Cô vẫn ngồi xếp bằng tròn trên giường lò không nhúc nhích, giống như pho tượng đất cũ kỹ ở trong chùa. Dưới ánh lửa, cô lạnh lùng nhìn cậu ta, tầng băng giá đó như một tấm khiên ngăn cách giữa hai người, nhưng cậu ta vẫn có thể lập tức cảm nhận được.
Cậu ta vội đứng dậy, trong lúc luống cuống một tay bám vào lò để đứng lên, cái lò đã nóng sôi, chạm vào là phồng cả tay, nhưng cậu ta cũng chẳng cảm thấy đau. Cậu ta hoang mang nói: “Cô Lý, em không có ý đó đâu, em chỉ cảm thấy cô nên kết hôn, từ lâu em đã thấy cô nên kết hôn rồi thôi, nhưng cô cứ ở vậy mãi. Cô rất tốt, các thầy cô khác đều không tốt như cô, không lương thiện như cô, em nghe người ta nói cô vốn dĩ là cô giáo xinh đẹp nhất trường, mặc quần áo cũng đúng mốt nhất. Em nghĩ, một người tốt như cô sao lại có thể chưa lấy chồng? Cô Lý à, thật đấy, cô dạy rất hay, còn tặng em quần áo, xưa nay chưa từng có ai tặng quần áo cho em bao giờ, cả đời này em cũng không biết phải báo đáp cô thế nào. Cậu ta cứ giải thích đi giải thích lại, Lý Lâm Yến chỉ yên lặng ngồi đó hút thuốc, mặc kệ cậu ta. Sau cùng, Thái Thành Cương cũng không nói nữa, cậu ta khóc. Cậu ta đứng cạnh lò, cúi đầu, hai tay vặn vào nhau thật mạnh, bắt đầu khóc rấm rứt.
Lý Lâm Yến thực ra đã hết giận từ lâu, vừa rồi khi nhìn thấy cậu ta bám vào lò lửa để đứng lên, cô đã không còn giận nữa rồi. Chỉ là đã quá lâu rồi cô không có cơ hội để tỏ ra ương ngạnh như thế, bèn thừa cơ để cho mình được ương ngạnh một hồi trước mặt học sinh. Kết quả là sự ương ngạnh của cô đã khiến học sinh sợ phát khóc. Lúc này cô mới nhận ra, mình mặc dù đã ba mươi ba tuổi, nhưng kỳ thực về bản chất vẫn chỉ là một đứa trẻ, chỉ là ngày thường không ai cho cô cơ hội được làm trẻ con, không ai cho phép cô bướng bỉnh, không ai yêu thương cô, nên cô cũng quên mất rằng mình vẫn còn trẻ con. Vừa rồi, cô đã biến thành trẻ con trước mặt học sinh của mình. Nghĩ lại thì đến chính bản thân cũng cảm thấy nực cười. Trong lòng thấy nực cười, nhưng nước mắt đã trào ra, như thể bị chàng trai ấy trêu phát khóc. Đã thế thì cô cứ khóc to lên cho xong, để mình trở nên bé lại, hoàn toàn trở thành một đứa trẻ.
Mặc dù nguyên nhân khiến hai người khóc không giống nhau, nhưng sau khi mỗi người khóc một lúc thì bỗng sinh ra cảm giác thân thiết, như thể vừa rồi hai người vừa mới cùng nhau bước ra khỏi rừng hoang, cảm thấy như vừa cùng trải qua hoạn nạn. Sau đó, Lý Lâm Yến mở lời, kể cho cậu ta nghe câu chuyện từ mười mấy năm trước của mình. Khi đó cô vẫn còn đang học đại học, cô yêu thơ ca, sau đó quen một nhà văn Hoa kiều Mỹ. Đã quá lâu không chạm đến những chuyện xưa, cảm giác như mọi chuyện đều đã cũ mốc gỉ ra rồi, khi mới bắt đầu kể cô còn có chút không được tự nhiên, nhưng về sau dần dần trở nên trôi chảy. Kể mãi kể mãi, cô cảm thấy mình như thể đã bước vào một nhà thờ, đứng trước mặt cha xứ thổ lộ tất cả những điều lớn nhỏ, đem hết cả những tình tiết khiến mình cảm thấy ghê tởm, hai tay dâng lên cho cậu ta xem. Nếu nói rằng cô đang cầu xin sự khoan hồng và từ bi của cha xứ, chi bằng nói rằng cô đang cầu xin sự khoan hồng và từ bi của chính mình. Hóa ra bao năm nay, kỳ thực cô chưa từng thực sự rộng lượng và tha thứ cho chính mình.
Cô là một phạm nhân bị chính mình bắt giữ, lại bị chính mình đóng đinh lên cây thánh giá.
Cô ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa nhìn cậu ta, nhìn cha xứ mà cô đang tưởng tượng. Một bóng người thực sự bước tới, đi đến trước mặt cô, ôm cô vào lòng. Khoảnh khắc chạm đến bờ vai cậu ta, cô giật mình: Người đang ôm lấy cô là Thái Thành Cương. Cô lập tức cảm thấy sợ hãi, sao cô có thể cô đơn đến mức nói nhiều lời thật lòng với một học sinh như thế? Cô muốn giãy ra, nhưng cậu ta ôm chặt lấy cô, cô nghe thấy tiếng khóc không thể kìm nén được của cậu ta. Cô nghĩ, cậu ta quả thực vẫn chỉ là một đứa trẻ, thậm chí bờ vai của cậu ta vẫn còn mùi sữa. Nhưng chính chút hơi sữa ấy lại khiến cô chạnh lòng, cô đã thảm hại đến mức nào rồi mà phải để cho một đứa trẻ còn hơi sữa thu nhận mình, ôm ấp mình thế này? Cô muốn đẩy cậu ta ra nhưng vô ích, cậu ta ôm cô rất chặt, nói cho cùng vẫn là vòng tay của một người đàn ông, cô chẳng thể đẩy ra được. Cậu ta ôm cô thút thít mãi, tiếng khóc ngày càng to, cuối cùng thành ra khóc rống lên.
Đây là người đàn ông thứ ba khóc trước mặt cô, khoảnh khắc thấy cậu ta khóc, cô thành phản xạ có điều kiện nghĩ ngay rằng sắp có chuyện. Cô vừa sợ vừa ngượng, nước mắt của hai người đàn ông trước đều tràn về, cộng thêm nước mắt của người đàn ông thứ ba này. Chúng quyện vào nhau, như một đạo bùa chú thần kỳ dán lên người cô. Cô vùng vẫy quyết liệt, vội vàng trốn chạy, nhưng cậu ta kẹp chặt cô trong lòng, khóc lóc ầm ĩ, tiếng khóc như xé lòng. Cậu ta không để chừa một khe hở nào cho cô chạy thoát, tựa hồ cô là một vết thương trong lòng cậu ta, người khác bất cẩn chạm vào đó, khiến cậu ta đau thấu tận tim gan.
Cậu ta khóc đến mức toàn thân run rẩy, ngay lúc đó, cô đột nhiên cảm nhận được giữa hai người đang nhanh chóng nảy sinh một thứ gắn kết máu thịt. Sau đó cô lại thấy hoang đường, sao cô có thể đói khát, cô đơn đến mức này? Cậu ta chỉ là một cậu nhóc mười tám tuổi, sao cô có thể cứ thấy đàn ông là đòi tình thương, đòi sự thấu hiểu, đòi khỏa lấp sự cô đơn? Sao cô có thể đáng sợ đến vậy? Cô lớn hơn cậu ta hẳn mười lăm tuổi, nếu là thời xưa, cô có thể làm mẹ cậu ta luôn rồi. Thật vô liêm sỉ. Trong lòng cô giằng xé, chỉ thấy mình hoang đường đến nực cười, nhưng từng lỗ chân lông và cả cơ thể lại càng sà vào lòng cậu ta, do dự không muốn rời xa.
Nỗi đau này thật mới mẻ làm sao, như một vỏ trai vừa mới bị tách ra. Cô thích cảm nhận nỗi đau của cậu ta.
Cậu ta càng đau đớn, cô lại càng thoải mái, cô như một con sâu khát máu, từng lỗ chân lông khô khốc trên người đều đang há miệng, hút nỗi đau toát ra từ trên người cậu ta như đang hút máu. Nỗi đau của cậu ta biến thành một dạng thức ăn, thấm đẫm quanh cô, khiến cô trở nên dịu dàng. Cô biết, nếu một người không thực sự đau đớn, không thể nào đem nỗi đau đó phản chiếu lên người đối phương, không thể khiến đối phương cảm nhận được điều đó. Có lẽ cũng chỉ có một đứa trẻ mới có thể hết mình đau lòng vì người khác như thế. Nếu đổi lại là bất kỳ ai khác, dù cô có cho tiền, liệu cậu ta có chịu đau đớn cho cô dù chỉ chút ít thôi không? Nhưng lúc này, thực sự có một người bằng xương bằng thịt vì cô mà đau xé lòng. Thế là, trong đêm giao thừa ấy, cô cho phép mình được bé lại trong vòng tay cậu ta, khoảnh khắc đó, cô vứt bỏ tất cả tuổi tác, thân phận, giới tính giữa hai người, đem tất cả những thứ bên ngoài đó vứt đi, thứ duy nhất còn lại chính là cái ôm này.
Nhưng cái ôm này lại khiến người ta tuyệt vọng biết bao. Một học sinh ôm cô giáo của mình, một chàng trai ôm người đàn bà hơn mình mười lăm tuổi, điều đó vốn dĩ đã định sẵn sự tuyệt vọng và sẽ nhanh chóng tan biến, cùng với nỗi ô nhục không chỗ dung thân.
Cậu ta cứ ôm chặt không chịu buông tay, cô liền tham lam vòng tay của cậu ta, dù sao cũng chỉ đêm nay thôi, đêm nay dù dài đến mấy cũng sẽ qua, chẳng thể nào mãi mãi không trôi đi. Cô biết cậu ta cố chấp không chịu buông cô ra, có lẽ chỉ là một dạng hồi quang phản chiếu, trong lòng cậu ta cũng cảm nhận được cái ôm giữa hai người nhục nhã và tuyệt vọng đến mức nào. Chỉ là ngày mai chưa tới, nên cậu ta vẫn chưa kịp thẩm tra kỹ, vẫn chưa kịp run rẩy sợ hãi mà thôi. Còn cô sau này biết phải đối diện với cậu ta - một học sinh nam kém mình mười lăm tuổi ra sao? Phải chăng qua đêm nay, bọn họ chỉ có thể hoàn toàn trở thành người xa lạ, chỉ có thể không bao giờ qua lại nữa? Nếu là như vậy thì đêm nay đối với họ vốn dĩ đã là lời vĩnh biệt, sao có thể gọi là tình cảm nam nữ được? Nhưng trong lòng cô lại có một nỗi đau rất lạ, như thể cô phải giương mắt nhìn một người dần dần chết chìm ngay trước mặt mình mà không có cách nào vớt anh ta lên được, mãi cho đến khi anh ta hoàn toàn biến mất trước mặt cô.
Người trước mắt lúc này, cậu học sinh này, nếu không hiểu chút nào về cô, vì sao cậu ta lại thương cô đến vậy? Có lẽ dù nói thế nào thì cậu ta cũng đã trở thành tri âm của cô trên cõi đời này. Cô áp khuôn mặt lên vai cậu ta, nói với cậu ta những lời từ biệt: “Em chắc chắn sẽ thi đỗ đại học thôi, thành tích của em không có vấn đề gì, môn Ngữ văn cũng đã khá lên rồi, không còn là trở ngại của em nữa. Đợi sau khi lên đại học hãy học hành cho tốt, sau khi tốt nghiệp tìm một công việc tử tế, sau đó dành dụm tiền cưới vợ, rồi đón bố mẹ em xuống thành phố, cả đời họ chưa ngày nào được hưởng phúc. Hai năm nay cô vẫn luôn nhớ tới dáng vẻ của cha em khi đó, vẫn nhớ tới chiếc rương đầy những hộp hắc mai biển của ông ấy. Em phải đối xử tốt với họ nhé!” Nhưng Thái Thành Cương khóc càng to hơn, cậu ta ra sức ôm chặt lấy cô, gần như muốn khảm cô vào trong máu thịt của mình. Cô thậm chí còn cảm thấy đau, cô hiểu, mặc dù là những lời tạm biệt, nhưng rõ ràng lại thành ra lạt mềm buộc chặt, khiến cậu ta càng thêm lưu luyến. Cô thầm hỏi chính mình, cô đang cố ý sao? Nếu là cố ý thì vì sao cô lại làm như vậy?
Thế nhưng, lúc này cô sợ hãi nhận ra, cái miệng của cô đã không còn ở trên cơ thể, cô đã không thể nào kiểm soát bộ phận này nữa. Cô lại nói: “Cô biết gia đình em khó khăn, biết bố mẹ em không thể nào nuôi em học đại học. Em đừng sợ, cô đã nghĩ rồi, dù sao cô cũng chỉ có một mình, một người ăn no cả nhà không lo đói, đợi sau khi em thi đỗ đại học, cô sẽ gửi một nửa tiền lương hằng tháng cho em dùng làm tiền sinh hoạt, như thế em có thể yên tâm học hết đại học rồi. Một mình cô cũng chẳng cần nhiều tiền làm gì, em nhìn cô mà xem, mùa hè cũng chỉ có hai chiếc áo sơ mi thay đổi, mùa đông một chiếc áo khoác, em đừng lo chuyện học phí.”
Cô đạt được hiệu quả mong muốn rồi, Thái Thành Cương đã khóc không thành tiếng nữa. Cô hơi sợ, như thể đang nhìn chính mình thắp lên một mồi lửa mà không biết sau đó nó sẽ bùng cháy đến mức nào. Cô chỉ cảm giác một cách bản năng rằng mình đã đẩy sự việc trở nên phức tạp hơn, cô hoàn toàn không ngờ, kế đó cậu ta lại nói với cô một câu khiến cô phải mất hồn mất vía: “Cô ơi, cô lấy em nhé, em sẽ đối xử tốt với cô.”
Câu nói này của cậu ta thực sự khiến cô sợ sợ hãi. Cô nói những lời thương cảm một mặt là vì muốn cảm ơn cậu ta đã tỏ ra thương xót cô, mặt khác là để an ủi cho những nỗi đau và sự cô đơn trong lòng mình, ít nhiều cũng có ý thêm dầu vào lửa. Nhưng sao cậu ta lại có thể đột nhiên nói ra một câu đáng sợ như thế, sao có thể một bước đã nhảy ngay đến chuyện kết hôn? Đúng là trẻ con ăn nói chẳng kiêng dè gì hết. Cô nhanh chóng tỉnh táo lại, kế đó cười, đúng là chỉ có trẻ con mới nói chuyện như thế. Hai người đàn ông trước của cô dù có khóc lóc khổ sở đến đâu, nói cô đem lại cho họ bao nhiêu cảm giác tuyệt vời, bao nhiêu cảm hứng dạt dào đi chăng nữa, thì cũng chưa từng thẳng thắn nói với cô một câu “Em lấy anh nhé!” bao giờ.
Nhưng đây lại là câu nói mà cô vẫn luôn muốn được nghe.
Giờ đây, cô đã biết trên đời này có quá nhiều lời hứa hão, một câu nói chẳng qua chỉ như bong bóng xà phòng khẽ chạm là vỡ tan. Nhưng khi một đứa trẻ nói ra một lời hứa, vì sao cô vẫn cảm thấy ấm áp? Rõ ràng biết điều đó chỉ là giả, là lừa dối, nhưng cô vẫn bằng lòng kiếm tìm chút hơi ấm từ trong đó.
Đêm giao thừa, Thái Thành Cương ở lại trong ký túc xá của Lý Lâm Yến, không quay lại ký túc xá lạnh như nhà kho của mình nữa. Sau cùng, Lý Lâm Yến nói: “Em đừng về nữa, ngủ lại chỗ cô đi. Cả trường cũng chỉ còn lại hai cô trò mình, không cần nghĩ gì nhiều đâu, giường lò rộng thế này, em ngủ một đầu, cô ngủ một đầu, thể nào chẳng ngủ được, em chỉ là một đứa trẻ con thôi mà.” Cô còn cố tình bổ sung thêm một câu như vậy, tựa hồ muốn xác minh thân phận của cậu, muốn nói với cậu ta rằng, một người lớn và một đứa trẻ ngủ với nhau không có gì là phạm pháp, cũng sẽ không xảy ra chuyện gì.
Nhưng dù là như vậy, bọn họ vẫn chẳng ai dám cởi quần áo, đều mặc nguyên quần áo nằm xuống. Đêm đã rất khuya, ngọn lửa trong lò dần trở nên yên tĩnh, nhiệt độ trong nhà hang bắt đầu hạ xuống, không khí trong căn phòng cũng bắt đầu co lại, giống như trái tim dần dần dồn hai người vào một chỗ. Sau cùng, cậu ta cẩn thận thăm dò bằng cách giơ một cánh tay ra, ôm cô vào trong lòng. Cái ôm của cậu ta có phần non nớt và trẻ con, ngửi hơi sữa ấy, cô cảm thấy thật không nhẫn tâm tiếp tục nằm trong lòng cậu ta. Nhưng cậu ta ôm cô rất chặt, giống như một người đàn ông thực thụ. Trong bóng tối, cô không nhìn rõ mặt cậu ta, chỉ có thể cảm nhận hơi thở, chiều cao và bờ vai của cậu ta từng chút một. Sau đó, cô dần dần trừu tượng hóa cậu ta, thử tìm cách rút cậu ta ra khỏi cái vỏ của một học sinh, thử cảm nhận mùi hương nam tính trên người cậu ta. Mùi hương cơ thể của đàn ông cuối cùng cũng át đi hơi sữa của một đứa trẻ, cô bắt đầu mạnh dạn hơn một chút, tự nhiên hơn một chút. Cô run rẩy dựa vào vai cậu ta, không dám động đậy, như thể bờ vai cậu ta là một món đồ thủy tinh, chạm vào sẽ vỡ.
Cô buộc phải thừa nhận, trong đêm giao thừa ấy, cô cần một vòng ôm biết bao. Cô suýt thì rơi nước mắt.
Cậu ta cứ thế ôm cô thật vững vàng suốt cả đêm, không cởi quần áo, cũng không thả lỏng chút nào, cả đêm cậu ta cứ như hòn đá giữ nguyên một tư thế. Cô hỏi cậu ta cánh tay bị cô đè lên có tê không, cậu ta nói không, chẳng tê chút nào. Nhưng sáng hôm sau khi tỉnh dậy, cô thấy rõ ràng cánh tay đó gần như mất cảm giác. Cậu ta che giấu, không dám động đậy cánh tay, như thể đó là một chi giả. Cậu ta kiên trì suốt cả buổi tối, trong lòng cô bỗng thấy vừa chua xót vừa nghẹn ngào, vội ra mở cửa sổ cho thoáng khí. Bên ngoài là bình minh của ngày mùng một Tết, cảm giác thật tươi mới, trong không khí vẫn còn phảng phất mùi pháo. Dưới đất có một góc câu đối đỏ bị xé rách đang run rẩy trong gió, cả trường Trung học Phương Sơn giống như một hòn đảo hoang, cô và cậu ta là những kẻ may mắn sống sót duy nhất trên đảo, hơn nữa còn là cô trò, lén lút chà đạp lên luân thường đạo lý để ngủ với nhau một đêm. Cảm giác ấy khiến cô thấy mình như thể vừa mới trở về từ chiến trường, vừa oai phong lẫm liệt vừa thê lương, lại thêm một chút ấm áp sâu thẳm và mong manh.
Mùng một Tết, hai người chỉ ở trong ký túc xá của Lý Lâm Yến, ngồi bên cạnh lò sưởi. Không ai đến chúc Tết, họ cũng không biết đi đâu, chẳng qua chỉ là hai con người ở nơi đất khách, sẽ chẳng có ai chia cho họ chút hơi ấm dư thừa nào. Buổi trưa, hai người tiếp tục gói và luộc sủi cảo, như thể muốn ăn hết tất cả số sủi cảo còn thiếu suốt cả năm chỉ trong một ngày hôm nay. Khi trời tối, Thái Thành Cương nói muốn ra ngoài mua pháo, rằng tối hôm qua không đốt pháo, hôm nay nên đốt một ít để lấy may. Cô liền mặc cho cậu ta đi, nhưng trước khi cậu ta ra khỏi cửa, cô lại nhét cho cậu ta hai mươi đồng. Cậu ta đỏ mặt một lúc, tránh hai mươi đồng của cô như tránh miếng sắt nung, nhanh chóng chạy ra khỏi nhà hang, ra khỏi cổng trường, chạy về phía thị xã.
Đến khi trời tối hẳn Thái Thành Cương mới về. Trên người cậu ta đầy hơi sương, không ngừng hà hơi vào đôi tay đã tím đỏ của mình, đem những thứ mua về chất đống lên bàn. Niềm vui như kiểu nông dân đi chợ về này truyền sang cả Lý Lâm Yến. Cô thậm chí cảm nhận được cả niềm vui của mình hồi nhỏ khi đón Tết, cô mở túi vải trên bàn ra, bên trong là một dây pháo một trăm đốt, một cái móng giò, hai tai lợn, một bình rượu cao lương trắng, còn cả hai cây nến đỏ, một sợi dây thừng đỏ. Khi ánh mắt chạm đến đôi nến đỏ, cô giật mình, mau chóng rời mắt ra chỗ khác, giả vờ như không trông thấy.
Lúc này, cô cảm thấy Thái Thành Cương đã đi ra sau lưng mình. Cô nghe thấy hơi thở của cậu ta, toàn thân lập tức căng thẳng, càng không dám động đậy, cô bỗng nhiên hồi hộp lạ thường. Cậu ta cũng không động đậy, chỉ lặng lẽ đứng sau lưng cô. Rèm cửa sổ đã khép lại, cả căn nhà hang hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài, tiếng ngọn lửa trong lò kêu lép bép, nồi nước sôi ùng ục. Cả căn nhà như được bọc trong một lớp vỏ trứng, bọc rất kín rất chặt, cô cảm thấy chỉ động đậy một chút thôi cũng rất tốn sức, như thể toàn thân đều bị bầu không khí xung quanh dính lấy, không sao cử động được.
Cuối cùng cô cũng nghe thấy cậu ta nói, giọng điệu quyện dính và ướt át. Cậu ta đột nhiên cắt bỏ ba chữ “cô giáo Lý”, từ sáng sớm hôm nay cậu ta đã bắt đầu bỏ qua ba chữ đó, nhưng không bổ sung bất kỳ cách gọi gì khác cho cô, cho nên cứ thế nói trống không. Giọng cậu ta rất căng thẳng, giống như một học sinh phải trả bài trên lớp. Cậu ta nói: “Nếu như em đồng ý... đêm nay coi như chúng ta động phòng hoa chúc, anh muốn cưới em, nếu em bằng lòng lấy anh thì hãy đợi anh bốn năm, anh tốt nghiệp đại học xong, đủ hai mươi hai tuổi là sẽ cùng em đi đăng ký kết hôn ngay. Anh tốt nghiệp xong sẽ đi đăng ký kết hôn với em ngay, em chỉ cần đợi đến khi anh tốt nghiệp đại học là được. Anh nói thật đấy, em hãy tin anh. Anh không phải là trẻ con, anh biết anh thích em, từ lớp mười anh đã thích em rồi, bởi vì anh bắt đầu mong đến giờ Ngữ văn, mà ngày trước môn Văn lại là môn anh ghét nhất, cho nên anh mới học mãi không giỏi. Em hãy tin anh, anh thực sự... rất thương em. Biết em làm thơ, anh liền đi tìm những bài thơ ngày trước em viết để xem, rất nhiều bài thơ của em anh đều học thuộc lòng, ngay bây giờ anh có thể đọc cho em nghe... Anh không thích nhìn em hút thuốc, bởi anh cảm thấy đó nhất định là vì trong lòng em khó chịu, cứ nhìn anh lại thấy đau lòng.”