Mưa miền Nam lúc nào cũng lây rây mãi không dứt.
Rặng trúc đào bên cạnh hành lang hoa rụng tơi tả, những cánh hoa màu hồng, màu trắng như tuyết rơi trên mặt hồ, những con cá đỏ rực kéo thành đoàn bơi đến, dùng miệng đón những cánh hoa. Mấy cây trúc nhỏ bị mưa gột rửa bóng lộn, nước mưa như những giọt nước mắt nhỏ từ trên lá trúc xuống hồ. Hoa sen ở cách đó không xa nở một cách hồn nhiên mà già nua, rực rỡ quá, thành ra khiến người ta cứ có cảm giác ẩn chứa sát khí bên trong.
Lý Thiên Tinh ngồi bên hành lang, vẽ những loài cây trong mưa hết lần này đến lần khác. Hắn trừu tượng hóa chúng, rồi trả về nguyên dạng, rồi lại trừu tượng hóa, như thể chúng đã biến thành chính cuộc sống. Vào mùa mưa ít khách, hắn đã ế ẩm mấy ngày nay. Mấy năm trước sau khi mãn hạn tù được thả ra, hắn phát hiện càng khó tìm việc làm hơn, dù có đi tìm thì với tiền sử như thế, hắn biết cũng chẳng có công việc tử tế nào chờ đợi mình. Hôm đó, khi hắn một mình ra bờ hồ đi dạo, trông thấy một người đàn ông què đang vẽ tranh cho khách bên hồ, hắn lập tức nghĩ ra, đây chính là công việc phù hợp với mình, tự do tự tại biết bao, không cần phải nhìn sắc mặt của người khác, không cần phải cầm tay nhau hát như một lũ ngu. Quan trọng hơn, tốt xấu gì cũng có chút liên quan đến việc vẽ vời. Chỉ là bày sạp vẽ tranh bên hồ, cảm giác chẳng khác gì bọn ca sĩ hát rong.
Đã là năm thứ năm hắn rời khỏi Giao Thành. Gần đây, hắn càng ngày càng thường xuyên nhớ lại cuộc sống ở thị xã, nhớ về gian ký túc xá hắn từng ở ngày xưa, nhớ về những lúc hắn một mình ra ngoài đồng vẽ tranh, tất cả các loài thực vật trên cánh đồng ở quê và mùi hương cây cỏ của chúng đều được hắn vẽ lại. Trên thực tế, bao năm nay chúng vẫn luôn ẩn giấu trong tất cả những bức tranh của hắn. Hắn lại nhớ đến căn phòng chứa nồi hơi vào mùa đông năm đó, trong ánh lửa đỏ như máu, hai người vừa gặp nhau liền làm tình bạt mạng. Khi đó, hắn cảm thấy có thể vứt bỏ cả tính mạng, giống như một đống than vứt vào lò lửa hừng hực, cho đến khi cháy thành một vũng máu tươi.
Nhưng càng nhớ lại nhiều, hắn lại càng không dám về.
Người phụ nữ giữ cửa hàng nhỏ vẫn thi thoảng lại gửi tiền, gửi quần áo cho hắn, chỉ là không còn gửi loại áo len đan hình quả trám nữa. Chị ta nói, lỗi thời rồi, bây giờ còn ai mặc kiểu áo len đan tay như thế nữa đâu. Càng như vậy, hắn lại càng không dám gọi điện cho chị ta.
Trời tối dần, trúc đào và hoa sen lại biến thành những cái bóng dữ dằn, hắn không kìm được nhớ về người phụ nữ đã biến mất ở ven hồ. Bao lâu nay hắn vẫn luôn không muốn nói với chính mình, người phụ nữ đó nhất định vẫn còn ở dưới hồ. Có lẽ xác cô ta đã bị đàn cá đỏ rực kia rỉa sạch từ lâu, chỉ còn một bộ xương trắng nằm dưới đáy hồ làm bạn với mấy củ sen mà thôi.
Ngoại trừ hắn ra, hoàn toàn chẳng có ai biết cô ta từng đến đây rồi biến mất tại chính nơi này. Hắn vẫn luôn bảo quản giùm cô ta bức tranh chân dung, tựa hồ làm như vậy hắn mới có thể thay cô ta tiếp tục sống mãi.
Trong lòng lại dâng lên nỗi sợ, hắn bắt đầu đội mưa đi về. Mưa suốt mấy ngày liền, căn nhà cũ nơi hắn ở đã bị dột vài chỗ, hắn bèn đặt mấy thứ to nhỏ để hứng nước mưa. Những món đồ gốm cao thấp khác nhau bày ở đó, như thể vừa mới mọc lên từ sàn nhà, trông tròn trịa đáng yêu. Hai cái bình thủy tinh thì cao gầy sắc bén, còn có một cái cốc inox tỏa ra mùi tanh chỉ có ở kim loại. Hoa văn của thủy tinh, kim loại và đồ gốm mọc đầy dưới đất, chốc chốc lại có giọt nước mưa nhỏ xuống, như những thanh âm vọng qua vọng lại đầy ướt át trong nhà. Hắn móc chìa khóa mở cửa, vừa đẩy cửa bước vào, chợt thấy một bóng người xuất hiện sau lưng. Hắn giật mình nhìn kỹ, hóa ra lại là cô gái trẻ mới đến đây mấy ngày trước.
Cô ta đứng trước cửa, mái tóc ướt sũng dính vào mặt, nhưng không dám lại gần, chỉ như một linh hồn đứng nhìn hắn từ xa. Khoảnh khắc nhìn rõ cô ta là ai, hắn gần như phát cáu, cộc cằn nói: “Sao lại là cô?” Cô gái khẽ nói: “Em chỉ muốn đến thăm anh thôi. Hắn thở dài, đấu tranh tư tưởng vài phút, cuối cùng vẫn nhường lối cho cô ta vào. Mấy thứ chai lọ dưới sàn nhà đã sắp đầy nước mưa, phản chiếu ánh đèn bên trong, mỗi chiếc bình gốm, chai lọ trông đều như ngâm ánh đèn trong đó, vậy mà cũng được mùa bội thu.
Lý Thiên Tinh vứt đồ đạc trong tay xuống, nói với cô gái một cách chán ghét: “Sao cô lại đến nữa làm gì?” Hắn không muốn che giấu bất kỳ cảm xúc nào của mình nữa. Cô gái dường như biết lỗi, không dám ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ nói: “Em tan làm đi qua đây, nghĩ nhà anh chắc chắn lại bừa bộn rồi, nên mới qua đây giúp anh dọn dẹp. Hắn nghe mà trong lòng thoáng buồn, lại cảm thấy chưa hết bực, liền đưa cho cô ta một cái khăn rồi nói: “Mau lau khô đầu tóc đi, cô không sợ cảm à?” Cô gái đón lấy chiếc khăn như được đặc xá, nhanh chóng lau tóc rồi vội vàng bắt tay vào dọn dẹp. Cô ta đổ hết nước trong các chai lọ của hắn đi, rồi lại cắm một bông hoa sen chắc vừa hái bên hồ vào trong một chiếc bình gốm. Bông hoa trong bình bỗng nhiên trở thành một công trình kiến trúc bên trong ngôi nhà này, khiến ngôi nhà cũ kỹ bốc mùi ẩm mốc sáng sủa hẳn lên.
Dù sao cô ta cũng đã thấy trong nhà bừa bộn thế nào rồi, như thể con người đã lộ hết bản chất thì chẳng còn gì phải sợ nữa. Nhìn cô ta ra vào dọn dẹp và giặt quần áo, hắn phát hiện mình chẳng còn căng thẳng như lần trước, thậm chí áy náy cũng không. Cảm giác ấy bỗng khiến hắn sợ, tựa như chứng kiến mình tự tay thả từ trong bình ra một con yêu quái. Hắn quyết định tối nay không thể giữ cô ta lại được nữa. Hắn nói: “Rốt cuộc vì sao cô đến tìm tôi?”
“Em cảm thấy anh cần em.”
“Sao cô lại nghĩ rằng tôi cần cô.
“Em cảm thấy thương anh. Anh xem nhà anh chẳng dọn, chỗ anh ở bừa bãi thế này. Căn nhà lại còn cũ nữa... "
Câu nói cuối cùng chẳng khác nào lột nốt lớp quần áo cuối cùng trên người hắn, hắn đỏ mặt tía tai, lại cáu nhặng lên: “Ai khiến cô đến? Tôi cần gì cô dọn nhà cho tôi, nếu cần thì tự tôi đã dọn, tự tôi biết dọn. Cô ta cúi đầu đứng một lúc, như đứa trẻ vừa bị phạt, bỗng nhiên lại ngẩng đầu than thở với hắn: “Từ lần đầu tiên gặp anh, em đã cảm thấy rất thương anh rồi, cứ muốn làm chút gì đó cho anh. Chắc anh cũng chưa ăn cơm phải không, để em vào bếp nấu cơm cho anh”
Hắn không có cách nào đuổi cô ta đi được. Đã lâu lắm rồi không cùng ăn tối ở nhà với một người phụ nữ nào, hắn ngồi đó ngửi mùi cơm canh, chỉ thấy đêm nay xa lạ đến đáng sợ, trông có vẻ bình yên, nhưng sâu trong đó lại bao bọc một sự quái dị. Không ngờ cô ta nấu ăn rất ngon, hắn lại càng sợ, cảm thấy có một âm mưu đang mon men đi về phía hắn. Ăn cơm xong, hắn nghiến răng nói với cô ta: “Về sau cô thực sự đừng có đến tìm tôi nữa, thật đấy. Cô cũng thấy rồi, tôi chẳng có gì cho cô cả, thậm chí tôi còn chẳng có một công việc tử tế, thuê căn nhà nát thế này, tôi chỉ là dân vô công rồi nghề trong cái thành phố này thôi. Ở bên cạnh tôi chẳng được gì đâu, từ nay về sau cô đừng đến nữa”
Cô gái đột nhiên rớt nước mắt, ngẩng đầu nhìn hắn, khuôn mặt buồn bã đến lạ: “Thực ra em biết cả, em đã sớm nhìn ra là anh rất khó khăn rồi, cho nên cứ muốn làm chút gì đó cho anh, bất kể là làm được cho anh chút gì em đều thấy vui, chỉ cần anh không đuổi em đi là được. Lý Thiên Tinh thấy mắt mình bắt đầu ươn ướt, hắn nói: “Tôi quen thế này rồi, sống một mình thế nào cũng được, nhưng hai người thì khác. Cô còn trẻ thế kia, phải tìm người mà kết hôn, từ nay về sau đừng đến tìm tôi nữa, làm thế không tốt cho cô đâu”
Đêm đã rất khuya, nhưng mưa vẫn lây rây, nước mưa theo những khe nứt trong nhà chảy từng giọt vào trong chai lọ. Rêu xanh mọc đầy ở chân tường, thậm chí còn có một cây nấm trắng, toát ra ánh sáng như một khúc xương. Hắn ngắm mưa ngoài cửa sổ, do dự mấy lần, cuối cùng không đành lòng đuổi cô gái đi ngay trong đêm.
Cô gái nằm im trong lòng hắn, hắn vẫn còn chưa hết xúc động, nhưng cũng không biết phải làm thế nào, chỉ ôm cô ta nói: “Mau ngủ đi, sáng sớm mai cô còn phải đi làm, đúng không? Nào, cô bé, để tôi ôm cô ngủ. Trong bóng tối, cô gái yên lặng nằm một lúc, đột nhiên bắt đầu khóc. Hắn bị tiếng khóc bất thình lình làm cho giật mình, nói: “Cô lại làm sao thế?” Cô gái thút thít mãi mới nói: “Vì sao anh không làm tình với em nữa?” Tiếng khóc của cô gái bỗng trở nên xa xăm và già dặn, khiến hắn nhất thời nghi ngờ không biết cô có phải là cô gái trẻ hơn hai mươi tuổi hôm trước hay không. Sáng sớm hôm sau, hắn đột nhiên phát hiện ra bên gối có một sợi tóc bạc, chỉ qua một đêm cô ta đã già đi. Ngoại trừ sợi tóc bạc ấy, cô ta chẳng hề để lại bất cứ thứ gì ở nhà hắn.
Lý Thiên Tinh cảm thấy sợ, lại cảm thấy cô gái này có phần đáng thương, trong lòng không khỏi chua xót, rõ ràng biết cơ thể hai người đều khô héo như đất, hoàn toàn không có hứng tình, nhưng để an ủi cô ta, hắn vẫn để người phụ nữ tự chủ động, ứng phó qua loa với cô ta một lần. Cô gái gắng hết sức dán người vào hắn đòi hỏi, như một con dã thú muốn dùng cái lưỡi vụng về của mình tưới đẫm toàn thân hắn. Cơ thể cô ta chuyển động trong tiếng mưa đêm khuya, có vẻ rất khát, rất đói, rất khô, trông như mọi sự khao khát của cô ta đều chỉ vì có thể lại gần hắn thêm dù chỉ một tấc. Hắn bỗng nhiên lại nhớ đến những loài cây ở quê, nhớ đến những loài cây tìm đường sống trong cõi chết. Trên đời này, tìm đường sống trong cõi chết mới là cách duy nhất để sống.
Sau cuộc làm tình qua loa, cô ta giả vờ thỏa mãn ngủ say bên cạnh hắn, dường như lần làm tình hời hợt vừa rồi đã khiến cô ta yên tâm, cô ta đã được “yêu”, cuối cùng đêm nay cũng có thể tạm thời ngủ yên.
Đã là nửa đêm, mưa ngoài cửa sổ hết trận này đến trận khác, ào ào trút lên cây long não trước cửa. Trong một đêm mưa gió thế này, chẳng biết ông già lang thang ven hồ và con chó của ông ta trú chân ở đâu. Có hôm vào sáng sớm, khi hắn đi ra hồ, mưa đã tạnh. Hắn nhìn thấy ông già đó đang ngủ trong đống bùn trên hành lang, con chó đang ra sức co mình lại để giữ ấm, lông toàn thân đều ướt sũng.
Ông trời chẳng hề thiên vị một ai, vạn vật đều như nhau.
Sáng hôm sau khi tỉnh lại, cô gái bên cạnh đã đi mất, trên bàn bày một chiếc bánh màu vàng và một bát canh đậu trắng, tất cả vẫn chưa nguội hẳn, nhiệt độ như tách ra từ trên cơ thể cô ta, cảm giác ấm như dòng máu.
Dương Quốc Hồng lại gửi cho hắn một hóa đơn chuyển tiền, không một lời nhắn nhủ. Hắn cầm tờ hóa đơn mà buồn suốt mấy ngày liền, nhưng không dám gọi điện cho chị ta, lại sợ chị ta sẽ gọi cho mình, đến nỗi chỉ cần nghe tiếng điện thoại thôi hắn cũng trở nên căng thẳng, phải lấy hết can đảm mới dám xem trên điện thoại có hiển thị tên chị ta hay không. Cho dù là vậy, mấy ngày sau chị ta vẫn gọi điện cho hắn.
Tối nay, hắn giương mắt nhìn tên Dương Quốc Hồng gào thét rất lâu trên màn hình điện thoại rồi mới chịu thả chị ta từ trong ra. Nhận điện thoại, hắn không dám nói gì, chỉ nghe Dương Quốc Hồng im lặng mãi mới nói một câu: “Ở đấy khổ quá thì về đi. Hắn vẫn không nói gì, đầu dây bên kia cũng im lặng mãi, thứ im lặng này cứ rơi xuống, cuối cùng vỡ tan dưới đất.
Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Hắn lập tức căng thẳng, nhìn xung quanh chỉ muốn trốn đi. Mở cửa ra, quả nhiên lại là cô gái trẻ kia đang ốm một chiếc túi đứng trước cửa nhà hắn.
Cô ta mặc một chiếc váy màu đỏ dưa hấu đứng đó, trên môi còn tô một lớn son màu đỏ nhạt, rõ là cố tình trang điểm trước khi đến. Hắn nhìn môi son của cô ta mất hai giây, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy chán ghét hơn bao giờ hết. Cô gái căng thẳng đứng đó như một phạm nhân vừa mới mãn hạn tù, không biết giây tiếp theo nên vào trong hay nên quay người bỏ đi. Cuối cùng cô ta vẫn ấp úng mở lời trước: “Em đến thay ga giường cho anh, anh xem ga giường của anh cũ lắm rồi, còn rách nữa. Em lấy ở xưởng chỗ em cho anh một tấm ga mới.
Khuôn mặt hắn sa sầm. Cô ta ôm cái túi khép nép theo hắn vào phòng khách. Hai người đều không nói gì, cái đồng hồ cũ trên bàn vẫn kêu tích tắc, vòi nước trong nhà vệ sinh hình như chưa khóa chặt, tiếng nước chảy chầm chậm theo sau tiếng kim đồng hồ. Những âm thanh ấy đang dần dần phóng to trong nhà, cảm giác cứ như ở ngoài đồng, dường như tất cả mọi thứ đều đang xa dần. Cô ta im lặng đi về phía giường của hắn, rút từ trong túi ra một tấm ga mới tinh màu đỏ chóe, chuẩn bị thay cho hắn.
Hắn đứng đó đột nhiên quát lên: “Đừng có động vào đồ đạc của tôi, ai cho cô động vào hả?” Cô ta quay lưng lại với hắn, nói một câu: “Đã cũ lắm rồi. Hắn lại quát: “Tôi không cần.” Cô ta vẫn quay lưng lại với hắn, thân thể run lên mấy lần, nhưng vẫn tiếp tục thay ga giường. Hắn càng điên lên, sải bước đi tới, giơ tay giằng lấy thứ đồ trong tay cô ta, nói: “Đừng có dọn dẹp cho tôi nữa, đang yên đang lành ai bảo cô đến đây? Mỗi lần cô đến đều làm loạn hết tất cả đồ đạc của tôi lên.
Cô ta ôm chặt lấy tấm ga không chịu buông, đột nhiên khóc ầm lên, tiếng khóc chói tai như bật máu. Cần cổ và cổ tay tương phản với chiếc váy đỏ trông càng trắng bệch, như thể ở đó đang chôn cất một thứ tội nghiệt kỳ quái.
Hắn lại không nhẫn tâm, nhưng khẩu khí vẫn còn vùng vằng: “Cô nói xem vì sao cô cứ hết lần này đến lần khác chạy đến đây, tôi thực sự chẳng cho nổi cô thứ gì đâu, rốt cuộc là cô muốn cái gì? Cô chẳng hiểu gì về tôi hết, cô biết chưa? Tôi từng vì tội lừa đảo mà ngồi tù hai năm đấy, tôi chỉ là một kẻ thất nghiệp mãn hạn tù mà thôi, tôi chẳng là cái gì sất. Biết những chuyện này rồi cô còn dám đến tìm tôi nữa không?”
Cô ta đột nhiên vứt tấm ga xuống, vừa khóc vừa nhào vào lòng hắn, nói: “Chính vì biết anh khổ quá, chính vì cảm thấy anh đáng thương quá, nên em mới luôn muốn làm chút gì đó cho anh. Anh xem chỗ ở của anh, xem cái ga giường của anh đi. Em thực sự chẳng yêu cầu gì anh hết, em chỉ muốn đối tốt với anh, muốn làm gì đó cho anh thôi. Anh nói anh từng ngồi tù, em chỉ càng thương anh hơn, càng muốn đối tốt với anh hơn. Ngày trước em từng có một người bạn trai, duy nhất một người bạn trai thôi, từ khi mười sáu tuổi em đã yêu anh ấy rồi, chính vì em không chăm sóc anh ấy tử tế, nên anh ấy mới chết vì ma túy. Em biết anh cũng giống anh ấy, chẳng có ai quan tâm chăm sóc cho các anh, chẳng có ai coi các anh ra gì, lần đầu tiên gặp anh em đã biết anh là người như thế, là người giống anh ấy. Cho nên bất kể em giúp được anh cái gì, em đều sẽ rất vui. Em biết em quá bé nhỏ trong cuộc đời này, em chẳng là cái gì cả, em chỉ biết làm chút công việc may vá, em cũng biết chẳng có người đàn ông nào sẽ thật lòng yêu em. Mười sáu tuổi em đã bỏ học đi theo anh ấy rồi, về sau em thậm chí còn mua ma túy cho anh ấy, em chỉ muốn đối xử với anh ấy thật tốt mà thôi. Em biết em không phải người phụ nữ tốt đẹp gì, em hoàn toàn không đáng được yêu, nhưng em đã nghĩ thông suốt từ lâu rồi, không ai yêu em, thì em có thể yêu người khác, không ai tốt với em, nhưng em có thể toàn tâm toàn ý đối tốt và chăm sóc người khác. Làm như vậy chẳng phải cũng là sống đấy thôi? Làm thế nào mà chẳng là đang sống?... Em đến tìm anh là vì từ lần đầu tiên khi ở bên anh, anh đã đối xử rất tử tế, dịu dàng với em. Em liền nghĩ, chỉ cần anh chịu cho em một chút dịu dàng như thế nữa thôi em đã thỏa mãn rồi. Làm gì cho anh em cũng bằng lòng”
Cô ta ôm siết lấy hắn, không muốn dừng lại dù chỉ một giây, chỉ muốn nói mãi không ngừng, tựa hồ tai của hắn là cái hốc trên thân cây, cô ta sốt ruột muốn đem tất cả những bí mật của mình chôn vùi trong đó. Dường như cô ta đã quên rằng trong hốc cây đó có thể có một loài sinh vật nguy hiểm. Sau cùng, hắn cũng bất giác ôm lấy cô ta, hắn chạm đến một thứ khát vọng khô héo và kỳ lạ trên người cô ta, chạm đến đức tin thê lương, ma quái mà quyến rũ đang cháy lách tách trong người cô ta, trên đó là dòng máu đỏ tươi. Hắn vừa sợ hãi vừa đau đớn, trên mặt đầm đìa nước mắt.
Cô ta ngửi thấy mùi nước mắt của hắn, cảm giác như được đại xá, đột nhiên chỉ vào chiếc ga giường đỏ chóe, ánh mắt nóng bỏng thèm khát. Cô ta cầu xin hắn: “Làm tình với em đi, được không? Em thích làm tình lắm, chỉ có khi làm tình với một người đàn ông, em mới thấy tất cả đau khổ trên cuộc đời này tan biến, chỉ có trong khoảnh khắc đó, em mới cảm thấy em và người ấy hòa vào làm một, em thèm muốn cảm giác hòa làm một ấy quá, chỉ khi làm tình em mới cảm thấy ít ra trong khoảnh khắc đó, người đàn ông thực sự yêu em.”
Hắn sợ hãi lùi về phía sau một bước, nói: “Cô thực sự không được như thế này nữa, cô có biết mình đang làm gì không?”
Ánh mắt cô ta lại nhìn hắn một cách tuyệt vọng, cô ta gần như van nài: “Anh làm tình với em đi, được không? Em sẽ không đòi hỏi gì ở anh hết, em chưa bao giờ có bất kỳ yêu cầu gì với đàn ông, em chỉ muốn cho đi, em bằng lòng hiến dâng tất cả, nhưng sao đến cả những thứ em cho anh mà anh cũng không cần? Em xin anh, làm tình với em ngay đi, ít ra thì khi làm tình em sẽ cảm thấy anh vẫn còn yêu em.
Hắn đột nhiên cảm thấy hắn và người phụ nữ trước mặt đều không giống như những con người bình thường. Họ dường như đều đã mất đi chân thân, chỉ như những cột mốc không tên trong giấc mơ của người khác, những cột mốc ấy lại chỉ về rất nhiều ngã rẽ khác nhau. Hắn rơi nước mắt nói: “Sao cô lại nghiêm túc thế làm gì? Cô thừa biết chúng ta chẳng qua chỉ là tình một đêm, thậm chí đến giờ tôi còn chưa biết tên cổ.
Cô ta đã bất chấp tất cả đưa tay vào giữa hai đùi hắn, vuốt ve chỗ đó. Hắn sợ hãi nhận ra cô ta muốn cưỡng hiếp mình. Trên mặt cô ta toát ra hứng tình, song vì không chân thực mà trông có vẻ đáng sợ, giống như một đào kép đang nhập vai một nhân vật ghê gớm nào đó. Cô ta ngẩng đầu nói với hắn: “Không sao đâu, tên tuổi mà làm gì, anh không đối tốt với em cũng chẳng sao, chỉ cần anh để em đối tốt với anh là được, em bằng lòng mà. Anh càng muốn đuổi em đi thì em lại càng muốn đối tốt với anh. Cách mà một người phụ nữ bằng lòng đối tốt với một người đàn ông chính là không ngừng làm tình với anh ta, anh có tin không?”
Hắn lại ngửi thấy thứ mùi máu tanh như từng thấy ở đâu đó, lạnh toát cả sống lưng, nhưng hạ bộ của hắn đã thoát ly khỏi cơ thể, ngày càng cương cứng lên một cách vô liêm sỉ trong tay cô ta.
Lần làm tình này khiến hắn càng thêm khó chịu, đau khổ, hắn chỉ cảm thấy mình hoàn toàn đang bị người phụ nữ trước mắt cưỡng bức. Mùi tinh dịch, mùi mồ hôi, mùi nước mắt, và cảm giác đau nhói ngày càng mạnh hòa vào nhau, lan tỏa khắp bầu không khí. Hắn và người phụ nữ ấy nằm trên tấm ga giường mới màu đỏ chóe cảm giác như đang nằm giữa một vũng máu, mà máu đó rõ ràng chảy ra từ trên người họ. Lúc này, hắn nghe thấy cô gái nằm cạnh dịu dàng nói: “Anh đói chưa? Để em đi nấu cơm cho anh”
Nhìn cần cổ trắng bệch của cô ta biến mất sau cánh cửa nhà bếp, hắn đột nhiên nghĩ, nếu hắn chịu cưới cô ta, có phải cô ta nhất định sẽ đồng ý không? Cô ta thậm chí sẽ cực kỳ thành khẩn, cảm động rơi nước mắt. Chẳng phải hắn tìm mãi vẫn không thấy một người phụ nữ không so đo tính toán mọi vấn đề thực tế trong cái thành phố này sao? Kế đó, hắn lại nghĩ ngay đến Dương Quốc Hồng. Hắn nhìn thấy chị ta với mái tóc xoăn bạc phơ đang một mình khổ sở đợi hắn trước cửa gian hàng nhỏ. Chị ta đã còng cả lưng, người đầy ngấn mỡ, đang âm thầm biến thành một bà già. Khoảnh khắc nghĩ đến Dương Quốc Hồng, hẳn chợt hiểu ra, kỳ thực từ lâu hắn đã mất tự do, chỉ là xưa nay hắn không hề hay biết mà thôi. Cả đời này dù hắn kết hôn với bất kỳ người phụ nữ nào khác cũng đều là tội nghiệt.
Hắn nằm đó nhìn cô gái kia bưng từ trong bếp ra một món trứng rán vàng ruộm, lại bưng ra bánh mì đã cắt sẵn, thêm hai cốc sữa trắng như tuyết. Lúc này trông cô ta thật giống một cô vợ nhỏ. Nhưng khi quay đi, hắn đột nhiên trông thấy phía sau cô ta giống như một nắm xương trắng. Hắn lại rùng mình.
Hắn nằm không chịu dậy, nghĩ về những năm qua, hắn cùng bao người phụ nữ vụng trộm, nhớ đến khi hắn liếm vào dái tai họ, nhớ rằng hắn thích họ mặc đồ ren đen và đi giày cao gót màu đỏ, nhớ đến những lời tình tứ của hắn như mật ngọt từ từ rót vào tai, những đôi tai của phụ nữ như những vỏ trai. Sau đó họ sẽ làm tình với hắn, hoặc vụng về, hoặc thành thục, rồi lại vội vã bỏ đi. Hắn chẳng qua chỉ là một thứ công cụ của họ. Đầu tiên là hắn thương xót họ, sau đó lại tự thương cho chính mình. Hắn, cùng những hoan lạc và đau khổ với những người phụ nữ đó, thật giống như một bữa tiệc hóa trang sinh động, giống như lễ hội hoành tráng nhất của cả thế kỷ.
Cô gái kia ngồi cạnh bàn đợi hắn dậy, hai quả trứng rán vàng bày trên bàn như một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn.
Hắn và chúng nhìn nhau hồi lâu, sau đó hắn nằm đó lặng lẽ rơi hai hàng nước mắt.
Hắn đã không còn nhớ nổi rốt cuộc sau bao lâu, cuối cùng có một ngày, hắn chủ động gọi điện cho Dương Quốc Hồng. Hắn cảm thấy thực ra mình vẫn luôn đợi ngày này. Người ở đầu dây bên kia gần như lập tức nhấc máy, như thể chị ta là một con sư tử đá ngày ngày chầu chực bên điện thoại chờ tiếng chuông reo. Giọng nói ở đầu dây bên kia miễn cưỡng nhẫn nại, cảm giác trấn tĩnh đến run rẩy: “... Alô.”
“... Dạo này cửa hàng làm ăn vẫn tốt chứ?”
“Cạnh trường mới mở thêm mấy cửa hàng văn phòng phẩm nữa, bây giờ cái gì cũng có quá nhiều người làm, càng ngày càng khó làm ăn, tối qua tôi vừa cãi nhau với cửa hàng mới mở bên cạnh, ngày nào cô ta cũng ngồi trước cửa chèo kéo khách, tôi tức quá liền tranh cãi vài câu.”
“Mấy người đồng nghiệp ở tòa nhà bách hóa ngày xưa của chị về sau thế nào?”
“Người thì chết, người thì già đi rồi. Mấy người tuổi cao đều đã chết cả. Cậu còn nhớ Hạ Cải Phàm tầm tuổi tôi không? Chính là cái cô ngày xưa bán vải trong cửa hàng bách hóa, người cao cao, khuôn mặt gầy gầy ấy. Sau khi cùng mất việc với tôi, cô ấy đi bán hoa quả, bao năm nay đều bán hoa quả ở ngã tư, bất kể mưa gió chẳng nghỉ ngày nào, phơi nắng đen như than. Từ năm ngoái tự nhiên không thấy cô ấy bán hàng nữa.
Hỏi người ta mới biết, cô ấy bị ung thư, đã chết được hai năm nay rồi. Một người cứ thế lặng lẽ chết rồi. Còn cả Mạnh Tiểu Lan bán đồ điện nữa, là cái cô lùn béo mặt trắng ấy, sau khi mất việc liền ra phố bán tất với quần lót một thời gian, nghe nói về sau cổ ta bị trầm cảm, tự tử dăm ba lần đều được người ta cứu, nhưng sau cùng vẫn chết. Dạo này tôi toàn nằm mơ thấy cảnh ngày xưa khi bọn tôi mới cùng nhau vào trong tòa nhà bách hóa, khi đó còn trẻ lắm, hầu như toàn phụ nữ, bọn tôi toàn ngấm ngầm so bì kiểu tóc, kiểu quần áo, cứ tưởng cả đời sẽ được ở đó bình yên đến già.
“Tòa nhà bách hóa của các chị có còn không?”
“Nghe nói sắp bị phá dỡ rồi, có nhà đầu tư muốn khai thác chỗ đó”
“Ngày trước đấy là tòa nhà cao nhất trong huyện mình ấy nhỉ”
“Đúng rồi... hay cậu quay về đi, tôi đã muốn nói với cậu từ lâu rồi, thực ra vẽ tranh hay không chẳng quan trọng lắm đâu.”
“Bao giờ muốn về thì về nhé.”
“Tôi lúc nào cũng ở đây.”