Lại là hành lang chín khúc.
Mưa là nét đặc trưng nổi bật nhất, cứ mãi không thôi, tựa như muốn mưa cả một thế kỷ. Mưa khiến cả thành phố trông thật hom hem. Những cây long não cao lớn xung quanh nâng bầu trời xám xịt lên cao, khiến cái hồ giống như một miệng giếng. Trên trời rơi xuống hạt mưa, lây rây không dứt. Trên mặt hồ, hoa sen nối nhau nở rộ, dâng lên một làn hơi nước trắng mênh mang.
Hắn đứng cô đơn trong hành lang, bên cạnh bày giá vé, nhưng không có du khách. Nơi này đã rất lâu không có khách rồi, tựa như ven hồ là một chốn thâm cung bị bỏ hoang, tất cả những câu chuyện ở đây đều ẩm ướt, chạm vào lạnh thấu xương. Trời lạnh dần, hoa sen đã héo, những bông hoa tàn trợ ra khắp mặt hồ. Mấy đóa hoa còn chưa nở hết đứng giữa dòng nước, trông quá đỗi kiêu ngạo, lạnh lùng như một món binh khí. Một đàn cá đỏ rực bơi qua giữa những đóa sen tàn hướng về phía chân hắn. Chúng ngày càng béo và đỏ hơn. Hắn đứng đó, bất giác lại nghĩ đến người phụ nữ mất tích ven hồ. Chờ đợi hai mươi năm, cuối cùng cũng đợi được, nhưng cô ta lại khiến mình mãi mãi biến mất dưới đáy hồ. Bức tranh vẽ cô ta đến giờ hắn vẫn còn giữ trong tập vẽ, như thể người phụ nữ đó sẽ mãi mãi ở trong tập bản vẽ của hắn.
Đúng lúc này, một chiếc ô màu đỏ cùng đôi bắp chân trắng nõn bên dưới xuất hiện ở cuối hành lang. Chiếc ô đỏ và đôi chân trắng như một tấm ảnh nền, chậm rãi hiện ra từ nơi sâu nhất của hành lang, dần dần trở nên rõ ràng. Khuôn mặt sau chiếc ô cũng trở nên rõ ràng, hắn lại ngửi thấy thứ mùi từ các loại vi khuẩn mọc đầy trong cơ thể ẩm ướt của cô ta, nào là nấm, rêu, địa y, mộc nhĩ, chúng quyết tâm mọc thành một cánh rừng rậm rạp sâu trong cơ thể kia.
Hắn hẹn cô ta tới. Đã lâu như vậy rồi, đây là lần đầu tiên hắn chủ động hẹn cô ta. Ngày thường hắn hoàn toàn chẳng có cơ hội chủ động hẹn cô ta, bởi bất kể hắn nói với cô ta những lời lẽ đáng sợ đến đâu, thậm chí đẩy cô ta ra khỏi cửa, chỉ vài ngày sau, cô ta vẫn sẽ lại xuất hiện trước cửa nhà hắn đúng giờ. Cô ta sẽ đứng trước cửa nói với hắn: “Vì anh cần em”
Giọng cô ta hơi xúc động: “Sao anh không đợi em ở nhà? Đi nào, để về em nấu cơm cho anh nhé!”
Hắn ngắm mưa nói: “Mưa ở miền Nam này cứ kéo dài mãi không thôi, cô đến miền Bắc bao giờ chưa? Quê tôi ở miền Bắc, nơi đó đâu đâu cũng là đất vàng và bạch dương, mỗi tội không có mưa, rất lâu chẳng có nổi một hạt mưa nào.
Cô ta hơi thẹn thùng nói: “Em bằng này tuổi rồi mà chưa được đi bao giờ, chỉ cảm thấy miền Bắc nhất định là rất khô hanh, mùa xuân đâu đâu cũng có gió cát, phụ nữ ra cửa đều phải bịt khăn che mặt đúng không?”
Hắn bỗng nhiên quay mặt sang nhìn cô ta. Nước hồ phản chiếu lên mặt hắn toát ra mấy tia sáng, khiến hắn trong buổi hoàng hôn trông cực kỳ dịu dàng. Hắn nói với cô ta: “Tôi phải về miền Bắc đây. Ngày mai tôi đi”
Đầu tiên, cô ta nhìn hắn sững sờ, một lúc sau liền không nhìn nữa, chỉ hướng ra phía mặt hồ, sắc mặt trắng bệch như tuyết.
Hắn đi đến trước mặt, giơ tay ôm lấy cô ta. Hắn cảm thấy toàn thân cô ta cứng đờ, lạnh giá, giống như một nắm tro tàn sau khi đã cháy hết, rất khô, rất khát, rất đói. Rặng trúc đào bên cạnh họ đang nở một cách chân thành và tà ác, nước độc từ trong cành lá nhỏ xuống hồ, từng giọt từng giọt một, từ bi như giọt nước mắt Quan Âm.
Cô ta run rẩy tựa vào lòng hắn rất lâu. Trời ngày càng tối, bỗng nhiên cô ta giãy ra, nhìn thẳng vào hắn một cách đáng sợ, nói: “Em biết anh sẽ không dẫn em đi theo, vậy thì làm tình với em thêm một lần nữa nhé, ở ngay đây luôn, coi như làm kỷ niệm đi”
Hắn lùi ra sau mấy bước, cô ta lại sấn đến, nhìn chằm chằm vào mắt hắn: “Anh làm tình với em một lần nữa thôi, được không? Lần cuối cùng thôi, để em cảm thấy anh cũng lưu luyến em, ít ra trong khoảnh khắc đó anh vẫn yêu em. Cô ta vừa nói, vừa bất chấp tất cả vén chiếc váy hoa nhí của mình lên, cởi quần lót ra. Cô ta rất khô, rất đói, rất khát, cầu xin hắn: “Làm một lần nữa với em đi, chỉ một lần này thôi. Em đảm bảo đây sẽ là lần cuối, chỉ cần anh vẫn chịu làm tình với em, em sẽ cảm thấy anh vẫn yêu em.
Hắn đứng đó nước mắt giàn giụa, nói: “Tôi quen con đàn bà như cô đúng là xui xẻo, lúc nào cũng bị cô quấn lấy đòi làm tình, cứ như là không làm tình thì cô sẽ chết ấy” Cô ta loạng choạng bước tới muốn cởi quần hắn ra, vừa khóc rưng rức vừa gượng cười quyến rũ: “Nếu đến cả làm tình với em mà anh cũng không muốn nữa, thì có phải là sẽ càng chẳng có ai yêu em nữa không? Anh nói xem có phải vậy không?” Hắn vừa khóc vừa ôm cô ta vào lòng thêm một lần nữa, họ ôm chặt nhau trong màn đêm như một đôi tình nhân thực sự. Sau đó hắn thì thầm vào tai cô ta, giống như lần đầu tiên làm tình, đem hết những lời mật ngọt rót vào tai, lập tức cô ta liền thôi giãy giụa.
“Rốt cuộc cô là ai? Cô tên là gì?”
“Cô cảm thấy cô yêu tôi hay là yếu thứ gì khác?”
“.....”
“Cô tưởng tôi không biết gì thật à? Những lời cô nói với tôi lúc trước đều là giả, thực ra cô từng tìm rất nhiều thằng đàn ông khác. Sau khi bạn trai đầu tiên của cô chết, cô vẫn luôn không ngừng tìm kiếm, sau khi mỗi người đàn ông rời bỏ cô, cô đều sẽ bất chấp tất cả để đi tìm người tiếp theo, phải vậy không?”
“…….”
“Với gã đàn ông nào cô cũng tốt một cách bất chấp và vứt hết tôn nghiêm, đem cả tính mạng ra để tốt với họ, phải vậy không? Bởi vì cô sợ họ sẽ rời xa cô, vứt bỏ cô, đúng không?”
“……”
“Đến lúc tuyệt vọng sau cùng, với gã đàn ông nào cô cũng sẽ nói Anh làm tình với em đi, cầu xin anh làm tình với em thêm một lần đi, chỉ có thế em mới biết được rằng anh vẫn yêu em, đúng không?”
“Cô càng tuyệt vọng lại càng gắng hết sức đối tốt với đàn ông, sau đó khiến tất cả bọn họ sợ chạy mất dép, phải không?”
“Đàn ông càng cùng quẫn, cô đối xử càng tốt, đúng không? Bởi vì một gã đàn ông nghèo sẽ khiến cô thấy rằng ít ra cô có thể điều khiển hắn, cô không điều khiển được thế giới này, nên cô liều mạng đối tốt với hắn, dùng cái tốt của cô để điều khiển hắn, chỉ có thế cô mới có được chút cảm giác an toàn đáng thương, đúng không?”
“Cho nên, vì sao cô lại thích những thằng đàn ông khố rách áo ôm? Vì những thằng đàn ông như thế đối với cô thực ra là một loại ma túy, họ khiến cô có cảm giác an toàn kỳ lạ, cô thậm chí không cai nổi, đúng không?”
“Làm tình chỉ là công cụ mà thôi, cố hoàn toàn không quan tâm đến cảm nhận của riêng mình, cũng hoàn toàn không cảm nhận được niềm vui sướng của cơ thể, cô cứ luôn miệng đòi làm tình, nhưng thực ra cô lại cực kỳ sợ chuyện này. Thứ cô muốn chỉ là cảm nhận của đàn ông, cô chỉ muốn để cho gã đàn ông đó được sung sướng, bởi vì đó là sự cảm kích và báo đáp tốt nhất đối với cô, đúng không?”
“Đúng vậy không?”
Màn đêm càng tuôn ra dày đặc hơn từ những cây long não, trong rặng trúc đào và những đóa hoa sen, mênh mông khắp mặt hồ. Hai người cứ thế một cao một thấp đứng bên hồ, ngắm cơn mưa ở miền Nam, ngắm bầu trời đêm hoàn toàn phủ kín mặt hồ, nhìn mấy bông hoa sen dần trở thành cái bóng. Hình như đã đứng rất lâu, hắn kéo tay cô ta, giống như người tình sắp sửa đi viễn chinh, nói: “Ngày mai tôi đi rồi, cả đời này có lẽ chúng ta sẽ không gặp lại nhau, cô phải bảo trọng nhé! Cô bé à, không phải cô vẫn luôn thích hoa sen đó sao? Đi nào, để tôi ra ven hồ hái cho cô một bông”
Hắn kéo tay cô ta đi trong bóng đêm xuống dưới hành lang ven hồ, đi về phía bậc thang đá mọc đầy rêu gần những bông sen. Hắn giơ tay ra hái, đóa hoa kiêu kỳ trông cứ tưởng gần, nhưng giơ tay ra mãi mà không với đến. Cô ta nói: “Để em hái cho, em biết phải làm thế nào để với đến. Anh đứng lùi ra sau một chút đi. Hắn liền lùi ra sau mấy bước, cô ta quay lưng lại với hắn, bóng dáng trong đêm trông càng nhỏ nhoi và yếu đuối hơn bao giờ hết. Cổ họng hắn nghẹn lại, không nói được điều gì, chỉ cứ nhìn cô ta như thế. Cô ta đứng trên bậc thang đá mọc đầy rêu, giơ tay gắng sức chạm vào cành hoa sen, nhưng hiển nhiên cũng không với đến.
Nhưng hắn vẫn không động đậy, chỉ đứng đó nhìn cô từ phía sau. Hắn bỗng nhận ra một tay mình đã nắm chặt lại, bàn tay đó đang run lên, như thể hắn tự nhiên phát sốt. Sau đó hắn nghe thấy giọng mình cũng đang run: “Không với tới thì thôi vậy.”
Nghe hắn nói vậy, cô ta chợt quay đầu nhìn hắn trong bóng tối nhưng không nói bất kỳ câu gì, chỉ lặng lẽ cười với hắn như một đóa hoa trúc đào có độc. Nụ cười đó khiến hắn hoảng sợ, gần như muốn lao ra kéo cô ta quay lại. Nhưng cô ta nói: “Anh đừng qua đây, em với được mà. Nói đoạn, cô ta nhoài người cúi xuống sát mặt hồ hơn nữa, một cánh tay gắng hết sức vươn về phía đóa hoa sen. Toàn thân hắn toát mồ hôi và run rẩy, hắn nói với chính mình phải kéo cô ta lên. Nhưng hắn vẫn đứng bất động tại chỗ.
Chỉ còn một chút, một chút nữa thôi. Cánh tay cô ta đã vươn ra hết sức rồi, hắn nghe thấy cô ta nói: “Chỉ còn một chút nữa thôi, yên tâm.
Yên tâm? Toàn thân hắn lại run lên. Lúc này, đêm đã càng khuya, vừa dứt lời, cô ta lại quay đầu nhìn hắn một cái. Dù trong màn đêm tối om, hắn vẫn có thể thấy rõ nụ cười quỷ dị mà thê lương trong khoảnh khắc đó của cô ta. Sau đó, hắn thấy cả người cô ta đột nhiên nhào về phía bông hoa sen trong hồ. Chỉ nghe “ùm” một tiếng, cô ta và nụ cười trên khuôn mặt đã biến mất khỏi mặt hồ.
Hệt như người phụ nữ trước kia, cô ta đột nhiên biến mất khỏi mặt hồ.
Hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ không động đậy, thậm chí không tiến lên một bước. Hắn chỉ đứng đó run lập cập như người lên cơn sốt cao.
Đóa hoa sen vẫn lặng lẽ đứng đó, lặng lẽ quan sát tất cả. Tất cả.