Lại một ngày mưa. Trời cứ mưa mãi, mưa mãi.
Lác đác vài du khách đến xem cá và hoa sen. Lý Thiên Tinh rảnh rỗi ngồi vò nát một đóa hoa trúc đào, thả xuống mặt hồ, một con cá to đỏ rực lập tức bơi tới ăn cánh hoa. Sau lưng nó, một đàn cá đỏ rực cũng vội vàng bơi đến, như thể rạch một vết thương trên mặt hồ khiến máu đỏ rướm ra. Lúc này, một người phụ nữ đi vào trong hành lang, đến trước mặt hắn nói rằng muốn vẽ tranh.
Hắn nhìn người phụ nữ ngồi trước mắt, hơn bốn mươi tuổi, đôi mắt trống rỗng nhìn chăm chú xuống mặt hồ, như thể cô ta đã không cần dùng đến mắt nữa. Hắn vừa vẽ vừa hỏi cô ta: “Trước kia cô từng đến đây chưa?” Người phụ nữ nhìn mặt hồ nói: “Rất lâu về trước tôi từng đến rồi, khi đó mới hơn hai mươi tuổi, chúng tôi vừa cưới nhau, cùng ra hồ chơi. Hắn lại vẽ một nét: “Hai mươi năm trước ở ven hồ có vui không?” Cô ta nói: “Tôi còn nhớ cả ngày hôm đó chúng tôi đều dắt tay nhau đi qua đi lại quanh hồ, hôm đó anh ấy mặc một chiếc áo sơ mi ca rô, tôi mặc một chiếc váy đỏ. Khi đó đã có hoa sen và cá thế này rồi. Hai mươi năm trôi qua, hoa sen vẫn còn, cá vẫn còn, chỉ có người là không quay về ngày xưa được nữa”
Hắn vẽ ra đôi mắt vô hồn của cô ta, hỏi một câu: “Chồng cô đâu? Hôm nay không đi cùng cô à?” Cô ta càng nhìn sâu xuống hồ, hồi lâu mới nói: “Sau lần đó về được ít lâu thì chúng tôi ly hôn.
“Vì sao vậy?”
“…...”
Hắn vẽ xong bờ môi người phụ nữ, lại hỏi: “Vậy sau đó cô thế nào?”
Cô ta nói: “Thì cứ một mình vậy thôi, hai mươi năm rồi. Tôi không tìm người khác để kết hôn nữa, bởi vì về sau tôi nhận ra, anh ấy vẫn là người tốt nhất. Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ tôi đều nhớ anh ấy một lúc, ôn lại một lượt tất cả những gì khi chúng tôi còn ở bên nhau, tôi cứ nhớ mãi hình ảnh năm đó chúng tôi dắt tay nhau đi bên hồ”
“Anh ta không quay lại tìm cô à?”
“Hai mươi năm nay anh ấy đều không quay lại, nhưng mới mấy ngày trước thôi, anh ấy đột nhiên đến tìm tôi.”
“Vậy là không uổng công chờ đợi hai mươi năm... sao anh ta không đi cùng cô?”
“... Không”
“Coi như cô không uổng công chờ đợi hai mươi năm nay. Hai mươi năm bảo dài thì cũng dài, mà bảo ngắn thì cũng ngắn.”
“……”
“Tranh vẽ xong rồi, cô xem có hài lòng không?”
Người phụ nữ cầm bức tranh của mình lên xem kỹ một lượt rồi lặng lẽ trả tiền. Mưa vẫn chưa tạnh, bầu trời trở nên u ám, cá và hoa sen trong hồ đang dần dần ẩn thân, dần dần phai sắc. Hoa sen và đàn cá mất đi màu sắc trong bóng tối trông có phần dữ dằn, hắn thu dọn giá vẽ, nói: “Trời tối rồi, tôi phải về đây, cô cũng tìm chỗ trú mưa đi. Từ đây đi về bên phải có mấy nhà nghỉ đấy.” Người phụ nữ nói: “Cảm ơn anh, tôi ngồi đây thêm một lát.”
Lý Thiên Tinh liền đeo đồ đạc của mình rồi thong thả đi về, trong lòng không biết vì sao có cảm giác căng thẳng kỳ lạ. Đi được một đoạn hắn liền dừng bước, muốn quay trở lại, nhưng lại cảm thấy như thế càng không ổn. Khi hắn còn đang do dự, bỗng nghe thấy bên hồ vang lên một tiếng “ùm”. Hắn vứt đồ đạc xuống, vội vã quay lại chỗ hành lang lúc nãy, phát hiện người phụ nữ kia đã không thấy đâu nữa. Hành lang vắng vẻ như chưa từng có ai qua lại. Hắn tìm kiếm xung quanh, thở hồng hộc, sợ hãi nhìn xuống mặt hồ, chỉ thấy ở đó phẳng lặng không có lấy một gợn sóng, chỉ có bóng hoa sen đứng đó không xa, không hề động đậy, có một con cá thò đầu ra nhả bọt khí, phát ra những tiếng ùng ục ngây thơ mà kỳ quái.
Khắp nơi đều không thấy bóng dáng người phụ nữ, cô ta như thể chưa từng đến đây.
Đúng lúc này, hắn bỗng trông thấy bức tranh vừa mới vẽ đang treo trên một cành trúc đào. Người phụ nữ đó đang lặng lẽ quan sát hắn từ trong tranh.
Hắn còn chưa hết sợ, đeo giá vẽ về đến nhà trọ của mình. Khi hắn đi đến trước cửa, vừa mới chuẩn bị mở, từ trong bóng tối bên cạnh cửa bỗng nhiên có một người đứng dậy. Là một người phụ nữ. Hắn giật thót tim, nhất thời cứ tưởng đó là người phụ nữ vừa biến mất ở bên hồ. Đến khi cô ta đi đến trước mặt hắn mới nhận ra, không phải người phụ nữ bên hồ, mà là cô gái trẻ mấy ngày trước từng qua đêm ở đây. Hắn hoang mang nhớ lại rằng trước khi đi, cô ta còn dọn gọn gàng nhà cửa cho hắn. Nhưng hắn thậm chí còn chẳng biết tên cô, sao cô ta lại tìm đến hắn nữa làm gì?
Có rất nhiều người phụ nữ từng qua đêm ở chỗ hắn, nhưng họ đều chỉ ngủ một đêm. Phụ nữ trở thành quái vật chỉ có tuổi thọ một đêm ở trong căn nhà cũ này. Hắn cũng chưa bao giờ hy vọng họ có thể ở đây lâu hơn, bởi lẽ họ chạy còn nhanh hơn cả kỳ vọng của hắn. Bất cứ lúc nào, cách duy nhất để không làm nhục bản thân chính là đừng hy vọng gì hết, hắn đã quen với việc nơi này chỉ phù hợp cho phụ nữ dừng lại một lần như chim di cư. Ở đây có những thứ đồ gia dụng cũ kỹ, ống nước gỉ, góc tường ẩm thấp mọc đầy rêu trơn, các loại côn trùng bay quanh chùm đèn trắng bệch, trên đèn đẩy xác côn trùng, cuối cùng là một gã đàn ông thích vẽ tranh nghèo rớt mùng tơi.
Từ khi hiểu rằng phụ nữ chỉ coi hắn là nhân tình, hắn liền đi trước một bước, không để cho bất kỳ người phụ nữ nào được ngủ ở đây đến lần thứ hai. Ngủ một đêm có thể coi là người tình, trong đêm đó hắn vẫn có thể được coi là một nghệ sĩ, người phụ nữ liền trở thành người đàn bà của nghệ sĩ. Còn về căn nhà này, nó sẽ là ngôi nhà ma quái quyến rũ biến ra từ nhà hoang, mang hơi hướng Liêu Trai tạo cảm giác kích thích và mạo hiểm, phù hợp để trở thành sào huyệt của tình dục. Nhưng nếu đêm thứ hai vẫn quay lại thì chứng tỏ đây vẫn là nhân gian, đây chỉ có thể là chốn nhân gian nghèo hèn xấu xí, căn nhà lung linh do hồ ly biến ra lại trở về ngôi nhà hoang tồi tàn, còn hắn sẽ không còn là nghệ sĩ của đêm hôm trước, hắn sẽ bị lột mặt nạ, phía sau chỉ là một gã nghèo không một xu dính túi, kiếm sống bằng nghề vẽ tranh cho du khách ven hồ.
Hắn thầm cảm thấy không vui vì cô gái này lại đến lần nữa, nhưng cô ta đã đứng trước cửa rồi, lại không biết đã đợi hắn bao lâu nữa. Hắn liền nhường lối cho cô ta vào. Trong nhà đã lâu không dọn dẹp gì, bừa bộn lung tung, ngày thường hắn đều như vậy. Dưới đất là một đống quần áo bẩn, trên bàn phủ một lớp bụi, vỏ hộp đồ ăn nhanh từ hai ngày trước vẫn còn để trên bàn chưa vứt, đã có rất nhiều sâu bọ bò lổm ngổm bên trong.
Căn nhà chưa hề được dọn dẹp cứ thế phơi bày trước mắt cô gái, cảm giác như không mặc quần lót bị người khác nhìn thấy, lúc này hắn đứng đó vừa ngượng vừa cáu, bèn vứt giá vẽ xuống rồi hỏi cô ta một câu: “Hôm nay cô đến có việc gì?” Nhưng cô gái đã bắt đầu thu dọn nhà cửa cho hắn, vừa dọn bàn vừa nói: “Em chỉ muốn đến dọn nhà cho anh thôi. Lần trước cũng phải dọn mãi mới xong, em đoán ngay nhà anh lại bừa rồi.”
Cô gái đã bắt đầu quét nhà, sau đó lại bận giặt đống quần áo dưới đất. Hắn nhìn cô từ sau lưng mà có phần hoảng hốt, nghi ngờ không biết đây có phải cô gái lần trước qua đêm ở đây không. Mấy năm nay, những cô gái từng có tình một đêm với hắn, hắn còn chẳng nhớ tên, thậm chí đến mặt họ cũng không nhớ nổi. Hoặc giả, bọn họ hoàn toàn không có khuôn mặt, họ chỉ cứ xếp chồng lên nhau hết lớp này đến lớp khác trong mớ ký ức hỗn độn của hắn, bởi lẽ, hắn đã không cần họ phải có khuôn mặt nữa.
Khi hắn tốt nghiệp Học viện Mỹ thuật là năm 2005, năm đó hắn đã hai mươi tám tuổi. Sau khi tốt nghiệp, hắn thề sẽ không bao giờ quay lại thị xã, liền ở lại Hàng Châu bắt đầu tìm việc. Sau khi chen chúc với đám trẻ con mới hơn hai mươi tuổi ở chợ việc làm, hắn mới nhận ra tuổi tác của mình đã không còn bất kỳ ưu thế gì nữa. Năm đó khi còn làm giáo viên tiểu học ở huyện Giao Thành, hắn chỉ nghĩ lên đại học rồi có thể nhảy vào thành phố, nửa đời về sau sẽ thay đổi. Ai ngờ, đợi đến khi hắn khổ sở học xong đại học, hắn mới chợt sợ hãi nhận ra đại học đã chẳng là cái gì nữa, học xong đại học có lẽ chỉ là bắt đầu của sự thất nghiệp. Lúc này, hắn mới nhận ra sinh viên ngành tranh sơn dầu như bọn họ rất khó tìm việc, rất nhiều sinh viên sau cùng chỉ còn cách làm giáo viên – giáo viên trung học, thậm chí là giáo viên tiểu học, chỉ cần có thể ở lại trong thành phố, cho dù làm giáo viên tiểu học bọn họ cũng chấp nhận. Khi còn đi học, rất nhiều nam sinh chuyên ngành mỹ thuật đều để tóc dài, nhưng đến khi đi tìm việc, ai nấy đều cắt tóc ngắn nghiêm chỉnh, mặc áo vest nhái mua ngoài chợ, bắt đầu bận rộn đi phỏng vấn.
Trong chợ việc làm người đông như hội, đầu đen nhung nhúc, chỗ nào cũng thấy sinh viên mặc vest đen. Lý Thiên Tinh chen chúc giữa rừng áo vest đen, bỗng nhiên có một sự giác ngộ, cảm thấy những sinh viên mới ra trường này đang tụ tập ở đây cùng tham gia một lễ hội lớn. Họ mặc quần áo giống nhau, làm những việc giống nhau, động tác giơ hồ sơ của mình lên cao giống như là đang cúng lễ, thành kính, khẩn thiết, sợ hãi, ai nấy đều nghiêm chỉnh chưa từng thấy, cung kính và nịnh bợ, lanh lợi chưa từng thấy, tất cả đều sợ bị đuổi ra khỏi nghi lễ tập thể này. Hắn cũng theo sau bọn họ, gửi hồ sơ, cười hùa, cùng bọn họ tham gia nghi lễ.
Đó là lễ hội của những sinh viên này, hoành tráng, long trọng, chẳng ai có thể tránh được, còn hắn bị kẹt ở giữa giống như một lão già đáng thương bị lạc đường. Ngay lúc đứng giữa dòng người của chợ việc làm, hắn liền nhớ lại cảnh tượng từ nhiều năm trước, công nhân mất việc đổ xô ra đường tranh giành miếng ăn. Hắn chợt hiểu ra, quả thực, mỗi một thế hệ đều có lễ hội riêng của mình, còn hắn vừa khéo tham gia lễ hội của hẳn hai thế hệ.
Không có bất kỳ ưu thế gì về tuổi tác, giải thưởng nhỏ hồi còn ở trong trường cũng chẳng giúp ích gì cho hắn, nhưng hắn kiên quyết không chịu làm giáo viên tiểu học nữa. Khó khăn lắm mới thoát khỏi một trường tiểu học, nếu lại tự đâm đầu vào một trường tiểu học khác thì đúng là bị điên. Cứ thế, sau ba tháng chờ việc, hắn chọn đại vào làm thiết kế mỹ thuật cho một một công ty quảng cáo.
Qua điện thoại, hắn nói với Dương Quốc Hồng rằng giờ mình đã là nhân viên văn phòng. Hắn thuê một căn nhà nhỏ gần công ty, hằng ngày trước tám giờ sáng bắt buộc phải đến công ty điểm danh. Điểm danh xong, tất cả nhân viên trong công ty tập trung lại, già trẻ gái trai làm thành một vòng tròn, nắm tay nhau hát bài “Ngày mai sẽ tốt đẹp hơn”. Mỗi lần đứng dưới biển hiệu công ty cùng mọi người hát, hắn đều có cảm giác ghê sợ như đang tuyên thệ, mỗi lần hát đến câu “ngày mai sẽ tốt đẹp hơn”, hắn đều rợn tóc gáy, dường như tiếp sau đây sẽ là cảnh cả nước cắt máu ăn thề, cùng xông lên tiền tuyến. Mỗi buổi sáng hát ở công ty trở thành cực hình với hắn, phương án thiết kế lại rất nhiều lần bị trưởng phòng trả về. Trưởng phòng vuốt mái tóc bóng lộn, vung tay quát hắn: “Cậu chẳng có chút cảm giác nào với quảng cáo hết. Phải cảm nhận, tìm cảm giác phù hợp với thị trường. Cậu không đủ thành kính, cậu biết tôi làm thiết kế kiểu gì không? Mỗi lần trước khi vẽ tôi đều tắm rửa thắp hương, mặc quần áo vải thô, ngồi trong đêm khuya thanh tịnh mới tìm được linh cảm. Cậu tưởng linh cảm là thứ ai muốn cũng có thể tìm được chắc?”
Một vấn đề nữa khiến hắn thấy sợ đó là hắn đã sắp ba mươi tuổi rồi. Hắn cảm thấy phen này mình thật sự nên lấy vợ. Vì thế, hắn âm thầm nhờ một đồng nghiệp trong công ty giới thiệu bạn gái cho mình. Thấy người ta đồng ý, hắn liền mừng rỡ mời người ta ăn cơm. Hắn nghĩ, mình khó khăn lắm mới ra được thành phố, lại đã học xong đại học, không còn là giáo viên tiểu học ở thị xã ngày xưa nữa, muốn tìm phụ nữ kết hôn chắc sẽ dễ dàng hơn. Nhưng người đồng nghiệp kia cứ lần lữa không giới thiệu ai cho hắn, hắn muốn giục người ta nhưng lại ngại, liền thi thoảng lại sang phòng của người đồng nghiệp đó. Lúc thì pha cafe, lúc thì giao phương án, mục đích là để xuất hiện trước mặt người đồng nghiệp đó, nhắc nhở người ta nhớ đến chuyện đã hứa với mình.
Hơn một tháng sau, người đồng nghiệp thực sự giới thiệu cho hắn một cô gái, sắp xếp cho họ gặp nhau ngay buổi tối hôm đó. Lý Thiên Tinh cực kỳ mừng rỡ, trong lúc đi làm còn lén vào nhà vệ sinh soi gương mấy lần. Hắn thấy mình trong gương mặc dù tóc dài bồng bềnh nhưng đã hai ngày nay chưa gội, trông hơi bết, lại lấy làm tiếc rằng mọi chuyện hơi đột ngột, hôm đó không mặc bộ quần áo đẹp nhất của mình, rồi đếm xem trong người có bao nhiêu tiền, thầm nghĩ có đủ để mời cô gái kia ăn cơm không. Ngay lúc đó Dương Quốc Hồng gọi điện thoại đến, chị ta cứ dăm ba ngày lại gọi cho hắn một lần, hỏi xem tình hình công việc của hắn ra sao, có đủ tiền tiêu không. Hắn thấy là điện thoại của Dương Quốc Hồng, liền trốn trong nhà vệ sinh để nghe, sợ bị người khác nghe thấy nên chỉ trả lời qua loa vài câu rồi cúp máy.
Mỗi khi nhớ đến đầu dây bên kia điện thoại còn gắn liền với một người phụ nữ tên là Dương Quốc Hồng, trong lòng hắn lập tức trở nên căng thẳng, cảm giác chị ta vốn dĩ nên là một thứ đồ sưu tầm cất sâu trong hòm, nhưng lại cứ nhất định đòi chạy ra dưới ánh sáng mặt trời. Vì cô gái xa lạ tối hôm ấy, hắn vội vàng đuổi chị ta quay lại trong hòm, càng không cho phép chị ta tự mình chạy ra. Còn về chuyện học phí khi học đại học, hắn miễn cưỡng tự an ủi, rồi có ngày hắn sẽ trả chị ta, tuyệt đối không ăn quỵt.
Buổi tối, hắn đem mái tóc dài bết dính và hai trăm tệ đi xem mắt. Cô gái kia tướng mạo bình thường, hai chân vừa thô vừa ngắn, nhưng dù có vậy, cô ta vẫn không hề khách sáo mà tiêu hết hai trăm tệ của hắn. Ngày hôm sau còn chưa đợi hắn kịp tỉnh táo lại, người đồng nghiệp đã nhanh chóng chuyển lời của cô gái tối hôm trước, nói là cảm thấy hắn cũng được, nhưng không phù hợp để kết hôn, có tuổi rồi mà vẫn không nhà không xe, ở trong công ty chỉ là một nhân viên quèn chắc cũng chẳng có tiền đồ gì. Không có cha mẹ kể cũng là một điều kiện thuận lợi, khỏi phải phụng dưỡng họ, nhưng phiền một nỗi cha mẹ chết rồi, đẻ con ra không ai trông hộ. Thôi thì cứ làm bạn bè bình thường vậy.
Nghe tin này, chuyện đầu tiên hắn nghĩ đến là mất toi hai trăm tệ tối qua rồi. Đồng nghiệp thấy sắc mặt hắn không vui, liền an ủi: “Mới gặp một người làm sao đã đủ được, anh phải gặp nhiều người vào, ít ra cũng phải gặp cả một liên đội tăng cường mới được. Gặp nhiều rồi anh sẽ biết, cũng không cần cứ phải mời các cô ấy ăn cơm đâu, kiếm một chỗ nào đó không cần tốn tiền, như cổng công viên, bên hồ chẳng hạn, gặp mặt là được rồi. Con gái bây giờ ăn mạnh lắm, thấy ai là ăn của người đấy, trong thành phố thôi cũng dám ăn từ nam lên bắc, từ đông sang tây đấy.”
Sau đó, lần lượt lại có đồng nghiệp giới thiệu cho hắn vài cô, mấy cô gái đó như đều trải qua cùng một lò huấn luyện, khẩu khí y hệt nhau, cảm thấy con người hắn cũng thật thà, nhưng không phù hợp để kết hôn. Họ đều nói rằng không có lòng tin để yêu đương với hắn, cũng không có kiên nhẫn để chờ đợi một người đàn ông ba mươi tuổi trở thành đối tượng tiềm năng. Ở cái tuổi của họ, thứ mà họ tìm là thành phẩm, hơn nữa phải là loại thành phẩm đã thêm rất nhiều chất bảo quản, bóc niêm phong ra là có thể sử dụng được luôn.
Về sau nữa, mỗi khi gặp một cô gái, trước khi tạm biệt, hắn đã học được cách đi trước một bước, nói với đối phương rằng: “Anh cảm thấy chúng mình không hợp nhau. Sau đó đứng trước mặt cô gái, hắn cắn răng giơ tay vẫy một chiếc taxi, ngẩng cao đầu mà đi. Bởi lẽ hắn cảm thấy, trong tình cảnh tàn nhẫn như vậy mà còn phải từ từ đợi xe buýt nữa thì quả thực chẳng có khí thế gì hết. Hắn giống như một tù binh đã nộp vũ khí đầu hàng trước, giải trừ hết sức mạnh phòng vệ trước sự tấn công, đến khi thực sự bị tấn công thì đã không đánh được đến người hắn nữa rồi. Đối với hắn, những thất bại liên tiếp trong việc đi xem mắt đã trở thành sự chờ đợi liên tục đối với một dạng đả kích nào đó.
Hôm nay, hắn đến chỗ trưởng phòng nghệ thuật mới bổ nhiệm cách đây ít lâu để nộp phương án. Trưởng phòng mới là một thiếu phụ hơn ba mươi tuổi, nghe nói đã có một con trai đang học tiểu học, nhưng da dẻ chăm sóc kỹ lưỡng như gái mười tám. Trưởng phòng mới tỏ ra rất hài lòng với thiết kế lần này của hắn, đồng thời đề nghị sau giờ làm cùng ăn tối với hắn để thảo luận phương án thiết kế tiếp theo. Nói xong, cô ta nhướng một bên mày lên cười với hắn, hắn cũng vội vàng cười đáp lại, cười thật xong lại tiếp tục giả vờ cười hòng xua đi nỗi sợ trong lòng. Trước khi tan làm, hắn lại liên tục vào nhà vệ sinh mấy lần liền. Hắn nhận ra mình rất căng thẳng, nhưng nhất thời không biết vì sao. Nhân lúc nhà vệ sinh không có ai, hắn đứng trước gương ngắm nghía chính mình. Hắn nhận ra trông mình kỳ thực không đến nỗi nào, ngoại trừ cái tội nghèo. Hắn lại cảm thấy tình cảnh hôm nay có vẻ quen quen, hình như đã gặp ở đâu rồi, mà cảm giác quen thuộc ấy lại khiến hắn bất giác hoảng sợ.
Sau giờ làm, hắn thấp thỏm đến chỗ hẹn. Trưởng phòng mời hắn ăn món Tây, hai người uống hết cả một chai rượu vang xịn. Trong sảnh đèn mờ của nhà hàng có người đang chơi piano, tiếng nhạc loáng thoáng như lá rơi giữa hai người, rơi đầy trên mặt bàn. Hai người ngồi đối diện quanh một ngọn nến, người phụ nữ hai má hồng hồng, đầu mày cuối mắt lúng liếng nhìn hắn. Hắn bỗng nhiên cảm thấy một sự náo nhiệt đen tối, quen thuộc làm sao, quen thuộc đến mức không dám nhìn cô ta thêm dù chỉ một lần. Lúc này, người phụ nữ đối diện đánh mắt nói: “Tôi uống nhiều quá hơi chóng mặt, anh đưa tôi về nhà nhé, mấy hôm nay chồng tôi đưa con trai sang Nhật rồi.
Trong đầu hắn phát nổ, mọi sự suy đoán và lo sợ suốt cả buổi chiều bỗng nhiên đều rơi chính xác vào kẽ hở đó. Trong lòng hắn hiểu ra, toàn thân rạo rực, nhưng trên mặt vẫn phải tỏ ra chính nghĩa. Hắn vẫn đưa cô ta về đến trước lầu, sau đó lại theo yêu cầu tiễn cô ta lên tận cửa. Sau đó là vào nhà, rồi lên giường.
Khi bước qua cửa nhà cô ta, hắn bỗng cảm thấy mình như quay lại căn phòng trực ban bên dưới tòa nhà bách hóa ở huyện Giao Thành từ mười năm trước. Những thứ đồ gia dụng tinh xảo và chiếc giường rộng rãi trước mắt tựa như cái bóng phản chiếu của gian phòng trực ban, những cái bóng mềm mại quyến rũ này và chiếc giường gỗ thô kệch trong phòng trực ban chồng chất lên nhau, lung lay phát sáng, trông lại càng toát ra yêu khí. Hắn đứng đó, đột nhiên nhớ đến Dương Quốc Hồng, nhớ lại năm xưa Dương Quốc Hồng đứng đó để lộ hai bầu ngực trước mặt hắn, nhớ ra rằng đã rất lâu rồi hắn không hề chủ động gọi cho chị ta lấy một lần. Hắn đột nhiên thấy khóe mắt mình cay cay, một bước đi đến trước giường, một tay thô bạo giơ về phía quần áo của người phụ nữ kia, sờ chính xác lên hai bầu ngực của cô ta. Hắn cảm giác như đó là ngực của Dương Quốc Hồng. Khoảnh khắc đó, nước mắt của hắn rốt cuộc vẫn rơi.
Tất cả những nỗi ấm ức trong suốt một năm qua, trong đêm nay đột nhiên cuồn cuộn ùa về, mọc ra từ trên từng lỗ chân lông của hắn, vội vã biến thành một khu rừng sum sẽ rộng lớn. Chúng đè nén trên cơ thể hắn, biến thành một phần trọng lượng cơ thể, hắn bỗng cảm thấy mình khỏe vô cùng, gần như man rợn. Người phụ nữ trên giường sung sướng hơn cả mong đợi, dường như không ngờ kỹ thuật giường chiếu của hắn cao siêu đến thế, người lại dịu dàng chu đáo, lập tức càng thêm ưng hắn, còn chưa làm xong đã hứa chỉ cần chồng cô ta không ở nhà sẽ cho hắn đến làm chuyện ân ái.
Trong lòng hắn hiểu rằng mình lại một lần nữa bị phụ nữ coi là nhân tình, giống hệt như mười năm trước, hắn lại một lần nữa bị xếp vào vai trò ấy. Mẹ kiếp, cứ như thể trời sinh ra hắn đã là cái loại này. Lúc hắn muốn lấy vợ, phụ nữ đều tránh xa hắn còn không kịp, chê hắn nghèo, chê hắn không có nhà, họ không phát cho hắn tấm thẻ thông hành đi đến hôn nhân. Thực ra họ muốn nói với hắn rằng, muốn tiến đến hôn nhân thì buộc phải có chứng nhận, một gã đàn ông như hắn phù hợp để làm nhân tình hơn - kinh doanh không có giấy tờ. Thời buổi này thiếu gì những thiếu phụ cô đơn, những người phụ nữ đời sống tình dục không viên mãn, ngay cả những người phụ nữ trước đây không dám giờ cũng giác ngộ rồi. Thế là, hắn liền có một thị trường tương đối sôi nổi.
Đêm hôm đó, hắn đột nhiên hiểu ra, bao năm nay trông hắn có vẻ tự do, một thân một mình, nhưng thực ra thể xác và tâm hồn hắn đều không thuộc về bản thân. Thực ra, hắn chưa bao giờ có được tự do.
Hôm sau gặp trưởng phòng ở công ty, hắn nhận ra cô ta nhìn thấy hắn nhưng sắc mặt không hề thay đổi, chỉ bàn chuyện công việc, dường như hoàn toàn không quen biết hắn. Thế nhưng, trước khi tan làm, cô ta lại ra ám hiệu mới với hắn, hy vọng tối nay hắn tiếp tục đến nhà cô ta qua đêm. Đương nhiên hắn sẽ đi, hầu hạ cấp trên là bổn phận của nhân viên, huống hồ lại là với thiếu phụ thuộc giai cấp trung lưu thế này.
Thế là trong suốt mấy ngày trước khi chồng cô ta đưa con trai từ Nhật về, đêm nào hắn cũng ngủ ở nhà cô ta. Sau khi làm tình, dưới sự phản chiếu của tấm ảnh cưới to đùng trên đầu giường, hắn ôm người phụ nữ trong ảnh nói chuyện. Hắn nói: “Em liều thật đấy, dám dẫn anh về nhà, em không sợ sao?” Người phụ nữ cười: “Bây giờ ai chả thế, đàn ông kiếm người tình, đàn bà cũng khác gì? Em và bạn em đều có người tình... không nhất thiết là ở ngay bên cạnh, có người còn lên mạng tìm cơ, dù sao cũng không có ý định kết hôn, mọi người thích thì đến với nhau, không thích thì chia tay, đôi bên cùng vui vẻ.
“Anh cứ nghĩ mãi một chuyện... em nói xem, bây giờ vì sao người ta lại phóng túng như vậy?”
“... Cũng chẳng có gì lạ cả, bây giờ người ta đều không biết rốt cuộc mình nên làm gì, nên nghĩ gì nữa rồi, hoặc là khi không được nói gì, không thể tin vào bất kỳ điều gì nữa, người ta sẽ bắt đầu dựa dẫm vào chuyện tình dục, phóng túng liền trở thành nhu cầu tất yếu của xã hội. Không thì biết làm gì nữa? Đám đông đều đầu óc đơn giản, cõi lòng trống rỗng. Huống hồ con người bây giờ, người giàu thì nhiều tiền đến mức không biết phải tiêu thế nào, tiêu mãi chẳng hết, người nghèo nói bậy ra thì sau cùng vẫn phải bán dâm để kiếm sống. Có lẽ chỉ có dựa vào tình dục thì tất cả mọi người mới cảm thấy tạm thời coi như có việc làm, không cần phải chịu quá nhiều đau khổ, cũng không cần suy nghĩ quá nhiều thứ vô dụng. Chúng ta chỉ là những cá thể nhỏ bé, không buông mình theo dòng nước thì còn làm được gì?”
Người phụ nữ tựa vào lòng hắn ngủ say. Trong bóng tối, hắn vẫn mở cả hai mắt. Trong bức ảnh cưới treo trên đỉnh đầu, một người đàn ông xa lạ đang mỉm cười lặng lẽ quan sát hắn. Còn người phụ nữ mặc váy cưới màu trắng khoác tay anh ta lúc này đang khỏa thân nằm bên cạnh hắn. Hắn sợ anh ta sẽ bước ra từ trong đó, liền lăn qua lộn lại, muốn tìm một góc độ thích hợp để tránh ánh mắt của người đàn ông trong ảnh.
Đến quá nửa đêm vẫn không ngủ được, hắn đành bò dậy ra ban công hút thuốc. Cả khu dân cư yên tĩnh không một tiếng động, những bóng cây đen sì dập dờn như sóng, đứng trên ban công cảm giác như đang ngồi trên thuyền, tất cả thời gian đều ùa đến trước mặt rồi lập tức trôi về phía sau. Đứng trong bóng tối, hắn lại nhớ về phòng chứa nồi hơi của mười năm trước, dưới ánh lửa đỏ như máu từ nồi hơi, hắn và Dương Quốc Hồng đứng giữa tro than đen sì, bất chấp tất cả để làm tình. Khi đó, hắn cảm thấy mình là kẻ phản bội của cả thời đại, là độc nhất vô nhị, hắn và Dương Quốc Hồng làm chuyện mà khi đó chẳng ai dám làm, hắn dám thách thức toàn bộ trật tự xã hội. Khi đó, dù người ta đánh giá hay bàn tán về hắn thế nào, hắn đều cảm thấy mình và Dương Quốc Hồng không hề vụng trộm, mà giống như những người hùng.
Vậy mà giờ đây, tình cảnh tương tự như mười năm trước, nhưng bản chất đã khác hoàn toàn. Hắn không chỉ đang vụng trộm với một người phụ nữ, mà còn bị cả một dòng chảy sâu không thấy đáy cuốn về phía trước, hắn chẳng qua chỉ là một hòn sỏi dưới lòng sông, chẳng khác gì so với những hòn sỏi khác. Hắn không còn đặc biệt, chẳng còn bản sắc anh hùng gì nữa, càng khỏi nói là kẻ phản bội. Hắn chỉ đang vì tình dục mà vụng trộm với một người đàn bà, hơn nữa, kiểu vụng trộm này lại còn phục tùng theo một trật tự, là thuận theo dòng nước, là hợp lý.
Cũng có nghĩa, thực ra hắn đã trở thành đạo cụ cho một kiểu trật tự mới nào đó. Hắn chỉ là một thứ đạo cụ của xác thịt.