Muối - Sự Hồi Sinh Nơi Sâu Thẳm Vụn Vỡ

Lượt đọc: 194 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
03

❊ ❊ ❊

Ông ta ngượng ngùng khom lưng nhặt hai đôi đũa trên bàn, dường như không muốn để cô nhìn thấy. Vu Quốc Cầm nhìn chằm chằm vào hai đôi đũa, bỗng nhiên hiểu ra, nếu cô có thể cùng ăn cơm tối thì thực ra ông ta sẽ rất vui. Nhưng hôm nay cô lại khiến ông ta thất vọng rồi, bởi lẽ cô đã chuẩn bị trước khi tới, đến cơ hội cùng ăn cơm cũng không chịu cho ông ta. Một tay ông ta cầm cặp kính, tay kia cầm đũa, như một đứa trẻ đang cầm hai món đồ chơi thân thiết nhất. Ông ta co người trên ghế sofa, bỗng nhiên trông thật mỏng manh, giống như một tờ giấy dán ở trên đó. Cô chợt sinh lòng thương cảm, còn cả một cảm giác đắc thắng khó tả. Mặc dù chỉ là một chút rất nhỏ, nhưng chỉ chút ít đó thôi đã đủ khiến cô thoải mái trong lòng, cùng lúc đó lại đột nhiên cảm thấy giữa hai người đang im ắng đến thê lương. Xung quanh trở nên yên tĩnh, hai người một ngồi một đứng, lặng lẽ nhìn nhau trong ánh chiều tà. Sau đó, cô bước qua, ngồi lên chiếc ghế sofa đối diện, rộng lượng nói với ông ta: “Con ăn rồi nhưng cũng có thể ăn cùng với thầy thêm một chút”

Ánh sáng trong nhà đã tối dần, còn chưa kịp bật đèn, hai người cứ ngồi đối diện nhìn nhau, dần cảm thấy khuôn mặt đối phương trở nên mơ hồ. Cô chỉ mong ông ta đừng bật đèn, cô thích ánh sáng hoàng hôn, ráng chiều đem đến cho cô cảm giác hỗn loạn của không gian và thời gian, hoang vu, trống rỗng, nhưng an toàn. Ở trong ráng chiều, cô có thể tự nhiên thoải mái, một mình vui vẻ.

Ông ta nhất định đòi gắp thức ăn vào bát cho cô, nói: “Con ăn đi. Trong lòng cô cười thầm, biết ông ta đang trừng phạt cô, phạt cô dám ăn cơm tối trước rồi mới đến. Chút bướng bỉnh đó khiến ông ta trong buổi tối hôm nay càng trở nên yếu mềm và đáng thương hơn. Cô nghĩ, ông ta sống một mình suốt bao năm qua, quả thực đến một cơ hội để bướng bỉnh cũng chẳng có. Lên bục giảng là thầy giáo, xuống bục giảng vẫn là thầy giáo, ông ta chỉ được người ta tôn thờ trên cao, không có ai cho ông ta chút cơ hội nào để tỏ ra bướng bỉnh, đến mơ thôi cũng đừng hòng. Lúc này, trước mặt cô, ông ta bỗng nhiên biến thành một đứa trẻ mặt đầy nếp nhăn, mắt đeo kính lão, cảm giác ấy khiến cô vừa thương cảm vừa có phần chán ghét.

Để bù đắp, cô còn uống với ông ta hai chén rượu. Trên núi Lữ Lương không có hoa quả gì, chỉ có hai loại cây chịu hạn tốt là táo đỏ và hắc mai biển, đến mùa thu nhà nào nhà nấy đều sẽ đem táo đỏ không ăn hết ra ngâm rượu, màu rượu đỏ như máu, hương táo thơm sực nức. Đến Tết, phụ nữ vừa ăn hạt dưa vừa nhắm chơi cũng phải hết một hai cân rượu, uống như uống nước lã. Sau hai chén rượu, lớp vỏ cứng nhất bên ngoài bắt đầu tách ra, hai người đều tỏ ra thoải mái tùy tiện hơn và cảm thấy buồn ngủ sau khi ăn uống thỏa thuê. Trong nhà vẫn chưa bật đèn, họ để mặc cho trời tối hẳn xuống, mặc cho bóng tối bao trùm đến nơi sâu thẳm nhất, không có bóng người, chỉ còn lại hai bọn họ mà thôi. Lúc ban đầu, hai người còn cẩn thận do thám đối phương, giống như hai con ốc sên thò đầu xúc giác ra ngoài. Dần dần, dần dần, hai con ốc sên cô đơn mượn rượu từ từ bò ra khỏi vỏ.

Ông ta hỏi cô: “Trên núi Lữ Lương nhà con có món gì là ngon nhất?” Ông ta dường như đang cố tìm chuyện để nói. Cô nói: “Bánh rán”

Lúc còn nhỏ, ngay cả trong giấc mơ cô cũng thường xuyên mơ thấy bánh rán. Trên núi Lữ Lương, mỗi khi Tết đến món ăn ngon nhất chính là bánh rán. Đàn ông trên núi Lữ Lương có một câu dân ca chuyên hát cho phụ nữ nghe: “Bánh rán và “chỗ ấy” của phụ nữ là hai thứ ngon nhất trên đời. Đủ thấy người trên núi đều rất khát khao thực sắc. Còn có câu dân ca rằng “Chết là tốt, chết là tốt, vừa được ăn bánh bao vừa được ăn bánh rán”. Trong thôn nếu có người già qua đời, trừ con cái khóc hờ ra, những người khác đều chẳng lấy làm buồn, tụ tập lại lo ma chay thực ra chỉ là vì ăn chực bánh rán. Ai nấy khoanh tay hau háu chờ đợi bánh rán ra khỏi chảo, trước mặt gia chủ có đám cũng không hề che giấu ánh mắt và tâm trạng chờ đợi ăn bánh rán. Trên núi còn có thợ chuyên làm bánh, những lúc ma chay cưới hỏi đều được mời đến lo cỗ bàn, trong thôn địa vị của những người này rất cao. Thực ra thợ bánh đến giúp việc không hề được trả thù lao, chỉ đến sau khi xong việc gia chủ mới tặng cho mười cái bánh rán, nhưng ở trên núi đây đã là mức đãi ngộ rất khá rồi. Sau khi bột bánh được hấp chín, thợ bánh mặc áo hở hai cánh tay bắt đầu lâm trận, hai tay nhấc khối bột chín đập mạnh lên bàn, gọi là đập bột, bột bánh mà không đập thì không ngon. Lúc đập bột tiếng vang rất to, xung quanh mười dặm đều nghe thấy rõ ràng, may mà bàn đập bột đều làm bằng gỗ táo, dày đến ba tấc, dài bằng chiều cao của người, trông cực kỳ giống cỗ quan tài. Sau khi xong việc, thợ bánh cầm theo mười cái bánh của mình, đeo bàn đập bột như quan tài lên rời đi, tiếp tục sang nhà tiếp theo.

Nghe đến đây, Liêu Thu Lương cười ha hả, như thể bằng lòng để bản thân mình trượt về phía một đứa trẻ. Cô nhìn ông ta cười có phần an ủi, đồng thời lại có chút căm ghét không sao kiềm chế được. Liêu Thu Lương bảo cô ăn thức ăn, ông ta lại rót một chén rượu, nâng lên chạm vào không trung rồi uống cạn.

Cô hỏi: “Thầy Liêu, vì sao mỗi lần uống rượu thầy đều chạm ly vào không khí?”

Liêu Thu Lương cười nói: “Từ sau khi về hưu, hằng ngày ngoại trừ lúc xem sách và viết lách ra, thú vui duy nhất của thầy là một mình uống vài chén rượu vào buổi chiều tối. Nhưng thầy luôn cảm thấy uống một mình không bằng hai người tri âm cùng uống, cho nên khi uống thầy cứ giả vờ như trước mặt đang có người ngồi uống cùng. Lâu rồi thành quen. Đúng là già rồi, lúc uống rượu một mình thầy sẽ ngồi đây tùy ý chọn một chuyện trong quá khứ ra tự ôn lại một lượt trong đầu, như là chiếu phim ấy, có lúc cứ nghĩ mãi nghĩ mãi rồi thầy lại cười một mình, lại còn tự nói chuyện nữa. Thầy rất hay ngồi đây tự chiếu phim cho mình xem, là thứ phim chỉ có thể xem một mình”

Vu Quốc Cầm hơi thương cảm, cô đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn ông ta hỏi: “Thầy Liêu, một mình thầy bao nhiêu năm qua không cảm thấy cô đơn ư?”

Liêu Thu Lương nhìn chiếc ghế sofa bên cạnh, nói: “Vợ thầy đã mất mười mấy năm rồi, nhưng đến giờ thầy vẫn thấy bà ấy thường hay ngồi trên chiếc ghế sofa này, giống hệt như hồi bà ấy còn sống”

Vu Quốc Cầm cũng nhìn về phía chiếc ghế đó. Chẳng có ai. Cô bất giác run lên.

Liêu Thu Lương chậm rãi hút một điếu thuốc, nói: “Con à, cô đơn là trạng thái bình thường bản chất nhất của con người, không thể nào thay đổi được đâu. Con gái thầy chưa đầy hai mươi tuổi đã rời xa thầy ra nước ngoài, bây giờ nó đã là giảng viên của Viện Công nghệ Massachusetts rồi. Trước khi ra nước ngoài, thầy nói với nó, con phải rời xa bố từ sớm vào, nếu không có một ngày bố đột nhiên rời xa con, con ở trên thế giới này sẽ càng cô đơn. Nhưng mà trong vũ trụ này, tất cả những thứ hữu hình có khi mới là những thứ hư vô nhất, nhà Phật chẳng phải đã nói đó sao, Chiếu kiến ngũ uẩn giai không . Còn những thứ hư không nhất có lẽ chính là bản chất của thế giới. Cho nên, con à, ở đời đừng nên quá sợ hãi cô đơn. “

Vu Quốc Cầm lặng lẽ thu mình bất động trong bóng tối, hai người đều cứ ngồi im mãi.

Lần sau khi đến nhà Liêu Thu Lương, Vu Quốc Cầm không dám ăn cơm trước nữa. Cô biết Liêu Thu Lương chắc chắn đang đợi mình, quan trọng hơn là, cô đã biết, ông ta cần cô cùng ăn cơm. Lần này, khi hai người ăn cơm, Liêu Thu Lương giống như một bậc tiền bối hiền từ hỏi cô: “Con à, người nhà con đều khỏe cả chứ?”

Vu Quốc Cầm im lặng hồi lâu, thần sắc có phần cổ quái, trong khoảnh khắc cô như đã hạ quyết tâm, ngẩng đầu nhìn ông ta, nói: “Thầy có biết thế nào là ngựa kéo phụ không? Đó là một lối sống cổ xưa của dân trên núi. Vì sao lại gọi là ngựa kéo phụ? Vì giống như một con ngựa ấy, mặc dù đã kéo gọng xe chính rồi, nhưng vẫn có thể kéo phụ thêm, thực ra cũng là một dạng làm thêm.

Ở sâu trong núi Lữ Lương, có rất nhiều người phụ nữ đều dựa vào cái nghề này để nuôi sống gia đình. Phụ nữ trên núi chỉ cần lấy chồng xong là có thể đội một chiếc mũ màu xanh lam, che hết tóc lại, vừa tránh cho đầu tóc nhanh bẩn, đỡ phải gội nhiều, vừa là một kiểu đánh dấu, ra hiệu rằng cô ta có thể làm ngựa kéo phụ. Như thế thì những người đàn ông khác mới được mò đến, giống như trước cửa kỹ viện đều treo đèn lồng đỏ mời khách vậy. Nếu trong nhà có một người phụ nữ làm ‘ngựa kéo phụ, cho dù người đàn ông chẳng làm gì, cả nhà về cơ bản vẫn sống được. Ban ngày anh ta chỉ việc khoanh hai tay đứng ven đường tán phét, đếm ô tô qua lại trên đường, nhìn thấy ô tô đi đến thì ra sức xua gà xua chó nhà mình ra đuổi, để chúng đâm vào xe rồi ăn vạ. Ô tô cứ đè chết một con gà hay một con chó là có thể đòi được chủ xe mấy trăm tệ, coi như đủ tiền tiêu hai tháng. Buổi tối anh ta dắt dây, dẫn khách cho vợ mình. Khách có cả người trong thôn lẫn người ngoài thôn, còn có cả những người từ dưới huyện chạy lên nếm thử của lạ, rồi thợ mỏ ở sâu trong núi, nhận tiền công sau đó định kỳ đến đây giải quyết nhu cầu sinh lý cho hạ hỏa. Đàn ông trong thôn cũng chia thành hai kiểu độc thân và đã có vợ, đừng nói độc thân, cho dù là đã có vợ cũng có thể đường hoàng đến rồi đi. Vợ ngủ trên giường lò ở nhà tuyệt đối không nói chồng lấy một chữ, họ hoàn toàn chẳng để bụng chuyện này, anh thích ngủ với ai thì ngủ. Cánh đàn ông đương nhiên cũng chẳng sợ vợ, ngược lại còn nhiếc móc vợ mình, có giỏi thì cô cũng làm ngựa kéo phụ đi, xem nhà người ta một năm ‘kéo phụ được bao nhiêu lần, giỏi giang biết bao! Cho nên trong mắt người trên núi, làm ‘ngựa kéo phụ tuyệt đối không phải chuyện gì mất mặt, ngược lại, những người phụ nữ có thể trở thành ngựa kéo phụ địa vị rất cao, như là lao động chính trong nhà vậy, chồng và bố mẹ chồng đều phải kính trọng cô ta vài phần.”

Trong nhà không bật đèn, hai người cũng không có ý định bật đèn lên. Cô không nhìn rõ vẻ mặt Liêu Thu Lương, chỉ cảm thấy ánh mắt của ông ta sáng rực trong bóng tối.

Cô tiếp tục nói: “Phụ nữ trên núi càng làm ngựa kéo nhiều thì địa vị càng cao, bởi lẽ ‘kéo được càng nhiều chứng tỏ cô ta càng xinh đẹp, giỏi giang, thể lực tốt, kỹ thuật giường chiếu cũng rất cao, những người phụ nữ khác khó mà so bì được. Phụ nữ trên núi lấy chồng rồi đều chỉ mong được làm công việc này, vì quanh năm làm ruộng kiếm ăn cũng chẳng được mấy sọt khoai tây và du mạch. Còn nếu làm ngựa kéo, trước khi đàn ông rời đi có tiền sẽ để lại tiền, thực sự không có đồng nào thì cũng phải để lại nửa túi bột mỳ, gạo, cải thảo, khoai tây. Huống hồ công việc này thao tác đơn giản, hàm lượng kỹ thuật có hạn, cứ nằm ra giường là xong, đa số phụ nữ đều làm được. Chị em thích nhất vẫn là mấy anh thợ mỏ. Họ đa phần đều là người từ nơi khác đến, quanh năm không có phụ nữ, những người phụ nữ làm ‘ngựa kéo phụ trên núi giúp những công nhân đi làm xa này giải quyết một vấn đề rất lớn. Cho nên công nhân đi tìm phụ nữ đều rất chịu chi, nhất là những người có quan hệ nghiệp vụ lâu dài lại càng tình cảm, thấy nhà cô ta có việc gì cần là xắn tay lên giúp ngay, thậm chí còn cùng chồng con cô ta ăn cơm ngay dưới một mái nhà, hoàn toàn chẳng coi mình là người ngoài. Những lúc làm nông bận rộn, họ còn chủ động ra ruộng nhà người phụ nữ đó giúp việc. Thường phải có khoảng chục người đàn ông không hẹn mà cùng nhau ra một cánh đồng làm việc, vừa làm vừa chào hỏi lẫn nhau. Mấy mẫu du mạch gặt xong hết, người phụ nữ còn chẳng biết là ai đã làm giúp cho mình.

Nghe đến đây, Liêu Thu Lương mỉm cười, nhẹ nhàng “” một tiếng khác lạ. Cô dừng lại, nhìn ông ta. Ông ta dùng tay vuốt tóc ra sau, do dự mấy giây, sau đó lại ngẩng đầu lên, vừa e dè vừa sốt ruột nhìn cô: “Rồi sao nữa?”

Cô hơi chột dạ, nhưng vẫn tiếp tục nói: “Trên núi mọi người đều ở nhà hang, giường lò trong nhà rất dài, mười mấy người lăn lộn trên đấy cũng đủ, tất cả già trẻ gái trai trong nhà đều ngủ cùng nhau trên đó. Buổi tối khi người phụ nữ làm ngựa kéo, chồng và con cô ta cũng chẳng tránh mặt. Muốn ngủ thế nào thì ngủ, người nhà và khách đều ngủ trên cùng một chiếc giường lò. Đầu này mây mưa rền rĩ, kêu cha gọi mẹ muốn sập cả giường, đầu kia mấy đứa con vẫn ngủ say như chết, chồng mình còn ngáy o o từ bao giờ. Con gái lớn mười bảy mười tám tuổi cũng cứ thế ngủ cạnh mẹ hằng đêm, nghe mẹ rên eo éo, chưa cần lấy chồng đã nằm lòng những chuyện này rồi. Lấy chồng xong là có thể giống mẹ, đội mũ lên rồi bắt đầu làm ngựa kéo, cho nên truyền thống ngựa kéo phụ trên núi Lữ Lương cứ thế truyền từ đời này sang đời khác. Phụ nữ dùng tiền kiếm được từ nghề này lo cho con ăn học, hiếu kính bố mẹ chồng, mua quần áo mới, mua rượu cho chồng, nuôi sống cả một đại gia đình. Cho nên người phụ nữ làm ngựa kéo phụ chẳng những được đàn ông tôn trọng, mà còn được cả phụ nữ khác tôn trọng, có địa vị tương đối cao.”

Nói đến đây, cô bỗng nhiên dừng lại, dùng ánh mắt gần như thách thức nhìn thẳng vào Liêu Thu Lương. Ông ta và cô nhìn nhau mấy giây, bỗng nhiên đưa ánh mắt ra chỗ khác. Nhưng vừa rồi ánh sáng trong mắt ông ta vẫn còn giống như tàn lửa thiêu đốt cô, khiến trong lòng cô vừa sợ vừa cười lạnh. Cô nghiêng đầu sắc bén đuổi theo ánh mắt ông ta: “Thầy thấy những người phụ nữ này... có đáng thương không?” Giọng điệu rất bình tĩnh, nhưng hai người đều có thể nghe ra đằng sau sự bình tĩnh đó là cảm giác rất mong manh dễ vỡ, vỏ bọc bình tĩnh mỏng manh ấy khiến cả hai đều bất giác run lên. Liêu Thu Lương trầm ngâm vài giây, sau đó chậm rãi nói: “Không, thầy rất tôn trọng họ. Những nét văn hóa độc đáo này hình thành là vì chỗ các em quá khép kín, núi cao đường xa, không dễ gì chịu sự ảnh hưởng của bên ngoài, giống như ở trên các mảng lục địa khác nhau có thể bảo tồn một số loài sinh vật riêng. Chỉ cần không ra khỏi ngọn núi, họ sẽ sống rất tốt, trong lòng cũng bình lặng, có tôn nghiêm và giá trị trong một nền văn minh độc đáo. Họ thậm chí đều rất mạnh mẽ”

Vu Quốc Cầm đột nhiên ngắt lời ông ta, giọng cô gấp gáp như là đang vội đi đường, không muốn bỏ lỡ dù chỉ một phút.

Cô đuổi theo ánh mắt của ông ta: “Vậy theo thầy, con gái của họ, những đứa con gái luôn nằm trên cùng một chiếc giường lò với mẹ, nếu sau này chúng lớn lên, một ngày nào đó xuống núi, chúng sẽ ra sao?” Liêu Thu Lương không nói gì, ánh sáng trong mắt ông ta lụi tàn từng chút một, như thể ánh đèn bị mây mù che phủ. Ông ta nhìn cô có phần băn khoăn. Cô ngừng một lát, nhìn xung quanh, như là muốn xem có còn ai khác nữa không, sau đó nhanh chóng, dứt khoát, mạnh mẽ nói tiếp, dường như sợ nếu bị ông ta ngắt lời cô sẽ không nói tiếp được nữa: “Thầy đoán đúng rồi đấy, mẹ con năm xưa cũng từng làm công việc này. Buổi tối, cả nhà con bảy người cùng ngủ trên một chiếc giường lò. Hơn nữa, con còn là đứa ngủ gần mẹ nhất...” Liêu Thu Lương chỉ ngồi đó, hồi lâu không nói năng gì, thậm chí không động đậy, cô chỉ có thể mượn ánh đèn từ bên ngoài cửa sổ hắt vào nhìn ông ta. Cái bóng của ông ta trông thật yên lành, yếu ớt, còn có chút già nua.

Vu Quốc Cầm đưa mắt nhìn ra bóng đen sâu thẳm ngoài cửa sổ, tiếp tục nói: “Thầy còn muốn nghe tiếp nữa không? Để con kể cho thầy nghe về anh trai con nhé! Con học đại học, trong nhà không cho con lấy một đồng tiền sinh hoạt, lẽ nào anh ta không biết? Thế mà sau khi con đi học, anh ta còn năm lần bảy lượt đòi tiền con, đòi tiền một sinh viên nghèo chẳng có nổi một xu như con, thi thoảng lại đòi con gửi cho anh ta một hai trăm tệ, nói là có việc gấp cần dùng. Lại còn em gái con nữa, trơ mắt nói đợi con về, thầy tưởng nó nhớ con đến thế chắc? Nó chỉ muốn chờ con mua đồ về cho nó thôi. Còn cả chị dâu con, lúc

con đến nhà chị ta, chị ta sẽ thu dọn hết mấy cái kẹo trên bàn cho vào tủ khóa lại ngay trước mặt con, cứ như con là kẻ trộm, đang ăn vụng đồ của nhà họ thì bị chị ta bắt quả tang không bằng. Đây chính là người nhà của con.

Cô như cố tình ngược đãi bản thân, càng nói càng hăng, không thể ngừng dốc bầu tâm sự với Liêu Thu Lương. Nói mãi nói mãi, sau cùng cô gần như phát điên, có lẽ bởi vì bình thường chuyện gì cũng giấu trong lòng sợ người khác phát hiện ra, thậm chí cứ tưởng sẽ mãi mãi không bao giờ tiết lộ. Không ngờ, hôm nay cô lại tự tay đào bới tất cả lên.

Cô đem từng người thân của mình trên núi Lữ Lương đào xới lên rồi quăng xuống đất. Sau cùng, rốt cuộc cô không nói tiếp nữa, ngồi ở đó tê dại và mệt mỏi, nhìn những mảnh vỡ của người thân vương vãi khắp nơi.

Nhưng cô phải thừa nhận là, lúc này trong cô có một cảm giác giải thoát vừa xa lạ vừa kỳ quái, đó là thứ cảm giác cô chưa từng có bao giờ. Đúng thế, tối nay, cô bằng lòng hy sinh họ, ngoại trừ dốc bầu tâm sự của chính mình, có lẽ cũng là để vị cao tuổi trước mắt có thể có chút gì đó thực sự thông cảm cho cô. Cô buộc phải thừa nhận là mình cần điều đó, chỉ có vậy cô mới có thể đón nhận chút bố thí của ông ta mà không cảm thấy quá đỗi vô sỉ.

Mẹ trở thành đồ tế của cô, cô tận mắt nhìn mẹ mình bị đốt cháy như một nén hương, sau đó hóa thành một làn khói xanh bay vào không trung, chớp mắt liền biến mất. Nước mắt cô chợt rơi xuống, tựa hồ đang thực sự từ biệt mẹ, sao cô có thể không hiểu, sở dĩ cô bán đứng mẹ mình là bởi vì, thực ra cô khát khao muốn vạch ranh giới với người mẹ làm “ngựa kéo phụ” ấy biết bao.

Cảm giác tội lỗi ấy tấn công cô, cô buộc phải đối xử với mình tàn nhẫn hơn, mới có thể giảm bớt cảm giác tội lỗi trong lòng một chút.

Bỗng nhiên, cô cười một cách ngớ ngẩn với chính mình, nói: “Thực ra con có gì mà phải giả vờ kia chứ, con còn có thể giả vờ thành cái gì? Thời buổi này, gái trinh chỉ muốn khắc một dòng chữ lên trán, tôi vẫn còn trinh, vẫn còn trong trắng nhé, cho nên tôi có tư cách đặt nhiều điều kiện với đàn ông hơn. Đàn bà từng ly hôn lại chỉ muốn dán một cái mác lên người, tôi có xe, có nhà, từng kết hôn, đàn ông theo tôi đỡ hai chục năm phấn đấu, đến ở với tôi nhé! Những cô gái ế yêu đương quay quắt mãi mà không lấy được chồng chỉ đành nói, người ta đều giả vờ còn trinh, đã thế tôi giả vờ có kinh nghiệm cho xong! Ai mà chẳng đang giả vờ. Thực ra, con nói thật với thầy nhé, con chỉ muốn giả vờ vô liêm sỉ, bởi vì như thế con sẽ dễ sống hơn. Nhưng mà con không giả vờ được. Hóa ra, đến cả giả vờ vô liêm sỉ cũng là một chuyện khó khăn”

Trong bóng tối, cô nước mắt lưng tròng nhìn Liêu Thu Lương. Hình như rất lâu sau, ông ta bỗng nhiên nói với cô một câu: “Con là một đứa trẻ ngoan. ""

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.