.
Trong 6 tháng ròng rã, chàng tạm trở thành nhân viên phi hành dân sự, tuần hai lần, lái máy bay chở hành khách trên đường Sai-Gòn - Hồng-Kông. Mục đích của ông Hoàng là dùng Văn Bình núp sau chiêu bài hoa tiêu thương mãi để theo dõi một tổ chức gián điệp RU đặt tổng hành dinh tại Cảng Thơm, và phái nhân viên tới Nam Việt bằng cửa trước.
Công việc chưa đi tới đâu, thì đột nhiên Văn Bình được triệu hồi. Rời được công ty hàng không, chàng cảm thấy như thoát được trại giam. Vì trong 6 tháng trời ròng rã, chàng phải sống như người máy, không dám bừa bãi, dù chỉ là bừa bãi trong một phút, trong một giây đòng hồ ngắn ngũi.
Cuộc sống của chàng, ngoại trừ những đêm không ngủ, lần mò theo vết điệp viên địch, được chạy đều đặn như đồng hồ điện tử. Sau 50 giờ bay, phi cơ được mở máy để kiểm soát. Sau 200 giờ bay, động cơ được khám xét từng ly, từng tí. Và sau 3.000 giờ thì một cái đinh ốc nhỏ xíu cũng được coi lại. Sự kiểm soát phi cơ khi được diễn ra tỉ mỉ và đúng nguyên tắc đến nỗi Văn Bình phát điên.
Mỗi khi trèo lên máy bay, chàng lại nhứt đầu, mắt chàng chỉ thấy màu vàng và màu lục hỗn độn. Vì màu vàng và màu lục là màu của những tấm phiếu kiểm soát[7]. Đối với chàng, màu vàng lại là màu chứa đụng nhiều kỷ niệm nhứt đầu. Màu vàng của Nguyệt Hằng…
Văn Bình không biết nàng ở đâu. Ông Hoàng thường có thói quen lôi chàng ra khỏi những căn phòng ấm cúng, không cho chàng ở hoài với một ngươì đàn bà duy nhất. Vì vậy, chàng phải xa Nguyệt Hằng.
Cho đến ngày ông Hoàng gọi chàng về. Lòng chàng vui rộn như mở hội. Theo dự tính, cháng sẽ gặp Nguyệt Hằng trên pháo đài ZZ. Văn Bình nhảy lên con chim sắt với ý định ra khơi cấp tốc. Nhưng định mạng trớ trêu đã khiến chàng hoãn lại chuyến bay, hoãn để rồi không hoãn nữa.
Ở Đà-Nẵng, chàng đã gặp một thiếu nữ tuyệt đẹp. Trong môt quán rượu, gần phi trường, nàng cười nụ với chàng, chàng cười nụ lại. Sự việc chỉ bắt đầu bằng nụ cừơi và cái nhìn giản dị, thầm lặng và ngắn ngủi. Chỉ có thế thôi, hai người không nói với nhau điều gì hết. Nếu muốn, cũng không có điều kiện, vì nàng đang ngồi với mẹ.
Nhưng ra khỏi quán, nàng lại cười với chàng lần nữa. Biết ý, chàng đi theo. Nhà nàng ở cuối một con đường vắng. Chàng đợi bên ngoài, hút được nửa điếu Salem thì nàng vội vã bước ra. Thế rồi hai người đi song song bên nhau.
Tối hôm ấy là tối thơ mộng của Văn Bình. Trái đào hơ hớ ăn, sống ngàn năm của bà Tây-Vương Mẫu bỗng dưng trên chín từng mây rơi gọn vào tay chàng, vào lúc chàng không dám ngờ tới. Nàng yêu chàng, trao thân cho chàng, như thể là tình nhân từ nhiều năm trước.
Chàng hỏi tên thì nàng đáp:
- Đừng biết tên nhau làm gì, anh ạ. Bằng chứng là em không hỏi tên anh. Em cũng không hỏi anh từ đâu tới, anh làm nghề gì và anh có vợ chưa nữa. Anh không biết tên em tất sẽ nhớ em nhiều hơn. Mai đây, một mình trèo lên phi cơ giữa trời cao, biển rộng, anh sẽ tới ngày hôm nay tại Đà-Nẵng, anh ôm trong lòng một đứa con gái lạ lùng. Và đó là sự an ủi tuyệt diệu của em.
Văn Bình giật mình:
- Hừ, tại sao em biết anh là phi công?
Nàng đột nhiên sa sầm nét mặt:
- Thật ra, em không biết anh là phi công, vì lẽ giản dị là em gặp anh lần đầu trong đời. Nhưng anh ơi, dầu mới quen anh, em vẫn có cảm tưởng là gắn bó với anh từ kiếp trước. Thấy anh trong tiệm giải khát, em như bị nam châm thu hút vào anh không thể dứt ra được. Em đoán anh là phi công vì anh đẹp trai khác thường.
- Em lầm rồi. Có thể thanh niên đẹp trai làm nghề phi công, song không thể có toàn thể phi công đẹp trai.
- Anh lầm thì đúng hơn. Con gái chúng em đã bàn luận với nhau về vấn đề nầy. Phi công toàn là thanh niên khôi ngô, người nào cũng vậy. Nếu mặt họ không đẹp thì họ đẹp ở cái miệng và nhất là ở đôi mắt. Anh thử nhìn họ mà xem, người nào cũng có đôi mắt sâu và cái nhìn rộng mênh mong như thu gọn trời đất bao la gọn vào trong. Họ quen sống với vũ trụ bát ngát nên tánh tình họ phóng khoáng, tình yêu của họ cũng phóng khoáng lạ lùng. Từ thuở cặp kê đến giờ, em hằng mơ ước được làm vợ phi công hoặc ít ra được nằm ngả trong vòng tay mã thượng của phi công song em chưa đạt được ý nguyện…
Mẹ em bắt em lấy chồng. Lấy một anh chàng nhà giàu, tay chân trắng trẻo và mềm nhũn như tay chân đàn bà, cả đời co ro trong bốn bức tường. Gia đình em rất nghiêm khắc, em không thể thoát ly, vã lại nếu có điều kiện thoát ly, em cũng không làm như vậy. Đêm qua, em đốt hương câù Trời Phật run rủi cho em gặp một phi công đẹp trai và hào hoa. Và em đã gặp anh. Em không muốn tâm hồn em, thân thể em được một kẻ tầm thường làm chủ. Anh tha lỗi cho em …
Văn Bình vuốt sợi tóc loà xoà trên vần trán rộng và mịn màng của nàng, giọng âu yếm:
- Đúng ra, anh mới là người phải xin lỗi. Ít ra là phải xin lỗi chồng tương lai của em.
Nàng xì một tiếng rồi đáp:
- QGO… Anh không được gợi tới đời tư của em. Nếu anh tái phạm, anh sẽ không được ngồi thêm với em phút nào nữa[8].
Nghe nàng dùng danh tư chuyên môn, Văn Bình phì cười:
- Roger[9].
Nàng ngồi sát vào người chàng, rồi nói như trong cơn mơ phi hành:
- Em lạnh lắm. GCA[10] của anh đâu?
Văn Bình đã hiểu nàng muốn gì. Chàng vòng tay sau gáy nàng, nâng mặy nàng ngửa lên, rồi cuối xuống hôn thật lâu trên đôi môi mộng ướt, đôi môi chứa chan sự sống mới được hé nở để hôn đàn ông lần đầu.
Nàng run lên như bắn. Tê mê, Văn Bình ghì chặc lấy nàng. Chung quanh, Đà-Nẵng về đêm chìm trong cảnh yên lặng bâng khuâng. Đột nhiên, hỏa pháo trên phi cơ thả xuống chiếu sáng một góc căn cứ, màu xang biêng biếc sương. Văn Bình có cảm giác như lạc vào Thiên Thai giữa những đám sương ngũ sắc.
Chàng xiết nàng quá mạnh mà không để ý. Nàng nhẹ nhàng gỡ tay chàng ra rồi thỏ thẻ:
- Khiếp, QAN của anh mạnh kinh khủng[11]. Suýt nữa là em chết ngạt.
Vùng sáng rực rỡ của hỏa châu lan đến chỗ hai người ngồi. Văn Bình thoáng nhận ra người bạn gái kỳ lạ với thân hình cao lớn, nẩy nở đúng theo tiêu chuẩn quốc tế, nàng mặt áo thun hở nách và minijupe thì đẹp tuyệt. Song nàng lại phục sức tầm thường, áo dài bằng hàng nội hóa cổ hình trái tim, để lộ ra mảnh da ngực nõn nà.
Một giọt lệ đột nhiên rơi trên má nàng. Văn Bình xiết chặc bàn tay búp măng:
- Tại sao buồn? Em hối hận ư?
Giọng nàng buồn man mác:
- Phàm người ta phạm tội ác, lương tâm cắn rứt mới hối hận. Còn em, lương tâm em luôn luôn thanh tỏa. Nhiều lần, em đã nói thẳng với chồng chưa cưới của em rằng em không yêu. Hắn đáp là không yêu trong hiện tại thì sẽ yêu trong tương lai. Em liền nói dứt khoát rằng từ ngày em về với hắn cho tới ngày em thở hơi cuối cùng, em sẽ chẳng bao giờ yêu hắn. Nhưng hắn không cần. Hắn không cần, anh ạ. Hắn chỉ cần được em làm vợ, thế thôi. Còn em đã yêu ai, em sắp yêu ai, hắn không cần biết, không muốn biết và không dám biết.
- Em đã yêu ai chưa?
- Chưa. Em mới 18 tuổi. Đúng ra, phải 3 tháng nữa mới chẳn 18 tuổi. Tuổi em là tuổi đầy thơ và mộng. Bè bạn cùng tuổi đang nhí nhảnh cắp sách đến trường. Vì hoàn cảnh gia đình, em không được sống cuộc đời vô tư lự như họ.
- Vì hoàn cảnh gìa đình?
- Vâng. Cha em mất sớm, bọn em mồ côi từ hồi còn nhỏ xíu. Mẹ em tần tảo nuôi con, nhưng anh tính coi, sinh hoạt mỗi ngày một đắt đỏ, rủi ro lại kéo hàng loạt đến nhà em. Mẹ em mang công mắc nợ, tiền lời cứ chồng chất lên tiền vốn. Rốt cuộc mẹ em không thể nào trả được. Rồt cuộc, em phải trở thành Thúy Kiều…
- Bán mình để chuộc nợ …
- Cũng gần như thế. Mẹ em thương em lắm, nhưng không còn đường lối nào khác…
Rồi nàng sụt sùi:
- Giá anh ruột em còn sống…
Văn Bình cảm thấy cõi lòng tê tái. Dường như ai vừa đánh mạnh vào gáy chàng. Chàng lặng người một giây, ngước mắt nhìn nàng trong khoảnh khắc, tranh tối, tranh sáng.
Nàng nói thì thầm như kể chuyện cổ tích:
- Giá anh ruột em còn sống thì đâu đến nông nỗi nầy. Anh ấy là phi công, anh ạ. Ngang tàng lắm, hào hoa lắm. Anh ấy là đại-úy Không quân. Ngày nào cũng bay. Không bay thì không chịu được. Phi cơ đối với anh ấy thân thiết như vợ. Và còn thân thiết hơn vợ nữa. Vì vợ có thể mang lại hạnh phúc nhưng không có thể mang lại những cảm giá thần tiên, cảm giác không ngôn ngữ nào tả được, cảm giác chỉ có trong lòng mỗi khi bay lên tầng cao, thoát khỏi ràng buộc tầm thường của đời sống loài người. Vả lại, vợ con có thể phản chồng, chông có thể phản vợ. Phi cơ thì không bao giờ phản phi công và ngược lại. Máy bay hỏng thì phi công chết và phi công chết thì máy bay cũng chết.
- Ồ, em nói thi vị ghê!
- Thật đấy, nghề lái máy bay không phải là nghề vong mạng như một số người xuẩn động lầm tưởng. Theo em, đó là nghề khoa học và cũng là nghề nghệ sĩ nhất. Phi công đều là thi sĩ. Không phải làm thơ mới là thi sĩ. Anh ruột em thường bảo em như vậy. Em còn nhớ rõ lắm, đêm ấy cũng lặng gió và nhiều hỏa châu chiếu sáng Đà-Nẵng như đêm nay, anh ấy lái về hướng tây, rồi không về nữa.
Anh ruột em đã dạy ngôn ngữ hàng không cho em. Nhiều lần nghe chúng em trò chuyện, mẹ em đứng đực như mán xuống chợ vậy. Lắm bữa, chúng em còn trêu mẹ em bằng cách không nói mà làm dấu hiệu. Dấu hiệu giữa phi công và nhân viên kiểm soát trên hàng không mẫu hạm ấy mà …
Văn Bình đứng dậy, nâng bàn tay phải lên ngang cổ, một ngón xơ ra. Đang nức nở, thiếu nữ vụt cười:
- Hừ, đó là dấu hiệu "tắt máy". Anh không muốn em gợi lại dĩ vãng đau buồn chứ gì? Thì thôi, em không nói nữa… Nhưng anh ơi, hồi còn sống, anh ruột em cũng thường ra hiệu "tắt máy" mỗi khi em thao thao bất tuyệt.
Cười đó, khóc đó, miệng nàng vừa mở ra tươi tắn vội méo sệch, hai giòng nước mắt lại tuôn rơi lã chã. Văn Bình an ủi:
- Anh đã bảo mà. Em nhắc lại quá khứ làm gì nữa. Trong đời, ít ai không có quá khứ đau buồn. Chúng mình nên nghĩ đến hiện tại là hơn. Vì mai đây, đúng hơn lát nữa đây, hai đứa minh sẽ phân ly, mỗi người một ngả, anh lên không gian, không biết sống chết lúc nào, còn em sẽ lên xe hoa, về nhà chồng.
- Nhưng, ít ra, anh còn được làm thơ trên mây xanh, hoàn toàn tự do. Còn em vào nhà tù, tuột xuống địa ngục.
Cả hai người đều nín lặng.
Ánh sáng hỏa châu nhạt dần rồi hoà lẫn vào màn đêm mù mịt. Đột ngột, Văn Bình nắm tay nàng:
- Mẹ em nợ người ta bao nhiêu?
Nàng gỡ tay chàng ra, bộ điệu sửng sốt:
- Anh hỏi làm gì?
- Ồ, anh có tính tò mò. Không quân gồm toàn thanh niên tò mò, em biết chứ?
- Đồng ý. Nhưng không quân cũng gồm toàn thanh niên kiết xác, trong túi không bao giờ có một đồng xu. Dầu anh muốn giúp đỡ em, anh cũng bất lực, hoàn toàn bất lực. Nghề của nah khó tham nhũng lắm. Trừ phi là anh đòi ông Trời trả tiền hối lộ.
- Anh hỏi thật đấy.
Nàng thở dài sườn sượt:
- Vì anh khẩn khoảng, em cũng xin nói. Nếu anh là thiếu tá, anh phải nhịn ăn trong 5 năm. Không quân các anh nhịn đói tài lắm, song tài đến đâu cũng không nhịn nổi 5 năm, nghĩa là gần hai ngàn ngày… Em xin đa tạ lòng tốt của anh.
Văn Bình hỏi, giọng nghiêm nghị:
- Nghĩa là gia đình em nợ người ta năm triệu đồng?
- Thưa anh, vâng. Còn căn nhà duy nhất, mẹ em cũng phải bán để lấ tiền trả nợ. Nhưng anh ơi, bán tất cả cũng chưa được nửa triệu.
Giọng nàng đột nhiên mơ màng:
- Hừ, ông Trời bất công thật. Cha, mẹ toàn làm điều đức mà con gặp toàn việc rủi. Giá em trúng số độc đắc… Tuần nào, em cũng mua cá cặp. Trúng một hơi sáu triệu, em sẽ giải quyết được hết. Thế mới biết, tiền không cần mà là cần thật. Nầy anh, anh thử nhìn tóc em xem.
Văn Bình không thấy gì khác thường trên mái tóc ngắn của nàng. Nếu có, thì chỉ khác thường ở chỗ cắt ngắn Khác thường, vì người đẹp muôn thuở miền Trung luôn luôn nuôi tóc dài, xõa xuống ngang vai. Tuy nhiên, khuôn mặt và thân hình của nàng lại thích hợp với tóc ngắn hơn tóc dài.
Mớ tóc ngắn không uốn ôm gọn lấy cái mặt đều đặn, mũi nhỏ vươn lên như đầm, hàm răng trắng muốt sau làn môi nửa dầy, nửa mỏng. Nhờ mó tóc ngắn, bờ vai nàng đã thuôn càng thuôn thêm, khiến toàn vẹn kho báu ở ngực và eo có đủ điều kiện phô bày.
Với 18 tuổi, ít thiếu nữ có được bề cao thân hình, bề gọn của eo và bề rộng của ngực cân đối và gợi cảm như nàng. Không, Văn Bình đã quan sát kỹ, nàng không có điểm nào khác thường trên mái tóc.
Chàng mỉm cười:
- Tóc em óng ả ghê. Em cắt như thế này đẹp hơn.
Nàng oà lên khóc:
- Anh thành thật không? Em sợ anh chỉ muốn an ủi em thôi. Em phải cắt tóc ngắn vì…
Văn Bình bịt miệng nàng lại.
Chàng không thể nghe nàng nói hết. Vì chàng muốn những phút bên người đẹp ngẫu nhiên phải tràn đầy mơ mộng, xa hẳn thực tế phũ phàng, vô cùng phũ phàng… Song cuộc đời nguy hiểm nhưng vương giả như chàng, từng nắm trong tay hàng trăm ngàn triệu, chàng hầu như mất hẳn ý niệm về đồng tiền khó khăn. Chàng không dám tin rằng sự thúc giục của đời sống đã bắt nhiều người trong số có những người đàn bá tuyệt đẹp như cô gái Đà-Nẵng phải hy sinh một phần sắc đẹp cần thiết.
Rồi Văn Bình kéo tay nàng:
- Chúng mình đi về đi.
Hai người lặng lẻ quấn lấy nhau trong bóng đêm. Thời gian trôi qua vùn vụt, chốc lát, hai người đã tới con đường hẻm vào nhà nàng. Nàng đứng lại, ngả đầu vào vai chàng:
- Vĩnh biệt anh.
Văn Bình bịt miệng nàng:
- Anh muốn đến thăm mẹ em.
Nàng há hốc miệng:
- Không được. Mẹ em đánh chết. Ngày mai, đã là lễ cưới rồiThôi, nếu anh còn yêu em, thật tình yêu em, anh nên bỏ đi là hơn.
Tuy nói vậy, nàng cũng không ngăn cản khi chàng gõ cửa và thản nhiên bước vào. Bằng một lời nói và cử chỉ, nàng không muốn Văn Bình về nhà, song thâm tâm nàng, bề sâu của linh hồn quằn quại của nàng lại muốn sự hiện diện của người đàn ông mã thượng.
Cho đến trọn đời, Văn Bình cũng không quên được thái độ sửng sốt của gia đình nàng. Nhất là thái độ sửng sốt khi thấy chàng đi thẳng vào vấn đề. Không ngồi xuống ghế, chàng nói:
- Thưa cụ, nếu cụ tha lỗi cho sự đường đột, tôi xin tự giới thiệu. Tôi là bạn thân của anh cả. Trước kia, chúng tôi vẫn bay chung với nhau. Nghe nói cụ mắc nợ, tôi có bổn phận phải đến giúp cụ một tay. Phiền cụ báo cho người ta biết rằng nội ngày mai, cụ sẽ thanh toán đủ số tiền năm triệu.
Mặt bà cụ tái nhợt:
- Nội ngày mai có năm triệu… Ông là bạn thân của con tôi… Trời ơi, tôi không thể nào hiểu nổi. Tôi điên mất rồi…
Bà cụ đứng sững nhìn Văn Bình rồi khuỵu chân xuống ghế. 15 phút sau, bà mới hồi tỉnh.
Nhưng Văn Bình đã đi rồi. Chàng gọi vô tuyến siêu tần số cho Lê Diệp. Tiền thưởng của chàng ở Sở còn hơn ba triệu. Chàng tin Lê Diệp sẽ giúp chàng. Sau một phút ngạc nhiên, Lê Diệp nhận lời. Biết tính bạn, Lê Diệp không hỏi chi tiết. Vả lại, nếu hỏi, Văn Bình cũng không bao giờ tiết lộ.
Rồi Văn Bình lên phi cơ. Lẽ ra, chàng cất cánh vào buổi chiều, không hiểu sao, chàng quên bẵng. Dầu nhớ, chàng cũng không muốn lưu lại Đà-Nẵng thêm phút nào nữa. Dứt được trong lúc nầy, chàng cảm thấy đẹp đẽ hơn là ở lại. Chàng đã đa mang quá nhiều, không được quyền đa mang thêm. Vả lại, nàng mới 18 tuổi…
…Không trung bao la, xanh ngát một mầu.
Ít khi trời đẹp như sáng hôm nay. Đồi với người quen sống trên mặt đất, thì trời đẹp có nghĩa là mây trong vắt không chút gợn, nắng lóe vàng nhưng không đổ bồ hôi. Người phi công lại quan niệm trời đẹp khác hẳn. Trời đẹp dưới mắt họ không hẳn chỉ là mây trong vắt và nắng loé vàng. Mà là một cái gì lạ lùng. Không mắt nào nhìn thấy, không tay nào nghe thấy. Dường như khi ấy một tiếng nói kỳ dị trên không vọng xuống, kêu đoàn chim sắt bay lên.
Trên độ cao, Văn Bình cảm thấy lâng lâng.
Mấy phút trước, chàng đang ở sân bay quân sự Đà-Nẵng, liên lạc bằng giọng thân mật với đài kiểm soát. Trước mắt chàng, trên thảm bê-tông dài chàng còn nhận ra những lớp cao-su của hàng ngàng, hàng vạn phi cơ nặng nề đáp xuống.
Mỗi lần ngồi trong phòng phi hành, Văn Bình lại ngất ngây như người say rượu tân hôn. Vì phi đạo bê-tông vô tri giác đối với chàng lại là một kho tàng kỷ niệm nên thơ.
Trong thời gian hoạt động ở Âu-Châu, chàng không quên được cô gái trẻ măng như giai nhân chàng mới gặp phục vụ trong đài kiểm soát của một trường bay quân sự gần Luân-Đôn. Lần đầu hạ cánh, chàng không để ý, nhưng dần dần, chàng phải để ý. Vì lần nào chàng trở về, xin đáp xuống, cô gái ngây thơ cũng ra lịnh cho chàng sử dụng phi đạo 06/28. Hơn một lần phi đạo này bị bận, nàng vẫn bắt chàng đợi trên không trung, xong xuôi mới cho xuống[12].
Mãi sau, Văn Bình mới khám phá ra bí mật. Nàng âm thầm yêu điệp viên Z.28 từ lâu. Còn 06 là số hiệu của nàng trong tình báo Anh. Nhưng đến khi tìm ra sự thật thì nàng đã lấy chồng.
Nhúng vai, Văn Bình nhấn ga xăng. Chất xăng nhẹ bỗng và thơm ngát vọt vào động cơ phản lực to lớn. Áp lực và nhiệt độ gia tăng vùn vụt, động cơ máy bay rú lên. Chàng xả thắng, con chim sắt khổng lồ bắt đầu được thả khỏi chuồng, từ từ lăn bánh trên phi đạo, trước khi chàng mở máy hậu, tiếng ầm ầm vang dội[13], rồi 13 tấn thép và nhom thèm khát không gian bao la, thèm khát phiêu lưu vô tận, phóng ra phía trước.
Văn Bình kéo vần lái nhè nhẹ vào người. Chiếc Crusader thân yêu rướn mình lên không trung. Trong phòng lái kín mít, Văn Bình không nghe rõ tiếng động kinh khủng. Song chàng biết là toàn thể căn cứ Đà-Nẵng đang bàng hoàng trong tiếng nổ phi cơ bay lên.
Một cảm giác xưa phàm tràn ngập lòng chàng. Tốc độ đã lên tới 800 cây số giờ. Khí trời bên ngoài lạnh buốt xương, song phòng phi hành vẫn thoải mái vì được điều hòa.
Xung quanh toàn mây là mây.
Mây như tiến sát phi cơ, chỉ luồn tay ra ngoài là nắm được, nhưng kỳ thật còn ở rất xa. Văn Bình nâng miếng kiếng dầy che mắt để nhìn ra ngoài. Nhưng ánh sáng rực rỡ túa vào, khiến chàng vội xập xuống. Phi cơ tiếp tục gia tăng tốc độ. Tuy nhiên, chàng vẫn còn ấn tượng là phi cơ không chuyển động, và chàng đang bập bềnh trong không gian mênh mong.
Đột ngột, chàng nổi gai ốc.
Một biến cố vừa xẩy ra trên phi cơ: máy vô tuyến đã câm lặng. Câm lặng 15 phút sau khi chàng rời bờ biển mà không biết. Máy vô tuyến là dây liên lạc tối hệ giữa phi cơ và hàng không mẫu hạm ZZ. Văn Bình không biết rằng trong cơn mơ về quá khứ thần tiên, chiếc Crusader đã lạc đường bay.
Mồ hôi ướt đầm trán chàng. Từ Đà-Nẵng tới pháo đài nổi, chàng phải bay trên độ cao UIR[14] dành riêng cho phi cơ quân sự. Và trên độ cao UIR nầy, chàng không được phép rời khỏi hành lang 3 đỏ[15].
Vì ra khỏi là chết.
Trời đang sáng quắc bỗng tối sầm lại. Rồi sáng quắc trở lại. Sáng quắc như vầng Thái dương hàng triệu độ chiếu thẳng vào mặt.
Văn Bình nhìn thẳng vào đám mây đàng trước. Chàng không thể nào lầm được. Trước mắt chàng là mộ hỏa tiễn. Một hỏa tiễn phụt lửa da cam đang phóng vào phi cơ với sức nhanh kinh hồn.
Hơn ai hết, Văn Bình biết đây không phải là loại hỏa tiễn tầm thường mà phi công Mỹ thường gặp trên vòm trời Bắc Việt. Mà là một loại đặc biệt, đặc biệt hơn cả những loại đặc biệt từ trước đến nay.
Ông Hoàng tiết lộ với chàng rằng pháo đài nổi ZZ đang thí nghiệm một loại hỏa tiễn tân tiến ICM[16].
Loại hỏa tiễn này còn tân tiến hơn hỏa tiễn Poseidon[17] trong khuông khổ một biến thể của chương trình Orca[18]. Hoả tiễn ICM này sẽ là võ khí nhẹ, vô cùng hữu hiệu, khi cần có thể gắn đầu đạn nguyên tử và đặc điểm đáng lưu ý là rẻ tiền, thích hợp với hầu bao những quốc gia nghèo như Việt-Nam, nên ông Hoàng đã phái Triệu Dung ra pháo đài ZZ.
Ông Hoàng định sản xuất hỏa tiễn ICM đề bắn hạ phi cơ địch hoặc trả đũa thẳng vào đất địch, trong trường hợp chiến tranh tương lai. Điều này Văn Bình không biết. Dầu sao, ông cũng không thể ngờ nạn nhân đầu tiên của hỏa tiễn ICM lại là người mà ông yêu mến nhất, điệp viên Văn Bình, Z.28.
Văn Bình lẩm bẩm trong cuống họng khô đắng:
- Ông Hoàng, ông Hoàng!
Hỏa tiễn khổng lồ vẫn lao vun vút giữa không gian rực nắng, sửa soạn reo rắc thần chết. Và trong giây phút gần thần Chết nầy, Văn Bình quên cả trời nắng, mà chỉ thấy lạnh, một hơi lạnh ghê gớm, từ xương tủy ra lục phủ ngũ tạng trào ra, hoà với khí lạnh bên ngoài. Chàng có cảm giác là kính chắn phòng phi hành đã vỡ nát mặc cho khí lạnh bên ngoài ập vào, biến chàng thành nước đá.
Toàn thân chàng run cầm cập. Rồi như nhiều lần đã qua, mỗi khi nguy nan cực độ, Văn Bình lại nghĩ đến ông Hoàng.
- Ông Hoàng, ông Hoàng!