Con dâu ở trong nhà hang gọi Thái Thái một tiếng, không ai trả lời, cô ta bèn vén chăn ra khỏi nhà, đứng trong sân hét gọi Thái Thái, giọng the thé không chút tình cảm. Đúng lúc Thái Thái đi từ ngoài về, vừa vào sân đã trông thấy bà mẹ như Chung Quỳ bắt ma đứng đó. Con dâu chém ngay một câu: “Lại chết dúi ở đâu đấy hả?” A Đức đang chơi kiến ở trong sân, nghe thấy tiếng liền ngẩng đầu nhìn hai mẹ con. Thái Thái ngập ngừng, đột nhiên nhảy lên hét vào mặt mẹ: “Thế bà muốn tôi đi đâu, học thì không cho đi học, ngày nào cũng nhốt tôi ở đây, muốn tôi ngột chết à?” Nó bắt đầu vừa khóc vừa gào: “Tôi biết các người đều ghét tôi, các người đều không muốn cho tôi ở lại đây, các người đều mong tôi chết sớm đi cho rồi.”
Những lời nó nói giống như một món binh khí sắc lạnh, vừa tung ra liền điểm trúng tất cả các huyệt vị. Mẹ nó hiển nhiên đã thua, ngây ra như khúc gỗ nhìn nó, A Đức ngồi dưới đất sợ đến mức không dám động đậy, ngay cả bà Bạch đang nhìn trộm qua khe cửa cũng sững người. Bà Bạch cả đời sáng suốt, là người phụ nữ sắt đá ghê gớm, thế mà lại bị một con bé làm cho giật mình như vậy sao? Nhưng bà phải thừa nhận, đúng là bà đã giật nảy mình, như thể tận mắt chứng kiến một con chuột bỗng nhiên biến thành con voi. Bà nhìn con bé đang nhe nanh múa vuốt trước mắt, nhớ lại buổi sáng hôm ấy nó đi chân đất ngồi lì dưới đất khóc không chịu đứng lên, đúng là hai người khác nhau. Xem ra không riêng gì bà kinh ngạc mà con dâu đứng đó cũng xanh cả mặt. Bà vẫn nhớ, từ khi Thái Thái ở lại đây, con dâu lúc nào cũng quát mắng con bé, sắc mặt chưa bao giờ tử tế, cứ như Thái Thái là a hoàn theo về nhà chồng của cô ta vậy. Nhưng đó chẳng qua là vì cô ta biết mình đuối lý. Trước khi kết hôn đã nói rõ không ai được đem theo con, nhưng mới cưới nhau chưa được mấy ngày cô ta đã đèo bòng con riêng rồi.
Cô ta chủ động phá bỏ thỏa thuận, chắc vì thế nên lúc nào cũng thấy chột dạ, dựa vào đâu mà không nuôi A Đức lại nuôi Thái Thái, đối diện với chồng và mẹ chồng cứ như bồi thẩm đoàn. Cho nên cô ta bất đắc dĩ phải lớn tiếng quát mắng con gái mình, đại khái là chỉ có như vậy mới dễ bề ăn nói. Nhưng chút nhẫn tâm này của cô ta cũng coi như không uổng công, đổi lại chính là phần cơm cho Thái Thái, có thể thì những thứ Thái Thái ăn uống hằng ngày mới được đảm bảo và danh chính ngôn thuận. Ai ngờ trong khi cô ta trăm phương nghìn kế giữ suất ăn cho Thái Thái con bé lại không hề biết ơn.
Bà Bạch vẫn còn đang ghé mắt qua khe cửa nhìn trộm hai mẹ con, mà toàn thân bỗng run lên một cái.
Con dâu một tay ôm đầu, làm vẻ đau đầu quay vào trong nhà. Từ khi được gả đến đây cô ta liền mắc căn bệnh nan y này.
Làm việc mệt cũng đau đầu, không vui cũng đau đầu, ăn uống thiếu chất cũng đau đầu, tất cả những lời ong tiếng ve trên đời này đều có thể biến thành chú kim cô trên đầu cô ta, hơi động một chút là đầu đau như búa bổ. Mỗi lần thấy cô ta yếu ớt lấy tay đỡ bản mặt to như cái mâm của mình ra vẻ đau đầu, bà Bạch lại “hừ” một tiếng khinh bỉ. Cô ta có vừa sốt cao vừa nhịn tiểu cũng vẫn cuốc được hai mẫu đất như thường.
Thái Thái đứng ngẩn tại chỗ mất mấy phút, nheo mắt nhìn quanh một vòng, bỗng nhiên trông thấy A Đức đang ngồi ở góc tường. Nó nheo mắt mỉm cười, chun cái mũi rồi lê bước đi đến trước mặt A Đức. Nó cúi xuống nhìn thằng bé rồi hỏi một câu: “A Đức à, em đang chơi gì đấy?” A Đức thè cái lưỡi hồng hồng nhìn Thái Thái, giơ một con kiến lên. Thái Thái ngồi xổm xuống trước mặt thằng bé, chăm chú nhìn vào khuôn mặt nó: “Nghe nói đến giờ em vẫn chưa biết đếm đến mười phải không? Để chị dạy em một bài hát nhé, nào, em hát theo chị: ‘Con kiến nhỏ, vác con sâu” A Đức không nói gì, sợ sệt nhìn Thái Thái, con bé mỉm cười giơ một tay ra véo má A Đức, nói: “Bài này cho trẻ con một tuổi hát, mày năm tuổi rồi vẫn không biết, đúng là thằng ngốc. Bọn họ có không cho tao đi học thì tao vẫn thông minh hơn mày gấp trăm, gấp nghìn, gấp vạn lần, cả nhà mày tức chết cũng chẳng ích gì.
Bà Bạch đứng sau khe cửa nghe thấy thế suýt thì chết nghẹn, lập tức đẩy cửa từ trong nhà xông ra, giống như một quả bom rơi xuống trước mặt hai đứa trẻ. Thái Thái vừa trông thấy bà Bạch, liền quay đầu nói với A Đức: “A Đức, em hát theo chị nhé: ‘Con kiến nhỏ, khiêng con sâu, một con kiến, không khiêng nổi, hai con khiêng, nhấc được một chút, ba con khiêng...” Nó vừa hát vừa nhìn trộm về phía bà Bạch, xem bà có còn đứng đó hay không. Vừa trông thấy cái bóng uy nghiêm của bà Bạch, nó lập tức quay đầu tiếp tục hát, như thể cái bóng sừng sững của bà vắt ra tiếng hát run rẩy của nó. Bà Bạch đứng đó quát một câu đầy uy lực: “A Đức, vào nhà.” A Đức như con chó con lè lưỡi theo bà Bạch đi vào. Vừa vào cửa, bà Bạch liền lớn tiếng quát thằng bé: “Sau này chơi với nó ít thôi, nghe chưa?”
Chẳng biết A Đức nghe thấy chưa, nhưng Thái Thái ngoài sân thì nghe rõ mồn một, nó vừa gượng cười, vừa cầm một ngọn cỏ, bắt đầu vẽ những vòng tròn dưới đất, hết vòng này đến vòng khác. Ánh hoàng hôn chiếu nghiêng nghiêng trên người con bé, cái bóng của nó đè dưới những vòng tròn, như thể nó đang cam tâm tình nguyện ngồi xổm giữa một vòng xoáy nước, bất kỳ ai cũng đừng hỏng nhấc được nó lên.
Bà Bạch và con dâu vác cuốc ra đồng từ sáng sớm, gần đây ngoài đồng rất bận, chỉ đành để A Đức ở lại trong nhà. Một mình A Đức ngồi dưới đất nghịch bùn. Thái Thái xán lại gần cúi xuống nhìn thằng bé, nó chun cái mũi, lấy một viên kẹo từ trong túi ra đưa cho A Đức. A Đức thấy kẹo thì sáng mắt lên, nhanh chóng giằng lấy viên kẹo. Thái Thái nói: “Gọi chị đi” A Đức vừa ăn kẹo vừa nhồm nhoàm gọi: “Chị. Thái Thái thấy mình hối lộ bước đầu thành công, liền ngồi xổm xuống xoa đầu A Đức. Nó lại nói: “A Đức, em đang nặn cái gì đấy?” A Đức như con thằn lằn hút cái lưỡi soạt một tiếng rồi nói: “Đây nà (là) mẹ em. Thái Thái nhìn người đất trong tay thằng bé, bỗng nhiên mỉm cười, dẩu môi hỏi: “Mẹ em đâu?” A Đức tiếp tục nặn, không ngẩng đầu nhìn Thái Thái: “Mẹ chít (chết) rồi. Thái Thái nhịn cười, bắt chước cách nói của thằng bé: “Chít là gì?” A Đức nói: “Tức nà (là) nằm một chỗ không ăn được không ngủ được ấy” Thái Thái sáp lại gần hơn, đến mức sắp dán vào khuôn mặt tròn trĩnh của A Đức. Nó miễn cưỡng kiềm chế niềm vui trong giọng nói, nhưng vì cố nén nên giọng thành ra hơi run, giống như đột nhiên trông thấy thứ gì đó vừa đáng sợ vừa cực kỳ hưng phấn, Thái Thái run giọng hỏi: “Thế... em... có nhớ mẹ không?”
A Đức không nói gì, hai tay vẫn nặn người đất một cách vụng về. Thái Thái nhìn chằm chằm vào hai mắt A Đức, cuối cùng cũng trông thấy đôi mắt ngân ngấn như đóng một lớp băng, lớp băng càng lúc càng dày, cuối cùng nặng quá rơi xuống. Khoảnh khắc A Đức rơi nước mắt, Thái Thái giật mình như bị điện giật. Sâu trong cơ thể nó bỗng thấy nhói đau như bị con gì cắn. Nhưng rất nhanh sau đó, cảm giác thoáng qua này bị một thứ to lớn hơn nuốt chửng. Nó như đột nhiên phát hiện ra một hạt ngọc trong con trai, một niềm thích thú gần như tà ác xúi giục nó thò tay vào phần thịt mềm trong vỏ trai để lấy hạt ngọc ấy ra. Nhưng thịt trai mềm quá, nó vừa chạm vào đã suýt rơi nước mắt, cảm giác mềm mại mà đau đớn. Nhưng càng nghĩ đến việc con trai đang đau đớn, Thái Thái lại càng hưng phấn một cách vô thức.
Nó bất chấp tất cả giơ tay thò vào sâu bên trong con trai. Nó nhìn chằm chằm vào mắt A Đức: “Em còn nhớ hình dáng của mẹ em không? Chắc chắn là quên rồi.” A Đức khóc như mưa, vẫn không nói gì, Thái Thái liền cười sằng sặc, lại nói: “Em kể cho chị nghe bà ấy trông như thế nào đi?” A Đức vứt người đất trong tay xuống, cuối cùng cũng bắt đầu khóc thất thanh, đau khổ như một người trưởng thành, một người thông minh, đó tuyệt đối không phải là tiếng khóc của một đứa ngốc. Thái Thái sợ quá, đồng thời lại cảm thấy sảng khoái như được châm cứu vào đúng huyệt vị, toàn thân thư thái một cách kỳ diệu. Nó vừa ngắm thằng bé khóc, vừa tiếp tục dò hỏi kỹ hơn: “Mày biết thế nào là chít (chết) không? Chính là chỉ cần mày còn sống một ngày thì sẽ không thể gặp được bà ta, bà ta vĩnh viễn không bao giờ quay về thăm mày, không bao giờ còn có thể ôm mày. Thằng ngốc đáng thương này, mày biết trên đời này loại người nào là đáng thương nhất không? Chính là những đứa trẻ không có mẹ đấy. Nhưng mà tao có.” A Đức đã khóc đến mức nằm bò ra đất, nước mắt và bùn đất hòa vào nhau dính bê bết lên mặt, trông như nó đang đeo một chiếc mặt nạ rất buồn cười, lại giống một chú hề đang đau đớn tột độ.
Thái Thái vừa nghe tiếng khóc của A Đức, vừa cười từng tràng khô khốc, nhưng trong lòng nó lại càng lúc càng đau. Thế là nó vừa cười lại vừa khóc, như thể sợ A Đức khóc một mình buồn nên khóc cùng thằng bé cho vui.
Đúng lúc đó, bà Bạch từ ngoài đồng về nấu cơm trưa. Vừa trông thấy A Đức bò ra đất khóc, bà liền lao tới, kéo thằng bé lấm lem bùn đất dậy ôm vào trong lòng. Bà tựa khuôn mặt đầy nước mắt và bùn đất của A Đức sát vào mặt mình. A Đức vẫn còn khóc, bà Bạch vừa vỗ về nó vừa dùng ánh mắt như muốn phun ra lửa lườm Thái Thái. Thái Thái lùi ra sau một bước, nói: “Cháu không đẩy em ấy, là em ấy tự ngã, thật đấy, là em ấy tự ngã, bà hỏi em ấy xem. A Đức vẫn đang khóc, giống như rơi vào một cơn ác mộng không lối thoát.
Bà Bạch vừa nói: “Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa nhé. vừa kéo áo lên, để lộ ra bầu ngực xệ như quả mướp, chảy đến mức sắp sửa giắt được vào cạp quần. Bà đặt tay A Đức lên ngực mình, nói: “Sờ ti rồi đừng khóc nữa nhé, sờ ti là hết. A Đức vùi khuôn mặt lấm lem vào lòng bà, vừa khóc vừa sờ ti, sờ mấy cái xong quả nhiên tiếng khóc dần nhỏ lại, sờ tiếp thì chỉ còn thút thít mà thôi. Vài tiếng thút thít còn sót lại giống như lá rụng mùa thu rơi trên đầu, trên vai họ.
Bà Bạch xem ra đã sắp không bế nổi A Đức nữa rồi, Thái Thái thấy bà chống gối, ưỡn bụng, biến mình thành một cái ghế, gắng hết sức để A Đức được thoải mái ôm lấy mình, bà sợ thằng bé rơi xuống, dường như chỉ rơi xuống một cái nó sẽ vỡ vụn. Cả người nó bám vào bầu ngực bà, giống như một bộ phận cơ thể cỡ bự và kỳ quái mọc ra trên cơ thể bà. Thái Thái bất động, ngẩn ngơ nhìn hai bà cháu một cách ngưỡng mộ, một giọt nước mắt vẫn còn vương trên mặt nó, lặng lẽ tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Đúng lúc này, con dâu từ bên ngoài về, vừa vào sân, ánh mắt của bà Bạch đã đuổi theo, lập tức đóng đinh cô ta tại chỗ, bà chỉ vào Thái Thái quát: “Hóa ra nhà cô không biết dạy con, có phải không ai bảo được nó nữa không? Đã vác mồm đến ở đây, ngày ngày ăn không uống không còn bắt nạt A Đức, thấy A Đức ngốc chứ gì? Cô bảo nó ở đâu thì cút về đấy đi, ở đây không chứa chấp được nó đâu!”
Con dâu đánh giá tình hình trước mắt mất mấy giây, sau đó chẳng nói chẳng rằng tóm cổ áo Thái Thái lỗi nó vào trong nhà. Lát sau, từ trong nhà vang lên tiếng khóc và tiếng hét của Thái Thái. Nó hét lên như phát điên: “Tôi biết các người đều căm ghét tôi, tôi biết các người chỉ mong tôi chết đi cho các người đỡ tốn cơm chứ gì!”
Nhưng Thái Thái vẫn chưa đến mức bị đuổi ra khỏi thôn Thủy Noãn, nghe nói ông bố ở cách thôn mười dặm của nó đã lấy vợ mới, cô này mang theo hai đứa con, lại đẻ thêm một đứa, nơi đó từ lâu đã không còn chỗ cho nó nữa rồi. Từ khi nó đốt quả pháo rồi phóng bản thân đến thôn Thủy Noãn thì đã không còn đường quay lại nữa. Nhưng để sống một cuộc sống lặp đi lặp lại ngày này qua ngày khác quả thực là một chuyện khó, giữa dòng thời gian vô tận này dường như chẳng nhìn thấy bến bờ. Để giết thời gian, Thái Thái bắt đầu ra ngoài nói chuyện phiếm với những người trong thôn, cũng khoanh tay đếm ô tô dưới chân núi, không thì nheo mắt đếm những ngôi mộ ở đối diện. Nó học được cách kể khổ với mọi người, vén tay áo lên cho họ xem những vết sẹo cả cũ và mới như một người lính vừa từ chiến trường trở về. Nó ngồi dưới đất vỗ đùi, giống như tất cả những người phụ nữ từng sinh con, mô tả cho mọi người nghe bố đẻ đánh nó ra sao, nó chạy chân đất hơn mười dặm đường đến thôn Thủy Noãn ra sao. Chạy đến thôn Thủy Noãn đến ngụm nước ấm cũng chẳng được uống đã bị đuổi về, nhưng về thì biết làm thế nào? Về rồi lại càng bị đánh dữ hơn, ai bảo nó chạy? Nó chỉ đành bỏ trốn thêm lần nữa, lại chân đất chạy đến thôn Thủy Noãn.
Mọi người vây lấy Thái Thái như thể hiếm khi được xem chiếu bóng ngoài trời, dường như nó là một loài sinh vật mới xuất hiện trên trái đất. Mùi mồ hôi của đám đông đã lâu không tắm như một bức tường vây lấy con bé, khiến nó có cảm giác ấm áp chưa từng có, như thể cuối cùng nó đã tìm thấy cái hố dành cho mình trên cõi đời này, đủ để tự vùi mình trong đó. Nó tâm sự ngày càng trơn tru như được bôi sáp nến. Đám đông nghe mãi không chán: “Còn gì nữa? Rồi sao nữa?” Họ ăn bao nhiêu tiêu hóa hết bấy nhiêu. Thái Thái cười với những khuôn mặt mơ hồ đó, gắng sức lấy lòng họ. Nhưng họ vẫn không buông tha cho nó: “Sau đó thì sao? Sau đó còn gì không?” Nó liếm môi, mặt đỏ bừng, khí thế hừng hực.
Thái Thái lại bắt đầu kể chuyện mẹ đẻ đối xử với nó thế nào, nó vất vả chạy đến tìm cô ta, vậy mà cô ta thậm chí chẳng cho nó đôi giày đã bắt nó về, về để làm gì? Về chẳng phải sẽ tiếp tục ăn đòn sao? Cô ta không chịu giữ nó là vì sợ nó sẽ làm liên lụy đến bản thân, sợ dẫn theo đồ ăn bám như nó thì sẽ bị mẹ chồng và chồng coi thường, sợ không có tiếng nói trước mặt họ. Mọi người đua nhau chép miệng. Nó ngước mắt lên gạt lệ: “Hình như cháu còn chẳng bằng một thằng ngốc. Có người hỏi: “Thế bà Bạch thì sao? Bà Bạch có tốt với cháu không?” Thái Thái cười lạnh lùng: “Bà ấy chỉ mong nuốt chửng cháu để cháu khỏi tốn cơm nhà bà ấy thôi, bà ấy chỉ biết mỗi thằng bé ngốc kia, chỉ có nó mới là người. Bọn họ đều ghét cháu, đều không muốn cho cháu sống, họ chỉ mong hôm nay cháu chết luôn đi cho họ nhờ”
Đột nhiên lại có người hỏi: “Thế còn Vĩnh Thái, Vĩnh Thái có tốt với cháu không?” Thái Thái nghe thấy thế, dẩu môi lên rồi lại hạ xuống: “Tốt thế nào được cơ chứ? Ông ta có phải bố cháu đâu, buổi tối cháu ngủ cùng giường với ông ta, ngủ ngay cạnh cháu, tay ông ta...” Mọi người đồng loạt hít một hơi lạnh, vừa hít hà vừa cười ám muội, hóa ra chiêu này đã phết nhỉ.