Muối - Sự Hồi Sinh Nơi Sâu Thẳm Vụn Vỡ

Lượt đọc: 194 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
06

❊ ❊ ❊

Vu Quốc Cầm ngừng lao động công ích, cô đương nhiên không thể nói với khoa nguyên nhân vì sao, Liêu Thu Lương là một vị giáo sư già cực kỳ đức cao vọng trọng. Cô chỉ nói đã tìm được công việc gia sư bên ngoài trường, không thể làm tiếp được nữa. Thoáng chốc đã qua nửa năm, trong nửa năm đó cô không hề bước vào cánh cửa nhà Liêu Thu Lương thêm một lần nào nữa. Cô như một cánh diều muốn ép chính mình cắt đứt sợi dây trong tay ông ta. Nhưng điều đó hoàn toàn vô ích, bởi cứ đến đầu tháng, ba trăm tệ lại đúng hẹn xuất hiện trong thẻ của cô, dù cô có khí phách đến mấy vẫn phải dùng hết từng đồng từng đồng trong số ba trăm tệ hằng tháng đó. Cô cảm thấy mình thật ghê tởm, nhưng sau khi ghê tởm cô vẫn tiếp tục dùng số tiền đó chẳng sót đồng nào.

Trong nửa năm đó, khi mới bắt đầu, ông ta còn thỉnh thoảng gọi điện thoại hỏi cô: “Con à, dạo này con có khỏe không, béo lên hay là gầy đi?” Cô lạnh nhạt nói: “Vẫn vậy” Ông ta ở trong điện thoại trầm ngâm giây lát, trong lòng cô thực ra cũng rất buồn, chỉ sợ rơi nước mắt, cô quá hiểu cuộc sống của ông ta, cô biết, nếu không có cô, ông ta thậm chí chẳng có người nói chuyện, sẽ cô đơn biết chừng nào. Nhưng cô không muốn để ông ta biết rằng cô cũng buồn, đây là sự trừng phạt mà ông ta đáng phải nhận. Cô nghe thấy ông ta lại nói trong điện thoại rằng cô thích ăn cá hấp xì dầu, ông ta nói mình lại làm mấy lần, vì không có ai ăn, cuối cùng đều đổ hết đi, ông ta nói tự mình cũng không ăn hết được. Ông ta nhắc lại từng chuyện nhỏ nhặt giữa hai người trước kia, những hồi ức đã thành quá khứ. Ông ta không còn dám nói với cô: “Con à, đến nhà thăm thầy đi” Ông ta thậm chí không dám nói, cô biết. Điều đó cũng khiến cô muốn khóc, nhưng cô cứ trầm lặng lắng nghe, mặc cho ông ta nói. Cuối cùng ông ta cũng im lặng, dường như chẳng còn chuyện gì nữa. Sau đó ông ta run giọng nói một câu: “Con à, cứ thế nhé!”, rồi dập máy.

Ông ta đã cúp máy. Nước mắt cô chảy xuống, cô biết hiện giờ tất cả những gì ông ta làm chẳng qua chỉ là chiêu trò ấu trĩ hòng vãn hồi tất cả, chẳng qua là muốn mượn sự giúp đỡ từ bên ngoài để hàn gắn tình cảm mà thôi. Giống như hai người không còn yêu nhau, càng cảm thấy tình cảm đã hết, càng muốn vớt vát bằng cách hỏi người kia: “Em còn muốn làm tình với anh không? Em đã không còn muốn làm tình với anh chút nào nữa sao?” Làm tình là một hình thức cụ thể hóa, dường như chỉ có dùng những hình thức cụ thể hóa như thế mới có thể níu kéo những tình cảm đã phai nhạt kia. Càng uổng công vô ích lại càng tuyệt vọng. Cô vẫn đặt ống nghe cạnh tai, yên lặng nghe những tiếng tút tút bên trong. Những tiếng máy bận mênh mang thê lương như cánh đồng hoang vừa bị oanh tạc, cô một mình đứng đó đưa mắt nhìn khắp xung quanh, tìm kiếm hình bóng già nua cao gầy của ông ta.

Về sau, những cuộc điện thoại ông ta gọi cho cô ngày một thưa dần, lời lẽ cũng ngày càng hời hợt, sau cùng chẳng còn gì nữa, như một bãi sông cuối cùng cũng thấy đáy, để lộ ra phía dưới là lòng sông khô cạn. Nửa năm không gặp, ông ta dường như đã rời xa cô. Mấy lần khi đi qua khu tập thể, cô lại bất giác đứng đó nhìn về phía tòa nhà của Liêu Thu Lương, không biết bây giờ hằng ngày ông ta sống thế nào? Ông ta vẫn ngày ngày uống với mình hai chén rượu vào buổi chiều chứ? Ông ta thực sự rất cô đơn. Sự thực là, ông ta cô đơn quá, nhưng ngoài cô ra chẳng ai biết nỗi cô đơn của ông ta. Nghĩ đến đây, cô chỉ muốn lao lên trên tầng, nhưng cô không thể động đậy, ông ta dừng lại ở nơi sâu thẳm trong linh hồn cô, trang nghiêm tĩnh mịch như một tòa lăng mộ. Cô đã nén đau thương tự tay chôn cất ông ta.

Có lúc đêm khuya khi nghĩ đến ông ta, cô cũng sẽ tự cười mỉa chính mình, nói trắng ra thì chẳng qua chỉ là cởi quần áo, ông ta cũng chẳng làm gì cô, thậm chí chẳng chạm vào người cô. Thế mà cô cứ làm như mình là liệt phụ trinh tiết không bằng, chắc chỉ thiếu nước nhảy xuống sông hay cắt cổ để chứng minh sự tiết liệt của mình nữa thôi. Khi thời gian dần trôi đi, cô cũng dần hiểu rõ chính mình, cô căm hận bản thân đã cởi hết quần áo trước mặt ông ta, là vì cô gắng hết sức muốn chứng minh rằng mẹ cô là kỹ nữ nhưng cô thì không. Nhưng sự thực trong lòng cô càng khẳng định, trên người cô chảy dòng máu của kỹ nữ, về bản chất cô càng gần giống với một kỹ nữ. Chỉ cần bị ép, cô sẽ nhanh chóng trở thành kỹ nữ. Trong cô có khả năng tiềm tàng đó. Đây chính là lý do vì sao ông ta bảo cô cởi là cô liền cởi. Có lẽ ông ta thật sự rất hiểu cô, thậm chí được coi là tri âm của cô.

Điều đó khiến cô nhớ nhung, nhưng cũng khiến cô sợ hãi.

Đã rất lâu rồi, tuy không gặp lại ông ta, nhưng cô cũng chẳng vui vẻ hơn là bao, dường như đứng trước sự tiết liệt tự diễn cho mình xem ấy, cô có cảm giác như bị lừa. Uổng công tỏ ra tiết liệt một hồi, cũng chẳng thấy vì thế mà có ai đánh giá cao cổ hơn. Cô lại tự an ủi, đây vốn dĩ là chuyện của một người. Bất kể ra sao, cuộc đời cô vẫn tiếp tục diễn ra như bình thường, không có bất kỳ sự cố ngoài ý muốn nào. Hằng ngày lên lớp rồi tan học, đi thư viện, đến nhà ăn, cô còn đi dạy gia sư hai nơi vào cuối tuần, bản thân tiết kiệm được vài đồng đã phải nhanh chóng gửi về nhà. Còn đối với Liêu Thu Lương, thi thoảng cô vẫn theo bản năng nghe ngóng tin tức liên quan đến ông ta, cô muốn biết hiện giờ ông ta đang sống thế nào.

Năm thứ ba đại học nhanh chóng kết thúc, chớp mắt đã bước sang năm cuối, có sinh viên bắt đầu tìm việc, Vu Quốc Cầm đang băn khoăn giữa việc học thạc sĩ hay đi làm. Học thạc sĩ đương nhiên là tốt, nhưng vấn đề kinh tế phải giải quyết thế nào? Bốn năm đại học đã sống nhờ học bổng rồi, lại thêm ba năm thạc sĩ nữa, cô biết nhờ ai tài trợ? Được người khác tài trợ tiền học thực ra là chuyện cực kỳ đáng sợ. Cả đời này cô không bao giờ muốn nhận sự giúp đỡ của bất kỳ ai nữa. Hay là đi làm vậy. Vấn đề kinh tế cứ như rận bám trên người cô, chẳng làm sao giết hết được.

Chỉ còn nửa năm nữa là tốt nghiệp, trong hai năm không liên lạc với Liêu Thu Lương, ông ta vẫn đều đặn cho cô ba trăm tệ tiền sinh hoạt, vì thiếu tiền nên cô vẫn mặt dày vô sỉ tiếp tục dùng số tiền đó, sống từng ngày chật vật như đi trên mặt băng mỏng, chỉ chờ đợi đến khi tốt nghiệp.

Chiều nay, Vu Quốc Cầm đang ở trên thư viện tra cứu tài liệu chuẩn bị viết luận văn, bỗng nhiên nhận được điện thoại của Liêu Thu Lương. Cô nhìn số điện thoại quen quen, nhưng nhất thời không nhớ ra là của ai, sau đó đột nhiên nghe thấy từ trong điện thoại vang lên giọng nói của Liêu Thu Lương. Hai người đã gần hai năm không liên lạc với nhau, nhưng vừa nghe cô đã nhận ngay ra tiếng ông ta, như thể ông ta vẫn luôn đứng bên cạnh cô, giọng nói nghe thật gần. Toàn thân cô khẽ run lên, không nói gì, cũng không gác máy. Cô nghe thấy ông ta nói qua điện thoại: “Con à, con có khỏe không?” Cô chỉ nói một chữ: “Khỏe. Ông ta nói: “Thế là tốt rồi, con à, con sắp tốt nghiệp rồi phải không, con có thể đến thăm thầy trước khi tốt nghiệp không? Thầy muốn gặp con một lần trước khi con rời khỏi đây, được không?”

Giọng nói trong điện thoại rõ ràng đã gần như là cầu xin, cô lại một lần nữa rơi nước mắt. Cô gắng sức kìm nén tiếng khóc, không để cho ông ta nghe thấy, lại nói một chữ vào điện thoại: “Được.” Sau khi cúp máy, cô buồn rất lâu, buồn đến mức chính mình cũng thấy ngạc nhiên, cô tự hỏi lòng: “Rốt cuộc mày buồn cái gì?” Phải mất mấy ngày cô mới hiểu, trong lòng cô cảm thấy không yên. Rốt cuộc vẫn là cô nợ ông ta, cô biết mình nợ ông ta quá nhiều, đợi đến sau khi cô rời khỏi ngôi trường đại học này, bọn họ sẽ hoàn toàn lạc mất nhau giữa dòng đời, cô sẽ không còn cơ hội để báo đáp cho một người già cô đơn như ông ta nữa. Cô không thể cứ thế dứt áo ra đi, không thể cứ mặc kệ ông ta mà đi.

Đợi đến khi luận văn gần hoàn thành, cô hạ quyết tâm đi thăm Liêu Thu Lương một lần, cũng là lần cuối cùng. Chiều hôm đó, cô đặc biệt gội đầu và thay một bộ quần áo sạch, sau đó đến nhà ông ta. Vì đã hẹn trước nên Liêu Thu Lương ở nhà đợi cô. Ông ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, sơ vin gọn gàng như học sinh. Mái tóc bạc chải gọn gàng ra phía sau, mặt và tóc cùng một màu, giống như món đồ bằng bạc mất đi vẻ sáng bóng vì bị phủ một lớp tro. Ông ta đứng đó nhìn cô cười một cách thận trọng, như thể đang đón tiếp một vị khách quý.

Cô vừa mới ngồi xuống ghế sofa, ông ta đã vội bưng từ trong bếp ra mấy chiếc đĩa, lần này ông ta lại đã chuẩn bị sẵn cơm nước đợi cô. Cô nghĩ, đây có lẽ là bữa cơm tối cuối cùng giữa hai người, gần đến lúc chia tay, trong lòng vẫn không khỏi dâng trào thương cảm. Hai người ngồi đối diện nhau, giống như lần đầu tiên cô ăn cơm ở đây. Cử chỉ đó khiến cô sinh ra ảo giác, đó là bốn năm qua giữa hai người vốn dĩ không hề tồn tại, họ chẳng qua mới quen nhau ngày hôm qua, mới ở cạnh nhau ngày hôm qua. Thời gian là thứ dễ hao mòn biết bao! Cô nghĩ. Khi ngồi trên chiếc ghế sofa này trong nhà ông ta, cô bỗng cảm thấy dường như từ khi sinh ra đến giờ cô vẫn luôn ngồi ở đây, hoàn toàn chưa từng rời khỏi. Nhưng sự thực là chỉ trong vài phút đã đủ để họ cảm khái về chuyện vật đổi sao dời. Ngồi đối diện với cô, ông ta có phần căng thẳng, cô chẳng cần ngẩng đầu lên cũng có thể cảm nhận được điều đó. Nhưng hiện giờ thực ra cô còn căng thẳng hơn ông ta, bởi vì lần này đến đây cô có mục đích riêng.

Để mạnh dạn hơn, cô uống với ông ta hai chén rượu. Trong người ấm lên, nhưng đồng thời những ký ức khác cũng được đánh thức. Cô nhớ lại tình cảnh lần trước mình trần truồng đứng trước mặt ông ta, chắc là ông ta cũng chưa quên. Thân thể trần trụi như bóng đèn chiếu vào khiến cô lóa mắt, nhưng xung quanh cô rõ ràng cảm thấy càng ngày càng lạnh, như đang nằm trên bậc thang bằng đá lạnh lẽo ngoài nghĩa trang.

Cô nghe thấy ông ta hỏi: “Con à, bây giờ con sống có tốt không? Có khó khăn gì, nhu cầu gì con cứ nói với thầy. Ông ta lại nói: “Mấy lần thầy đứng trên bãi cỏ trước giảng đường thử xem có thấy con đi từ trong ra không, nhưng chẳng lần nào gặp. Thầy thường hay nghĩ, con là đứa trẻ ngoan nhất mà thầy từng gặp”

Nói xong, Liêu Thu Lương liền đứng dậy, không biết đi làm gì. Rất nhanh sau đó ông ta lại quay về ngồi xuống, nhưng bàn tay đưa về phía cô. Trong tay ông ta cầm một gói giấy đã bọc kỹ, gói ngay ngắn như mái tóc của ông ta. Cô không nhận, ngơ ngẩn nhìn gói giấy như đang nhìn một quả lựu đạn. Cô biết trong đó là thứ gì. Bàn tay gầy guộc đầy vết đồi mồi của ông ta giơ ra trước mặt cô gần như cầu xin, thành kính như dâng hương lên Đức Phật. Ông ta nói: “Con à, con cầm lấy đi, thầy cũng chẳng giúp được con là bao, coi như làm kỷ niệm đi. Con ngoan mau cầm lấy, con nhận đi nhé! Sắp sửa tốt nghiệp rồi, cầm lấy còn mời bạn học ăn cơm, mua cho mình mấy bộ quần áo tử tế mặc đi làm. Con à, mau nhận lấy đi!”

Ông ta gần như van nài, nhưng cô vẫn không nhận tiền, bởi ông ta không biết lần này cô đến thực ra là để trả nợ. Cô nghe giọng nói của ông ta, vừa cảm thấy một cơn đau quằn quại, vừa có một khoái cảm kỳ lạ. Cô biết ông ta cũng đang thử tìm cách trả nợ, ông ta muốn trả nợ cho chuyện lần trước, nhưng ông ta lại muốn đưa tiền cho cô, rõ ràng là đang thêm chứng cứ, tất cả chứng cứ thực tế đều chỉ về phía cô, chứng minh thực ra chỉ có cô vẫn đang nợ chồng nợ chất. Tất cả ký ức trong suốt bốn năm bỗng như một que củi bốc cháy trước mặt cô, ánh lửa tung tóe, phát ra tiếng kêu lách tách. Mỗi lần ông ta đưa tiền cho cô lại giống như thêm một que củi vào đống lửa, cho nên bất kể cô có muốn nhìn hay không, đống lửa đó thực ra chưa từng tắt mà vẫn luôn cháy âm ỉ trong suốt bốn năm. Hai người đứng cách nhau một đống lửa, yên lặng nhìn nhau, giống như hai lữ khách tình cờ gặp gỡ đêm khuya ở nơi hoang vắng. Ngọn lửa bập bùng khiến khuôn mặt và tay chân cô nóng như phải bỏng, chúng tiếp cho cô một nguồn năng lượng đáng sợ. Mượn ánh lửa đó, rốt cuộc cô cũng dằn lòng. Cô nhất định phải báo đáp ông ta, dù sao cũng chỉ một lần này thôi. Cô đột nhiên ngẩng đầu nói với ông ta: “Thầy Liêu, thầy muốn xem con cởi hết quần áo chứ gì?”

Bàn tay đang cầm tiền của Liêu Thu Lương cứng đờ tại chỗ như một cành cây khô. Vừa nghe thấy câu nói ấy, trong mắt ông ta liền lộ ra vẻ kinh sợ, nỗi sợ đó khiến đồng tử của ông ta như mở rộng. Cô xoáy sâu vào mắt ông ta, nhìn chằm chằm vào nỗi sợ đó. Dẫu biết rõ hôm nay mình đến đây là để trả nợ, nhưng cô vẫn vọng tưởng rằng ông ta sẽ xá miễn cho cô, ông ta chỉ cần xua tay nói với cô rằng “Con đi đi” là có thể phóng sinh cho cô. Nhưng nỗi sợ trong mắt ông ta dần biến mất, một thứ còn đáng sợ và sáng rõ hơn cẩn thận lóe lên, thứ ánh sáng đó cô đã từng nhìn thấy từ khi họ mới quen biết nhau nên cũng chẳng lấy gì làm lạ. Sau đó thứ ánh sáng đó đông cứng lại, không động đậy nữa, giống như một miếng hổ phách ở trong mắt ông ta. Lúc này, cô nghe rất rõ những âm thanh mà ông ta đang lẩm bẩm, tựa hồ phát ra từ một giấc mơ: “Con... đúng là một đứa trẻ ngoan, chưa từng có ai đối tốt với thầy như con cả. Hai năm nay ngày nào thầy cũng nhớ con, nghĩ xem con đang làm gì, ăn gì, có khi còn mơ thấy con... Thầy cảm thấy thật tội lỗi, vì thầy biết con thấy rất tủi hổ, nhưng thầy vẫn không thể kiềm chế mà muốn gặp con. Con à, khỏa thân không có tội, đó là một dạng sùng bái. Có lẽ... kiếp trước, con là người đã cứu rỗi thầy”

Cô là người đã cứu rỗi ông ta? Cô dùng thể xác trẻ trung cứu rỗi cho sự già nua và cô độc của ông ta?

Cô tuyệt vọng hoàn toàn, cô hiểu rồi, ông ta sẽ không ngăn cản cô đâu. Ông ta lên cơn nghiện rồi.

Vậy thì cởi thôi.

Cởi thì cởi.

Cứ coi như đây là sự từ bi của một người mẹ với đứa con. Thật bi tráng làm sao! Trong lòng cô bỗng dâng lên niềm kiêu hãnh vô biên, cô chưa từng đánh giá mình cao đến thế, cũng chưa từng coi thường người khác đến thế. Lúc này, chính vào lúc này, cô cảm thấy người thực sự cho đi và người thực sự trở thành liệt sĩ thực ra đều là cô.

Cô lại bắt đầu cởi quần áo trước mặt ông ta. Vì lần này không mặc váy nên không dễ cởi như lần trước, nhưng lần đầu đã cởi rồi thì lần thứ hai còn sợ cái gì? Chuyện gì cũng thế, càng làm càng thành thạo thôi. Một khi đã trải qua sự non xanh lúc ban đầu, cô thực sự có thể cởi rất nhanh nhẹn thành thục, cởi áo phông rồi cởi quần, cởi áo lót quần lót. Rất nhanh, cô trần truồng như một chiếc bánh ú bị bóc hết vỏ. Cô đứng đó bi tráng mà oanh liệt, không sợ hãi, điềm tĩnh nhìn ông ta, hoàn toàn không còn phẫn nộ và tủi hổ như lần trước, nhưng cô vẫn thầm ngạc nhiên, sao cô lại có thể cởi thuần thục hơn hẳn lần trước vậy, cô thực sự vô sỉ đến thế sao? Cô nhìn ông ta, bỗng nhiên mỉm cười thật tươi. Cảm giác mới mẻ sau khi cởi hết quần áo qua đi, nội dung đằng sau chẳng qua vẫn vậy, chỉ là một tấm thân trần truồng, xấu xí làm sao, thực ra ông ta nhìn vài lần chắc cũng chán rồi. Cô thực sự không biết thứ mà ông ta cứ hết lần này đến lần khác đòi ngắm rốt cuộc là gì. Một cái xác thực sự có thể khiến người ta hết cô đơn sao? Cô cảm thấy tấm thân trần trụi của mình giữa những sự xấu xí gớm ghiếc này bỗng nhiên trở nên đẹp gần như tà ác.

Hóa ra, lần này cô không chỉ muốn báo đáp, mà còn muốn trừng phạt ông ta.

Sắc mặt ông ta trắng bệch lạ thường, mãi lâu sau mới ngập ngừng nói: “Con à... thầy chỉ muốn ngắm nhìn con một chút, nhìn cơ thể con rồi thầy sẽ cảm thấy tôn trọng tất cả phụ nữ trên đời này, kể cả con. Thầy đang đến gần sự già nua và cái chết, nhưng con khiến thầy nhớ lại tất cả những điều tươi trẻ và đẹp đẽ, nhớ đến mẹ thầy, vợ thầy. Lúc này thầy cảm thấy thầy và họ đã vượt qua tất cả không gian và thời gian, đến rất gần nhau. Một lần này đủ cho thầy ghi nhớ vài năm rồi, cảm ơn con.

Cô buồn cười quá, bọn họ hoàn toàn không nói cùng một thứ tiếng, có lẽ vì thế nên họ mới cô đơn đến hết thuốc chữa. Ông ta lại cảm ơn cô, cảm ơn cô đã cởi quần áo cho ông ta ngắm ư? Cô nghĩ, giữa bọn họ rốt cuộc coi như đã chấm hết. Nhưng ông ta đột nhiên lại nói một câu: “Con à, để thầy ôm con một lát được không, lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng thầy ôm con. Cô lại vừa kinh ngạc vừa sợ, nghĩ bụng, rốt cuộc ông ta định làm gì... nhưng cô nhìn ánh mắt ông ta, ánh mắt yếu ớt và lo lắng đó khiến cô chạnh lòng. Đây là lần cuối cùng họ gặp nhau, cô nghĩ, dù sao cũng là lần cuối rồi. Thấy cô không nói gì, ông ta liền đi về phía cô.

Khi chỉ còn cách cô một bước, ông ta đột nhiên giơ hai tay ra ôm lấy cô. Toàn thân cô đều rơi vào trong vòng tay ông ta. Thì ra vòng tay ông ta xa lạ đến thế. Ông ta ôm chặt lấy cô, không nói một lời, cô cảm nhận được toàn thân ông ta đang run lên như phát sốt. Cô thậm chí có thể nghe thấy tiếng nghẹn ngào của ông ta, nhưng cô lại ngửi thấy thứ mùi chỉ người già mới có trên tóc, trên cổ ông ta.

Cô không giãy giụa, cứ thế bị ông ta ôm thật chặt.

Ông ta ôm cô tựa như sinh ly tử biệt, sau đó đột nhiên buông ra. Ông ta đẩy cô một cái, lau mặt mình rồi lùi lại một bước, đột nhiên ôm ngực hạ giọng nói: “Con à, con đi đi, cảm ơn con.”

Lại cảm ơn, cứ như thể cô vừa mới làm điều gì đó cho ông ta theo nghĩa vụ vậy, cảm kích đến thế kia à? Bây giờ có phải hai người họ thực sự không còn nợ nần gì nhau không? Cô thực sự cảm thấy nhẹ nhõm, bốn năm nay cô chưa từng nhẹ nhõm và tự hào đến thế. Cô không nhìn ông ta, chẳng nói chẳng rằng mặc lại quần áo, cô nghĩ, đến lúc rời khỏi đây rồi.

Mặc quần áo xong, vừa ngẩng đầu lên cô liền nhận ra Liêu Thu Lương đã chôn mình trên chiếc ghế sofa, ông ta nằm trong một tư thế kỳ quặc, cả người co rúm lại. Cô hỏi một câu theo bản năng: “Thầy Liêu, thầy làm sao thế?” Cô tiến một bước về phía ông ta, Liêu Thu Lương co ro ở đó không nhúc nhích, nhưng lại dùng một tư thế xa xăm xua tay với cô, cô liền dừng lại. Ánh đèn trong nhà trở nên mờ ảo, cô chỉ mơ hồ nhìn thấy ông ta đang mỉm cười với mình, một nụ cười kỳ quái. Sau đó cô nghe thấy từ miệng ông ta thốt ra hai chữ yếu ớt nhưng rõ ràng: “Đi đi” Cô đứng đó do dự một giây rồi lập tức hùng hổ mở cửa bước ra ngoài. Lúc chuẩn bị đi ra, cô thậm chí cố gắng cúi đầu, không dám nhìn ông già đang nằm trên sofa thêm một lần nào nữa.

Trong một giây đó, cô đột nhiên nhận ra mình hận ông ta, thực ra cô vẫn luôn hận ông ta, từ cái ngày được ông ta tài trợ tiền trở đi cô đã bắt đầu hận ông ta rồi. Đương nhiên, nếu đổi lại là một người khác tài trợ tiền cho cô, cô cũng sẽ hận người đó, bởi vì cô đang được bố thí. Vừa rồi, ngay khi cô chủ động cởi hết quần áo, kỳ thực trong lòng cô khát khao hy vọng ông ta sẽ ngăn cô lại. Lẽ nào ông ta không nhận ra, trong lòng cô sợ hãi và đau đớn đến nhường nào? Ông ta thực sự không cảm nhận được nỗi đau đó hay sao? Nhưng, ông ta không hề. Nếu có lần thứ ba, lần thứ tư... cô đảm bảo ông ta vẫn sẽ tiếp tục nhìn hết lần này đến lần khác. Có lẽ ông ta cũng tự biết mình đã già rồi, chẳng còn sống được bao lâu nữa, cho nên mới dung túng bản thân tham lam những thứ tốt đẹp trên đời, ví dụ như những thân xác tràn trề sức trẻ.

Nhưng trong suốt thời gian bốn năm ông ta chỉ có duy nhất một yêu cầu nhỏ này đối với cô. Huống hồ, ông ta từng là người thân duy nhất của cô ở đây, cô chỉ có thể báo đáp ông ta như thế, cho dù trong lòng cô hiểu sự báo đáp này về bản chất chẳng khác gì bán dâm.

Cho nên khi trông thấy ông ta nằm co ro thành một đống trên ghế sofa, cô bỗng nhiên có một thứ khoái cảm gần như độc ác. Dòng máu khắp người cô như dâng lên đỉnh đầu, cô chìm vào trong sự thù hận ngắn ngủi và kỳ ảo, ở đó cô tự nói với mình, kệ ông ta, không phải lo cho ông ta. Cô không dừng lại, cũng không dám nhìn ông ta thêm một lần nào nữa mà bỏ trốn đi luôn.

Cô đã bỏ trốn. Thực ra khoảnh khắc đóng cửa lại, trong lòng cô sợ hãi yếu ớt vô cùng, suýt nữa đứng không vững, như thể đang trốn khỏi hiện trường của một vụ giết người. Cô lại theo bản năng nhớ đến những lời ông ta từng nói: “Con à, sinh mệnh bản chất nhất, tròn đầy nhất trong vũ trụ thực ra là vô tướng” Có lẽ, có lẽ, thứ mà ông ta muốn ngắm, thứ mà ông ta muốn, thực sự không phải là thân xác của cô. Thứ ông ta muốn là điều gì đó càng sâu xa và đen tối hơn, là thứ mà cô không thể với tới. Cô nói với chính mình, có lẽ, cô thực sự đã hiểu lầm ông ta rồi, thực sự hiểu lầm một ông già - một người ông, một người già đối xử với cô không khác nào người thân.

Nhưng cô vẫn hận ông ta một cách bản năng.

Bởi lẽ, ông ta khiến cô nhìn thấu chính mình, căm ghét chính mình, khinh bỉ chính mình, không thể tha thứ cho chính mình.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.