Người phụ nữ đó dáng người cao lớn, mặt như cái mâm, mắt to mồm rộng, tất cả các bộ phận trên cơ thể đều lớn hơn người khác một cỡ, dường như các cơ quan trên người cô ta được trồng trong khu rừng nhiệt đới, từng bộ phận đều tươi tốt, to lớn. Khi đứng cạnh Vĩnh Thái, cô ta còn cao hơn hắn một khoảng, chẳng khác nào một chiếc tủ quần áo có thể nhét hắn vào trong. Vĩnh Thái đứng dưới bóng của cô ta trông rất hèn, nhưng hắn không để bụng, lớn hay nhỏ một chút cũng có sao, chỉ cần dùng tốt là được. Người phụ nữ đó vào ở cùng một gian nhà hang với Vĩnh Thái, bà Bạch dẫn theo A Đức ở gian nhà còn lại, hai hộ tách ra như hàng xóm. Lúc nấu cơm, người phụ nữ kia độc chiếm cái bếp, xào mỗi đĩa rau mà đổ những hai lạng dầu, bà Bạch thấy thế giận xanh mắt, nhưng lại không tiện qua cướp hũ dầu lại, dù sao cô ta cũng mới về làm dâu được mấy ngày. Đại khái người phụ nữ đó nghĩ mặc dù cô ta là hàng “second hand”, nhưng gả đến thôn Thủy Noãn này lại là để thế chỗ cho một người đã chết, gã đàn ông mà người chết từng ngủ cùng giờ để cho cô ta ngủ, những thứ người chết từng dùng giờ cô ta lại phải tiếp tục dùng, đúng là vất vả công cao, dù có bá chiếm cái bếp rồi đổ nhiều dầu một chút cũng là chuyện đương nhiên. Bà Bạch phải dùng lò xi măng dưới mái nhà để nấu cơm, như thể bà và A Đức là vợ bé phải chịu thiệt.
Họ buộc phải bắt đầu cuộc sống lúc gần lúc xa, chốc lại cả nhà đoàn tụ, chốc lại mỗi người một phương. Đấu tranh được vài hôm, bà Bạch tức nghẹn họng nuốt mấy ngày không trôi, lại chẳng có ai để kể khổ, bà bèn thừa cơ tóm lấy A Đức, ép nó ôm đầu gối mình rồi bắt đầu than vãn. A Đức phản kháng định nhảy xuống, bà Bạch cứ ôm chặt lấy nó không chịu thả ra, mặc kệ nó có hiểu hay không, bà bắt đầu mở máy nói: “A Đức ơi, cháu nói xem sinh con trai mà làm gì? Cứ như nuôi kẻ thù rồi nó lại rước thêm một kẻ thù nữa về. Bà tằn tiện khổ sở dành dụm được ít của cải, mà mới mấy ngày nó đã bòn rút hết rồi, đến bã cũng chẳng còn. A Đức ơi, sau này cháu lớn rồi đừng có như thế nhé!” Bà vừa nói vừa ra sức ôm chặt A Đức vào lòng, dường như hơi ấm trên người A Đức mọc ra xúc tu cắm vào cơ thể bà, hai bà cháu giống như hai loài thực vật quấn vào nhau. Bà Bạch tiếp tục kể lể: “A Đức ơi, sau này cháu lớn rồi mua nhà trong phố có cho bà ở cùng không?” A Đức vừa gắng sức vùng vẫy vừa kêu mấy tiếng lùng bùng trong miệng, có thể hiểu là đồng ý, cũng có thể hiểu là không đồng ý. Bà Bạch đương nhiên hiểu là đồng ý. Bất giác, bà như thể cầm được trong tay tờ giấy thông hành đến tương lai, có khi lên cả mặt trăng luôn cũng được. Bà càng ôm A Đức chặt hơn.
Mặc dù vậy, trong lòng bà hiểu rõ, thế giới bên ngoài thôn Thủy Noãn hoàn toàn không có chỗ cho A Đức.
Vào tháng thứ ba sau khi người phụ nữ đó về làm dâu, một sáng sớm, có vị khách không mời mà đến. Trời vừa sáng, bà Bạch là người đầu tiên thức dậy, vừa mở cửa ra sân, liền bị giật mình, có một người đang ngồi xổm ngoài cổng. Nhìn kỹ một chút thì đó là một cô bé mười hai mười ba tuổi, nó ngồi xổm dưới đất không đứng lên, ngước mắt nhìn bà Bạch, ánh mắt lạnh lùng lướt qua người bà từng chút một. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt bà Bạch là đôi chân trần của con bé đã lạnh cóng, hiển nhiên là nó chạy chân đất đến đây, dưới chân đã có mấy chỗ bị cào xước. Sau đó bà lại nhìn đến khuôn mặt con bé, mặt to như mâm, mắt to mồm rộng, rõ ràng là phiên bản thu nhỏ của cô con dâu mới. Bà hít một hơi lạnh, đoán ra nó là ai. Đúng là mới về làm dâu có mấy ngày mà của nợ ăn bám đã tự mò đến cửa.
Bà sắp xếp cho con bé ngồi trên một chiếc ghế gập trong sân, mặc cho nó ngồi đó rồi gõ cửa sổ báo hiệu cho gian nhà hang kia. Con bé ngồi giữa khoảnh sân trống như một kẻ phạm tội, vừa di di hai bàn chân trần, vừa lén quan sát xung quanh, chốc chốc lại nhìn trộm bà Bạch. Cửa nhà hang cọt kẹt mở ra, cô con dâu đầu tóc xõa xượi, vai khoác áo xuất hiện trước cánh cửa tối om. Cô ta vừa kinh ngạc vừa hoang mang nhìn con bé ngồi trên chiếc ghế gập, như thể đang xác định xem nó là thật hay giả. Sau khi đã xác định, cuối cùng cô ta cũng chậm rãi bước lên phía trước. Khi đi đến bên cạnh con bé, cô ta vẫn dùng vẻ mặt khó hiểu nhìn nó ngồi dưới tầm mắt, dường như đến lúc này vẫn không hiểu vì sao nó lại xuất hiện ở đây. Đứa con gái đứng dậy, gọi một tiếng “mẹ” rồi không kìm được nước mắt. Cô con dâu căng thẳng nhìn xung quanh, nhanh chóng liếc qua bà Bạch đang đứng trước cửa, sau đó hạ giọng nói với con bé: “Thái Thái, sao con lại chạy tới đây?” Thái Thái một tay dụi mắt, nói: “Bố lại đánh con, con không về nữa đâu!” Con dâu lại hỏi: “Giày của con đâu?” Thái Thái gắng sức nuốt nghẹn ở cổ họng, khiến giọng nói trở nên khàn khàn: “Sáng sớm ngày ra con còn chưa kịp đi giày ông ấy đã đánh con rồi, con liền chạy đi luôn.
Con dâu đặt một tay lên đầu Thái Thái, dường như muốn ngăn những lời con bé nói lại. Cô ta lại hoang mang nhìn xung quanh, chú ý quan sát bà Bạch, bà chẳng buồn quay đầu lại, cứ xoay lưng thế là đủ biết. Sống bao năm trên đời, tấm lưng của bà từ lâu đã trở thành chiếc bàn vững chãi, nếu không làm sao chịu nổi đủ loại ánh mắt băm bổ của người đời? Con dâu liếc nhìn bà một cái rồi lại quay đầu nhìn cánh cửa nhà hang còn đang để mở, chỉ lo từ sau cánh cửa đen sì ấy đột nhiên lại xuất hiện thêm một người nữa. Cô ta bất giác dùng một tay chặn Thái Thái lại, dường như muốn giấu con bé đi, giá mà có thể gập lại nhét vào trong túi áo thì càng tốt.
Bà Bạch chỉ bằng khóe mắt cũng thấy con dâu đang kéo cô bé ra cổng. Con bé chống cự như một con trâu, hai chân trần đạp dưới đất không chịu đi. Sau đó con dâu lại nói nhỏ gì đó với nó, con bé chỉ khóc nấc lên không nói gì. Rồi đột nhiên ngửa mặt hét lên: “Con không đi! Quyết không đi!” Con dâu vội vàng kéo nó ra ngoài cửa, vừa kéo vừa nhìn vào trong nhà, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể có quái thú từ trong đó xông ra ăn thịt bọn họ. Bà Bạch đứng phía sau nói một câu như ban ơn cứu mạng: “Cháo chín rồi, thôi thì bảo con bé ăn một bát cho nóng, mới sáng sớm đã chạy mười dặm đường đến đây cũng tội”
Trong lúc Thái Thái ngồi xổm dưới đất ăn cháo, A Đức đã tỉnh, Vĩnh Thái cũng thức giấc, tất cả đứng thành vòng tròn xung quanh con bé dưới đất như một chiếc lồng bằng sắt. Ánh mặt trời buổi sớm xuyên qua khe hở giữa hai chân họ, chiếu những đường kẻ sọc lên đôi chân trần của con bé, giống như hoa văn đen trắng, khiến nó trông càng kỳ dị. Con dâu tay chân thừa thãi đứng đó, như thể toàn thân mọc thêm mấy đôi tay chân, không biết để đâu cho hết. Cô ta vừa quan sát tiến độ ăn cháo của Thái Thái, vừa lắng tai nghe sự tính toán của mấy người xung quanh. Đại khái là mỗi người đều có suy tính riêng, nếu giữ con bé này lại, ít nhất cũng phải nuôi đến lúc nó lấy chồng, thế thì tốn bao nhiêu tiền cho vừa? Chả nhẽ lại không cho nó cơm ăn, không cho nó áo mặc? Không thể để họ coi thường hai mẹ con thế này được, trong lòng con dâu cười lạnh lùng, lại cao giọng giục Thái Thái một câu: “Ăn nhanh lên, ăn xong rồi mę đưa con về.”
Cô ta nói trước vậy cho bọn họ yên tâm. Lúc này bà Bạch lại nói: “Sáng sớm ngày ra đã chạy đến đây, có thế nào thì cũng phải ăn cơm trưa đã rồi hãy đi chứ, một bát cháo thì có tác dụng gì, đái một bãi là hết. Con dâu không nói nữa, như được ân xá, tạm thời chưa bị hành hình. Bà Bạch đứng cạnh lò xi măng, dáng điệu như mẫu nghi thiên hạ, bà chưa từng xem trọng bản thân mình đến vậy, cũng chưa từng khinh thường con dâu như lúc này. Bà Bạch đã bắt đầu nhào bột một cách ung dung rộng lượng, chuẩn bị cán mì cho bữa trưa, không hề nhận ra mình đang tăng tốc độ đuổi khách.
Sau khi ăn xong một bát mì, rốt cuộc Thái Thái vẫn bị mẹ kéo ra khỏi cửa. Cơ thể nó bị mẹ kẹp chặt, nhưng hai mắt vẫn gắng sức ngoái lại, nhìn họ một cách tuyệt vọng, dường như muốn dùng ánh mắt làm mỏ neo móc lên người họ, nhưng hai mẹ con đã bắt đầu xuống núi, ánh mắt sau khi cật lực neo bám cuối cùng vẫn chìm nghỉm. Vĩnh Thái đi làm, bà Bạch dẫn A Đức đứng trên vách núi nhìn theo bóng hai mẹ con hồi lâu. Trong mắt bà thoáng qua một giọt lệ, sau đó, bà như Bồ-tát đứng trên đỉnh núi, từ bi nói: “Tội nghiệp con bé có một người mẹ như thế.
Buổi tối, khi bà Bạch đang chuẩn bị cùng A Đức ăn tối, con dấu một mình trở về, xem ra đã thành công vứt bỏ cục nợ. Cô ta như một thương binh vừa mới trốn từ chiến trường về, liểng xiểng đi vào trong nhà hang, cơm không ăn, đèn cũng chẳng bật, vùi đầu ngủ trên giường lò. Sự khinh bỉ của bà Bạch đối với cô ta vẫn chưa hạ nhiệt, hơi nóng còn sót lại trong lồng ngực bà đủ nướng chín mấy củ khoai tây. Bà nghĩ, người đàn bà độc ác đến mức này còn xứng được ăn cơm sao? Thế nhưng, sáng sớm hôm sau, con dâu lại hiên ngang ăn hai bát mì cháo kê tổng hợp đầy, bù lại bữa tối hôm qua chưa ăn. Cô ta ăn thật hùng hồn, có lẽ cảm thấy mình vừa mới làm công thần, đuổi con gái ruột ra khỏi cái nhà này, chiến công hiển hách nên xứng đáng ăn nhiều thêm một chút.
Buổi tối hôm sau nữa, vừa đến giờ lên đèn, ngoài cổng lại vang lên tiếng cọt kẹt, kế đó là tiếng bước chân sột soạt. Sau đó, tiếng bước chân biến mất, trong sân lại trở nên yên ắng. Bà Bạch giật mình, xuống giường, xỏ dép rồi nhanh chóng đi ra sân. Cùng lúc bước ra khỏi gian nhà hang, bà trông thấy từ gian nhà bên kia cũng có một bóng người vội vã đi ra. Là con dâu. Hai người yên lặng nhìn nhau một cái, sau đó đồng thời nhìn về phía bóng người bé nhỏ đang đứng trong sân. Bóng người đó bị bóng đêm bao bọc, mặt mũi nhìn không rõ, đứng đó một cách đơn côi. Nhưng dù có là như vậy thì bà Bạch cũng chỉ cần nhìn một cái đã nhận ra đó chính là Thái Thái. Con dâu cũng đã nhận ra, hai người đều không động đậy. Thái Thái cũng đứng yên, ba người ở trong bóng đêm yên lặng lạnh lùng nhìn nhau, vững như kiềng ba chân.
Sau phút kinh ngạc ban đầu, bà Bạch cười thầm trong bụng, nó lại còn dám vác mặt đến đây lần nữa cơ đấy? Bà thật hối hận không nên cho nó ăn bát mỳ hôm trước, giờ bị nó bám lấy rồi, nói chính xác hơn là Vĩnh Thái bị nó bám lấy rồi. Lúc này kiềng ba chân bắt đầu lung lay, con dâu đi về phía Thái Thái ở giữa sân. Trong bóng tối, bà Bạch nghe thấy con dâu khẽ nói: “Sao vẫn lại chạy chân đất đến đây thế này?” Bà Bạch hít một hơi lạnh, con ranh này rõ ràng đang dùng khổ nhục kế, chạy đến đây lại không đi giày, đích thị là bày trò. Bà dựa vào cửa hối hận thay cho Vĩnh Thái, cứ tưởng cưới cô vợ hơn mình bảy tuổi thì dễ ổn định hơn, ai ngờ thành ra cưới cả hai mẹ con, xem tình hình này thì rõ ràng nó bị hai mẹ con cô ta lừa rồi.
Con dâu kéo Thái Thái vào trong nhà hang, tối nay Thái Thái sẽ ngủ cùng con dâu và cả Vĩnh Thái trên một chiếc giường lò. Tối hôm đó người ta ngủ say như chết, chỉ có bà Bạch là mất ngủ cả đêm. Bà giương mắt trong bóng tối tính toán thâu đêm như thể sau khi thu hoạch vụ mùa thu. Sáng sớm hôm sau vừa thức dậy, con dâu đã lôi Thái Thái ra sân, dưới chân con bé đi một đôi giày vải rách của Vĩnh Thái, giày to quá, nó đứng trong hai chiếc giày chẳng khác nào cái cây được trồng trong chậu, mỗi bước đi đều như bơi ở trong giày. Con dâu kéo nó ra giữa sân rồi hẩy xuống đất, quát: “Mày có đi không hả?” Thái Thái ngồi xổm dưới đất không đứng dậy, con dâu lại tiến lên lôi nó, hai tay nó tóm chặt dưới đất, vừa tránh tay mẹ vừa hét lên: “Con không đi, nhất định không đi, con về rồi ông ta lại đánh con, đánh chết con đi cho rồi, cả hai người đều không cần con, con cũng không muốn sống nữa.
Một hàng đầu người đen sì nhô lên sau bức tường thấp, chen chúc nhau như bầy chim sẻ, là hàng xóm nghe thấy tiếng khóc liền chạy qua xem. Ở thôn Thủy Noãn, nhà ai có chuyện ầm ĩ mà không cho người khác xem là không có đạo đức. Với họ thế nào mới là đạo đức? Đạo đức chính là đem tất cả những niềm vui đang hấp hối và những nỗi đau tột cùng ra chia sẻ cho người khác cùng tiêu khiển, tuyệt đối không được hưởng một mình.
Con dâu ngẩng đầu yên lặng nhìn những cái đầu đang dựa trên tường, đột nhiên khóc như mưa, quay đầu chạy vào trong nhà, đến khi bước ra ngoài đã khoác theo tay nải, Vĩnh Thái theo sau sắc mặt hoảng sợ. Con dâu tựa cửa khóc: “Em và Thái Thái đi đây, anh tìm vợ khác đi. “
Vĩnh Thái vô cùng sốt ruột, bảo hắn lại quay về cuộc đời độc thân thì tàn nhẫn quá! Thái Thái dưới đất cũng khóc rống lên, con dâu đang tựa cửa khẽ thút thít, phối hợp cực kỳ ăn ý. Bà Bạch xem đến đây thì đã hiểu, kết cục đã định, hai mẹ con nó thắng rồi. Ở thôn Thủy Noãn, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp Phù Đồ. Bà Bạch cả đời cũng không phải là người cho không, bà bước một bước dưới ánh bình minh, mang theo cái bóng to lớn đi về phía Thái Thái, dùng ánh mắt hiền hòa kéo con bé dậy, nói: “Nó không muốn đi thì cho nó ở lại vậy, nhưng mà chuyện đi học thì...” Bà đang mặc cả với hai mẹ con.
Con dâu vẫn tựa vào cửa, cái tay nải làm đạo cụ vẫn kẹp dưới nách. Trông cô ta có vẻ mệt mỏi. Thu lại hết những cảm xúc thật giả lẫn lộn trong mắt, cô ta không nói gì nữa, tỏ ý bằng lòng.
Thế là Thái Thái được ở lại thôn Thủy Noãn.
Mười ba tuổi.
Thất học.
Buổi tối ngủ cùng mẹ ruột và cha dượng trên một chiếc giường lò.