Ánh trăng mãnh liệt.
Dạt dào không dứt.
Ánh trăng dạt dào không dứt đang ngày đêm nhấn chìm thế giới này. Cô gái trẻ hình như đã ngủ say, hột đào màu đỏ thẫm toát ra ánh sáng, những đường vẫn trên hột đào là vòng đời của phụ nữ. Hắn đứng dậy ra cạnh cửa sổ hút thuốc, ngoài cửa sổ khắp nơi là ánh trăng vụn vỡ, khiến màn đêm trông như phía sau lưng gầy giơ xương của ban ngày.
Ánh trăng từng đợt đổ về phía hắn, không ngừng đẩy hắn về sự tĩnh lặng, tĩnh lặng, càng ngày càng tĩnh lặng. Hắn theo đường vân của ánh trăng bước vào một sự tĩnh lặng nóng bỏng.
Khi đó hắn bảy tuổi, bắt đầu đi học, lúc nào cũng sợ ở lâu với người khác, sợ chơi cùng các bạn trong lớp. Hắn yêu các loài cây. Mỗi buổi chiều sau khi tan học, hắn lại một mình đi qua Khôi Tinh lầu, những chiếc chuông gió ở góc lầu đang kêu leng keng trong gió chiều, hắn ngóng theo đàn chim én màu đen bay trong chuông chiều, đi ra ngoài thành. Đi đến khoảnh đất trống, hắn ngồi lên cành chạc ba của một cây đại thụ bắt đầu vẽ những loài thực vật hoang dã. Chỉ có những loài cây yên lặng ấy mới khiến hắn thoải mái. Hắn thu thập đủ các loại lá và hoa, đuổi bắt đủ loại bướm và sâu, cẩn thận kẹp chúng trong trang vở. Từ đó về sau, chúng liền mãi mãi bị giam cầm trong những cuốn vở, dần dần khô hết những vết máu, cánh hoa và cánh côn trùng ngày càng trở nên trong suốt, có thể thấy rõ những đường nét bên trong như những tấm bản đồ.
Vào mùa xuân, hắn vẽ những đốm vàng trên cành liễu xám xịt; mùa hè, hắn vẽ những bông hoa khiên ngưu, hoa móng tay, hoa mào gà và những quả bầu đang lớn; thu đến, hắn vẽ những cây táo đỏ như màu máu và những cây thị vàng; đông về, hắn vẽ những vết chân chim và xác pháo đỏ tươi trên tuyết.
Khi hắn mười tuổi, bà ngoại qua đời. Trước khi mất, bà bắt cậu bằng lòng tiếp tục cho hắn ăn học, để hắn sau này có thể tự mình kiếm sống.
Khi đó hắn mười chín tuổi, đúng, mười chín tuổi, đã học xong bốn năm trung cấp tại một trường công nghiệp nhẹ ở Thái Nguyên, được điều về huyện Giao Thành làm giáo viên mỹ thuật tiểu học. Ngày ấy tốt nghiệp trung cấp xong liền được phân việc làm, đó là lựa chọn số một của những đứa con nhà nghèo học giỏi. Cậu hắn đã nói với hắn từ sớm, không bao giờ có chuyện lên đại học, có thể cho hắn học trung cấp đã là tình nghĩa lắm rồi. Còn hắn thân làm khách, sung sướng vì cuối cùng có thể thoát khỏi nhà cậu, lại vì từ nhỏ đã giỏi vẽ, hắn liền thi đỗ chuyên ngành thiết kế nghệ thuật của ngôi trường này. Thời điểm đó là năm 1991, khi hắn quay lại huyện Giao Thành đã là năm 1995.
Cô gái trẻ xa lạ trở mình dưới trăng, làn da phản chiếu ánh trăng, tựa như toàn thân đều là vảy bạc. Chiếc giường kêu cót két như tiếng chó sủa từ xa. Cái hột đào dưới sàn dần biến thành một khuôn mặt và mọc ra tay, lớn lên thành một loài thực vật rạng rỡ như cây đào.
Năm 1995, khi hắn quay lại thị xã nhỏ phương Bắc ấy, bỗng cảm thấy mình như thể đã đáp tàu vũ trụ lênh đênh trong không gian ảo suốt bốn năm, nhưng cuối cùng vẫn phải hạ cánh về chỗ cũ. Đợi đến khi hắn xuống khỏi phi thuyền, mới nhận ra tất cả đều không khác gì bốn năm trước, bốn con phố trong thị xã vẫn vậy, tòa nhà bách hóa bốn tầng ở trung tâm huyện vẫn là công trình cao nhất toàn huyện. Thời gian bốn năm dường như đã đào một cái hang giữa thời gian. Một khi bò được ra khỏi đó, người ta sẽ tự động trở về như cũ. Nhưng khi so sánh bản thân với chính mình của bốn năm trước, bất luận thế nào hắn cũng cảm thấy mình đã trở thành kẻ thực dân của bốn năm trước. Trong giọng địa phương Giao Thành của hắn đã xen lẫn tiếng phổ thông, hắn vẫn giữ mái tóc dài khiến người khác phải liếc nhìn. Hắn chủ động sửa “đêm đến” thành “hôm qua.
Khi đó hắn sống trong ký túc xá độc thân cũ nát ở phía sau trường tiểu học, hằng ngày dạy học sinh vẽ mặt trời, mặt trăng và các vì sao. Một thầy giáo già nói với hắn, công việc cũng đã ổn định rồi, chuẩn bị tìm người kết hôn đi thôi. Năm này qua năm khác là hết đời người, thoáng chốc hắn đã già. Hắn nghĩ, sao hắn có thể kết hôn ở nơi này được, kết hôn ở đây có nghĩa là sẽ mãi mãi bị đóng đinh ở lại đây. Nhưng hắn muốn trở thành một họa sĩ.
Lên lớp, tan học, lên lớp, tan học. Dần dần, hắn thậm chí chẳng buồn soạn bài, lúc lên lớp thì giao bài tập cho học sinh, tự mình đứng trước cửa phòng học hút thuốc lá, bị hiệu trưởng bắt quả tang mấy lần liền.
Hắn bắt đầu sợ mỗi ngày mới bắt đầu, cảm thấy mỗi buổi sáng sớm đều khổng lồ, trống rỗng và xa lạ đến vô cùng. Dù hắn có nhét bao nhiêu thời gian vào cái hang ấy đi chăng nữa, cũng chẳng thể nào lấp đầy được nó. Liều thuốc tê duy nhất chính là vẽ tranh. Hắn giống như hồi nhỏ, đeo giá vẽ lên tìm nơi vắng vẻ để sáng tác. Rau sam, bồ công anh, cây tề thái, cỏ mã đề, thương nhĩ, cây tơ hồng, rau củ mại, cỏ hạt dưa, cây tràng sao, cỏ chăn... vẫn mọc đầy trên mặt đất hệt như bốn năm trước. Chính trong khoảnh khắc gặp lại những loài cây cỏ ấy, hắn bỗng cảm thấy, có lẽ thời gian vốn dĩ không hề tồn tại, cho nên bốn năm, hoặc lâu hơn nữa, tám năm, mười năm, hai mươi năm, kỳ thực chẳng qua đều chỉ là ảo giác của con người. Hoặc giả, đời người vốn dĩ có thể chỉ là một dạng ảo ảnh. Bản thân mà con người nhìn thấy thực ra chẳng qua chỉ là một sự phản chiếu của thời gian. Còn thân xác này thực ra chẳng khác gì cái cây ngọn cỏ, người chính là thực vật, trong nháy mắt là tan biến, mất đi, thối rữa, hóa thành tro bụi. Sau đó, một thân xác khác sẽ trưởng thành từ trong tro cốt, biến thành một hình người khác và sống tiếp.
Hắn vẫn thường hay nhớ đến bà ngoại, nhớ cặp ngực khô héo của bà. Lúc còn nhỏ, dù biết rõ trong đó không có sữa, nhưng bà ngoại vẫn thường xuyên nhét ti cho hắn, như thể đang đưa cho hắn một người mẹ giả tưởng. Đêm khuya nằm trên chiếc giường gỗ trong ký túc xá dành cho người độc thân của mình, bên cạnh hắn chẳng có ai, hắn cứ miên man nhớ đến cặp ngực nổi đầy gần xanh của bà ngoại rồi đầm đìa nước mắt.
Để chống lại nỗi cô đơn và sợ hãi ấy, hắn bắt đầu thủ dâm liên tục. Hắn dán những tấm poster của các ngôi sao nữ thành một hàng ngang ở đầu giường, vừa nhìn họ vừa thủ dâm, sau cùng còn bắn lên những tấm hình đó. Dường như chỉ có bắn lên đó, hắn mới có một chút quan hệ mỏng manh với những người phụ nữ ở trên tường, họ mới không phải là những người hoàn toàn xa lạ với hắn. Sau khi thủ dâm xong, họ vẫn sẽ cưỡng ép hắn cùng rơi vào trong nỗi cô đơn sâu không thấy đáy. Hắn ngã xuống đó, mấy lần cảm thấy mình sắp chết đến nơi. Dòng máu ngưng đọng trong huyết quản, xương cốt nằm yên một chỗ, thể xác bất động, cả thế giới này thật hoang đường mà cũng thật kiên cố làm sao.
Nhưng chỉ cần tỉnh lại một cái hắn liền ý thức được mình vẫn đang sống yên lành trên thế giới này, thậm chí chẳng mất lấy một sợi tóc. Hắn vừa lấy làm may mắn, vừa hối hận vì mình vẫn còn sống nguyên vẹn trên thế giới này. Nhưng đến tối hôm sau, toàn bộ quá trình lại bắt đầu, hắn thử tìm cách găm thật sâu cái cảm giác lên mây chỉ trong một giây ấy vào trong cơ thể như đâm một thứ binh khí sắc lạnh vào càng sâu càng tốt, sau đó mới có thể nói với chính mình, ồ, yên tâm, mày vẫn còn sống.
Về sau, hắn bắt đầu nghiện, một buổi tối làm đến mấy lần, cho đến khi mấy tấm poster ở đầu giường đều bắn đầy dịch vàng. Hắn vốn đã suy dinh dưỡng, lại còn làm như vậy, nên sức khỏe ngày càng kém, thường xuyên cảm sốt hoặc bị ho. Trong lòng hắn vẫn còn biết sợ, liền nghĩ cách tiết chế lại một chút. Nhưng hắn nhanh chóng phát hiện ra mình đã không cai nổi nữa, nếu không thủ dâm, hắn sẽ chỉ càng thêm cô đơn và đau khổ, thế là hắn chỉ đành tiếp tục.
Vì thủ dâm quá nhiều, hắn phát hiện chỗ bên dưới rất dễ bị thương, hắn liền nghĩ ra một cách, đó là ra đồng tìm mấy quả bầu non, khoét rỗng bên trong rồi nhét thứ đó của mình vào. Nỗi đau của hắn đã dần biến thành một loại chất cách điện, thậm chí sắp trở thành một phát minh đầy sáng tạo, đồng thời, hắn lại sợ mình thực sự sẽ chết sớm, cảm giác hư vô mang tính thực vật đó sắp thành sự thật mất rồi, như thể nhìn thấy con quỷ mà mình tưởng tượng ra dần dần hiện hình. Hắn quyết định hay là cứ bổ sung một chút dinh dưỡng, bèn mua ít trứng gà, mỗi buổi tối luộc một quả ăn. Lúc ăn trứng, hắn lại cảm thấy mình thật vô liêm sỉ, chẳng khác gì một tên lính đào ngũ vừa mới trốn về từ một chiến trường nào đó. Rõ ràng chỉ ở một mình trong ký túc xá cho người độc thân, nhưng hắn vẫn có cảm giác như đang ăn vụng trứng gà, chỉ sợ bị người khác trông thấy.
Bây giờ đã là nửa đêm, ánh trăng càng thêm sáng, người phụ nữ trên giường lẩm bẩm nói mê, chẳng nghe rõ nội dung, nhưng xem ra cô ta cũng là người từ nơi khác đến. Khi còn học trung cấp, cậu bạn ở giường trên của hắn trong ký túc xá hay mất ngủ, nói rằng thường xuyên nghe thấy hắn nói mơ, nhưng toàn dùng giọng địa phương nên chẳng hiểu hắn nói gì. Xem ra mỗi người mất đi cố hương đều sẽ cố gắng tìm lại nơi ấy trong mơ, một mình đi trên những con phố hoang tàn giống như những cựu binh thập tử nhất sinh, thương tích đầy mình, nhưng những vết sẹo trên người lại sáng lấp lánh như hoa đào. Dần dần, trên những con phố của quê nhà cuối cùng cũng có người đi về phía hắn, họ đều không có khuôn mặt, lướt qua bên cạnh hắn như những hồn ma. Nhưng hắn vẫn có thể nhận ra, đó là bố, là mẹ. Từ khi hiểu chuyện hắn đã không nhớ khuôn mặt họ ra sao, cho nên mỗi lần xuất hiện trong giấc mơ của hắn, họ đều là hai con quái vật không có khuôn mặt như vậy. Hắn đứng phía sau họ mà nước mắt đầm đìa.
Hắn đi đến trước giường rồi ngồi xuống, mượn ánh trăng nhìn cô gái trên giường. Cô ta vẫn còn trẻ quá, vẫn còn-trẻ quá, vẫn-còn-trẻ-quá. Sự trẻ trung của cô khiến hắn càng ngửi thấy mùi đáng sợ của chính mình sau khi đã bị lột mất tuổi trẻ, để lộ ra toàn bộ xương, chạm vào đó chỉ có thời gian, thời gian dày đặc. Sống và chết là gì? Có lẽ chính là thời gian.
Hắn gặp Dương Quốc Hồng vào mùa thu năm hai mươi tuổi. Khi đó, hắn định kỳ ra tòa nhà bách hóa ở trung tâm huyện để mua giấy và màu vẽ. Tòa nhà bách hóa năm 1996 thuộc về giai đoạn sau cùng của chế độ quốc doanh, chỉ là người ta vẫn còn chưa biết mà thôi. Khi đó được làm nhân viên bán hàng ở đây là công việc khiến người ta ngưỡng mộ. Trong bách hóa có đủ các vật dụng sinh hoạt cần thiết, lại là người nhà nước, nhàn hạ, sạch sẽ, là một công việc hết sức nở mày nở mặt. Trong tòa nhà có rất nhiều loại quầy, có quầy kim loại và điện, quầy đồ dùng bách hóa, quầy dụng cụ linh tinh hằng ngày. Mỗi khi hắn ra quầy văn phòng phẩm mua giấy, đằng sau quầy luôn là một chị bán hàng hơn ba mươi tuổi, làn da trắng trẻo, mái tóc uốn xoăn lọn to đúng mốt thời bấy giờ. Chị ta còn cố tình để một lọn tóc xoăn rủ xuống trước trán rồi dùng sáp cố định lại, khiến lọn tóc đó trông cứng đờ như sợi dây thép. Mỗi lần hắn đến trước quầy, chị ta đều ngồi sau quầy đan áo len, cũng không biết là đan cho ai, tóm lại cứ đan từng mũi một hết ngày này sang ngày khác. Hắn cảm thấy quá trình chị ta đan áo len giống như đang thả thính với mình ở đằng trước, rõ ràng biết mồi câu này thật vô vị, nhưng vẫn tiếp tục đan, giống như tự chơi một trò chơi trong suốt thời gian dài.
Sự thực là, ngoại trừ hai lần đầu hắn phải nói mình muốn mua thứ gì ra, từ đó về sau, hắn hoàn toàn không cần phải mở miệng nữa. Vừa thấy hắn đến, chị ta liền đặt chiếc áo len mới đan được một nửa xuống, lấy những thứ màu và giấy vẽ mà hắn cần đặt lên quầy. Hắn trả tiền rồi lại không nói không rằng bỏ đi. Chiều hôm đó, hắn đến muộn hơn bình thường một chút, đã sắp đến giờ tan làm. Trong tòa nhà bách hóa cũng tối hơn bình thường rất nhiều, đến mức bóng người hòa vào nhau, khuôn mặt nhìn không rõ. Hắn hơi hoảng, cảm thấy hình như mình đến nhầm chỗ, nhưng khi bước đến trước quầy văn phòng phẩm, thấy chị gái tóc xoăn vẫn ngồi phía sau đan áo len. Đó là một chiếc áo len màu cafe, đã đan xong một cánh tay, còn thiếu một cánh tay nữa. Chiếc áo len lông xù nằm trong lòng chị ta, tựa như một lớp da vừa lột từ trên người động vật xuống, vẫn còn ấm. Hắn đứng đó bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng, nghĩ bụng chắc chị ta đan cho chồng. Chị ta có công ăn việc làm tử tế, người lại xinh xắn, không biết chồng chị là người thế nào.
Lúc này, chị bán hàng đặt giấy đã cuộn sẵn lên quầy, hắn đưa tay ra nhận, bỗng nhiên chạm vào tay chị ta. Hắn rụt tay lại, không cầm được tờ giấy, để giấy rơi trên mặt kính của quầy hàng. Hắn cúi đầu nhìn cuộn giấy, bỗng nhiên nhận ra bóng chị bán hàng lúc này cũng phản chiếu trên mặt kính. Cách một cái quầy vướng víu, hắn và chị ta như thể đứng ở hai bên bờ của một dòng sông lớn, từ dưới sông có thể thấy bóng của nhau. Hắn không dám ngẩng đầu, cũng không muốn bỏ đi, chỉ cúi đầu nhìn hai cái bóng loang loáng, cảm giác chúng giống như hai cái xác vừa mới bị đánh dạt vào cạnh chân hắn. Bỗng nhiên, hắn ngửi thấy một thứ mùi đau khổ kỳ lạ phát ra từ hai cái xác ấy.
Lúc này, tòa nhà bách hóa đã bắt đầu đóng cửa, tiếng người ồn ào, tất cả các nhân viên bán hàng đều bắt đầu đóng cửa sổ và thả cửa cuốn. Hắn biết đã đến lúc phải đi, vội vàng thu dọn cuộn giấy và các loại màu, lại vội vàng nhìn hai bóng người trên kính thêm một lần nữa. Đang chuẩn bị quay người đi, hắn chợt nghe thấy chị gái bán hàng dùng giọng trầm mà rành rọt nói một câu: “Cậu ra trước đi, đợi tôi ở cạnh phòng đặt nồi hơi chỗ cửa sau nhé!”
Đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy giọng chị ta, bất giác giật mình, tựa hồ giọng nói ấy bỗng nhiên mọc ra từ trên người chị. Hắn thu dọn đồ đạc rồi nhanh chóng đi ra ngoài, trong đầu hoàn toàn trống rỗng, hắn cảm thấy mình không nghĩ gì cả, nhất định đừng nghĩ gì cả. Đợi sau khi ra khỏi tòa nhà bách hóa, hắn mới đột nhiên nhận ra, mình thực sự đang đứng bên cạnh phòng đặt nồi hơi cạnh cửa sau tòa nhà. Hắn ngẩn ngơ đứng đó, không biết nên bỏ trốn hay ở lại đây đợi. Đầu óc hắn vẫn trì độn, nhưng trong lòng lại nhìn thấy rất rõ hai cái bóng vừa rồi trên mặt kính. Đó là hai cái bóng mờ nhạt, có thể bị cuốn đi bất cứ lúc nào, trôi dạt đến phương xa vô tận, không bao giờ quay lại dưới chân hắn.
Hắn trốn trong góc không nhúc nhích, dỏng tai nghe những người phụ nữ tan ca vừa cười nói vừa đẩy xe đạp rời khỏi đó. Tiếng cười nói, tiếng chuông xe đạp xa dần, hắn vẫn đứng không động đậy, thậm chí không dám di chuyển nửa bước, như thể bị đông cứng trong tuyết. Lúc này, bỗng nhiên có một bóng người đi về phía hắn, hạ giọng nói: “Đi theo tôi.” Hắn liền máy móc đi theo. Hai người quay lại tòa nhà, đến trước một cánh cửa gỗ phía sau cầu thang. Người phụ nữ rút chìa khóa ra mở cửa, vào trong trước, hắn cũng theo vào. Chị ta khóa trái cửa, lại kéo rèm cửa sổ rồi mới nói: “Đây là phòng trực ban của đơn vị chúng tôi, tối nay đến lượt tôi trực”
Hắn ôm cuộn giấy và màu vẽ quan sát xung quanh, đây là một gian phòng xép rất nhỏ, chỉ kê một chiếc giường đơn, trên giường có một cuộn chăn hành quân màu xanh, còn có một cái bàn cũ và hai chiếc ghế gỗ bọc giả da màu đỏ. Trên ghế còn bày một chiếc quạt máy cũ. Chị ta nói: “Cậu để tạm đồ xuống đi. Hắn liền nghe theo, vừa để đồ xuống liền chợt cảm thấy hối hận, hai tay thừa thãi khiến hắn hơi sợ, vội vàng muốn nắm lấy một thứ gì đó. Hắn quay đầu không dám nhìn người phụ nữ, gắng sức đưa mắt ra xung quanh, muốn tóm đại lấy một thứ gì đó trong phòng. Thứ mùi máu tanh vừa rồi ngửi thấy trước quầy giờ bỗng nhiên thức tỉnh, bao phủ xung quanh hai người, không, ở ngay trên da họ.
Hắn nói với mình, đi thôi, giờ đi ngay vẫn còn kịp. Trong lòng càng xua đuổi chính mình, hai chân hắn lại càng đóng đinh xuống đất. Hắn cảm thấy có một thứ gì đó đang mọc ra từ trong cơ thể, từ bùn đất lao ra khỏi cơ thể hắn, muốn hình thành một thân xác mới. Đúng lúc đó, hắn cảm thấy có người đứng sau lưng mình, hắn quay đầu lại theo bản năng, liền trống thấy người phụ nữ kia đã cởi trần đứng trước mặt, đôi gò bồng đào cao vút đập vào mắt hắn. Mặc dù quen nhau đã được nửa năm, nhưng mỗi lần hắn đều chỉ có thể trông thấy phần từ cổ trở lên của chị ta, lúc này, những bộ phận từ cổ trở xuống bỗng nhiên mọc ra từ trong quần áo, đến mức khiến hắn cảm thấy không chân thực, tựa như chúng mới được lắp ghép vào nhau. Hắn nhìn chằm chằm vào hai bầu ngực, trắng trẻo, tròn trịa phát sáng. Hắn hơi sợ, định lùi về phía sau, nhưng không ngờ thân xác vừa bất chấp tất cả mọc ra từ trong cơ thể hắn đã đi trước một bước, ôm trọn lấy chị ta.
Trong khoảnh khắc đó, tất cả sức tưởng tượng của hắn về phụ nữ bị dán niêm phong và đóng dấu. Hắn ngại ngùng quan sát hứng tình trồi lên từ trong cơ thể mình, chẳng khác nào quan sát một sinh vật ngu xuẩn. Điều đó khiến hắn gần như nổi giận, cũng khiến hứng tình của hắn càng cuồng nhiệt hơn.
Họ gần như làm tình cả đêm, hết lần này đến lần khác không ngưng nghỉ. Giữa hai lần làm tình, họ mới nhớ ra phải nói chuyện gì đó.
“Chị lấy chồng chưa?”
“Tôi hai mươi ba tuổi đã lấy chồng rồi... ""
“Chị bao nhiêu tuổi rồi?”
“Ba mươi ba tuổi, chắc lớn hơn cậu nhiều nhỉ.”
“Chị có con chưa?”
“Chưa. Tôi và chồng đã mấy năm nay không sinh hoạt vợ chồng rồi..”
“Không hợp à?”
“Từ sáng đến tối chẳng nói với nhau câu nào, lão ấy còn suốt ngày say rượu nữa.”
“Chị liều thật đấy”
“Chị không sợ bị chồng phát hiện sao?”
“Lão ấy sẽ không biết đâu”
“Ngộ nhỡ phát hiện ra thì sao?”
“... Không đâu.”
“... Sao chị lại chọn tôi?”
“... Lần đầu tiên trông thấy cậu tôi đã biết rồi.
“Cửa khóa kỹ chưa, liệu có ai xông vào không?”
“Không đâu, đơn vị chúng tôi mỗi buổi tối chỉ có một người ở lại trực thôi.”
“Lại lần nữa nhé!”
“Ừ”
Giờ hắn đã hiểu thân phận của họ: Một người phụ nữ lén lút ngoại tình và một gã đàn ông độc thân cần phụ nữ. Hóa ra, đúng là chị ta đã có chồng thật, chỉ là chị ta và hắn giống như những cư dân ở trên cùng một hành tinh hơn. Họ đều là những kẻ bị vứt bỏ. Cho nên cư dân trên hành tình này mới làm trái lòng mình mà trở nên tàn nhẫn. Như thế cũng tốt, ở cùng một người phụ nữ đã có chồng, trách nhiệm của hắn sẽ ít đi nhiều. Nhưng nói cho cùng, dù sao thì hắn cũng đang ngủ với vợ người khác, cảm giác tội lỗi lại khiến hắn và người phụ nữ này có sự ăn ý như hai kẻ đồng phạm đang cùng nhau gây án.
Và còn cả cảm giác gần gũi vì cùng phải đối diện với nguy hiểm.