Muối - Sự Hồi Sinh Nơi Sâu Thẳm Vụn Vỡ

Lượt đọc: 194 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
01

❊ ❊ ❊

Lý Thiên Tinh cúi xuống, nhúng một ngón tay xuống nước, một đàn cá đỏ rực liền lũ lượt bơi đến, miệng cá lành lạnh cắn vào đầu ngón tay hắn, dường như biết sâu trong đó là một đốt xương trắng, cho dù đến một ngày lớp thịt bên ngoài thối rữa rồi hóa thành cát bụi thì đốt xương ấy vẫn sẽ ẩn sâu ở bên trong.

Xác thịt chỉ là một loài thực vật có thể thối rữa bất cứ lúc nào, xuân hạ thu đông, xanh tươi rồi khô héo, trong từng khoảnh khắc nó đều đang thối rữa.

Chỉ cúi người xuống một cái, nước liền tung tóe lên mặt hắn, những giọt nước mưa từ trên ngọn cây, lá trúc mọc ra, lớn lên, trở nên màu mỡ, thành giọt nước xanh, sau đó như những bước chân giẫm lên khuôn mặt hắn. Hắn há miệng đón vài giọt mưa, sau đó thu đầu về, tiếp tục vẽ bức tranh cá đỏ dưới mưa trong hành lang tĩnh mịch. Trời mưa là thế, ít khách du lịch, hắn cũng ít việc làm.

Hành lang chín khúc tựa như một con đường hầm bí mật treo đầy những tấm gương quanh co, khắp nơi đều là mặt trước, mặt sau, mặt bên, nơi nơi đều là những bộ phận cơ thể lẻ tẻ và bi thương: mắt, mũi, miệng. Hắn trông thấy cô gái ngồi trong chiếc thuyền đá từ lúc trước vẫn còn ở đó. Có một cô gái trẻ mặc váy đen cứ ngồi đấy mãi. Hắn đã để ý từ lâu rằng cô gái này thường xuyên ngồi đó nhìn trộm mình vẽ tranh. Mặc dù ngồi tận đây nhưng hắn vẫn có thể ngửi thấy mùi cơ thể ẩm ướt của cô ta, dường như trong cơ thể ẩm ướt đó mọc đầy rong rêu, địa y, mộc nhĩ... chúng muốn mọc thành một khu rừng âm u ở sâu trong cơ thể cô. Những loài thực vật này đến một ngày rồi cũng sẽ cùng nhau héo úa, lá rơi thành từng lớp dày, giẫm lên phát ra tiếng kêu loạt soạt như tiếng thủy tinh vỡ: lạnh, giòn, sắc bén.

Một cơn gió thoảng qua, những cánh hoa tường vi, dâm bụt rụng đầy trên mặt nước. Những giọt mưa màu xanh khiến mặt hồ gợn lên từng vòng sóng nhỏ, đàn cá đỏ rực bơi đến ăn những cánh hoa. Hắn lại vẽ một đóa hoa sen. Màu vẽ rơi trên tấm vải, giống như xương chôn xuống đất, máu hòa vào trong nước.

Gần đây, hắn lúc nào cũng nghĩ đến việc mình đã bốn mươi tuổi. Cái tuổi bắt đầu dần trở nên xấu xí.

Già đi là bằng chứng chứng minh mình đã sống từ khi được sinh ra. Hắn lại nhớ đến bầu ngực của bà ngoại, bầu ngực khô héo đầy gân xanh, dài đến một thước, xệ từ trên ngực xuống tận thắt lưng. Từ nhỏ hắn và bà ngoại đã sống nương tựa vào nhau, chỉ khi sờ hai bầu ngực đó, hắn mới cảm thấy mình không bị thế giới này bỏ rơi, cặp ngực đó chính là nhà của hắn. Nhưng đến khi hắn mười tuổi, bà ngoại qua đời, đem theo cả cặp ngực khô héo của mình, từ đó hắn trở nên hoàn toàn “vô gia cư”.

Hắn lại nhớ đến ông lão hàng xóm nhà bà ngoại, ông ta gầy như con tôm khô, đến mùa hè chỉ mặc đúng một chiếc quần đùi rộng thùng thình. Ông ta sống một mình nên rất thích sang nhà hàng xóm chơi, buổi trưa mùa hè lúc nào cũng ngồi trước cửa nhà người ta mãi chẳng chịu đứng dậy, giữa cái quần đùi rộng thỉnh thoảng lại thò ra một nắm gì đó đen đen tím tím. Lần đầu tiên nhìn thấy thứ đó, hắn còn tưởng ông ta đang giấu cái gì thú vị trong quần lót để chơi trốn tìm với mình. Hắn cười ngây ngốc bảo ông ta rút thứ đó ra cho mình chơi.

Hắn lại nhớ về mấy năm gần đây, sau mỗi lần làm tình với phụ nữ xong, lúc nào hắn cũng co ro như một đống thịt già nua, xấu xí đến mức chẳng có tên gọi hay thân phận gì hết. Mùi đàn hương bên cạnh điểm xuyết qua tấm thân trần tục này, khiến nó trông càng lẳng lơ và xấu xí hơn.

Già là xấu. Say là xấu. Đau là xấu. Sợ hãi là xấu. Không chết cũng là xấu.

Xấu là một sự lây lan, một sự trình diễn mà sau cùng ta tin là thật. Nó giống như một thứ quả đỏ mọng trên cành, rực rỡ như mùa xuân, mỉm cười quái dị với hắn.

Ánh mặt trời và bóng mây cùng nhanh chóng lao về phía tối tăm, những bóng cây quanh đó bắt đầu trở nên mơ hồ, bắt đầu chìm vào sự tĩnh lặng của khu rừng. Đến cả những bóng cá đỏ rực dưới nước cũng bắt đầu phai màu, bắt đầu trở nên nhợt nhạt, biến thành hư vô.

Cô gái cuối cùng cũng đứng dậy, hắn cười thầm trong bụng nghĩ, rốt cuộc cô ta cũng đi về phía hắn rồi. Mấy phút sau, cô gái đứng sau lưng hắn. Hắn không quay đầu lại, mà chỉ ngửi thấy cô đã bước tới. Cô nói từ sau lưng hắn: “Lúc nào em cũng thấy anh ở đây vẽ tranh.

Cách đó không xa, trong ánh chiều chạng vạng dần trở nên dày đặc nổi lên mấy bông hoa sen. Có điều hoa đã phai màu, chỉ còn lại vóc dáng khẳng khiu. Hắn ngồi, cô đứng, giữa hai người cách cả một bầu trời hoàng hôn. Hắn nói: “Có phải em cũng thường hay ra bờ hồ không, hình như anh đã gặp em mấy lần rồi”

Cô ta nói: “Ngày nào tan làm đi qua đây em cũng ngồi một lát để xem anh vẽ”

Thấy cô gái đã chú ý đến mình từ lâu, hắn dùng một ngón tay vuốt lại tóc, rồi nhìn mũi chân mình, trong lòng có phần đắc ý, còn có chút bi thương, hắn lại ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt trẻ trung của cô ta. Sắc mặt cô gái nhợt nhạt, gần như có thể nhìn thấy mạch máu dưới da. Bỗng nhiên không biết vì sao, hắn lại ngửi thấy thứ mùi thối rữa của vi khuẩn.

Hắn nhìn sắc trời, hỏi: “Nhà em xa đây không, trời đã tối rồi kìa.”

Cô ta nói: “Xa”

Hắn đứng dậy thu dọn đồ đạc, nói: “Nhà anh ở ngay cạnh hồ, mời em qua ngồi chơi nhé!” Cô ta liền theo sau hắn, đi về ngôi nhà cũ bên bờ hồ mà hắn thuê.

Ngôi nhà này đã lâu không được sửa chữa, bên ngoài tường và trên cửa sổ mọc đầy rêu và cây dây leo, từng xó xỉnh trong nhà đều bốc mùi ẩm ướt và dột nát, cây đèn treo hình cành cây cổ xưa nhuốm màu ký ức, vẩn đục mà ảm đạm, thích hợp cho sự cô đơn dài dằng dặc, thăng trầm và bất sinh bất diệt. Hắn dẫn cô đến buồng vệ sinh, trong đó xông hương để xua đi mùi mốc, trong làn hương uốn lượn có một sự quyến rũ mang tính thực vật. Hắn mở nước nóng, sờ tay cô, nói: “Ngồi bên hồ lâu là tay sẽ lạnh thế này đấy. Em tắm nước nóng đi kẻo bị cảm mất, nghe lời nhé!” Sau đó lại chỉ vào chiếc áo sơ mi nam treo trên giá, nói: “Tắm xong thì mặc tạm áo của anh nhé. Nhiều khi phụ nữ mặc áo sơ mi rộng trông lại càng quyến rũ hơn đấy”

Lát sau, cô bước ra từ buồng vệ sinh mờ mịt hơi nước, trên người quả nhiên mặc chiếc áo sơ mi caro của hắn, chiếc áo vừa khéo trùm qua mông. Cô bước chân trần, để lộ cặp đùi trắng trẻo ngồi đối diện với hắn, mái tóc ướt sũng xõa sau lưng. Hắn không ngờ tóc cô lại dài đến thế, bỗng nhiên xõa ra từ búi tóc, khiến người ta cảm thấy vừa đẹp vừa mang theo sát khí.

Hắn chỉ vào hai gói giấy trên bàn, nói: “Em đói rồi phải không, vừa rồi khi em đi tắm anh đã ra ngoài mua ít đồ ăn, quanh đây chỉ có bánh bao chiên và quả đào thôi. Em mau ăn đi kẻo đói.”

Họ ngồi dưới sàn, mở túi giấy ra, bắt đầu ăn những chiếc bánh bao chiên vàng. Họ cắn từng miếng, hai bóng người trong cửa kính cũng đang cắn từng miếng, giống như một bữa tiệc bốn người, xoay tròn giữa nhân gian. Hắn nhìn thấy khóe miệng cô dính mỡ, liền ôm lấy cô rồi cầm giấy lau sạch giúp cô, nói một cách cưng chiều: “Ăn cơm còn dính trên mép thế này, đúng là trẻ con.”

Cô gái đỏ mặt, cúi đầu dùng tay vuốt mép mình, như thể sợ ở đó vẫn còn dính mỡ, lại như thể muốn tìm lại cảm giác ở nơi hắn vừa lau qua. Hắn cười thầm trong bụng. Đúng là đàn bà. Bất kể là một người phụ nữ như thế nào, mạnh mẽ hay yếu đuối, cao hay thấp, dài hay ngắn, chỉ cần hắn chịu cho cô ta chút thương yêu không cần biết là thật hay giả, cô ta liền lập tức dịu dàng bò dưới chân hắn như một con chó.

Hắn đứng dậy tắt chùm đèn trắng bệch, bật đèn bàn ánh sáng vàng, lại mở hé cửa sổ, gió đêm như nước ùa vào, cả căn phòng như dập dềnh trên sóng. Những bức tranh trên tường xen bóng hoa, bóng cây, bóng cá, chúng giống như những hóa thạch cổ xưa đua nhau lắng xuống, khiến cả căn phòng trở nên loang lổ, u ám, quỷ mị. Cô ta nói: “Đây đều là những tác phẩm do anh vẽ à?”

Hắn nói: “Đúng vậy.”

Cô ta nói: “Anh bắt đầu vẽ tranh từ bao giờ?”

Hắn nói: “Từ khi còn rất nhỏ”

Cô ta nói: “... Tranh của anh có bán được không?”

Hắn không nói tiếp, vuốt mái tóc dài ra sau gáy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Một thời gian trước, rốt cuộc cũng có một nhà buôn tranh chịu đến xem tranh của hắn, vì chuyện này mà hắn vui như điên suốt mấy ngày liền. Sau cùng, nhà buôn tranh chẳng mang đi bức nào mà nói với hắn: “Đừng vẽ mấy cái cây này nữa, trừ phi anh có thể vẽ cây trông không giống cây. Anh phải sáng tạo cho chúng một linh hồn khác.

Trời càng tối hơn, tưởng như hồ nước ngoài cửa sổ đã chìm xuống đáy của bóng đen, giống như một con mắt đen khổng lồ, những cánh hoa chẳng ai buồn để ý kia vẫn cứ rơi, từng cánh một mênh mang như tuyết. Tiếng ếch và tiếng dế như thành từng đốm trong đêm đen, chỉ cần giơ tay ra là có thể sờ thấy những hoa văn của chúng rất rõ ràng.

Màn đêm chảy qua cửa sổ càng nhiều thêm. Mưa đã tạnh, bắt đầu có ánh trăng tràn vào.

Lúc này, hắn đoán chắc cô ta sẽ không cự tuyệt, nhưng hắn đang do dự, làm thế này liệu có ý nghĩa gì không? Những đêm như thế này quá nhiều, rốt cuộc có nghĩa lý gì? Hắn cứ đứng, cô cứ ngồi. Cuối cùng, hắn vẫn nói với cô ta: “Cũng muộn rồi, em ở xa, mau về nhà đi. Đương nhiên, em ở chỗ anh cũng được.” Cô ta không đáp, bỗng nhiên bắt đầu cắn một quả đào trong tay. Những người phụ nữ kiểu này đều là vi khuẩn một đêm, cứ đến sáng là biến mất. Ánh trăng càng lại gần cửa sổ, như thể sẽ nhảy vào trong phòng bất cứ lúc nào. Ánh trăng như phím đàn múa lượn trên cơ thể họ. Ánh trăng, trăng, ánh sáng, như nước, nước, dòng nước cuồn cuộn, sóng, ánh sáng trên sóng, ánh sáng, ánh trăng như sóng nước, ánh trăng, ánh sáng, vẫn là ánh sáng.

Hắn nhìn khuôn mặt cô nghiêng nghiêng, đầy ánh trăng, ánh trăng hung dữ muốn nhấn chìm bọn họ, dồn họ đến chỗ chết.

Hắn nằm xuống nói: “Ngủ đi.” Cô không nhìn hắn lấy một cái, chỉ tiếp tục ăn quả đào, như thể đó là một đạo cụ ngăn cách giữa hai người đêm nay. Hắn không nói gì mà giành lấy quả đào, đặt lên tủ cạnh giường. Ánh mắt cô ta theo quả đào trèo sang đó, dường như chỉ sợ quả đào sẽ vứt cô xuống, vứt về chỗ cũ, cô ta vội vàng muốn tóm lấy nó. Hắn nhận ra sự bất an của cô ta, trong lòng bỗng nhiên vừa hận vừa thấy tội nghiệp cho cô ta. Nếu đêm nay cô ta nhất quyết đòi đi, ngược lại hắn lại thấy thở phào nhẹ nhõm.

Một đêm. Thời gian chỉ có một đêm. Chỉ là những vi khuẩn trong bóng đêm đang sinh sôi, đang thối rữa. Sau cùng, chúng sẽ như thể chưa từng xuất hiện.

Hắn mặc kệ cô ta, nhắm mắt lại giả vờ ngủ. Trong tai vẫn là tiếng cắn quả đào rôm rốp, giống như một chiếc đồng hồ lắc qua lắc lại trong đêm sâu. Bỗng nhiên, tiếng đồng hồ ngưng bặt. Thời gian lặng lẽ trôi lơ lửng phía trên hai người. Hắn không mở mắt ra, nhưng có thể cảm nhận được cô gái kia giơ một cánh tay lạnh như băng sang, mò mẫm đặt lên trên người hắn.

Mặc dù bám chặt lấy hắn, nhưng cơ thể cô ta lại cứng ngắc, lóng ngóng lạ thường, hắn đành phải liên tục ghé vào tai cô ta khẽ nói: “Ngoan nào, em yêu, thả lỏng ra, lỏng ra một chút, anh thích em mà, em xem, anh thích em nhiều lắm. Những chuyện này thì hắn cực kỳ thành thục, lời lẽ cứ như nước đường ấm từ từ rót vào tai cô gái, sau đó, những người phụ nữ kia đều lần lượt đầu hàng, ngoan ngoãn và vụng về nằm sấp xuống. Cái giống thích nghe lời ngon ngọt này thật đáng thương, chỉ cần mớm cho họ đủ những lời tình tứ, họ liền có thể trở nên yêu kiều mơn mởn trong bóng tối.

Vì cha mẹ mất trong một sự cố ở mỏ đồng từng gây chấn động thời đó, nên từ nhỏ hắn đã sống dựa vào bà ngoại. Khi bà ngoại tuổi cao về sống ở nhà cậu thì hắn cũng sống nhờ luôn ở đó. Hắn biết đó không phải nhà mình, nên từ nhỏ đã học được cách nhìn sắc mặt và lấy lòng người khác. Nhà cậu có một miếng bánh điểm tâm đặt trên bàn, dù hắn có chảy nước dãi nhìn chằm chằm vào đó ba ngày liền cũng không dám lại gần chạm vào một cái. Bởi lẽ hắn biết đây không phải nhà mình, hắn chỉ là một người khách. Điều duy nhất hắn có thể làm được chính là lấy lòng chủ nhân. Không ngờ, bản lĩnh quan sát sắc mặt người khác luyện được từ khi còn nhỏ có một ngày lại trở nên cực kỳ hữu hiệu trong thế giới của phụ nữ, chẳng khác nào một món binh khí sắc bén đánh đâu thắng đó.

Đúng thế, hắn không có tiền, thậm chí về sau, hắn cũng không còn cho rằng mình có tài nữa. Nhưng vẫn liên tục có những người phụ nữ thích hắn, bằng lòng làm tình với hắn. Khi hắn cố gắng nhớ về họ, trong ký ức không có hình ảnh, cũng không có âm thanh, chỉ có những mùi hương cứ lặp đi lặp lại, thứ mùi gần giống như của cây cỏ thối rữa, mùi của quả mọng treo đầu cành, mùi của xác thịt lão hóa, mùi của cái chết treo lơ lửng. Nhưng thứ mà hắn mê nhất vẫn là mùi của những cặp ngực. Những cặp ngực to nhỏ, hình dáng khác nhau. Những thứ mùi trong ký ức đó toát ra hương nồng mãnh liệt, như những tia nắng hoàng hôn le lói trước khi biến mất dưới màn đêm.

Một cơn hứng tình chẳng khác gì những cơn khác lại khiến hắn sụp đổ, giống như nặn người tuyết, nhào nặn hắn thành một đống thịt xấu xí gớm ghiếc lù lù dưới đất. Hắn nhìn đống thịt của chính mình nằm nghiêng trên giường châm một điếu thuốc, khói xanh mù mịt như đang làm lễ tế. Hắn lại nhìn thấy trong đống thịt màu trắng bên cạnh mọc ra một cánh tay, cô ta lại cầm quả đào đã gặm được một nửa lên. Hắn thấy bờ môi cô ta lại nối liền vào vết cắn trên quả đào trước khi làm tình, như thể cuộc truy hoan vừa rồi vốn dĩ chưa từng tồn tại, nó chỉ là một sự hư vô tất yếu và sâu sắc, nó chỉ là vết xăm ở một góc khuất trên cơ thể họ.

Hắn vừa hút thuốc, vừa nghe cô ta bắt đầu lặp lại những tiếng nhai giòn giã mà cô đơn, rôm rốp, rôm rốp...

Đêm đến gió mưa lại vội vàng, vườn xưa chắc chẳng còn được mấy bông hoa. Đã rất lâu chưa về Giao Thành, lần cuối hắn về đã là từ năm ngoái. Bà ngoại đã qua đời từ lâu, còn nhà cậu, hắn tránh được thì sẽ tránh không về, người duy nhất hắn về thăm ở Giao Thành là Dương Quốc Hồng. Nhớ đến chị ta, nước mắt của hắn bỗng nhiên lăn xuống, rơi trên gối. Cô gái vẫn đang nằm bên cạnh hắn, tập trung ăn đào. Không nói gì. Những tiếng nhai rôm rốp nằm chình ình giữa nhà như một thứ đồ vật cồng kềnh. Quả đào ngày càng nhỏ lại, nhỏ lại, sau cùng chỉ còn là một cái hột màu hồng sẫm.

Nhưng cô ta không hề vứt hột đào đi. Cô ta không động đậy, vẫn giữ nguyên tư thế đó, nửa nằm nửa ngồi trên gối, chậm rãi mút hột đào. Tiếng răng và hột đào chạm nhau giữa đêm khuya tĩnh lặng nghe như tiếng kim loại đập vào nhau, khiến hắn cảm thấy ghê răng. Cuối cùng không nhịn được nữa, hắn nói: “Ăn xong rồi thì em vứt hột đi.” Cô ta không chịu, tiếp tục mút mát. Hắn không biết qua bao lâu sau, không biết cái hột ấy rốt cuộc bị cô ta mút trong bao lâu. Cuối cùng, cạch một tiếng, cái hột đã bị vứt dưới đất, phát ra âm thanh vang giòn lạnh lẽo như thể xương trắng rơi xuống đất.

Hắn bỗng nhiên lại cảm nhận được là cô ta đang sợ. Hắn hơi áy náy, có lẽ cô ta mới chỉ hơn hai mươi tuổi, coi như vẫn chỉ là một đứa trẻ. Hắn nhắc tới bàn tay cô ta, hỏi: “Tay em vẫn lạnh thế, có phải em bị lạnh không?”

“Em hơi lạnh”

“Nào, cô bé, để anh ôm em nào”

“Em làm nghề gì?”

“Em làm thợ may trong xưởng may quần áo.”

“Ồ, con gái bây giờ ít người biết may vá lắm. Anh còn nhớ, khi anh còn bé, quần áo toàn do bà ngoại anh may bằng máy may hết. Để may cho anh một bộ, bà sẽ ngồi cả đêm bên máy may, về sau hỏng cả mắt, bà cứ khóc mãi”

Cái ôm sau khi làm tình giống như hắn và người phụ nữ trong lòng đang kéo xác thịt của nhau đi về phía trước, cái xác nặng nề trì độn, lê lết theo phía sau, chạy bước nhỏ suốt dọc đường, chỉ sợ bị họ bỏ rơi. Mỗi khi thể xác hắn muốn làm tình, nó sẽ sinh ra một trạng thái như bị ốm từ bên trong. Thứ khát vọng đó vẫn luôn tự tiết ra, sự thèm khát bầu ngực của một người phụ nữ nhưng lại hoàn toàn mặc kệ những thứ tồn tại khác, đó chính là một dạng bệnh lý.

Mà người phụ nữ này vừa mới làm tình với hắn. Thi thoảng hắn lại giật mình, không hiểu giữa những người phụ nữ và hắn rốt cuộc là kiểu quan hệ gì, là gắn bó máu thịt, hay là máu thịt bầy nhầy, giống như một cánh tay vừa bị xe tải cán qua, nhưng lại xa xôi vô tận, xa đến mức chẳng thể nào chạm tới, họ vốn dĩ chẳng thể trông rõ mặt nhau.

Mấy năm nay, hắn đã gặp qua đủ loại phụ nữ. Thời đại này, họ cứ như một loại tảo ẩn giấu trên internet, trên các mạng xã hội, thả thính một cái là vợt ngay được vài em. Họ thích mái tóc dài nghệ sĩ, những lời dỗ ngọt, hoặc giả còn cả những bức tranh mãi mãi không bán được và khả năng giường chiếu thành thục của hắn. Tóm lại, họ thích hắn, chịu làm tình với hắn, nhưng sẽ không kết hôn với hắn. Lâu dần, hắn cũng cảm thấy mình sinh ra chỉ là để làm người tình, hoàn toàn không nên dính đến hôn nhân.

Còn nhớ có một người phụ nữ lần nào cũng thích gọi hắn đến nhà cô ta làm tình, cứ làm xong liền bắt hắn nhanh chóng rời khỏi đó. Lần nào đến nhà cô ta hắn cũng không yên tâm mà hỏi: “Chồng em sẽ không bất ngờ trở về đấy chứ?” Mãi cho đến một lần sau khi làm xong ở nhà cô ta, hắn bỗng nhiên trông thấy trên giá phơi quần áo ngoài ban công treo một bộ đồng phục cảnh sát. Hắn kinh ngạc hỏi: “Chồng em là cảnh sát à?” Người phụ nữ bỗng nhiên cười quái dị, nói: “Là cảnh sát hình sự đấy, anh ta còn đeo cả súng trên người cơ. Hắn gần như bật dậy khỏi giường, hoang mang vắt quần áo lên người rồi cướp đường mà chạy. Khi đó hắn mới hiểu vì sao cô ta không bao giờ chịu ra nhà nghỉ mà cứ nhất định đòi làm tình trong nhà, vì sao lần nào khi làm tình cô ta cũng có thể đạt cực khoái đến gần chết, tất cả là vì ngay bên cạnh có một nòng súng vẫn còn bốc khói đang âm thầm chĩa về phía họ.

Còn có một người phụ nữ cứ gặp nhau là đòi làm tình, thậm chí chẳng buồn nói nhiều, hắn cảm thấy rõ ràng rằng thực ra cô ta chẳng thích chuyện này lắm, nhưng cô ta cứ yêu cầu làm tình đến mức gần như cưỡng bức. Về sau, hắn hơi sợ cô ta, từ chối gặp lại cô ta, nhưng cô ta vẫn gọi điện xin gặp hết lần này đến lần khác. Lần cuối cùng, sau khi bị hắn từ chối, cô ta bỗng nhiên gào khóc trong điện thoại, nói mình sắp sửa ba mươi lăm tuổi, mắc chứng tử cung tăng sinh, bác sỹ nói sau ba mươi lăm tuổi cô ta không thể nào sinh con được nữa. Cô ta nói, thứ mà cô ta muốn vốn dĩ không phải đàn ông, càng không phải tình dục, cô ta chỉ muốn có một đứa con cho riêng mình, cho dù cả đời này không gặp được tình yêu đích thực, không thể lập gia đình với một người đàn ông, cô ta vẫn có thể tạo lập một gia đình với đứa con của mình, nửa đời sau của cô ta sẽ không còn cảm thấy cô đơn lạnh lẽo nữa. Cô ta nói từ lâu đã chẳng còn yêu cầu gì khác, chỉ muốn có một đứa con. Cho nên, cô ta bắt đầu chủ động tìm đàn ông khắp nơi chỉ để lên giường, để mang thai, cho dù biết rõ đối phương đang lừa gạt mình cũng chẳng sao, thậm chí còn chủ động trả tiền thuê nhà nghỉ. Nhưng cô ta vẫn mãi không có bầu, mà tuổi tác thì ngày một lớn, năm nay đã ba mươi lăm tuổi rồi.

Người phụ nữ khóc trong điện thoại rất lâu, đến mức hắn cúp máy một lúc lâu rồi mà bên tai vẫn còn văng vẳng tiếng khóc của cô ta. Những tiếng khóc ấy giống như vô số mút thần kinh màu đỏ đang trôi nổi trong không khí, như những con sâu chui vào đường máu qua lỗ mũi, miệng và từng lỗ chân lông rồi ký sinh trong cơ thể hắn.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.