Hai người phụ nữ lại ra đồng làm ruộng. Thái Thái vén rèm trúc đứng trước cửa, giữa vườn có một cây táo, ánh mặt trời buổi sớm trong trẻo vương trên cành lá, trông như từng chùm những chiếc chuông nhỏ đang kêu vang. A Đức ngồi dưới cây táo, nó đã dậy từ sớm để ra đây nặn bùn. Cửa sân khóa trái, không cho hai đứa ra ngoài.
Thái Thái chậm rãi bước xuống cầu thang, như thể đôi chân không phải là của nó, nó nhấc chân tiến lên một cách rất không tình nguyện. Trong sân yên ắng quá, đến cả ánh mặt trời cũng thật lặng lẽ. A Đức ngồi im dưới gốc cây, mấy người đất trong tay nó cũng lặng thinh, dường như cả thế giới đều được đặt trong một chiếc tủ kính trong suốt, chỉ có một mình nó hoảng loạn vì bị nhốt ở bên ngoài, nó không thể bước vào, người khác cũng chẳng thể bước ra. Nó cảm thấy nóng ruột và sợ hãi một cách vô cớ, đi đến bên cạnh A Đức. Nó nhìn cái đầu tròn của A Đức từ trên cao, nhưng A Đức không hề ngẩng đầu nhìn nó mà chỉ tập trung nặn đất. Nó ngồi xổm xuống đối diện thằng bé, hỏi: “Em lại nặn cái gì đấy?” A Đức không nói, như thể hoàn toàn không trông thấy nó, chỉ nắn nót mấy hình người bằng đất xấu xí trong tay. Nó biết thằng bé lại đang nặn hình người phụ nữ đã chết kia, cô ta đã chết hơn một năm nay rồi, thế mà hằng ngày vẫn được thằng ngốc này nhớ đến, chỉ riêng chút nhớ nhung này thôi cũng đủ cho cô ta sống lại thêm mấy lần rồi. Nhưng điều khiến nó thực sự tức giận là, đến cả một thằng ngớ ngẩn cũng có người để nhớ mà nó thì không.
Sự cô đơn và ghen tị đè nặng lên người Thái Thái, giống như sức nặng của một người lạ, khiến nó khó thở, tiện tay nhặt một hình người dưới đất lên, như thể hình người đó sẽ đưa nó nổi lên trên bờ. A Đức đột nhiên ngẩng đầu lớn tiếng nói với Thái Thái: “Chị đặt mẹ em xuống” Vẻ mặt của thằng bé cực kỳ nghiêm túc, đến mức khiến người khác nghi ngờ trong tay Thái Thái thực sự đang cầm một bộ phận cơ thể của mẹ nó. Thái Thái không buông tay, nheo mắt quan sát vẻ mặt của thằng bé, nói từng chữ một: “Hóa ra đây nà (là) mẹ em à?” A Đức mặt đỏ bừng bừng, như một con trâu đực tức giận lao về phía Thái Thái để giành lại người đất. Thái Thái cầm hình người lùi ra phía sau, hai đứa ngã sõng soài, người đất rơi hỏng. A Đức ngồi dưới đất, miệng mếu máo bắt đầu khóc.
Thái Thái nhìn nó, đầu tiên gãi đầu chép miệng, sau đó lại thở dài: “Thẳng ngốc kia, sau này rồi mày sống thế nào, đợi mụ già chết rồi mày sống làm sao được hả? Đến khi đó ngay cả cơm mày cũng chẳng có mà ăn đâu, mày nói xem, chắc mày cũng chẳng đi xin cơm được đâu nhỉ? Tao cũng đáng thương, nhưng tạo khác mày, lẽ ra tạo có thể thi đỗ đại học, ngày trước thầy cô giáo ở trường đều bảo tao thế, nhưng bọn họ không cho tao đi học, để họ đỡ tốn tiền tốn gạo, họ cảm thấy tao là gánh nặng. Tao dám đảm bảo, chỉ hai năm nữa thôi, bọn họ nhất định sẽ gả chồng cho tao, gả tạo đi rồi thì khỏi tốn cơm của họ nữa. Tao lấy chồng thì cũng coi như xong, nhưng còn mày, thằng đần kia, ai sẽ chịu lấy mày kia chứ, mụ già có thương mày đến mấy cũng chẳng thế trông nom mày cả đời, đến lúc đó rồi mày biết làm thế nào?” A Đức vẫn cứ khóc mãi, bộ dạng đau đớn muốn chết. Thái Thái ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời trên cành cây, có phần sốt ruột, nó sợ hai người phụ nữ đi làm đồng sắp về, đến nhà lại thấy nó làm A Đức khóc thì kiểu gì cũng đánh nó một trận.
Nó đành giả vờ tươi cười dỗ thằng bé: “A Đức, chị nặn cho em một hình người khác được không? Chị nặn lại mẹ cho em.
A Đức mặc kệ nó, tiếp tục gào khóc. Nó nhìn đống bùn dưới đất, bỗng nhiên nảy ra một suy nghĩ, nó liếm môi, lại nói với A Đức bằng giọng có phần khác lạ: “A Đức, em có thực sự muốn gặp mẹ không?” Quả nhiên, tiếng khóc của A Đức lập tức nín bặt, hai mắt nó vẫn còn ngấn lệ nhưng bỗng nhiên phát sáng, như thể bỗng dưng được thứ bí ẩn gì đó chiếu vào. Thái Thái chỉ vào đống bùn dưới đất, dò hỏi thằng bé: “Cô ấy ở ngay dưới này này.
A Đức cuối cùng cũng chịu nói, giọng sốt sắng: “Mẹ ngủ ở dưới này sao?” Thái Thái cười: “Không, không phải là ngủ. Cô ấy ở thế giới dưới đó, thế giới của chúng ta chỉ là một trong nhiều thế giới mà thôi, dưới kia, ngay dưới đất ấy, còn có mấy tầng thế giới nữa cơ, mỗi tầng đều có một Địa Vương. Chị từng trông thấy họ rồi, ở trong tranh Địa Vương ấy, cứ đến Tết là tranh ấy lại treo trong từ đường mà. Họ cũng giống chúng ta, ngày nào cũng phải ăn cơm, đi ngủ, làm việc, họ cũng có tiền tiêu, có cơm ăn, chẳng thiếu thốn gì cả. Mẹ em ở trong thế giới đó đấy, vì không ở trong cùng một thế giới nên em không trông thấy cô ấy thôi. Nhưng bất kể em có thấy hay không thì cô ấy cũng vẫn đang ở đấy”
A Đức ngả người về phía trước, dường như sắp đổ cả người xuống. Nó nói: “Vậy bao dờ (giờ) em mới có thể gặp được mẹ?” Thái Thái giữ yên lặng một lúc, sau đó mới nhìn A Đức bằng ánh mắt kỳ quái, cười nói: “Chỉ có đợi đến khi em chết rồi mới có thể trông thấy cô ấy, đợi sau khi chết rồi em sẽ được đoàn tụ với cô ấy. A Đức nhìn Thái Thái một cách sùng bái: “Vậy phải làm thế nào mới chít (chết) được?”
Ánh mặt trời xuyên qua ngọn cây chiếu lên gương mặt Thái Thái, tạo ra một thứ ảo giác về không gian và thời gian, tựa như nó đang nhanh chóng rút lui về một đường hầm sâu thẳm bí mật nào đó. Giọng nói âm u ma quái của nó cũng vọng ra từ đường hầm sâu thẳm đó: “Chết thì thiếu gì cách, chỉ cần em muốn là chết được thôi, có thể treo cổ, nhảy xuống giếng, còn có thể làm thế này nữa. Vừa nói, nó đột nhiên vươn hai tay ra từ trong đường hầm, dần dần bóp quanh cổ họng A Đức. Một thằng ngốc đến mức này mà cũng có người yêu thương đến quên cả tính mạng, nhưng nó thì không, hoàn toàn không. Hai bàn tay ngày càng siết chặt. A Đức bị bóp cổ bắt đầu ho sặc sụa. Hai bàn tay đột nhiên buông ra, cả người Thái Thái ngã ra khỏi đường hầm, nó run rẩy ôm lấy A Đức, lập cập nói: “Chị xin lỗi, chị xin lỗi, không phải chị cố ý đâu. Thằng ngốc đáng thương này, chị chỉ đang đùa với em thôi, chị đang chơi với em thôi.
A Đức không nghe thấy những gì nó nói, mặt đỏ bừng và ho dữ dội, lại tiếp tục gào khóc, lớn tiếng rền rĩ, tiếng khóc ngày càng vang hơn. Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, giữa trưa rồi, hai người phụ nữ kia sắp sửa từ ngoài đồng về. Thái Thái nhìn A Đức, mặt trắng bệch, bắt đầu cảm thấy sợ. Nó muốn bịt cái miệng đang ngoạc ra của thằng bé lại, nhưng nó biết làm thế thì thằng bé chỉ càng khóc dữ hơn mà thôi. Bỗng nhiên Thái Thái nhớ ra điều gì đó, nó đứng dậy nhanh chóng bế A Đức lên. A Đức giãy giụa muốn thoát khỏi tay Thái Thái, nó bèn tóm một tay thằng bé nhét ngay vào trong áo mình, đặt bàn tay ấy lên một bên ngực vừa mới hơi nhú lên của mình. Nó nói: “Em sờ đi, em cứ sờ ti bà là sẽ nín mà? Em sờ của chị có được không?”
Khoảnh khắc bầu ti nhỏ được nhét vào tay A Đức, thằng bé lập tức nín bặt. Nó không khóc, cũng không vùng vẫy nữa, toàn thân bỗng nhiên lặng hẳn xuống, như thể Thái Thái đang ôm một vầng sáng hiền hòa. A Đức tựa thật lâu trong lòng Thái Thái, không nói năng cũng không động đậy, trong mắt vẫn còn ngân ngấn, nhưng nước mắt không chảy ra nữa. Bàn tay vừa mới nặn bùn đất của nó vẫn còn đang sờ ti, Thái Thái ôm chặt nó như một người mẹ, áp má nó vào mặt mình. Ánh mặt trời giữa trưa chiếu trên đỉnh đầu ôm lấy hai đứa trẻ, chúng dường như đang nằm trong trái tim của thế giới, cả hai đều an toàn.
Thái Thái như thể vừa mới trèo đèo lội suối, thở dốc ngồi trên ghế, trong lòng vẫn ôm A Đức đã ngủ say. Nó rút tay A Đức từ trong áo mình ra, đặt lên người thằng bé một cách nguyên vẹn. Vừa mới ngồi xuống thì cửa sân mở ra từ bên ngoài, bà Bạch và con dấu lần lượt xuất hiện trước cổng. Hai người đàn bà ngac nhiên nhìn hai đứa trẻ dưới gốc cây.
Từ đó trở đi, A Đức trở nên thân thiết với Thái Thái, cứ một chốc không thấy con bé là lại đi tìm khắp sân: “Chị đâu? Chị đâu?” Thái Thái lần đầu tiên thấy có người cần mình, ngoài mặt tỏ ra chán ghét nhưng thực chất cực kỳ đắc ý, ra ra vào vào đều trả lời thằng bé, để tỏ ra rằng ở trong cái nhà này, lần đầu tiên cũng có người cần đến nó. Những lúc hai người phụ nữ đều vắng mặt, nó sẽ dắt A Đức ra khoảng sân một sào ba thước để nặn người đất, bắt bướm, hái hoa bìm bìm dán lên trán thằng bé. A Đức thích quá, thành ra có phần xa lánh bà Bạch. Bà Bạch thấy A Đức tự nhiên được Thái Thái cưng chiều, cứ như là có trách nhiệm gì với nó, trong lòng liền cảm thấy áy náy. Huống hồ bà cảm thấy con dâu xưa nay cũng chẳng yêu thương gì Thái Thái, bản thân đương nhiên cũng chưa hề, nên giờ đây cảm giác như tất cả mọi người đều đang mắc nợ con bé vậy. Bà liền bắt đầu chủ động thân thiện hơn với Thái Thái, luộc ngô thì cho Thái Thái một bắp, nướng khoai lang cũng cho con bé một củ, thậm chí còn cho con bé mấy đồng tiền tiêu vặt ngay trước mặt con dâu. Lúc Thái Thái nhận tiền và đồ ăn không bao giờ nhìn bà, chỉ hết sức chun mũi khiến cho khuôn mặt nhô cao lên và hai mắt nheo lại, dường như làm vậy thì người khác sẽ không thấy ánh mắt của nó nữa. Nó chẳng từ chối bất cứ thứ gì bà Bạch cho, như thể nó là một thùng thư đặt ở ven đường, ai cũng có thể nhét thư từ vào trong đó.
Con dâu thấy vậy, khuôn mặt càng đanh lại. Cô ta vốn đã tức giận sẵn, từ khi Thái Thái làm Vĩnh Thái tức giận bỏ đi, trừ dịp tết nhất, người chồng thứ hai của cô ta gần như không về nhà nữa. Cô ta khó khăn lắm mới thoát khỏi sự hung bạo của chồng trước, trốn được đến đây, ai ngờ lại rơi vào hang cọp, lỡ tay một cái liền không khác gì goá phụ. Cô ta nghi ngờ không biết có phải Vĩnh Thái ở bên ngoài đã cặp kè với người phụ nữ khác rồi không, nghe nói đàn ông cứ quanh năm đi làm thuê bên ngoài kiểu gì cũng sẽ kiếm một người phụ nữ ở chung, gọi là sống thử, tuy không kết hôn nhưng chẳng khác gì vợ chồng. Cô ta từ sáng đến tối bị bỏ rơi ở đây, cả người như mọc đầy cỏ dại. Nhưng dù có ý định ly hôn lần nữa thì của nợ ăn bám Thái Thái nhất định vẫn sẽ tiếp tục bám lấy cô ta, có phải chạy chân đất hai mươi dặm đường núi nó cũng theo được, dù sao thì nó cũng thành thục lắm. Đèo bòng thêm một của nợ, cô ta trở nên mất giá quá chừng. Một con bé mười ba mười bốn tuổi, chẳng thổi cho lớn ngay được, chẳng gả chồng được, cũng chẳng thể đẩy ra ngoài xã hội kiếm tiền, nếu có thả ra chắc cũng chỉ đi bán dâm được mà thôi, muốn đi học thì lại không có tiền cho nó đi, huống hồ đến bản thân cô ta còn khó khăn. Lúc này lại thấy Thái Thái bỗng nhiên làm phản, cách một đêm đã đứng sang hàng ngũ quân địch. Cô ta định trừng phạt nó, bèn càng tỏ ra lạnh nhạt với nó hơn, ra vào đều coi nó như không khí, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Thái Thái đương nhiên cảm nhận được điều đó, để trả đũa mẹ ruột, nó càng ra sức lấy lòng bà già và thằng bé ngớ ngẩn. Nó ân cần giúp bà Bạch làm việc, bận rộn tíu tít. Chỉ có ở chỗ không người, nó mới một mình cười quái dị và đau đớn, như thể một người đi đêm dưới trời tuyết lớn.
Bà Bạch rất hài lòng với những gì Thái Thái thể hiện, để thưởng cho con bé, bà còn dẫn nó và A Đức cùng đi cho cá nheo ăn. Hoàng hôn chiều hôm ấy, mặt trời đỏ như máu tỏa sáng trên khắp dãy núi Lữ Lương, trên mình cá nheo cũng lấp lánh ánh mặt trời. Thái Thái vừa nhìn bà Bạch cho cá ăn vừa hỏi: “Những thứ này bà còn không nỡ ăn, sao lại đem toàn đồ ăn để dành đi cho cá?” Bà Bạch nhìn đàn cá chen nhau bơi về phía mình nói: “Bà cũng chẳng biết nữa, nhưng mà bà cứ thấy thương chúng nó. Từ khi đến thôn Thủy Noãn chúng nó toàn phải sống dưới hố phân. Cả đời bà chưa từng ra khỏi thôn Thủy Noãn, chưa được ngồi ô tô tàu hỏa bao giờ, không biết ngoài kia thế nào, bà liền nghĩ, nếu chúng nó có thể sống trong ao lớn sạch sẽ ở chỗ khác thì tốt biết bao”
Lúc bà Bạch và con dâu ra đồng, Thái Thái dẫn A Đức chạy chơi khắp núi, chạy một vòng lại đến nghĩa địa của thôn Thủy Noãn. Người trong thôn đứng ở đầu núi bên này là có thể trông thấy hai cái bóng như linh hồn đu đưa ở nghĩa địa đối diện, nhưng chẳng ai lấy làm lạ, còn có thể là ai nữa? Chắc chắn là thằng ngốc A Đức. Nhưng mà giờ thế lực của nó lớn hơn rồi, phía sau còn thêm con điên Thái Thái nữa. Con ranh ấy thật đáng sợ, mới tí tuổi đầu mà cứ thấy đàn ông là sáp lại gần. Đàn ông chép miệng, hai mắt sáng rực như thể vừa bị bầu ngực nhỏ của Thái Thái chạm vào.
Thái Thái và A Đức phát minh ra một trò chơi ở nghĩa địa. Hai đứa tìm được một hố đất bỏ không, cũng không biết vì sao cái hố này lại bỏ không nữa, chỉ còn lại một cái hố hình chữ nhật xơ xác, vừa đủ một người nằm vào trong. A Đức nằm vào trước, nó nhắm mắt nằm một lúc, bỗng nhiên mở mắt nói: “Em thấy mẹ em rồi, mẹ ở ngay dưới này, gần em lắm. Nó lật người dậy bắt đầu dùng hai tay cào đất, dường như nóng lòng muốn đào mẹ ra, nhưng mãi không thấy nên càng sốt ruột, hai chân cũng bắt đầu đào, trông như một con lợn rừng đang hết sức dùng tứ chi cào đất, lại như đang bị bóng đè. Dần dần, khi cơn bóng đè đi qua, chỉ còn lại thân xác của A Đức nằm dưới đáy hố. Nó không động đậy nữa, chỉ lặng lẽ mở mắt nhìn bầu trời trên đỉnh đầu. Mắt nó như được thanh lọc, thuần khiết, an yên, dường như chứa đựng cả bầu trời xanh. Khoảnh khắc ấy, thằng ngốc A Đức trông như thánh đồ trên trời, toàn thân toát ra vẻ đẹp tĩnh tại, khiến Thái Thái ngồi bên cạnh cũng phải nhìn đến ngơ ngẩn.
Sau đó, Thái Thái kéo A Đức lên rồi tự mình nhảy xuống, nằm dưới đáy hố. Nằm một lúc, nó bỗng nhiên gọi A Đức: “A Đức, hay là em chôn chị ở đây đi, chị cảm thấy sống chẳng có ý nghĩa gì cả. A Đức ngẩn người đứng nhìn Thái Thái, con bé nằm ở dưới bỗng nhiên rơi nước mắt: “Em cứ chôn chị thật đi, chị muốn họ phải hối hận. Chị có mẹ ruột mà còn chẳng bằng em, mẹ em dù đã chết nhưng vẫn yêu thương em, nhưng chẳng ai yêu thương chị hết, ngay cả mẹ cũng không yêu chị. Chị chỉ mong có thể tráo đổi với em, em nói xem, nếu chị chết rồi, liệu bà ấy có khóc không? Chị sống là của nợ của người khác, tất cả mọi người đều chỉ mong chị chết đi. Nhưng chị chết rồi sẽ chẳng bao giờ quay lại được nữa. Mẹ em cũng không ở dưới đó đâu, A Đức, chị toàn lừa em đấy thôi. Người ta chôn xuống đất rồi sẽ thối rữa ra, sau cùng chỉ còn lại một nắm xương. Dưới đất chẳng có Địa Vương gì hết, cũng chẳng có mười tầng thế giới.
Người tốt không lên thiên đường, người xấu cũng không xuống địa ngục, con người chẳng biết đi đâu, chết rồi cũng chỉ còn một nắm xương”
A Đức sắc mặt trắng bệch nhìn Thái Thái, sững sờ giây lát rồi đột nhiên gào khóc nhảy xuống, đập ngay vào người nó. Thằng bé vừa điên cuồng đào đất vừa khóc thét: “Chị lừa em! Chị lừa em! Mẹ em ở ngay dưới này, em có thể nhìn thấy mẹ mà!” Ngón tay nó bắt đầu chảy máu, nhưng nó mặc kệ, vẫn tiếp tục đào, muốn đào được mẹ ra mới thôi. Thái Thái hoang mang bò dậy, ôm lấy A Đức, thằng bé giằng ra, tiếp tục đào. Thái Thái sợ quá, lại ôm chặt nó từ phía sau, thở hổn hển nói: “Chị lừa em đấy A Đức, mẹ em ở ngay dưới đó thôi. Dưới đó có rất nhiều rất nhiều người đang đợi chúng ta, chúng ta không thấy họ, nhưng họ đều có thể thấy chúng ta. Dưới đất thực sự có mười tầng thế giới, mỗi thế giới đều có một vị Địa Vương cai quản họ, tất cả người chết đều sẽ đi đến đó, tất cả mọi người sau khi chết đều sẽ gặp lại nhau, em nhất định sẽ gặp được mẹ em thôi.
Cuối cùng A Đức cũng dừng những động tác điên cuồng. Ngón tay rướm máu, nó bắt đầu khóc òa lên. Thái Thái cũng thút thít, bèn ôm thằng bé càng chặt hơn. Thằng bé ngoan ngoãn cho Thái Thái tựa cằm lên đầu, toàn thân dựa vào lòng nó. Thái Thái túm một tay A Đức, sau đó bàn tay ấy thành thạo luồn vào trong áo, đặt lên bầu ngực nó. Hai đứa đều không phát ra tiếng động nào, cứ thế lặng lẽ ôm nhau dưới hố. Trên đầu chúng là mảnh trời vuông vắn, nhẹ nhàng êm ái, xanh ngát như pha lê.