Muối - Sự Hồi Sinh Nơi Sâu Thẳm Vụn Vỡ

Lượt đọc: 194 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
07

❊ ❊ ❊

Ba ngày sau, cô đột nhiên nghe tin Liêu Thu Lương qua đời. Hôm đó khi cô lên văn phòng khoa đóng dấu, chợt nghe thấy thầy giáo vụ đi vào nói với một giảng viên: “Đám tang thầy Liêu sẽ tổ chức vào ngày kia, anh nhớ đến dự nhé!” Giảng viên kia nói: “Tôi đang lấy làm lạ đây, sao thầy lại ra đi đột ngột thế, trông thầy vẫn còn khỏe mạnh kia mà?” Thầy giáo vụ nói: “Thầy chỉ có một thân một mình, lại còn mắc bệnh tim, có thể là nửa đêm phát bệnh rồi không kịp đi bệnh viện, thầy mất ở nhà một ngày rồi mới có người phát hiện ra. Thầy cũng thật là, bao nhiêu năm rồi không chịu tìm lấy một người bạn đời, có mỗi đứa con gái thì lại ở cách xa như thế. Người cao tuổi không có con cháu ở bên là không được, nhỡ cái lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Giảng viên kia than thở: “Thầy Liêu đúng là một người tốt, tôi thường hay thấy thầy cho lũ mèo hoang trong trường ăn, tự mình không nỡ ăn mà lại cứ để dành nuôi chúng, phen này lũ mèo không còn ai cho ăn nữa rồi.”

Nghe đến đây, trái tim Vu Quốc Cầm như muốn nhảy ra, phản ứng đầu tiên của cô là, Liêu Thu Lương chết rồi. Cô vô cớ thở phào một hơi, ngay sau đó là một cảm giác đau đớn chưa từng có ập đến, cô suýt đứng không vững, như thể đột nhiên nghe tin dữ một người thân của mình đã qua đời. Lúc này, ý thức của cô đột nhiên nảy ra rằng, trước khi mất, người cuối cùng ông ta gặp chính là cô, lúc cô ra khỏi cửa thực ra tính mạng ông ta đã chỉ còn treo sợi tóc. Kế đó, cô lại nghe thấy một giọng nói rành rọt mà đáng sợ từ trong lòng mình: “Chẳng lẽ mày không biết lúc đó bệnh tim của ông ta tái phát sao? Mày có biết không? Có thật là mày không biết không? Mày dám nói là mày thực sự không biết không? Thậm chí mày còn biết thuốc của ông ta để ở đâu kia mà”

Ngay sau đó, còn có một giọng nói càng đáng sợ hơn giống như vật thể ngoài hành tinh va vào cô, nếu ông ta biết bệnh của mình đang tái phát, vì sao ông ta lại còn bảo cô đi, vì sao ông ta không cầu cứu cô? Khi đó cô đứng chỉ cách ông ta hai mét. Sao ông ta có thể không biết bệnh của mình đột nhiên tái phát? Sao có thể như vậy được?

Cô đột nhiên nhớ lại ngày hôm đó lúc chuẩn bị rời đi, cô đã nhìn thấy một nụ cười kỳ quái trên mặt ông ta, thì ra đó là lời từ biệt đối với cô.

Cô căng thẳng và sợ hãi đến mức gần như choáng váng, sắc mặt trắng bệch, hai tay run rẩy. Đến cả cô giáo đang đóng dấu cũng cảm thấy cô không ổn, liền tò mò nhìn cô: “Em làm sao đấy?” Vu Quốc Cầm không nói gì, lập cập cầm tờ giấy đã đóng dấu xong loạng choạng bỏ trốn khỏi văn phòng, cô chỉ sợ sẽ có người ngăn cô lại và hỏi “Em làm sao vậy?”

Cô rời khỏi văn phòng, điên cuồng chạy một cách vô định, như thể sau lưng có rất nhiều người đang đuổi theo cô, chính cô cũng không biết rốt cuộc mình đã chạy bao lâu. Sau cùng, cô thở hồng hộc đứng lại dưới ánh mặt trời tháng Bảy chói chang, tờ giấy trong tay đã ướt sũng, con dấu đóng trên đó cũng nhòe thành một vết đỏ. Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt cô giàn giụa nước mắt. Hôm đó ở trong trường, rất nhiều sinh viên đều trông thấy một nữ sinh nước mắt chứa chan chạy như điên trên đường, chẳng ai biết cô định đi đâu.

Ba mươi hai tệ còn lại trong thẻ cơm, cô không đụng đến một đồng nào nữa, cũng không còn ai gửi thêm vào đó dù chỉ một đồng. Trước khi tốt nghiệp, giống như những người khác, cô nộp lại thẻ cho trường, bao gồm cả ba mươi hai tệ đó, gửi lại hết cho trường đại học của cô. Sau đó, cô quay về phương Bắc, đến làm giáo viên Lịch sử cho một trường trung học.

Hai năm sau khi tốt nghiệp, Vu Quốc Cầm mới trả hết số tiền vay để học đại học. Cuộc sống vẫn tiếp tục, hằng ngày cô đi làm, tan làm, soạn bài, chấm bài, tự mình nấu cơm rửa bát, đi chợ, đi siêu thị, lâu lâu lại về núi Lữ Lương thăm cha mẹ đang ngày càng già yếu, thăm các anh chị em sống cả đời trên núi. Cô cố gắng làm việc, chăm chỉ tiết kiệm tiền, cô biết ít lâu nữa mình sẽ yêu đương, lấy chồng, sẽ cùng chồng mua nhà, sinh con. Sau đó, đứa con sẽ dần trưởng thành, còn cô sẽ từ từ già đi.

Cô sẽ cứ thế chậm rãi sống tiếp từng ngày.

Vào một đêm khuya yên tĩnh của mùa xuân, khi đang ngồi một mình soạn bài dưới ánh đèn, cô chợt nghe thấy một thứ âm thanh rất lạ. Tiếng gió, tiếng mưa, tiếng sấm, tiếng tuyết rơi, tiếng trổ bông, tiếng nhổ giò, tiếng hoa nở, tiếng lá rơi, tiếng sông núi, tiếng nước chảy, dường như tất cả âm thanh đều hòa quyện vào nhau để hình thành nên thứ âm thanh này. Nó nhẹ đến mức gần như không thể nghe thấy, nhưng lại như thể vạn vật sinh sôi, có sức mạnh bạt núi lấp biển không gì cản nổi.

Giữa đêm khuya, chỉ có một mình cô nghe thấy.

Cô đi đến trước cửa sổ, đẩy cánh cửa ra, để cho màn đêm như nước ùa vào. Cô đứng đó hồi lâu. Không biết bao lâu sau, cô chợt đưa tay cởi quần áo của mình. Cô cởi từng chiếc một, đến khi cởi sạch quần áo trên người trong thứ âm thanh lạ kỳ đó.

Màn đêm cuốn theo thứ âm thanh của vạn vật sinh sôi ấy tràn vào, ngập đôi chân cô, cho đến khi dần dần nhấn chìm cả cơ thể cô vào trong đó.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.