Muối - Sự Hồi Sinh Nơi Sâu Thẳm Vụn Vỡ

Lượt đọc: 194 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
06

❊ ❊ ❊

Sau đêm đó không lâu, hắn liền thôi việc ở công ty quảng cáo, đến làm biên tập mỹ thuật cho một tòa báo. Vì số lần bị từ chối quá nhiều, trong lòng hắn đã tin rằng không thể có người phụ nữ nào bằng lòng kết hôn với hắn nữa. Hắn không tiền, không nhà, không tiền đồ, sắp sửa đến cả tuổi trẻ cũng không còn nữa. Hắn hoàn toàn không xứng đáng kết hôn, giống như một người bất cẩn nhìn thấy trước tuổi thọ của mình, biết trước không có tương lai, ngược lại có thể thản nhiên hơn một chút. Hắn giống như quan tòa ra phán quyết sớm cho chính mình một cách mạnh mẽ, sau khi cắt đứt tất cả hy vọng, mới thấy thật đúng chẳng còn gì phải sợ nữa.

Hắn bắt đầu nhớ nhiều hơn đến quãng thời gian cùng Dương Quốc Hồng ở huyện Giao Thành. Càng nghĩ đến càng thấy quyến luyến, trong lòng hắn bắt đầu tin rằng mặc dù họ không kết hôn, nhưng đó vẫn là khoảng thời gian đẹp nhất. Đủ thấy khoảng thời gian tốt đẹp và hôn nhân vốn dĩ chẳng liên quan gì đến nhau. Thế là hắn bắt đầu lên mạng tìm phụ nữ mua vui, những người phụ nữ đó phần lớn đều đã có gia đình, sau một hoặc vài đêm với hắn đều sẽ lặn mất tăm. Hắn chẳng hề ngạc nhiên, thậm chí còn cho rằng đó là kết cục tốt nhất. Chung quy rồi sẽ phải xa nhau, thời gian dài hay ngắn chẳng qua chỉ là ảo giác. Thời gian là ảo giác, hứng tình là ảo giác, người cũng là ảo giác.

Tiếp xúc nhiều với phụ nữ, hắn liền nhận ra thói quen nhìn sắc mặt người khác rèn luyện được từ nhỏ ở nhà cậu trở thành bảo bối để hàng phục phụ nữ. Hắn nhận ra, bất kể người phụ nữ đó thế nào, chỉ cần hắn chịu rót mấy lời tình tứ vào tai cô ta, làm ra vẻ dịu dàng chu đáo, cô ta liền trở nên ngoan ngoãn nghe lời, cho dù phụ nữ lớn tuổi đến đâu cũng sẽ cải lão hoàn đồng trước những lời ngon ngọt như thế. Hắn vừa thuần phục, vừa đòi hỏi, vừa thầm chán ghét.

Cùng lúc đó, hắn lại thầm an ủi chính mình, thế này cũng tốt, chẳng cần lo bất chợt phải chịu tổn thương, hắn đã thành mình đồng da sắt rồi.

Dù có lúc hắn cũng sẽ vì quá chán ghét mà né tránh không gặp bất kỳ người phụ nữ nào, nhưng sau sự chán ghét ngắn ngủi đó, hắn vẫn sẽ tiếp tục đi tìm họ. Hắn dần nhận ra thứ mình cần thực ra đã không phải là phụ nữ nữa, cũng không phải tình dục. Thứ hắn cần, thực ra chỉ là thỏa mãn cơn nghiện.

Hắn tuyệt vọng nhận ra mình đã thành một kẻ cuồng dâm. Một thứ bệnh mới lạ, hắn giống như vi khuẩn sinh trưởng và tiến hóa trong không gian và thời gian mới.

Những người phụ nữ phát sinh tình một đêm với hắn thuộc rất nhiều tầng lớp khác nhau, có người là nhân viên công ty, có người là sinh viên, có người làm nội trợ, có người làm ngân hàng. Họ cứ đến rồi đi, cởi bỏ bộ quần áo nghề nghiệp ban ngày xuống, đến một cái tên thật cũng chẳng để lại cho hắn. Họ có chồng, có bạn trai, nhưng vẫn cần đến hắn, cần thứ tình dục quyến rũ như cây cỏ với hắn, cũng cần sự áy náy nảy sinh sau khi vụng trộm để nuôi dưỡng cho cuộc hôn nhân và tình yêu của họ. Khi hắn nhớ lại những khuôn mặt đã chồng chất lên nhau của những người phụ nữ đó, bỗng nhiên lại nghĩ đến từ “lễ hội”. Kiểu cuồng dâm của dân đen này hóa ra chẳng qua cũng chỉ là một kiểu “lễ hội”. Hắn tận mắt chứng kiến mình đi từ lễ hội này sang lễ hội khác suốt bao năm nay, giống như một cậu trai vội vã tranh giành xâu kẹo hồ lô trong dịp tụ tập đông người vào ngày lễ.

Làm việc trong tòa soạn này thậm chí còn chẳng bằng ở công ty quảng cáo ngày trước, lương chỉ tạm đủ ăn, giá nhà cao chót vót trong thành phố và hắn cũng chẳng liên quan gì đến nhau. Hắn thậm chí chẳng dám xem, đó là giá nhà của người ta. Một ngày nọ, hai biên tập của tạp chí bỗng nhiên gọi hắn lại sau giờ làm, nói riêng với hắn rằng, tốt nghiệp đại học rồi sao có thể cứ ở nhà thuê mãi được, muốn cắm rễ ở thành phố kiểu gì cũng phải mua nhà, mua nhà thì cần tiền, ở tòa soạn thực ra cũng có cách kiếm tiền, hỏi hắn có chịu đi cùng hay không. Hắn hỏi đi làm gì. Họ nói, đi tìm doanh nghiệp rồi viết bài thuê cho họ để đăng lên tạp chí, loại bài này đều có tính phí cả, một bài giá mười vạn, tám vạn không thành vấn đề. Họ lại có thẻ nhà báo, liên hệ viết những bài thu phí cao thế này rất dễ. Ngày trước họ đã làm rồi. Nếu làm cùng nhau, sau khi xong việc sẽ chia ba. Lần đầu tiên Lý Thiên Tinh gặp được chuyện thế này, thoáng do dự rồi liền đồng ý. Lúc đó hắn thậm chí đột nhiên cảm thấy vẫn còn hy vọng ở lại thành phố. Ngôi nhà ở phương xa đang vẫy tay với hắn.

Mấy ngày sau, hai người đồng nghiệp kia quả nhiên gọi hắn cùng đi đến một xưởng vật liệu xây dựng ở ngoại ô. Lý Thiên Tinh không ngờ thẻ nhà báo của họ là giả, khi bàn đến vấn đề tiền nong, người ta từ chối thẳng thừng, tỏ ra không quan tâm. Sau đó họ giơ thẻ nhà báo ra đe dọa bóc phốt, kết quả bị người ta phát hiện ngay là thẻ giả rồi báo cảnh sát với tội danh lừa đảo. Lý Thiên Tinh vì tham gia vào hành vi lừa đảo, bị tuyên án hai năm tù.

Cô gái mặc váy hoa trước mặt đã dọn dẹp căn nhà đâu vào đấy, quần áo bẩn dưới đất đã giặt xong, đang ướt sũng phơi ngoài ban công, giống như những cái cây mới vớt từ dưới nước lên vừa trơn vừa lạnh. Cô ta xông hương trong nhà vệ sinh, mùi hoa sen tươi mát, bi thương, khiến căn nhà cũ đột nhiên trở nên trang nghiêm và từ bi như một ngôi chùa. Ngoại trừ Dương Quốc Hồng, cô ta chính là người phụ nữ thứ hai quét dọn nhà cho hắn. Đã rất lâu rồi không có người phụ nữ nào đối tốt với hắn đến vậy, điều đó khiến hắn có phần cảm động, nhưng bất an lại nhiều hơn. Hắn sờ tay cô ta, nói: “Lạnh quá, em mau đi tắm nước nóng đi kẻo bị cảm bây giờ”

Khi cô ta lại mặc chiếc áo sơ mi nam đứng trước mặt hắn, hắn bỗng có phần tuyệt vọng. Lúc này, hắn hy vọng cô ta sẽ đi, hắn thầm cảm thấy cô ta mang theo một vực sâu đến bên cạnh hắn, hắn sắp không thở được nữa rồi, nhưng hắn lại chạm vào ánh mắt của cô ta. Ánh mắt ấy khiến hắn thở dài, hắn kéo cô ta đến bên cạnh mình, nói: “Cảm ơn em, đêm nay em ở lại đây nhé!” Hắn nhận thức được rằng cô ta hoàn toàn không muốn đi, hắn không thể đuổi được cô ta, đó là thứ thù lao duy nhất mà hắn có thể trả trong đêm nay. Hắn bỗng nhiên cảm thấy mình thật quá ghê tởm.

Lần thứ hai làm tình với cô gái này, hắn mới bắt đầu quan sát kỹ, bắt đầu nhìn rõ khuôn mặt bên dưới cơ thể mình. Khuôn mặt kể cũng thanh tú, lông mày nhàn nhạt, ngũ quan xinh xắn, có thể tan biến bất cứ lúc nào, gần như không để lại ấn tượng gì. Nhưng khi làm tình, cô ta bộc lộ một thứ khoái cảm rất kỳ lạ, dường như cực kỳ hưng phấn, móng tay bấm sâu vào vai hắn. Khoảnh khắc đó, hắn bỗng cảm thấy cô ta có vẻ hăng máu, làm tình mà như đang đánh trận. Hắn bất giác run lên.

Hôm sau khi hắn tỉnh dậy, cô gái đã đi rồi, lại để lại cho hắn một căn nhà sạch sẽ đến ngứa mắt, chiếc bình gốm trên bàn còn cắm một bông hoa sen xinh đẹp. Hắn hơi bực, nghĩ bụng, chắc cô ta sẽ không đến nữa đâu nhỉ. Chắc là không đâu, cô ta sẽ chẳng được cái gì từ chỗ hắn cả. Hắn không tiền, không tình, cũng chẳng có thứ gì khác hơn. Chắc là cô ta sẽ không đến nữa đâu.

Hắn để chân trần đi một vòng quanh nhà, không sao thích ứng được với sự sạch sẽ đột ngột này. Hắn bỗng lại nhớ đến Dương Quốc Hồng. Từ khi ở lại Hàng Châu, hắn chưa từng mời chị ta đến đây ở vài ngày. Hắn không dám để chị ta đến, sợ chị ta trông thấy nơi mình ở. Hắn biết, chỉ cần hắn không mở lời, chị ta tuyệt đối sẽ không chủ động đề nghị đến Hàng Châu thăm hắn, mặc dù đến tận bây giờ chị ta vẫn chưa từng rời khỏi huyện Giao Thành. Hắn chỉ nói với chị ta rằng mình đã rời công ty, bắt đầu vẽ tranh, có bức bán được, có bức không. Nghệ sĩ mà, ai chẳng vậy.

Thế nhưng, mỗi năm đến Tết hắn đều sẽ vượt ngàn dặm xa xôi trở lại huyện Giao Thành, cùng Dương Quốc Hồng đón năm mới. Mỗi lần hắn về, đều thấy Dương Quốc Hồng vẫn giữ cửa hàng nhỏ cạnh trường, cửa sổ ngày càng cũ kỹ, cơ thể chị ta cũng béo dần lên, mặc dù da dẻ vẫn trắng trẻo, nhưng hai má đã bắt đầu xệ xuống, mái tóc vẫn xoăn như cũ. Mười năm đã qua, chị ta vẫn giữ nguyên kiểu tóc xoăn thịnh hành ngày trước, xoăn lọn to, vuốt dầu hoa nhài, trước trán để một lọn tóc xoăn bết dầu cứng đơ, khiến chị ta trông giống như một món đồ cổ phủ đầy bụi.

Đó là lần thứ hai kể từ sau khi tốt nghiệp đại học hắn về huyện Giao Thành ăn Tết. Ngồi tàu hỏa hơn ba mươi tiếng, lại chuyển sang ô tô, mãi đến tận đêm giao thừa mới đến bến xe nhỏ Giao Thành. Khi đó tuyết đang rơi rất dày, đứng trong màn đêm, cả thị xã dường như đều bị gió tuyết nuốt chửng, bến xe chẳng có ai, một mình hắn xách túi đứng đó như vừa đến một hành tinh xa lạ hoang vu. Bỗng nhiên, hắn trông thấy cách đó không xa có một bóng người đội đầy mưa tuyết đang đứng bất động. Là Dương Quốc Hồng đứng đó đợi hắn.

Họ bước vào cửa hàng của chị ta, hạ cửa cuốn từ bên trong, thêm mấy viên than, đốt lò lên, chị ta bắc nồi luộc sủi cảo cho hắn. Một năm không gặp, hai người nhất thời đều không biết nói gì, chị ta chỉ nói: “Mau ăn sủi cảo đi, ăn nhanh kẻo nguội, nguội rồi mất ngon. Hắn ăn từng miếng một, chỉ muốn chia từng chiếc củi cảo làm bốn để nuốt cho chậm. Nhưng cả đĩa sủi cảo cứ thế bị ăn hết sạch. Cái đĩa sứ trắng trống không treo giữa hắn và chị ta, giống như một vầng trăng nơi đất khách. Tiếng pháo tép và pháo hoa vang lên ngoài cửa sổ, to đến mức rung cả cửa cuốn. Tựa như cửa hàng nhỏ này là một khoang tàu hỏa đang chở hai người khách tha hương đến nơi xa xôi vô định nào đó trong đêm giao thừa. Pháo hoa bay lên bầu trời, lặng lẽ tỏa ra, ánh lửa lấp lánh rơi xuống bên cửa sổ, dưới nền tuyết. Hai người đều nhìn ra ngoài cửa sổ, pháo hoa xuyên qua cửa kính, phản chiếu lên mặt, lên tay họ, toàn thân họ đều phủ đầy pháo hoa rực rỡ. Những ánh lửa lấp lánh tựa như niềm hoan lạc tận cùng, mang theo cả nỗi mệt mỏi không để đâu cho hết.

Pháo hoa đã hết, tiếng pháo cũng xa dần, đêm đã khuya, cuối cùng cũng đến lúc đi ngủ. Cuối cùng cũng đến lúc này, hắn cảm thấy bực dọc và sợ hãi vô cớ. Chị ta ngâm chân cho hắn, sau đó hai người đến bên chiếc giường đằng sau kệ hàng. Hắn chần chừ giây lát rồi miễn cưỡng ôm chị ta vào lòng. Chị ta như một bé gái, rúc cơ thể mập mạp của mình vào trong lòng hắn. Hắn không động đậy, chị ta cũng không động đậy. Cứ gượng gạo như thế một lúc, chị ta đột nhiên giãy ra, nửa đùa nửa thật hòng che giấu sự căng thẳng và lo sợ trong lòng, thẹn thùng liếc nhìn hắn nói: “Quên mất, tôi còn chuẩn bị quà Tết cho cậu nữa đấy, đợi một lát nhé”

Chị ta đi ra gian ngoài, hắn ngồi trên giường càng thêm căng thẳng bất an, hai tay nhét dưới mông, cứ rút ra lại nhét vào. Lúc này trong nhà bỗng vang lên tiếng nhạc, là một bản nhạc giao hưởng long trọng mà hắn chưa từng nghe bao giờ, tiếng nhạc ầm ầm vang cả căn nhà, như thể họ đang bị nhét trong một chiếc trống. Khi hắn còn đang sợ hãi nhìn xung quanh xem tiếng nhạc rốt cuộc phát ra từ đâu, chị ta đột nhiên xuất hiện sau quầy hàng. Hắn chỉ nhìn chị ta một cái liền không động đậy gì được nữa. Dương Quốc Hồng đứng đó, trên người mặc một chiếc váy ngủ ren lưới màu đen. Vì chiếc váy dạng lưới nên có thể thấy ngực phập phồng ở bên trong, không chỉ ngực mà đến cả mấy ngấn mỡ bụng cũng lộ rõ mồn một. Lúc này, chị ta nhìn hắn cười vừa thẹn thùng vừa thèm muốn, lại tiến lên hai bước, sau đó bắt đầu múa theo tiếng nhạc. Không biết chị ta học kiểu múa kỳ quái này ở đâu, chắc là trước khi gặp hắn đã luyện tập rất lâu, động tác tuy vụng về cứng nhắc nhưng rất chỉn chu, nghiêm túc như một học sinh tiểu học hoàn thành bài tập về nhà. Mắt hắn bắt đầu đỏ lên, hắn hé miệng, muốn kêu lên với chị ta: “Chị đang làm cái gì đấy? Đừng có nhảy nữa, cầu xin chị đừng có nhảy nữa.

Nhưng trước khi hắn kịp nói ra bất kỳ chữ nào, chị ta đột nhiên vén vạt váy lên đi về phía hắn, để lộ ra cặp mông già nua chảy nhão của mình. Kế đó, chị ta lại theo tiết tấu nhạc ngoáy cặp mông béo trắng ấy vài vòng. Hắn rớt nước mắt, cuối cùng cũng lao về phía chị ta quát lên: “Đừng có nhảy nữa, đừng có nhảy nữa, con mẹ nó, chị đừng nhảy nữa!”

Tiếng nhạc lập tức dừng lại, chị ta mặc chiếc váy ngủ xuyên thấu run rẩy đứng trước mặt hắn, tro than trong lò lửa đã tắt dần, nhiệt độ trong phòng bắt đầu hạ xuống, đôi môi chị ta lạnh đến run lên. Còn hắn chỉ ngồi đó gào khóc không sao dừng lại được. Chị ta đặt một bàn tay lạnh như băng lên đầu hắn, như người mẹ đang an ủi đứa con gặp ác mộng. Hắn nghe thấy chị ta nói: “... Tôi chỉ sợ mình già quá rồi... muốn dành cho cậu một sự bất ngờ...”

Hắn tiếp tục khóc, khóc đến sau cùng vẫn là ôm cơ thể người phụ nữ đang lạnh đến phát run ấy vào lòng. Toàn thân hắn đều run lên, người phụ nữ cũng run rẩy. Tay hắn đặt trên bộ váy ngủ ren lưới, những nếp gấp trên đó còn rất chỉnh tề, rõ ràng là một bộ quần áo mới. Những nếp gấp như những lưỡi dao rạch vào lòng bàn tay hắn, ở đó lập tức bật máu. Tay hắn luồn qua bộ váy đặt trên ngực chị ta, hắn vừa khóc nức nở vừa xoa nắn ở đó hồi lâu, sau đó vén váy chị ta lên định tiến vào trong. Nhưng hắn sợ hãi nhận ra, hắn không thể vào nổi, sự thực là cả đêm hắn không vào nổi.

Ở cùng Dương Quốc Hồng ba ngày, đến ngày mùng bốn hắn bèn nói có việc phải quay về Hàng Châu. Trước khi đi, hắn đặt hai nghìn tệ tích góp trong cả năm dưới gối chị ta, nhưng đến khi ô tô đã chạy, hắn mở túi của mình ra lại thấy một xấp tiền đặt gọn gàng trong đó. Hắn nghi ngờ đó là hai nghìn tệ mình đã đặt dưới gối Dương Quốc Hồng, bèn đếm lại một lượt. Ba nghìn tệ, còn nhiều hơn một nghìn so với chỗ tiền hắn để dưới gối chị ta.

Ánh tà dương chiều đông rừng rực ngoài cửa xe, thiêu đốt chân trời xanh ngắt, cũng thiêu đốt những cánh đồng phủ đầy tuyết trắng. Trên những cành cây khô ven đường đầy những tổ chim lớn nhỏ, trông như những trái tim treo ở đầu cành. Xa xa, một con chim hỉ thước màu xám bay vút lên từ nền tuyết. Hắn nhìn lên cửa sổ xe, trông thấy khuôn mặt đầm đìa nước mắt của mình đang từ từ hòa quyện với nền tuyết và những cây khô trên đường.

Đêm giao thừa năm thứ hai, năm thứ ba, hắn vẫn về Giao Thành, vẫn cùng Dương Quốc Hồng ăn Tết, họ vẫn ôm nhau ngủ, nhưng không còn làm tình nữa. Đến năm thứ tư, hắn không về đón Tết với chị ta, bởi khi đó hắn đang ở trong tù. Trước khi vào tù, hắn đã gọi điện cho Dương Quốc Hồng, nói với chị ta là mình phải ra nước ngoài hai năm. Hắn nói một bức tranh của hắn lọt vào mắt xanh của một trường đại học ở Pháp, họ mời hắn sang đó làm nghệ sĩ ở trong trường, có thể ở đó hai năm, trong hai năm này hắn sẽ không về nước, không thể về thăm chị ta, cũng không thể liên lạc với chị ta được. Dương Quốc Hồng nói qua điện thoại: “Đây là chuyện tốt mà, cậu sắp ra nước ngoài đến nơi rồi, cậu xem bây giờ cậu tài giỏi chưa. Có chuyện này tôi vẫn chưa nói với cậu, chính là vào năm cậu thi đỗ đại học ấy, cậu còn nhớ từng bị người ta tố giác nên mới mất việc không, thực ra người tố giác cậu chính là tôi đấy. Tôi tố giác cậu chính là để cho cậu mất việc, không còn đường lui, có thế thì cậu mới quyết tâm thi đại học, mới có thể rời khỏi Giao Thành. Nếu không thì cả đời cậu chỉ có ở đây thôi. Cậu xem bây giờ cậu khấm khá biết bao. Giọng chị ta cực kỳ vui vẻ, lại nói: “Bao giờ cậu muốn về thì về, tôi chẳng đi đâu hết, tôi sẽ luôn ở đây giữ cửa hàng của tôi để đợi cậu, bất kể lúc nào cậu về, tôi cũng vẫn ở đây. Hết tiền thì cứ nói một tiếng, tôi sẽ gửi cho cậu. Một mình tôi tiết kiệm tiền cũng để làm gì đâu.”

Hắn không nói thêm một chữ nào nữa mà dập máy luôn. Ngoài cửa sổ là ánh mặt trời vàng ruộm của tháng Tư, hơi ấm lan tỏa khắp nơi, hệt như một cỗ máy khổng lồ đè lên người hắn.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.