Họ trở thành đôi vợ chồng ở hai đầu của một con đường quốc lộ.
Mỗi tháng Thái Thành Cương về trường Trung học Phương Sơn thăm cô một lần, hết cuối tuần lại ra tỉnh. Thái Thành Cương lúc nào cũng tranh giành đòi về thăm cô. Cô cũng chẳng nói gì, cứ mặc cậu ta, nhưng trong lòng hiểu rõ, tám phần là vì một người vợ già như cô chẳng thể khoe ra được, ngộ nhỡ bị người ngoài trông thấy, rất dễ hiểu nhầm họ là mẹ con. Cậu ta về cũng có cái hay, để cho các thầy cô ở trường Trung học Phương Sơn thấy, chồng cô ân cần biết bao, nếu trong lòng không có cô, sao có thể năng đi về như thế được? Có lúc còn có vài giáo viên hỏi đùa cô: “Thái Thành Cương nhà chị năng đi về quá nhỉ, đúng là còn trẻ có khác...” Cô liền cười nói với người đó: “Chúng tôi còn tốt lắm. Một câu hai nghĩa, ý muốn nói cho người khác biết, chúng tôi phương diện nào cũng rất tốt, không khiến cô phải nhọc lòng. Có lúc cô thậm chí còn thầm lấy làm may mắn, may mà Thái Thành Cương học khoa học tự nhiên, gần như không có thiên phú văn chương gì, nếu không danh phận “Cái nôi của các nhà văn” sẽ càng vững như bàn thạch, cả đời này cũng đừng hòng thay đổi nữa, như thể trong lòng cô chui ra toàn nhà văn nam không bằng.
Trong thâm tâm cô cũng hiểu tình hình này không thể kéo dài quá lâu, một cảm giác nguy cơ tiềm ẩn sâu trong trái tim cô, giống như một con thuyền chìm xuống đáy biển, cách mười vạn tám nghìn dặm cô cũng có thể ngửi thấy mùi, nó chìm ở đâu, dù đã han gỉ thì cũng vẫn đang ở đó, hoàn toàn không thể mọc cánh mà bay lên được. Nhưng nếu đã không có cách nào tốt hơn và ổn thỏa hơn, cô cũng chỉ đành gắng tự trấn an mình vậy. Ngày tháng nhanh chóng trôi đi, giống nhau đến đáng sợ, cho nên cũng khá trôi chảy, coi như sống được, chỉ là không thể nghĩ đến ngày mai, tựa như từ khi bắt đầu cô đã là một người không có ngày mai, từ khi sinh ra cô đã là một người tàn tật.
Một dạo cô cũng từng nghĩ đến việc có con, dù sao đứa con cũng giúp củng cố quan hệ vợ chồng. Nhưng không hiểu vì sao, lấy nhau đã hai năm mà vẫn không mang thai, cô âm thầm đến bệnh viện huyện kiểm tra một lần, không có vấn đề gì. Chẳng lẽ là Thái Thành Cương có vấn đề? Câu này làm sao nói với cậu ta được? Thôi vậy, đã bằng này tuổi rồi, huống hồ điều cô không muốn làm nhất chính là khiến cậu ta bị tổn thương, bởi lẽ trong lòng cô cậu ta thực ra vẫn chỉ là một đứa trẻ, cô không nhẫn tâm. Vậy thì cứ đến đâu hay đến đó đi, nếu thực sự xảy ra chuyện cũng chẳng ai có thể ngăn cản được. Điều duy nhất cô có thể làm là đối xử với cậu ta tốt hết mức có thể. Năm này qua năm khác, cô thực sự đối xử với cậu ta như một người mẹ, đến nỗi có một đêm khi hai người nằm cạnh nhau, cậu ta đột nhiên nói với cô: “Có lúc anh cảm thấy em như là mẹ anh. Mẹ cậu ta bị mù, những gì có thể làm cho cậu ta đều rất hạn chế, bởi vậy từ khi còn rất nhỏ cậu ta đã biết tự vá quần áo và đơm khuy. Bây giờ, cậu ta đã tìm lại được hết những thiếu thốn suốt hai mươi năm qua từ cô, cho nên cậu ta không thể không dựa dẫm vào cô. Nhưng dù có dựa dẫm đến đâu cô cũng cảm thấy giống như một đứa con trai dựa vào mẹ, chứ không phải một người đàn ông yêu thương một người đàn bà. Cứ vậy đi, dù có là kiểu dựa dẫm nào, chỉ cần có thể buộc hai người vào nhau, không bao giờ chia xa là đủ.
Nhưng cô cũng phải thừa nhận rằng mình vẫn luôn luôn căng thẳng, cảm giác đó thực ra khiến cô rất mệt mỏi, cô kết hôn với một cậu nhóc thực ra đã là rất mạo hiểm rồi, nếu đến một ngày nào đó họ ly hôn, sẽ có biết bao nhiêu người đợi để xem trò cười của cô đây? Họ chỉ hận không thể biến cô thành tiêu bản đem đi triển lãm khắp cả thế giới mà thôi. Cô không thể để cho bọn họ được đắc ý.
Nhưng bất kể cô lo sợ đến đâu, thứ gì phải đến rốt cuộc cũng đến, cô không ngăn cản được. Lúc này đã là năm 2008, là năm thứ năm kể từ sau khi họ kết hôn. Trong năm nay, cô nhận ra số lần Thái Thành Cương về nhà bắt đầu giảm dần, không còn là mỗi tháng về nhà một lần nữa, mà đổi thành ba, thậm chí bốn tháng mới về một lần. Cậu ta mượn cớ nói rằng mình đang học thạc sĩ tại chức, việc học rất căng thẳng nên phải bớt số lần về nhà đi một chút. Cô cười nhạt, rõ là viện cớ, thời gian là cái gì, làm gì có chuyện không tranh thủ được thời gian? Cô đứng trước cửa sổ nhà hang, khuôn mặt vô cảm nhìn về phía xa xăm. Cô đã cảm nhận được, bọn họ giống như một ngọn núi tuyết bắt đầu tan chảy, đã có những góc nhỏ bắt đầu sạt lở rồi, tiếp sau đây có lẽ cả ngọn núi sẽ sụp đỏ. Cô đứng dưới chân núi, cố gắng đến mấy cũng chỉ như châu chấu đá xe.
Sắp đến cuối năm, suốt cả năm cậu ta chỉ về nhà đúng ba lần. Cậu ta không về, cô tuyệt đối không giục giã, buổi tối cậu ta không gọi điện thoại cho cô, cô cũng tuyệt đối không gọi trước. Buổi tối, cô thường giở một quyển sách ra xem nhưng không hề chú tâm vào đó, xem một lúc lâu mà chẳng đọc được chữ nào vào đầu. Tự cô cũng không biết thực ra tất cả sự chú ý của mình đều đang đặt lên cái điện thoại. Tối nào cô cũng chờ đợi điện thoại kêu, nhưng nó còn yên lặng hơn cả một người câm. Cô và cái điện thoại lặng lẽ nhìn nhau, nhưng cô sẽ không chạm vào nó. Cô nhìn đồng hồ trên tường, mười một giờ. Nếu bên cạnh cậu ta có người khác, vậy thì lúc này hai người chắc đang như cá gặp nước, cô làm thế nào đây, chẳng lẽ gọi điện chửi cậu ta? Chửi luôn cả người đàn bà kia? Họ vẫn sẽ cứ làm thôi, chửi có chết được đâu? Cô không thể. Cô bắt đầu xem tivi, đang chiếu một bộ phim về vợ cả đấu đá với vợ lẽ, cô xem vài cảnh rồi không dám xem tiếp nữa, tắt tivi, bởi lẽ cô sợ, cảm giác như đang xem trước ngày mai của chính mình.
Năm nay cô đã là người phụ nữ bốn mươi hai tuổi rồi, mà cậu ta mới có hai mươi bảy. Cô dựa vào cái gì mà trói buộc cậu ta, không cho phép cậu ta chạm vào những cơ thể trẻ trung hơn? Đến kẻ ngốc cũng biết cơ thể trẻ đẹp hơn, nếu không, làm sao có chuyện ông già tám mươi còn muốn lấy vợ trẻ? Nếu cơ thể cô đã không còn tươi trẻ nữa, đã có nếp nhăn, ngực đã xệ, đã có mỡ bụng, vậy thì cô dựa vào cái gì mà ngăn cản một người đàn ông đi thích cơ thể của những cô gái trẻ trung, dựa vào cái gì mà ngăn người ta ngủ với nhau? Đúng thế, ai chẳng từng hai mươi, cô cũng từng như thế, vào cái đêm ở bên cạnh gã nhà văn Hoa kiều Mỹ, cô cũng hai mươi tuổi. Sao mới chớp mắt mà hai mươi hai năm đã trôi qua? Sao cô còn chưa kịp làm gì mà đã bỗng nhiên biến thành một bà già sức cùng lực kiệt? Cô dựa vào tường ngồi xuống, ngẩn ngơ nhìn chiếc điện thoại lặng câm, nhưng không rơi lấy một giọt nước mắt.
Thi thoảng Thái Thành Cương mới về nhà một lần, cứ vào nhà thấy gì làm nấy, chỉ mong chuẩn bị sẵn cho cô than dùng trong cả một năm, càng ngày nói chuyện càng ít, nhưng làm việc càng nhiều, nhìn là biết trong lòng cậu ta cảm thấy áy náy. Những hành vi của cậu ta càng chứng thực cho suy nghĩ của cô, nhưng cô không nói gì, cứ mặc cậu ta. Nếu cậu ta đã cảm thấy cô giống như mẹ mình, vậy thì cô phải bảo vệ hình tượng mẹ hiền này đến cùng. Cô không cãi nhau với cậu ta, cứ để cho cậu ta áy náy, để xem lương tâm của một con người rốt cuộc đến đâu, có thể vong ân phụ nghĩa rồi yên dạ đến mức nào.
Nhiều lúc trong nhà chỉ có một mình cô, ngoại trừ lên lớp, thời gian còn lại cô đều ngồi một mình trong nhà. Căn nhà hang này đã trở thành căn cứ địa duy nhất của cô ở trên đời. Bây giờ cô rất ít khi đọc sách, cũng không thích sử dụng máy tính và lên mạng, cô chỉ biết đan áo len để giết thời gian, công việc cổ xưa theo kiểu máy móc không cần động não này khiến cô cảm thấy thích thú, giúp cô tạm thời quên đi sự tồn tại của thời gian, cô biến thành một người trong chân không, cách biệt với thế giới, cũng không tranh đua với đời, lửa chiến tranh trên khắp thế giới này cũng chẳng cháy được đến chỗ cô.
Trong sự yên bình đơn giản mà mênh mông vô tận đó, có lúc cô bỗng trở nên khoan dung, cô sẽ tự nhủ trong lòng, đúng thế, người ta có gì sai đâu, phụ nữ bốn mươi hai tuổi làm sao so được với cô gái hai mươi? Cậu ta không yêu cầu ly hôn đã là tốt lắm rồi. Nếu cậu ta cứ mãi không đề nghị ly hôn thì cô biết làm thế nào, chẳng lẽ cô lại còn phải nói trước? Sau khi ly hôn, một mình cô cứ thế lặng lẽ chết già trong cái nhà hang rách nát này sao? Phần đời còn lại, cô sẽ bị những người phụ nữ tọc mạch trong huyện Phương Sơn bởi móc đến chết ư? Cho nên, nếu cậu ta không yêu cầu ly hôn, thì cô cứ thế giả vờ mà sống tiếp, cứ thế mắt nhắm mắt mở cho qua cũng được, cô sợ nỗi cô đơn khi mình già thêm, không thể nào đến lúc đó không có ai bầu bạn được, nhỡ cô bị ốm thì sao, liệt giường thì sao? Chẳng lẽ cô cũng sẽ giống như bà lão hàng xóm cô đơn, không ai chăm sóc, lại ốm liệt giường, con trai nuôi không chịu giặt chăn đệm cho bà ta, bèn gói bà ta vào một tấm vải nilon, bà ta cứ thế như con tằm bị cuốn vào trong kén, đái ỉa hết vào trong, mãi cho đến khi toàn thân bị ruồi nhặng bu kín rồi ăn thịt, hay sao?
Huống hồ, vài năm nữa thôi cô bước sang tuổi năm mươi rồi, năm mươi tuổi là thế nào? Nghĩa là cô thực sự trở thành một bà già, nhưng cậu ta mới có ba mươi lăm, đối với một người đàn ông mà nói, đó là cái tuổi đương xoan, cô dựa vào cái gì bá chiếm người ta trên cơ thể chảy xệ của cô? Làm người không thể quá ích kỷ được, nhất là đối với đàn ông, nhất là đối với đàn ông ở cái tuổi này, cô còn muốn đòi hỏi gì ở cậu ta nữa? Bắt cậu ta chung thủy đến chết ư? Cô điên cuồng suy nghĩ, điên cuồng đan len, như một cái máy đan, đột nhiên, một cây kim đâm vào đầu ngón tay cô.
Cô vốn nghĩ nếu có thể cứ mãi bình yên thì cứ sống như vậy đi, cô bằng lòng mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng cô không ngờ, rốt cuộc vẫn có người không để cho cô được sống như thế nữa. Khi cô còn đang ở đó gắng hết sức toàn thân để tiêu hóa chuyện này, có người đã chủ động đến tìm cô. Hôm đó không phải cuối tuần, sau khi tan học, cô đang đi về phía văn phòng để chấm bài, bỗng nhìn thấy một cô gái đứng trước cửa văn phòng. Một giáo viên thấy cô bước vào, liền dẩu môi nói: “Này, tìm cô đấy.”
Một cô gái trẻ mới khoảng hai mươi tuổi. Vừa trông thấy cô gái đó, toàn thân cô lập tức dựng đầy gai nhọn. Chẳng cần gì khác, chỉ riêng khoản tuổi tác thôi đã đủ để cô biết cô ta là ai rồi. Cô nheo mắt nhìn cô gái trước mắt, như thể hồn ma từng xuất hiện trong biết bao giấc mộng đột nhiên đứng sờ sờ trước mặt. Cô có phần sợ hãi, có phần căm hận, còn có chút hiếu kỳ.
Nhưng lúc này cô tuyệt đối không thể để mất thể diện được. Nếu cô nói toạc mọi chuyện ra trước, chẳng phải sẽ khiến cô ta coi thường sao? Cô ta là cái thá gì chứ, cô mới là vợ cả, là vợ có đăng ký kết hôn đàng hoàng, cô ta cùng lắm chỉ là loại tiểu tam vụng trộm, cô việc gì phải chấp nhặt với cô ta? Không thể để các thầy cô khác chê cười được, cô dẫn cô ta ra khỏi trường, hai người đi về phía sau núi. Cô không thể dẫn cô ta về ký túc xá của mình, kẻo kẻ dâm phụ này lại làm bẩn cả địa bàn của cô.
Lý Lâm Yến lặng lẽ bước đi, không nói gì, cô đợi khách nói trước. Quả nhiên, cô gái kia lên tiếng trước, không ngờ cô ta lại còn tự giới thiệu: “Em là Đổng Bình, là sinh viên năm thứ tư của trường Đại học Khoa học Tự nhiên, Thái Thành Cương... là thầy giáo vụ ở trường em.”
Lý Lâm Yến thản nhiên “Ừ” một tiếng, ra vẻ biết rồi, nhưng trong lòng như bị mười con bạch tuộc quấn chặt lấy không sao thở nổi. Cô khẽ quay đầu lại, hít một hơi thật sâu cho khỏi ngạt thở. Hóa ra giống hệt như cô đoán, ít ra cũng phải có gì đó mới mẻ hơn một chút, khiến cô bất ngờ hơn một chút chứ? Nhưng không, mọi chuyện hoàn toàn giống như cô dự đoán, cảm giác này thực sự khiến cô cảm thấy càng nhục nhã hơn. Trong đêm thâu, cô từng hàng trăm hàng nghìn lần dò đoán xem người đàn bà ở bên cạnh cậu ta rốt cuộc như thế nào, trực giác mách bảo cô rằng có lẽ đó là một nữ sinh, chắc là học sinh của cậu ta. Chẳng có lý do gì khác, chỉ là trực giác, cô thậm chí đoán chắc cậu ta nhất định sẽ qua lại với học sinh nữ của mình. Nhưng tất cả chẳng qua đều chỉ là những giả tưởng trong đầu cô, dù có sinh động đến đâu cũng vẫn là giả, không có cơ hội biến thành thật. Giờ đây, con người này bước ra từ trong những giả tưởng đó, nhảy đến đứng chễm chệ trước mặt cô. Cảm giác chân thực ấy khiến cô sợ đến nghẹt thở, nhưng cô phải cố gắng chịu đựng.
Quả nhiên là học sinh của cậu ta, một nữ sinh sùng bái cậu ta chăng? Tình tiết mới giống nhau làm sao, thật khiến cô chán đến phát ngấy. Đây rõ ràng là một dạng luân hồi đáng sợ mà. Cũng có lẽ cậu ta thực sự cảm thấy thiệt thòi khi ở chỗ cô, nên mới buộc phải tìm một người đàn bà trẻ hơn để bù đắp cho mình.
Cô gái tự xưng là Đổng Bình lại nói tiếp: “Em đã nghĩ kỹ rồi mới đến tìm chị, em cảm thấy cần phải nói chuyện với chị” Lý Lâm Yến lại “Ừ” một tiếng lạnh nhạt, ra vẻ “Biết rồi, cô nói tiếp đi. Đổng Bình cũng không khách sáo, nói tiếp: “Khi em học năm thứ ba, Thái Thành Cương làm chủ nhiệm lớp em, cũng tức là bọn em quen nhau hai năm rồi. Trong lòng Lý Lâm Yến như sắp nổ tung, nhưng cô gắng nhẫn nhịn không nói gì, nghe cô ta nói tiếp. Đổng Bình lại nói: “Ban đầu khi em mới đến với anh ấy, không hề biết là anh ấy đã lấy vợ, em không biết anh ấy đã có gia đình, nếu không em cũng sẽ không bắt đầu với anh ấy, tức là, ngay từ đầu em đã bị anh ấy lừa rồi.
Cuối cùng Lý Lâm Yến cũng quay đầu lại nhìn cô ta, chỉ một ánh mắt cũng đủ để cô nhìn rõ cô ta, làn da trắng trẻo, ngũ quan ngay ngắn, tầm thường, mái tóc thẳng không tạo kiểu, trông chẳng qua chỉ là một nữ sinh đại học bình thường. Sao cậu ta lại có thể đến với một nữ sinh như thế này? Đã mất công vụng trộm sao chỉ chọn loại đàn bà tầm thường chẳng có gì bất ngờ thế này? Đúng là lãng phí. Cô không nhịn được, trong lòng thầm khinh bỉ cậu ta, hóa ra thẩm mỹ của cậu ta cũng chỉ đến thế. Một nữ sinh tầm thường đến mức đứng giữa đám đông chẳng thể nào nhận ra nổi thế này mà cũng dám đến tận cửa tìm cô? Cứ như thể gian phụ thực sự là Lý Lâm Yến chứ không phải cô ta vậy. Đúng là vô liêm sỉ!
Nhưng Đổng Bình vẫn tiếp tục nói, đại khái là mong muốn sớm nhanh chóng được giải thoát. Cô ta nói: “Em và anh ấy ở bên nhau đã được hai năm rồi, ừm, chị hiểu ý em đấy, tức là, bọn em đã sống chung rất lâu rồi, chắc anh ấy chưa nói với chị đâu nhỉ?” Chân và miệng Lý Lâm Yến đều bắt đầu run lên, xã hội kiểu gì thế này, con gái bây giờ đều trở nên đáng sợ thế này sao? Nói đến chuyện sống chung với một người đàn ông mà cứ thản nhiên như kể mình vừa ăn cái gì vậy. Năm xưa cô ghê gớm lắm cũng chỉ là tình một đêm với nhà văn Hoa kiều, vậy mà cô còn giữ gìn cho hắn suốt mười năm. Nhưng người đàn bà trước mắt thì sao, lại còn vô liêm sỉ đến mức kể cho người khác nghe cô ta ngủ với đàn ông thế nào. Có phải tiếp sau đây cô ta còn định kể chi tiết cho cô nghe bọn họ làm tình kiểu gì không? Cô thật sự sợ hãi.
Đổng Bình không thèm để ý đến vẻ mặt của cô, trên thực tế cô ta không hề nhìn cô, nhìn thẳng vào mắt kẻ địch đòi hỏi một sự dũng cảm, cô ta làm cái dễ mà bỏ qua cái khó. Nhìn ra chỗ khác, cô ta nói tiếp: “Hôm nay em đến tìm chị cũng là bất đắc dĩ. Thực ra em vẫn luôn hỏi anh ấy bao giờ thì cưới em, anh ấy vẫn luôn ậm ừ cho qua, kéo dài thời gian mãi. Cho đến cách đây ít lâu em mới biết anh ấy đã lấy vợ lâu rồi. Em đã chất vấn anh ấy, anh ấy cũng thừa nhận, nói rằng anh ấy không thể lấy em vì không ly hôn được, anh ấy nói vợ anh ấy sẽ không đồng ý ly hôn đâu. Nhưng mà chị nghĩ xem, em và anh ấy đã ở bên nhau hai năm nay rồi, bây giờ em sắp tốt nghiệp, em phải xác định xem mình sẽ đi tìm việc ở đâu, chỉ có xác định kết hôn với anh ấy, em mới có thể bắt đầu tìm việc trong tỉnh, nếu anh ấy không cưới em thì em biết làm thế nào? Em và anh ấy yêu nhau hai năm nay, ra vào có nhau, các bạn trong lớp em đều biết cả, nếu không thể cưới anh ấy, sau này em còn mặt mũi nào mà gặp người khác nữa? Anh ấy... là người đàn ông đầu tiên của em, chị bảo em phải làm thế nào?”
Lý Lâm Yến cười yếu ớt, máu toàn thân như chảy ngược, tim như một cái bơm rút hết máu về. Tay chân cô lạnh cóng, nhưng vẫn gắng sức bám trụ, nói: “Dễ thôi, gọi cậu ta đến đây, chúng ta ba mặt một lời, nói cho rõ ràng, chỉ cần cậu ta đứng trước mặt tôi nói muốn ly hôn, tôi sẽ ly hôn ngay. Nữ sinh kia không nói gì, mắt cũng nhìn ra xa. Trong lòng Lý Lâm Yến ít nhiều cũng hiểu, đến tám mươi phần trăm Thái Thành Cương sống chết cũng không chịu cưới cô ta, cô ta sốt ruột nên mới quyết định ra tay từ chỗ cô trước, để cô chủ động ra đi. Hai người phụ nữ nhất thời đều không nói gì nữa, đứng trên vách núi hóng gió, quần áo bay phấp phới như thể sắp sửa nhảy xuống.
Nữ sinh kia lại lẩm bẩm: “Sao anh ấy có thể không cưới em, lần đầu tiên của em đã cho anh ấy rồi, chị bảo em phải làm thế nào?” Câu nói này thật khiến Lý Lâm Yến muốn phỉ nhổ vào mặt cô ta, cô tưởng mình cô có lần đầu tiên với đàn ông sao? Cô ta tưởng dành cho Thái Thành Cương lần đầu tiên thì chắc chắn sẽ được báo đáp sao? Nếu để cô ta ngủ với một gã đàn ông một đêm rồi đợi hắn ròng rã mười năm, sau đó thanh danh hủy hoại, bị người ta chửi là “Cái nôi của các nhà văn”, nếu tất cả những chuyện đó xảy ra với cô ta thì cô ta sẽ cảm thấy thế nào? Chỉ mình cô ta cho là mình chân thành chắc, có người phụ nữ nào lần đầu tiên rơi vào lưới tình mà không chân thành? Dựa vào cái gì mà một mình cô ta đáng được đền đáp, đáng được nâng niu, dựa vào đâu mà Lý Lâm Yến đáng phải chịu khổ sở suốt bao năm qua? Chẳng lẽ cô không phải là người, chưa từng thuần khiết, thủy chung hay sao? Cô chưa từng thật lòng yêu một người đàn ông nào hay sao? Dựa vào cái gì mà thế giới chỉ thuộc về một mình cô ta, dựa vào cái gì mà cô ta không đáng phải chịu bất kỳ sự ấm ức nào?
Cô cười lạnh lùng, bỗng nhiên nổi giận, nỗi oán trách dồn nén suốt hơn một năm nay bỗng nhiên tuôn trào, cô quay đầu lạnh lùng nói với cô ta: “Ly hôn ư? Cô đừng hòng, tôi sẽ không ly hôn, đừng tưởng cả thế giới này là của cô, đừng tưởng cô muốn sao thì được vậy, cô còn non lắm, thêm vài năm nữa rồi cô sẽ hiểu. Cô về đi, tôi sẽ không ly hôn đâu. Đổng Bình cũng cười nhạt: “Chị tưởng chị làm thế này có ý nghĩa gì sao? Nếu tôi nhớ không nhầm thì chị lớn hơn anh ấy những mười lăm tuổi phải không, chị bá chiếm thanh xuân của người khác như thế có nghĩa lý gì không? Huống hồ một người trong sạch như tôi, chị bảo tôi sau này phải làm thế nào?”
Lý Lâm Yến cười lạnh lùng; “Trong sạch? Đã ngủ với nhau rồi còn mở mồm ra là trong sạch, đến việc cậu ta có vợ chưa còn không rõ đã ngủ với nhau rồi? Tôi tưởng cô trong sạch thế nào? Ngủ với nhau sao mà dễ thế?”
Đổng Bình không hề tỏ ra kém cạnh: “Tôi có dễ dãi đến đâu thì cũng mới chỉ ngủ với một người đàn ông. Còn chị thì sao, chắc chị cũng tự biết chị là cái loại gì, đừng tưởng tôi không biết tình sử của chị, ngay mấy ngày trước lúc chúng tôi vừa mới làm tình xong, anh ấy còn kể tỉ mỉ cho tôi nghe về tình sử của chị đấy. Tôi biết cả chị ngủ với mấy thằng đàn ông, biết chị có cái biệt danh nghe hay lắm cơ, là ‘Cái nôi của các nhà văn”
Đổng Bình bỏ đi ngay trong đêm. Sáng sớm hôm sau Thái Thành Cương trở về.
hôm Hai người yên lặng gườm gườm nhìn nhau trong nhà hang. Lý Lâm Yến nhìn cậu ta như một người xa lạ, hồi lâu sau cô mới thản nhiên nói: “Nghe nói anh muốn ly hôn?” Thái Thành Cương hoang mang ngẩng đầu: “Không, anh đòi ly hôn bao giờ? Anh không ly hôn. Lý Lâm Yến cười: “Chẳng lẽ anh không biết qua có ai đến tìm tôi à? Anh không muốn biết cô ta đã nói những gì với tôi sao?” Thái Thành Cương tiến lên hai bước, vội vàng nói: “Em đừng nghe cô ta nói lung tung, không phải đâu, anh tuyệt đối chưa bao giờ nói những lời như thế cả. Anh thừa nhận, đúng là anh đã... với cô ta, là cô ta theo đuổi anh trước, suốt ngày đến ký túc xá tìm anh. Anh ở trường cũng chỉ có một mình... nhưng anh chưa từng nói sẽ ly hôn với em, anh chưa bao giờ đồng ý ly hôn với em cả, em phải tin anh, anh thật sự chưa bao giờ nói thế cả, là cô ta tự mình sốt ruột muốn kết hôn, suốt ngày ép anh, bọn anh cãi nhau chia tay rồi. Anh đã nói rõ cho cô ta biết là anh sẽ không cưới cô ta, cô ta bị thần kinh đấy, không biết nghe ở đâu được thông tin đơn vị công tác của em bèn lẻn tới đây tìm em, anh chẳng biết gì cả. Anh không thể nào ly hôn với em được, em là người thân nhất của anh trên cõi đời này, anh không rời xa em, sao anh có thể rời xa em được?”
Lý Lâm Yến cười nhạt: “Ồ, quấn tôi đến thế mà ở bên đấy lại có thể tìm gái trẻ sống chung kia à?” Thái Thành Cương vội nói: “Tại anh sai, anh biết anh sai rồi, anh không chống lại được cám dỗ, nhưng người anh thật lòng yêu là em, em đối với anh không giống bất kỳ người phụ nữ nào khác, không ai có thể so sánh được với em, em không chỉ là vợ anh, còn là mẹ anh, chị gái anh, cô giáo của anh. Em không biết đấy thôi, giữa chúng ta không thể nào cắt đứt được, chúng ta gắn kết máu thịt với nhau rồi.”
Trong đầu Lý Lâm Yến bỗng nhiên nhớ đến một câu, nhưng đó lại là “Dù có gắn bó máu thịt với nhau đến mấy, cũng chẳng bằng một tấm thân tươi trẻ. Cô không hề nhượng bộ mà khinh bỉ cậu ta, tiếng cười càng gắt hơn: “Vậy sao? Gắn bó máu thịt mà anh kể hết cho con đàn bà khác nghe tình sử của tôi, kể tôi từng ngủ với mấy thằng đàn ông, lại còn cho cô ta biết biệt danh của tôi là ‘Cái nôi của các nhà văn sao? Anh nhớ rõ quá nhỉ!” Thái Thành Cương lập tức rũ đầu xuống, không nói thêm được một lời.
Lý Lâm Yến bỗng nhiên khom lưng ôm ngực, khóc bù lu bù loa: “Anh có còn chút lương tâm nào không, anh có còn chút lương tâm... nào không, anh lên đại học thế nào, bao năm nay anh làm sao sống được, cho dù tôi chưa từng làm được gì cho anh, cho dù tôi chẳng qua chỉ là một kẻ xa lạ, sao anh lại có thể nói tôi như thế trước mặt người ta, lúc nói tôi như thế có phải anh sung sướng lắm không? Có phải nói tôi như thế anh mới lấy được lòng cô ta không?”
Thái Thành Cương quỳ xuống trước mặt cô, thất thanh khóc lớn: “Anh đã hối hận rồi, anh thực sự hối hận lắm, tại anh nhất thời... em hãy tha thứ cho anh một lần đi, anh thực sự hối hận rồi, tiêu chuẩn đạo đức của cái thời đại này thấp quá, bên ngoài biết bao đàn ông đều như thế, anh cũng không khống chế được bản thân mình, thực ra anh vẫn luôn rất áy náy. Cô ta đòi kết hôn với anh, thực ra cũng chỉ là tự tính toán cho mình, bây giờ sinh viên kiếm việc làm rất khó, nữ sinh trường Khoa học Tự nhiên lại càng khó tìm việc hơn. Cô ta định sau khi kết hôn sẽ nhờ anh giúp cô ta tìm việc, định ở lại làm việc trong thư viện trường. Khi đó vì sao cô ta lại lăn xả và lòng anh, sau này anh mới hiểu, thực ra chỉ là lợi dụng anh mà thôi. Còn chúng ta là người thân, anh sẽ không ly hôn với em đâu, anh tuyệt đối không ly hôn với em, từ khi cưới nhau anh chưa hề có ý định xa em, dù em có hơn anh hai mươi tuổi anh cũng không sợ, em già trước anh anh cũng không sợ, anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh em, chúng ta đừng rời xa nhau, không ai có thể thay thế được em, với anh không ai quan trọng hơn em, thật đấy, em tin anh đi, tin anh được không? Anh cầu xin em, tin anh một lần này đi!”
Lý Lâm Yến khóc rưng rức, thực ra chiều hôm trước khi nghe thấy Đổng Bình nói ra cụm từ “Cái nôi của các nhà văn”, trái tim cô đã chết rồi, khi đó cô đã biết bọn họ không thể nào ở bên nhau được nữa. Duyên phận giữa họ đã hết. Bây giờ cô còn khóc nhiều đến thế là vì cô bỗng nhiên ngộ ra, kỳ thực không phải ai làm hại hay lừa gạt cô, mà tất cả đều do thời đại sinh ra, cô chỉ có thể như một đóa hoa quỳnh vụt nở rồi lại tàn, thuộc về một thời đại và một đặc trưng trong thời đại đó. Thực ra từ lâu cô đã bị cái thời đại mới mẻ này quẳng ra xa rồi. Trên cõi đời này, cô là một món di vật, tất cả sự vùng vẫy của cô đều thật hoang đường, khiến người ta phát khóc.
Thái Thành Cương ôm lấy chân cô tiếp tục nói: “Cô ta thấy sắp tốt nghiệp đến nơi mà vẫn chưa tìm được việc, liền suốt ngày ép anh, bắt anh giúp cô ta tìm việc, bắt anh kết hôn, đúng là một kẻ tâm thần. Đêm hôm qua cô ta đột nhiên đến tìm anh, vừa khóc vừa chửi như lên cơn điên. Cô ta hỏi anh rốt cuộc có chịu ly hôn không, anh nói không. Nghe thấy anh nói thế, cô ta đột nhiên không khóc nữa mà nói, không cưới cô ta cũng được, nhưng anh phải cho cô ta ba trăm nghìn tệ tiền bồi thường tổn thất thanh xuân trong vòng một tuần, nếu không cô ta sẽ đi tố giác với lãnh đạo trường là anh lừa tình sinh viên nữ, để cho anh phải mang tiếng xấu khắp trong trường, không thể ở lại đó được nữa. Cô ta còn muốn anh không được sống yên thân, dọa anh sau này đừng hòng được yên ổn. Em xem cô ta là loại đàn bà gì kia chứ, đáng sợ biết bao. Ban đầu là anh có mắt như mù, anh sai rồi, anh thực sự hối hận lắm, sao anh có thể ở bên cạnh người đàn bà như thế, lại còn kết hôn được? Nhưng mà em yên tâm, anh sẽ đuổi cô ta đi, anh sẽ đuổi hẳn cô ta đi, cho anh chút thời gian, đuổi hẳn cô ta đi rồi chúng mình lại ở bên nhau. Anh sẽ đón em lên tỉnh, chúng ta không bao giờ xa nhau nữa. Anh sao có thể cưới cô ta được? Anh mà bỏ em để cưới cô ta thì anh sẽ hận cô ta cả đời, cả đời anh cũng không được yên.
Lý Lâm Yến nghe thấy giọng mình lạnh như sắt thép, cô nói: “Ồ, ba trăm nghìn tệ? Anh định đuổi cô ta kiểu gì? Anh lấy đâu ra ba trăm nghìn tệ?”
Thái Thành Cương không nói nữa, chỉ ôm chân cô khóc rống lên, thật giống như con của cô. Cô bỗng nhiên nhớ lại mười năm trước, cái ngày cậu ta đến nhập trường, mặc một bộ quần áo may lại từ quần áo người lớn trông chẳng vừa chút nào, đi đôi giày thể thao rách, ánh mắt nhìn đâu cũng sợ hãi, còn cả cha cậu ta đeo chiếc rương đầy chai hắc mai biển trên vai. Nước mắt rơi lã chã, cô giơ một tay ra vuốt tóc cậu ta, đột nhiên hét lên một câu đau xé lòng: “Anh nói cho em biết đi, em chỉ hỏi một câu thôi, rốt cuộc anh có từng bao giờ yêu em không?” Thái Thành Cương lại gào khóc: “Anh thật sự không lừa em mà, trên đời này người anh yêu nhất chính là em, dù anh có ngủ với bao nhiêu người đàn bà khác nữa, thì người anh yêu nhất vẫn là em, dù anh có phải bán gan bán thận, anh cũng sẽ đuổi bằng được cô ta đi, anh không thể nào rời xa em được.”
Cô cười thê lương nói một câu: “Có phải đàn ông đều như thế, tách riêng được cơ thể và trái tim, dù có ngủ với một trăm người phụ nữ vẫn có thể đàng hoàng nói rằng trong lòng thực ra chỉ yêu duy nhất một người, phải không?”
Hai người đều không nói thêm gì nữa, cứ giữ mãi tư thế một đứng một quỳ như thế hồi lâu. Rất lâu sau cả hai đều không nhúc nhích, cứ đứng yên như hai đỉnh núi. Không biết qua bao lâu, Lý Lâm Yến bỗng nhiên đẩy cậu ta ra, nói: “Sắp đến Tết rồi, cứ nên giải quyết cho xong đi thì hơn. Thế này đi, ngày mai anh gọi cô ta đến đây, hai người ở Phương Sơn một đêm, cho em thời gian một đêm, em có cách, em sẽ giúp anh thêm một lần này.”
Thái Thành Cương nhanh chóng quay về tỉnh, hôm sau quả nhiên cùng Đổng Bình đến huyện Phương Sơn. Xem ra nữ sinh này cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ cần có chút cơ hội thì cô ta vẫn không muốn từ bỏ. Lý Lâm Yến biết, thực ra Thái Thành Cương chẳng có cách gì hết, nếu không cậu ta đã chẳng đến cầu xin cô. Cô đúng là người hiểu cậu ta nhất trên đời. Khi đó trời đã tối, ba người tìm một nhà nghỉ trong huyện, đặt hai phòng, Lý Lâm Yến và Đổng Bình một phòng, cô nói muốn tâm sự cả đêm với cô ta, Thái Thành Cương ngủ một mình ở phòng còn lại.
Ba người thậm chí còn lặng lẽ cùng nhau ăn một bữa cơm tối đơn giản, Đổng Bình vẫn luôn chờ đợi Lý Lâm Yến mở miệng nhắc đến chuyện tiền nong, nhưng Lý Lâm Yến mãi không nói gì. Sau đó ai về phòng người nấy. Hai người phụ nữ tựa nghiêng trên giường xem tivi một lúc, chẳng nói gì với nhau. Đổng Bình hiển nhiên không nhịn được nữa, cô ta đứng dậy đi tắm, nói là muốn đi ngủ trước. Trước khi ngủ, cô ta còn mỉa mai Lý Lâm Yến: “Nghe nói chị muốn tâm sự với tôi? Sao cả buổi tối không thấy chị nói gì? Định tâm sự gì với tôi? Tôi nói cho chị biết, đừng uổng công vô ích nữa, nếu anh ta không cưới tôi, không tìm việc cho tôi thì cũng đơn giản thôi, đưa cho tôi ba trăm nghìn tệ là tôi đi ngay, một đồng cũng không được thiếu, tôi sẽ cắt đứt quan hệ với hai người. Còn không kết hôn cũng không đưa tiền ư, trên đời làm gì có chuyện tốt như thế? Vậy mà hai người cũng nghĩ ra được!” Lý Lâm Yến bỗng nhiên rất muốn nói với cô ta một câu, cô ta mà cũng xứng nói rằng mình từng yêu sao? Nếu cô ta thực sự từng yêu một người, sao có thể trở mặt đòi anh ta ba trăm nghìn tệ được? Nhưng cô chỉ mỉm cười không nói gì. Cô đã giữ nụ cười đó suốt cả buổi tối, khiến cô trông “thanh lịch” đến mức không còn giống người thường. Đổng Bình trong bụng đã có tính toán bèn đi ngủ, quay đầu vào trong không nhúc nhích, không biết đã ngủ say chưa.
Lý Lâm Yến vẫn cứ nghiêng người xem tivi, không cởi quần áo cũng không thay đổi tư thế, cô chuyển hết kênh này sang kênh khác, mãi cho đến hai giờ sáng, cô mới nhẹ nhàng ngồi dậy ra khỏi giường, tắt tivi. Sau đó cô liếc nhìn Đổng Bình ở giường bên cạnh một cái, hình như cô ta thực sự đã ngủ say rồi, hơi thở đều đều, thậm chí chẳng hề cựa quậy. Lý Lâm Yến ngồi khoanh chân dưới cây đèn tường, lặng lẽ hút một điếu thuốc. Sau khi dập đầu thuốc vào trong gạt tàn, cô khẽ khàng đứng dậy, mở chiếc túi của mình ở trên đầu giường.
Cô rút từ trong túi ra một chiếc rìu đã mài sẵn, sau đó một tay cầm rìu, khẽ đi về phía chiếc giường bên kia.